Thư Ba, 20/3/2007

 
 

 

“Đụn Cát Lún Của Một Bãi Bùn Lầy”

Truyện về Một Người Con Gái Tốt Trải Qua Những Lúc Khốn Nạn

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Chuyển dịch câu truyện “A Good Girl Who Went Through Bad Times”
của Carolyn Kollegger
trong cuốn Bàng Hoàng Trước Sự Thật 2 – Surprised By Truth 2
edited by Patrick Madrid and published by Sophia Institute Press 2000

Tôi đã từng xuất hiện trên các tờ nguyệt san; tôi đã từng xuất hiện qua phim ảnh; tôi đã từng xuất hiện trên đài truyền hình toàn quốc. Tôi đã từng đến những nơi được hầu hết con người ta mơ ước thấy, đã từng làm những điều được hầu hết con người ta mong muốn làm. Tôi đã từng tiêu tiền như nước, liên hoan tiệc tùng thâu đêm tới sáng, và biến mình trở thành một kẻ hoàn toàn khốn nạn qua việc làm như thế. Thật ra không gì mà Thiên Chúa lại không làm nổi, vì tôi thực sự cảm thấy mình bất lực khi Ngài ra tay giải cứu tôi.

Là một đứa út trong gia đình có 4 người con, tôi đã vào đời với tên gọi là Carolyn Houlihan vào Tháng 3 năm 1961, và được lãnh nhận phép rửa theo Đức Tin Công Giáo. Tiếc thay, gia đình tôi được sinh ra ấy lại không vững Đức Tin mà tôi đã nhận lãnh qua phép rửa, ở chỗ, cha mẹ tôi đã ly dị nhau khi tôi mới lên hai tuổi.

Thoạt đầu, nhờ cha tôi, anh em chúng tôi đã đi lễ vào các Ngày Chúa Nhật. Thế rồi, dần dần mọi sự đã đổi thay. Những lúc hạnh phúc nhất thời ấu thơ của tôi là những giây phút được ở trong nhà thờ. Tôi thích ngửi mùi hương và các thứ hoa trên bàn thờ. Tôi thích nghe ca hát. Tôi thích những cửa kính mầu hình ảnh. Tôi thích hết mọi vẻ đẹp ở nhà thờ.

Tôi đã học trường Công Giáo, cả tiểu học lẫn trung học, nơi tôi được các nữ tu và linh mục gieo những mầm mống đức tin là những gì đã nở hoa nơi tôi hôm nay đây. Tiếc thay, những gì tôi đã học được nơi học đường ấy đã không được củng cố nơi ngôi nhà của mẹ tôi sau khi xẩy ra cuộc ly dị.

Giữa cha mẹ của tôi vốn đã xẩy ra những xung khắc ngay cả trước khi tôi được sinh ra. Tôi được kể cho biết rằng cuộc cãi lộn nẩy lửa đầu tiên của các vị là về việc xem mục Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ trên truyền hình. Mẹ tôi thì muốn xem mục này; còn ba tôi, một con người Công Giáo đạo đức hơn, lại không thích. Ông đã coi mục này gần như là một dịp tội, vì ông cảm thấy rằng nó có thể làm cho thành phần nam giới nhìn xem bị cám dỗ về nhục dục. Ông cũng cảm thấy nó là những gì làm hạ phẩm giá của những người nữ tham dự vào cuộc phô diễn ấy, khi nó biến họ thành một thứ đồ vật thuần túy, thành những đối tượng của khoái lạc.

Mẹ tôi đã xa lánh ông từ đêm hôm ấy. Thái độ của bà đối với những điều như thế sau này đã khuôn đúc cuộc đời của tôi, cũng như Cuộc Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ đã làm vậy.

Đời sống trong gia đình của chúng tôi chẳng hạnh phúc gì, ngay cả trước khi xẩy ra cuộc ly dị; sau đó nó đã trở thành một ác mộng. Những cuộc đánh nhau dữ dội về thể lý luôn xẩy ra giữa thành phần con cái chúng tôi. Khi tôi cố gắng gọi cho mẹ tôi ở sở về vấn đề này, thì thằng anh cả của tôi đuổi theo tôi, dằng lấy điện thoại, rồi nắm lấy tóc của tôi, lôi tôi đi mà đấm đá. Thậm chí cả những người đến thăm viếng gia đình tôi cũng hung tợn nữa. Tôi đã thấy một trong những người bồ của mẹ tôi đã đấm vào mặt mẹ tôi cho đến khi mặt bà đổ máu ra. Tôi lo sợ đến hoảng hốt lên, tưởng bà bị chết đến nơi rồi chứ.

Đôi khi mẹ tôi dẫn tôi ra ngoài chơi với bà. Tôi nghĩ, một phần là vì bà làm việc quá nhiều và vì bà muốn bao gồm cả việc trông coi tôi với việc bà tiêu khiển theo sở thích của bà vào những lúc rỗi rãi. Thậm chí bà đưa tôi vào cả hộp đêm với bà. Bấy giờ tôi không nhận ra điều ấy, nhưng tôi nghĩ rằng bà đã muốn tôi làm quen với những thứ giao du ấy. Vào những ngày hẹn hò của mình, bà quả thực đã dẫn tôi tới những quán ăn sang trọng, cho tôi thưởng thức món bò hầm mềm, món tôm hùm và các thức ăn ngon lành khác mà tôi chưa từng được nếm hưởng trước đó, nhờ vậy, tôi đã biết thích thú với những thứ ngon lành như vậy.

Mặc dù chúng tôi đã được học ở trường rằng mất Lễ là có tội, gia đình chúng tôi cũng chẳng còn đi nhà thờ vào các Ngày Chúa Nhật nữa, và anh em chúng tôi đã thừa biết như thế chứ chẳng cần gì phải hỏi. Tôi đã ngẫm nghĩ đến những gì sẽ xẩy ra nếu cha tôi tích cực hơn nữa trong cuộc sống thường nhật của tôi. Có lúc tôi nghĩ rằng ông là một con người quá tệ, chẳng làm gì cho chúng tôi hết, (khi cha mẹ tôi ly dị nhau thì tôi còn quá trẻ). Sau này, khi tôi làm hòa với ông, tôi đã đứng về bên ông. Rõ ràng là ông đã cố gắng rất nhiều để liên lạc với chúng tôi; song mẹ tôi cứ giữ chúng tôi ở một khoảng cách xa ông, một khoảng cách rất ư là nguy hại.

(còn tiếp) 

- Thoidiemmaria.net

 

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)