| |
Tình yêu bao la trời bể
Trong sách Các Vua, cuốn thứ hai, chúng ta được đọc lời trần tình
khôn ngoan của một phụ nữ thành Thêcua tâu vua Đavít rằng: “Tâu
Bệ hạ, thần thiếp có hai con trai; nhưng vô phúc cho thần thiếp:
đứa nọ đã giết đứa kia. Thần thiếp đã mất một đứa, bây giờ phép
công lại muốn giết cả đứa con còn lại nữa. Xin Bệ hạ thương đến
một người mẹ thống khổ là thần thiếp đây, đừng để thần thiếp phải
mất một lúc cả hai đứa con”. Cảm kích vì lời tâu ấy, vua Đavít
đã phóng thích người con phạm pháp đó và trao trả về cho mẹ chàng.
Lúc đến kêu xin Chúa đang chiếu phép công xử đoán tội nhân đến
cầu xin Mẹ, Mẹ Maria cũng dùng một luận điệu tương tự. “Lạy Chúa,
con có hai con, Giêsu và nhân loại, nhân loại đã giết Giêsu Con
yêu dấu của con trên thánh giá. Giờ đây công lý chí công vô tư
của Chúa lại đòi tuyên án tử cho loài người phạm pháp. Lạy Chúa,
một Giêsu Con của con phải chết đã đủ rồi, xin Chúa thương con,
đừng để con đã mất Con nọ, lại mất cả con này nữa”. A! nhất định
Chúa sẽ không kết án những tội nhân đến cầu cùng Mẹ và được Mẹ
can thiệp giúp: chính Chúa đã ký thác cho họ tình Mẹ yêu thương.
Cha Lansperge thác lời Chúa Giêsu rằng: “Phần Ta, Ta đã trao những
tội nhân cho Mẹ Maria nhận làm con rồi; Mẹ sẽ ân cần chu toàn
nhiệm vụ của Mẹ, sao cho trong những người đã trao cho Mẹ đó,
nhất là những người đến kêu xin Mẹ, không một ai phải tiêu trầm:
Mẹ sẽ xuất hết nỗ lực để dẫn đưa hết mọi người đến cùng Ta”. Cha
Luy Blêsê tuyên ngôn: “Không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả được
lòng nhân từ, tình thương xót, niềm trung tín và đức ái của Mẹ
Maria vươn cao rộng tới đâu”, trong việc cứu thoát chúng ta, khi
chúng ta đến nài xin Mẹ biện hộ thương tình.
Như vậy, cùng với thánh Bênađô, “chúng ta hãy sấp mình xuống trước
nhan Mẹ nhân từ, kính hôn bàn chân thánh thiện của Mẹ, và đừng
rời bỏ cho đến khi đã được Mẹ chúc phúc”, chứng tỏ thật Mẹ đã
nhận chúng ta làm con Mẹ. Ai không hãnh diện vì có một người Mẹ
khoan nhân như Mẹ Maria? Thánh Bonaventura viết: “Cả khi Mẹ có
giết tôi, tôi cũng cứ trông cậy Mẹ. Tôi muốn chết đầy tin tưởng
trước một ảnh tượng Mẹ, thì nhất định tôi được cứu độ”. Tội nhân
nào đến kêu xin Mẹ cũng phải thưa Mẹ rằng: Lạy Mẹ, lạy Nữ Vương
con, con tội lỗi quá, chỉ đáng Mẹ đuổi ra khỏi nhan thánh Mẹ,
và trừng trị con cho xứng tội con. Nhưng cho dầu Mẹ có chối bỏ
con, có bắt con phải chết, con cũng cứ tin tưởng vào Mẹ và đợi
chờ Mẹ giải thoát con. Sao thì sao, con cũng cứ phó thác toàn
thân con cho Mẹ, con cứ được phúc chết trước một ảnh tượng Mẹ,
phó trao linh hồn con vào tình thương của Mẹ, là con chắc chắn
sẽ không phải trầm đọa đời đời, mà lại được lên trời hòa lời con
ca tụng Mẹ vào lời hoan ca của hằng hà sa số các tôi tớ của Mẹ
đã chết đang khi cầu xin Mẹ hộ phù, và nhờ Mẹ can thiệp một cách
hiệu lực, đã được hưởng phúc trường sinh.
Đọc câu truyện sau đây, bạn sẽ thấy có một tội nhân nào tin tưởng
vào Mẹ nhân từ, mà lại có thể thất vọng trước tình yêu thương
của Mẹ Maria không.
Người chủ quán sát nhân
Theo cha Vinh Sơn Bôviô14 kể lại, hồi đầu thế kỷ XV, trong một
tỉnh Anh quốc, có chàng thanh niên quí phái tên là Êrnêtô. Chàng
đem cả gia tài phân phát cho người nghèo khó, rồi vào tu thân
trong một đan viện. Ở đây, chàng sống một cuộc sống trọn lành
đến nỗi các bề trên quí trọng chàng đặc biệt: nhất là vì chàng
có lòng thành kính Đức Mẹ cách riêng. Hồi đó, một cơn dịch tễ
khởi phát hoành hành trong thành phố, người ta vào đan viện xin
các thầy dòng cầu nguyện. Đức viện phụ truyền cho thầy Êrnêtô
phải đến trước bàn thờ Đức Mẹ cầu xin cho thành, không được ra
về trước khi được Đức Mẹ trả lời. Thầy đan sĩ trẻ tuổi ấy vâng
lời cầu nguyện và đợi chờ suốt ba ngày mới nhận được hồi âm của
Đức Mẹ. Đức Mẹ chỉ định phải đọc một ít lời nguyện. Và tai nạn
đã qua khi người ta thi hành xong lời Mẹ.
Nhưng thương hỡi! Ít lâu sau, thầy Êrnêtô lạnh nhạt dần lòng sùng
kính Đức Mẹ. Ma quỉ bủa câu thầy bằng hàng ngàn chước cám dỗ,
nhất là về đức thanh tịnh và ơn thiên triệu tu trì. Vì không đến
nương cậy cầu xin Mẹ, thầy đã bất hạnh đến quyết định trèo tường
đan viện mà đi. Lúc đi trốn, thầy qua ngang một tượng Đức Mẹ ở
hành lang đan viện, thầy nghe thấy tượng đó gọi bảo:
- Con ơi, sao con lại bỏ Mẹ?
Kinh ngạc và cảm xúc hối hận, thầy quì gối dưới chân tượng kêu
lên:
- Lạy Mẹ, Mẹ không thấy con không thể ở lại được nữa hay sao?
Sao Mẹ không phù giúp con?
Đức Mẹ trả lời:
- Thì con, sao con lại không cầu xin Mẹ? Nếu con đến cầu xin Mẹ
thì đâu đến nỗi này! Từ nay, cứ đến cầu xin Mẹ, đừng sợ gì cả.
Thầy Êrnêtô trở về đan phòng. Nhưng những chước cám dỗ lại xô
đến. Không chịu trung thành đến cầu xin Mẹ, thầy lại quyết định
một lần nữa trốn khỏi nhà dòng. Từ đó, thầy sống một cuộc đời
sa đọa, hết hư hỏng này đến trụy lạc kia. Sau cùng, thầy thuê
một quán trọ để làm nghề sát nhân đoạt của. Nhiều hành khách ngủ
trọ đêm tại quán thầy đã bị chết oan uổng và mất hết tài vật dưới
bàn tay ác hại của thầy. Cứ thế, thầy đã giết mất cả một người
bà con với quan đầu hạt. Dựa theo những bằng chứng chắc chắn,
ông quan này đã quyết định truy nã và xin pháp luật xử tử thầy.
Trong khoảng thời gian đó, ông chủ quán ác đức kia lại vẫn khôn
khéo trốn tránh và sống tự do ngoài vòng pháp luật. Một hôm, có
một hiệp sĩ trẻ tuổi vào ngụ tại quán thầy. Manh tâm nổi dậy,
Êrnêtô quyết định vào phòng ngủ giết chết hiệp sĩ đó để đoạt thâu
của cải. Nhưng thầy thấy gì? Trên giường, thay vào chỗ hiệp sĩ
kia nằm, một tượng chịu nạn đầy thương tích ngước mắt nhân từ
nhìn thầy âu yếm nói:
-
Sao con bạc thế? Cha đã chết một lần để cứu con rồi mà chưa đủ
sao? Con muốn giết Cha một lần nữa ư? Nào, cứ giết Cha đi!
Cảm thấy lòng tràn đầy hổ thẹn, thầy Êrnêtô bèn nức nở khóc lóc.
Thầy nghẹn ngào qua hai hàng lệ:
- Lạy Chúa, con đây: Chúa xử nhân từ với con chừng nào! Con quyết
định trở về cùng Chúa.
Ngay đêm đó, thầy bỏ quán trọ, trở về đan viện cũ đền tội. Nhưng
trên đường về, thầy gặp đội tuần cảnh và bị bắt điệu tới trước
tòa công lý. Ở đây, thầy thú nhận tất cả tội lỗi. Người ta đem
treo thầy lên giảo đài lập tức, không để cho thầy có cả đến giờ
xưng tội. Thầy liền phó mình mặc Đức Mẹ, và lúc người ta buộc
dây vào cổ thầy, thì chính Đức Mẹ thân đến giữ thầy cho khỏi chết.
Mọi người đã trở về cả, Đức Mẹ mới cởi dây cho thầy và bảo:
- Con hãy trở về đan viện mà đền tội. Khi nào Mẹ mang bản xá tội
đến cho, con hãy dọn mình chết.
Sau khi đã trở về đan viện và kể lại hết sự tình cho đức viện
phụ, thầy sống một cuộc đời đền tội hết sức khắc khổ. Qua nhiều
năm sau, thầy thấy Đức Mẹ hiện đến đưa bản xá tội cho thầy. Thầy
liền dọn mình và chết thánh thiện.
Thánh
Anphong Ligouri
|
|