![]() |
Mầu Nhiệm Mân Côi: Thiên Thần Truyền Tin Cho Đức Mẹ |
|
Hôm nay, suy ngắm mầu nhiệm ''Thiên Thần Truyền Tin Cho Đức Mẹ'', tôi không dám liều lĩnh dùng những lời lẽ nghèo nàn, kém cỏi của ḿnh để diễn tả ḷng thương yêu vô bờ bến của Thiên Chúa đối với nhân loại, khi đă hạ ḿnh xuống làm loài thụ tạo để chia sẻ cuộc sống làm người với chúng ta, v́ tôi biết ḿnh sẽ không bao giờ có đủ lời lẽ và sự hiểu biết để diễn tả và ca ngợi Thiên Chúa cách xứng đáng như chúng ta đă từng được đọc từ các thánh hay các nhà thần học. Trong phạm vi của bài suy niệm khiêm tốn này, tôi chỉ xin mạo muội bàn đến những khía cạnh khác tuy bé nhỏ nhưng không kém quan trọng của mầu nhiệm thứ nhất Năm Sự Vui, đó là đức khiêm nhường, sự vâng lời tuyệt đối, và ḷng phó thác trọn vẹn của Đức Maria nơi quyền phép của Thiên Chúa. Phúc Âm Thánh Luca đă thuật lại việc thiên thần truyền tin cho Đức Mẹ như sau (Lk 1:28-36): Bà Elizabeth có thai được sáu tháng th́ Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến một thành miền Galilê, gọi là Nazareth, gặp một trinh nữ đă đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc ḍng dơi vua David. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: ''Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng bà!'' Nghe lời ấy, Maria rất bối rối và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa ǵ. Sứ thần liền nói: ''Thưa bà Maria, xin đừng sợ, v́ bà đẹp ḷng Thiên Chúa. Và này đây, bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa, Chúa chúng ta, sẽ ban cho Người ngai vàng vua David, tổ tiên Người. Người sẽ trị v́ nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận.'' Maria thưa với sứ thần: ''Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, v́ tôi không biết đến việc vợ chồng!'' Sứ thần đáp: ''Thánh Thần Chúa sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà. V́ thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Ḱa bà Elizabeth, người họ hàng với bà, tuy già rồi mà cũng đang cưu mang một người con trai, bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi mà nay đă có thai được sáu tháng. V́ đối với Thiên Chúa, không có ǵ là không thể làm được.'' Bấy giờ Maria thưa: ''Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.'' Rồi sứ thần từ biệt ra đi. Đoạn Phúc Âm quen thuộc trên đây chúng ta đă được nghe và đọc nhiều lần, đến nỗi nhiều người trong chúng ta đă thuộc nằm ḷng. Tuy nhiên, nếu bạn đọc lại một cách rất chậm răi, thong thả nghiền ngẫm từng chữ một, và h́nh dung sự việc đang diễn ra trước mắt bạn, trong bối cảnh xă hội Do Thái hơn hai ngàn năm về trước, chắc chắn bạn sẽ có những cảm xúc mới về đoạn Phúc Âm quen thuộc này. Trước hết, điều chúng ta cần lưu ư là Đức Maria đang sống trong thời điểm mà dân Do Thái lúc bấy giờ, dưới sự đô hộ của Đế quốc La-Mă, đang mong chờ Đấng Cứu Tinh ngự đến để ''giải phóng dân tộc'' như đă được báo trước qua các tiên tri. Có lẽ nhiều phụ nữ thời bấy giờ, với hy vọng được chọn làm mẹ Đấng Cứu Thế, đă háo hức nghĩ đến việc kết hôn khi tới tuổi lập gia đ́nh, và mong rằng một trong những con cái của ḿnh sẽ trở nên Đấng Cứu Thế. Tuy nhiên, chúng ta có thể tin tưởng rằng Maria đă không là một trong những phụ nữ này, bởi v́ sau khi sứ thần cho biết Mẹ ''sẽ thụ thai, sinh một con trai, đặt tên là Giêsu, Người sẽ nên cao cả và được gọi là Con Đấng Tối Cao...'', Mẹ đă không hớn hở vui mừng đón nhận ngay lời báo tin ấy như một lẽ đương nhiên. Trái lại, Mẹ đă bối rối thưa với sứ thần: ''Việc đó sẽ xảy ra cách nào, v́ tôi không biết đến việc vợ chồng?'' Câu hỏi đơn sơ nhưng chân thành của Mẹ đă hé mở cho chúng ta thấu hiểu tâm t́nh thầm kín của Mẹ rất nhiều. Trước hết, câu hỏi ấy chứng tỏ rằng Mẹ đă chẳng bao giờ mơ tưởng được chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế; bởi v́, trong khi người ta lo kết hôn và sinh con đẻ cái th́ Mẹ lại chú tâm đến việc giữ ḿnh đồng trinh, nguyện ước sẽ dâng hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa mặc dù đă đính hôn theo luật đương thời. Cũng chính v́ không bao giờ nghĩ rằng ḿnh sẽ có vai tṛ ǵ trong chương tŕnh của Thiên Chúa nên Mẹ đă rất đỗi bối rối và kinh ngạc khi sứ thần chào Mẹ là ''Đấng đầy ơn phước''. V́ vậy, hiểu được tâm trạng của Mẹ, sứ thần đă phải trấn an: ''Maria, xin đừng sợ, v́ bà đẹp ḷng Thiên Chúa...'' như để nhắc nhở với Mẹ rằng, trước mặt Thiên Chúa, Mẹ không quá tầm thường như Mẹ vẫn nghĩ. Chính sự khiêm nhường đáng yêu ấy đă làm tăng thêm vẻ đẹp của linh hồn Mẹ, một linh hồn vốn đă được chúc phúc từ trời cao, và là nơi Thiên Chúa chọn để ngự đến. Niềm vui được nâng lên làm Mẹ Đấng Cứu Thế từ thân phận thấp hèn đă ngập tràn linh hồn Mẹ, nên khi gặp bà Elizabeth, Mẹ đă cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: ''Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi, v́ Người đă đoái nh́n phận hèn tớ nữ của Người....Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường ḷng trí kiêu căng. Người hạ bệ những ai quyền thế, và nâng cao mọi kẻ khiêm nhường...'' ( Lk 1: 46- 48, 51- 52 ). Bên cạnh sự khiêm nhường thẳm sâu ấy, câu hỏi của Mẹ c̣n cho chúng ta thấy Mẹ đă trân quư đức trong sạch hơn cả vai tṛ quan trọng làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Thật vậy, nếu đọc lại đoạn Phúc Âm trên, chúng ta thấy sau khi sứ thần đă giải thích con trẻ mà Mẹ cưu mang sẽ trở nên cao cả thế nào, sẽ được gọi là Đấng Thánh, sẽ trị v́ nhà Giacóp đến muôn thuở muôn đời... lẽ ra đă đủ để Mẹ vui ḷng chấp nhận mà không một lời thắc mắc. Ngược lại, sau những lời tiên báo tốt đẹp và huy hoàng ấy, tâm hồn Mẹ vẫn băn khoăn một điều, đó là liệu việc trở thành một người mẹ có làm mất sự đồng trinh vẹn tuyền của Mẹ hay không? (''Việc đó sẽ xảy ra cách nào, v́ tôi không biết đến việc vợ chồng?'') Chúng ta không thể lầm lẫn câu hỏi rất chân thành của Mẹ với câu hỏi nghi ngờ của ông Zacharia, bố của Gioan Tẩy Giả, khi ông được sứ thần cho biết vợ ông sẽ thụ thai giữa tuổi xế chiều, bởi v́ Zacharia đă không tin bà Elizabeth có thể thụ thai được. Ông đă thưa với sứ thần: ''Làm sao tôi có thể tin việc đó được, v́ tôi đă già, c̣n nhà tôi cũng đă lớn tuổi?'' (Lk 1:18). Kết quả của sự nghi ngờ đó là ông đă bị phạt không nói được cho đến khi Gioan Tẩy Giả ra đời. Riêng với Mẹ Maria, câu hỏi của Mẹ không chú trọng đến việc có thể hay không thể thụ thai, nhưng là làm cách nào để thụ thai mà không phải chung đụng với người khác phái. Đó không phải là câu hỏi thiếu tin tưởng nơi quyền phép Thiên Chúa, nhưng là nỗi băn khoăn thực tế của một thiếu nữ mà đức trong sạch là nguyện ước chính của cuộc đời. V́ vậy, sứ thần đă trịnh trọng giải thích với Mẹ rằng: ''Thánh Thần Chúa sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà. V́ thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa...'' Chỉ khi hiểu rằng ḿnh sẽ được thụ thai bởi tác động của Chúa Thánh Thần, Mẹ mới an tâm, khiêm tốn thưa lại: ''Này tôi là tôi tớ Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.'' Suy gẫm lời ''xin vâng'' của Mẹ, ḷng chúng ta không khỏi dấy lên những cảm xúc dạt dào. Chúng ta cần biết thêm rằng vào thời điểm ấy, người Do Thái có cách đối xử rất nghiêm khắc đối với những phụ nữ không chồng mà chửa, hay c̣n gọi là những phụ nữ ngoại t́nh, như chúng ta đă được đọc trong Phúc Âm (Jn 8:3-5 ). Là một thiếu nữ đạo hạnh, đương nhiên Mẹ biết rất rơ lề luật, nhưng sự vâng lời và tin tưởng nơi quyền phép Thiên Chúa đă khiến Mẹ quên hẳn bản thân ḿnh để sẵn sàng cất tiếng ''xin vâng''. Mẹ đă không hề đắn đo suy nghĩ xem sự việc ḿnh mang thai cách bất ngờ sẽ đem lại những tai họa nào cho ḿnh và gia đ́nh ḿnh. Rồi ḿnh sẽ phải giải thích thế nào với Giuse? Rồi số phận ḿnh sẽ ra sao nếu Giuse đem ḿnh ra trước pháp luật? Không, Mẹ đă chẳng quan tâm đến sự an toàn của bản thân ḿnh cho bằng đức trong sạch. Và khi đức trong sạch đă được bảo đảm duy tŕ th́ chẳng c̣n ǵ có thể ngăn cản Mẹ cất tiếng ''xin vâng'' cùng Thiên Chúa. Ôi, trong khi Mẹ sẵn sàng đón nhận mọi lời dèm pha, mọi hiểm nguy có thể xảy đến cho tính mạng ḿnh để cưu mang Con Thiên Chúa, miễn là giữ được đức trong sạch, th́ loài người chúng ta ở xă hội hiện thời, lại t́m mọi cách để có thể xúc phạm đức trong sạch mà không phải bận tâm đến hậu quả, v́ hậu quả sẽ làm thiệt hại đến những lợi ích riêng tư của chúng ta. Do đó, ở trường học và một số gia đ́nh, thay v́ dạy cho thiếu nữ biết quư trọng và ǵn giữ đức trong sạch, người ta lại chỉ bảo và khuyến khích họ việc sử dụng các phương pháp ngừa thai để tránh hậu quả. V́ vậy mà các giá trị tinh thần và đạo đức đă bị chà đạp và quên lăng. V́ vậy mà con người đă vô t́nh tự hạ ḿnh xuống làm nô lệ cho xác thịt. V́ vậy mà hàng giờ hàng phút trên thế giới, có biết bao mầm sống mới đă bị trục xuất ra khỏi bụng mẹ một cách tàn nhẫn dưới bàn tay sát nhân của những kẻ được mệnh danh là ''cứu người''. Làm sao các giá trị tinh thần và đạo đức của chúng ta có thể xuống dốc một cách quá nhanh trong một thời gian quá ngắn ngủi? Làm sao người ta có thể đánh mất cảm giác tội lỗi, không c̣n khả năng để phân biệt phải trái, trong một thời điểm mà các ''dấu chỉ thời đại'' đang liên tiếp xảy ra? Phải chăng đó là kết quả của sự chối bỏ Mẹ và các gương lành thánh thiện của Mẹ trong đời sống Kitô hữu? Phải chăng đó là kết quả của sự thờ ơ trong việc cầu nguyện, lần hạt Mân Côi, và suy gẫm Phúc Âm? Lạy Mẹ Maria, giờ th́ con đă hiểu tại sao Mẹ luôn tỏ vẻ buồn phiền và than khóc mỗi khi hiện ra với loài người chúng con. Làm sao Mẹ có thể vui được, khi chúng con đang mê muội đi vào cơi chết mà chẳng ư thức được hành động điên rồ của ḿnh? Làm sao Mẹ có thể an tâm hưởng hạnh phúc Thiên Đàng, khi biết rằng con cái Mẹ sẽ mất sự sống đời đời chỉ v́ sự yếu ḷng? Khi hiện ra với Jacinta lúc cô bé tá túc ở một cô nhi viện tại thành phố Lisbon để chờ giải phẫu, Mẹ đă cho Jacinta biết rằng, tội làm nhiều người phải sa hỏa ngục nhất là tội phạm đến đức trong sạch (John De Marchi, IMC, "Fatima The Full Story'', tr. 198). Phải chăng đă đến lúc các lời Mẹ cảnh cáo ở Fatima cần được nhắc nhở và loan báo lại để chúng con biết tỉnh thức mà chỉnh đốn lại đời sống của ḿnh? Lạy Mẹ, điều duy nhất con muốn xin Mẹ hôm nay, là xin cho thế hệ chúng con được biết noi gương Mẹ, biết sống khiêm nhường, vâng theo thánh ư Chúa, phó thác trọn vẹn nơi sự quan pḥng của Chúa, và nhất là biết quư trọng đức trong sạch, bởi v́ Chúa Giêsu đă phán: ''Phúc cho những ai có tâm hồn trong sạch, v́ họ sẽ được nh́n thấy Đức Chúa Trời.''
|