| |
Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II
với việc cử Hành Phụng Vụ Thánh Thể
"Việc
củ hành Thánh Thể đòi hỏi chúng ta nhiều điều buộc khác nữa liên
quan đến thừa tác vụ thánh thể. Một số những điều buộc này chỉ
liên quan đến các vị linh mục và các vị phó tế, có những quan
tâm liên quan đến tất cả mọi người tham dự Phụng Vụ Thánh Thể.
Các vị linh mục và các vị phó tế phải nhớ rằng phục vụ bàn Tiệc
của Chúa buộc họ phải có trách nhiệm đặc biệt, trước tiên, vì
Chính Chúa Kitô hiện diện trong Thánh Thể, và sau nữa, vì tất
cả mọi người thực sự tham dự Thánh Thể hay có thể tham dự...
"Cần phải nhớ rằng Thánh Thể, như một bàn Tiệc của Chúa,
là một lời mời gọi liên tục. Điều này được thể hiện trong phụng
vụ khi chủ tế đọc: 'Đây là Chiên Thiên Chúa. Phúc cho những ai
được mời đến dùng bữa của Ngài' (x.Jn.1:29; Rev.19:9); nó cũng
còn được thể hiện qua dụ ngôn quen thuộc trong Phúc Âm về các
khách được mời đến dự tiệc cưới (x.Lk.14:16ff). Chúng ta hãy nhớ
rằng, trong dụ ngôn này có nhiều người từ chối không chấp nhận
lời mời vì các lý do khác nhau.
"Hơn
bao giờ hết, các cộng đồng Công Giáo chúng ta chắc hẳn không thiếu
những người có thể tham dự vào việc Hiệp Lễ (Eucharistic Communion)
mà lại không làm, cho dù lương tâm của họ không bị tội trọng làm
ngăn trở. Phải nói thẳng là thái độ này nơi một số người, một
thái độ liên quan đến tính cách nghiêm ngặt thái qúa, đã thay
đổi trong thế kỷ hiện đại này, mặc dầu nó vẫn còn được thấy ở
đó đây. Thật ra điều mà người ta thường thấy nhất thực sự không
phải là một cảm giác bất xứng, hơn là một thiếu hụt nào đó của
lòng khao khát bên trong, nếu người ta có thể nói như thế, một
thiếu hụt trong việc 'đói khát' Thánh Thể, một tình trạng thiếu
hụt cho thấy cái cảm thức không đầy đủ về bí tích yêu thương cao
cả và không đủ hiểu biết về bản chất của bí tích này.
"Tuy
nhiên, trong những năm gần đây, chúng ta còn thấy một hiện tượng
khác. Đôi khi, đúng hơn, rất thường xẩy ra, mọi người tham dự
cử hành thánh thể đều lên Hiệp Lễ; vào một số trường hợp như vậy,
theo kinh nghiệm của các vị chủ chăn xác nhận, việc đến với bí
tích Thống Hối để thanh tẩy lương tâm của mình không được chú
trọng. Dĩ nhiên điều này có nghĩa là những người tiến đến bàn
Tiệc của Chúa thấy lương tâm của mình không có gì cả, theo luật
khách quan của Thiên Chúa, để giữ họ khỏi hành động cao trọng
và vui mừng trong việc được kết hợp với Chúa Kitô. Thế nhưng,
có những lúc, ở đằng sau hành động này ít nhất còn nấp một tư
tưởng nữa, đó là tư tưởng cho Thánh Lễ chỉ là một bữa tiệc (x.Instituto
Generalis Missalis Romano, 7-8) mà người ta tham dự bằng việc
nhận lãnh mình Chúa Kitô để biểu lộ trước hết mối hiệp thông huynh
đệ. Cộng với những lý do này cũng có thể kể đến thể diện trần
thế nào đó (a certain human respect) và đến việc chỉ biết 'hùa
theo' (mere 'comformity')...
"Việc
củ hành Thánh Thể đòi hỏi chúng ta nhiều điều buộc khác nữa liên
quan đến thừa tác vụ thánh thể. Một số những điều buộc này chỉ
liên quan đến các vị linh mục và các vị phó tế, có những quan
tâm liên quan đến tất cả mọi người tham dự Phụng Vụ Thánh Thể.
Các vị linh mục và các vị phó tế phải nhớ rằng phục vụ bàn Tiệc
của Chúa buộc họ phải có trách nhiệm đặc biệt, trước tiên, vì
Chính Chúa Kitô hiện diện trong Thánh Thể, và sau nữa, vì tất
cả mọi người thực sự tham dự Thánh Thể hay có thể tham dự...
"Theo
lời khuyến dụ (trong lễ nghi chịu chức linh mục), thái độ của
linh mục trong việc tiếp xúc với bánh và rượu đã trở nên mình
máu Đấng Cứu Chuộc phải xứng đáng. Bởi vậy, tất cả chúng ta là
những thừa tác viên Thánh Thể cần phải cẩn thận xét lại những
tác động của mình nơi bàn thờ, nhất là cách thức chúng ta tiếp
xúc với của ăn và thức uống là mình và máu của Chúa, Thiên Chúa
chúng ta, ở trong tay của chúng ta: đó là cách thức chúng ta trao
Mình Thánh; cách thức chúng ta tráng chén sau khi cho rước lễ
(perform the purification).
"Tất
cả những động tác này có một ý nghĩa riêng của chúng. Dĩ nhiên
phải tránh việc qúa kỹ càng tỉ mỉ (scrupulosity), nhưng Thiên
Chúa muốn chúng ta tránh tác hành một cách thiếu kính trọng, tránh
vội vàng qúa đáng (undue hurry), tránh bất nhẫn (impatience) gây
nên gương mù gương xấu...
"Ở
một số xứ sở, việc Rước Lễ bằng tay được ban phép. Việc này do
các hội đồng giám mục riêng xin và được Toà Thánh chấp thuận.
Tuy nhiên, có những trường hợp thiếu trọng kính đáng tiếc đối
với các hình thánh thể (eucharistic species) được tường trình,
những trường hợp đáng trách chẳng những về phía các cá nhân có
hành động lầm lỗi như vậy, mà còn về phía cả các vị chủ chăn của
giáo hội nữa, những vị không đủ tỉnh táo trước thái độ của tín
hữu đối với Thánh Thể. Có trường hợp còn xẩy ra là, ở những nơi
được phép cho Rước Lễ bằng tay lại không tôn trọng tự do của những
người thích chịu Thánh Thể bằng lưỡi...
"Chạm
đến các hình thể linh thánh và ban phát các hình thể này bằng
tay của mình là một đặc ân của thành phần lãnh nhận chức thánh,
thành phần được chỉ định chủ động tham dự vào thừa tác vụ Thánh
Thể. Hiển nhiên Giáo Hội có thể ban năng quyền (faculty) cho những
ai không phải là linh mục hay phó tế, như trong trường hợp những
người phụ tế (acolytes) thi hành tác vụ của mình, nhất là người
có ý định chịu chức thánh trong tương lai, hay trong trường hợp
giáo dân được chọn làm điều này để đáp ứng nhu cầu chính đáng,
nhưng luôn luôn phải qua một cuộc sửa soạn đầy đủ.
(Bức
thư Dominicae Cenae, đoạn 11)
"Nhân
danh bản thân mình cũng như nhân danh tất cả qúi huynh, những
người anh em đáng kính và yêu dấu trong hàng giám mục, Tôi muốn
xin được thứ tha về mọi sự mà, bất cứ vì lý do gì, bởi bất cứ
yếu đuối nhân loại nào, bất nhẫn (impatience) hay bất cẩn (negligence),
và bởi cả những lần áp dụng lệch lạc (partial), một chiều (one-sided)
và lầm lẫn (erroneous) những chỉ thị (directives) của Công Đồng
Chung Vaticanô II, có thể đã gây ra gương mù và phiền toái (disturbance)
liên quan đến việc cắt nghĩa giáo điều và tôn kính xứng hợp với
bí tích cao trọng này. Và Tôi cầu xin Chúa Giêsu để chúng ta,
trong tương lai, tránh được, theo cách thức chúng ta đối với mầu
nhiệm linh thánh này, những gì có thể yếu kém và sai lệch, bất
cứ cách nào, ý nghĩa về việc tôn kính và yêu mến vẫn có nơi các
người tín hữu.
(Bức
thư Dominicae Cenae, đoạn 12)
"Trên
hết, Tôi muốn nhấn mạnh là những vấn đề của phụng vụ, nhất là
của Phụng Vụ Thánh Thể, không được trở thành một dịp gây chia
rẽ các người Công Giáo và đe dọa đến việc hiệp nhất của Giáo Hội...
Làm sao có thể được, Thánh Thể, một bí tích trong Giáo Hội là
sacramentum pietatis, signum unitatis, vinculum catitatis (Thánh
Augustinô), trong lúc này, lại hình thành giữa chúng ta một mấu
chốt chia rẽ và một nguồn mạch lệch lạc về tư tưởng cũng như hành
vi, thay vì là một điểm tựa và một nhân trung, đúng như yếu tính
của mình, cho mối hiệp nhất của chính Giáo Hội?
"...Nhân
danh sự thật này và tình yêu này, nhân danh Chúa Kitô tử giá và
Mẹ Người, Tôi xin anh em, và Tôi van anh em: Chúng ta hãy loại
trừ tất cả mọi chống đối và chia rẽ, và chúng ta tất cả hãy hiệp
nhất trong sứ vụ cứu độ cao cả này, là giá cả cũng là hoa trái
ơn cứu chuộc của chúng ta".
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ Bức thư Dominicae
Cenae, đoạn 13 - Thoidiemmaria.net
|
|