| |
Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật II Mùa Chay 4/3/2007 về Biến Cố Chúa Giêsu Biến Hình với Việc Cầu Nguyện của Người
Anh Chị Em thân mến,
Vào Chúa Nhật Thứ Hai Mùa Chay này, Thánh Ký Luca nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu lên núi “cầu nguyện” (9:28) cùng với các vị tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan, và “khi Người đang nguyện cầu” (9:29) thì xẩy ra mầu nhiệm biến hình sáng láng của Người.
Đối với 3 vị tông đồ này thì việc lên núi cầu nguyện có nghĩa là được tham dự vào việc nguyện cầu của Chúa Giêsu, Đấng thường ẩn mình cầu nguyện, nhất là vào lúc rạng đông hay sau khi chiều xuống, và đôi khi suốt đêm. Tuy nhiên, chỉ duy vào dịp ấy, ở trên núi, Người muốn tỏ cho các người bạn hữu này của Người thấy được ánh sáng nội tâm bao chiếm Người khi Người cầu nguyện: Mặt Người – như chúng ta đọc thấy trong Phúc Âm – dung nhan của Người được biến đổi và y phục của Người chói lọi, phản ánh quang ngôi vị thần linh của Lời Nhập Thể (x Lk 9:29).
Có một chi tiết khác trong trình thuật của Thánh Luca cũng đáng chú ý, đó là chi tiết về đối tượng nơi cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu với Moisen và Elia, những vị đã hiện ra với Người khi Người biến hình. Thánh Ký Luca thuật lại rằng các vị ấy “đã nói về cuộc ra đi (tiếng Hy Lạp là ‘exodos’), một cuộc ra đi mà Người cần phải hoàn thành ở Giêrusalem” (9:31).
Bởi thế, Chúa Giêsu nghe thấy Lề Luật và các tiên tri nói với Người về cái chết và cuộc phục sinh của Người. Trong cuộc trao đổi thân mật với Cha của mình, Người vẫn không xa rời lịch sử, Người vẫn không tẩu thoát khỏi sứ mệnh khiến Người vào thế gian, mặc dù Người biết rằng để đạt vinh quang Người sẽ phải trải qua thập giá. Ngoài ra, Chúa Kitô đã chấp nhận sứ vụ của Người một cách sâu xa hơn, liên kết tất cả bản thân Người với ý muốn của Cha, và Người tỏ cho chúng ta thấy rằng việc cầu nguyện đích thực thực sự là ở chỗ liên kết ý muốn của mình với ý muốn của Cha.
Do đó, đối với một người Kitô hữu, thì cầu nguyện không phải là xa tránh thực tại và những trách nhiệm kèm theo, mà là đảm trách chúng cho tới cùng, tin tưởng vào tình yêu thần hiệu và vô tận của Chúa. Đó là lý do, cái chứng cớ Biến Hình, ngược đời thay, là cái khổ não Vườn Nhiệt (x Lk 22:39-46). Khi cuộc khổ nạn sắp xẩy ra, Chúa Giêsu cảm thấy nỗi đau buồn đến chết được và Người phó mình cho ý muốn thần linh; váo lúc ấy, lời nguyện cầu của Người là bảo chứng cứu độ cho tất cả chúng ta. Thật vậy, Chúa Kitô van xin Cha trên trời là hãy “cứu lấy Người khỏi chết”, và, như tác giả của Bức Thư gửi Giáo Đoàn Do Thái viết, “Người đã được nhận lời vì lòng kính sợ Chúa của Người” (5:7). Cuộc Phục Sinh là chứng cớ cho thấy Người đã được nhận lời.
Anh Chị Em thân mến: Cầu nguyện không phải là một điều gì đó phụ thuộc, nó không phải là những gì ‘tùy ý’, mà là một vấn đề sống chết. Chỉ có ai nguyện cầu, tức là những ai phó mình cho Thiên Chúa bằng tấm lòng yêu mến thảo hiếu, mới có thể tiến vào sự sống đời đời là chính Thiên Chúa. Trong mùa Chay này, chúng ta hãy cầu cùng Mẹ Maria, mẹ của Lời Nhập Thể và là thày dạy đời sống thiêng liêng, hãy dạy cho chúng ta biết cầu nguyện như Con Mẹ, nhờ đó, đời sống của chúng ta được ánh sáng hiện diện của Người biến đổi.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 4/3/2007 - Thoidiemmaria.net
|
|