Thư Tư, 21/3/2007

 
 

 

“Đụn Cát Lún Của Một Bãi Bùn Lầy”

Truyện về Một Người Con Gái Tốt Trải Qua Những Lúc Khốn Nạn

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Chuyển dịch câu truyện “A Good Girl Who Went Through Bad Times”
của Carolyn Kollegger
trong cuốn Bàng Hoàng Trước Sự Thật 2 – Surprised By Truth 2
edited by Patrick Madrid and published by Sophia Institute Press 2000

(tiếp 20 Thứ Ba)

Tìm kiếm niềm tin ở toàn là những nơi sai bậy

Là một thanh thiếu niên, tôi chẳng cảm thấy tin tưởng gì cả. Mẹ tôi nghĩ rằng việc làm người mẫu có thể sẽ giúp cho tôi thắng vượt được tình trạng thiếu tự tin của tôi, và làm cho tôi cảm thấy khá hơn về bản thân mình. Tôi đã đồng ý thử, và trước khi tôi biết vấn đề làm người mẫu này, tôi đã là người mẫu cho tất cả mọi thứ cửa tiệm ở địa phương, chẳng hạn như những màn trình diễn thời trang nhập học, những màn trình diễn cô dâu, thậm chí còn trình diễn quảng cáo cả trên đài truyền hình địa phương. Tôi đã trở thành một con cá bự ở cái ao Ohio nhỏ bé ấy. Tôi đã biết về những đại người mẫu nổi tiếng trên toàn quốc như Farrah Fawcett, Cheryl Tiegs, Christie Brinkley, thế nhưng tôi chưa bao giờ mơ tưởng đến một cuộc sống như họ. Tôi chỉ muốn giống như một trong những người mẫu ở địa phương của chúng tôi thôi. Cô ta có tất cả những gì tôi quan tâm: cô ta là một con người thu hút, cô ta lập gia đình, và cô ta có hai đứa con xinh đẹp.

Kết hôn và có một gia đình đó là những gì tôi mong muốn. Khi tôi lên 16 tuổi, tôi phải lòng một anh chàng mà tôi đã có ý định kết hôn sau khi ra trường trung học. Tiếc thay, phong trào nữ giới cấp tiến vào lúc ấy rất mạnh, tuyên truyền trong nữ giới rằng hôn nhân và con cái là những gì chị em neê theo đuổi thực hiện sau nghề nghiệp của mình, sau khi chị em đã làm những gì chị em thực sự muốn làm trong đời, sau khi bản thân của chị em đã “hoan hưởng”. Mẹ tôi là một tay nữ giới hăng say, bởi thế mà tôi đã hoàn trả lại chiếc nhẫn đính hôn và chọn đi vào một con đường đời khác hướng.

Từ Biệt Hoa Hậu Hoa Kỳ Đạo Hạnh

Tôi đã dự tranh giải ở những cuộc phô diễn sắc đẹp và đã được vào chung kết ở cuộc Tranh Giải Toàn Quốc Những Người Con Gái Được Đăng Ảnh Ở Bìa Báo. Vào năm 1979, tôi đã trở thành Hoa Hậu Hoa Kỳ Ohio và đã tham dự cuộc Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ toàn quốc. Bấy giờ có một số vị chấm giải này, chẳng hạn như Eileen Ford của Cơ Quan Ford Người Mẫu Quốc Tế và thành phần thuộc Công Ty Hoa Hậu Thế Giới Và Hoa Kỳ, đã đề nghị với tôi đi Nữu Ước để theo đuổi nghề trình diễn và làm người mẫu. Ngay khi vừa xong bậc trung học, tôi liền đến Nữu Ước.

Tôi đã thành đạt rất nhiều nơi thị trường trình diễn hay làm người mẫu ở Nữu Ước. Tôi đã thực hiện nhiều màn quảng cáo toàn quốc. Nếu các bạn xem truyền hình từ 15 đến 20 năm trước đây các bạn đã có những cơ hội nhìn thấy tôi đang cố gắng quảng cáo bán cho các bạn một thứ đồ vật gì đó.

Đấy là tất cả những gì của một cuộc đời. Tôi đã đi đây đó đến các địa điểm được chỉ định làm người mẫu. Tôi đã hoạt động ở hậu trường sân khấu Broadway, thậm chí đã xuất hiện nhiều lần trong một vở tuồng bi kịch truyền hình nhiều màn. Trước đó khá lâu, tôi đã thủ vai chính trong một cuốn phim dài.

Tuy nhiên, cái thành công lớn nhất của tôi lại là việc làm người mẫu và truyền hình. Tôi đã xuất hiện với bộ áo tắm ở trên một tấm bảng quảng cáo to tướng treo ngay lối xa lộ chính tiến vào thành phố Nữu Ước, và tôi đã cảm thấy khoái chí vì tôi thậm chí đã trình diễn hấp dẫn hơn cả Christie Brinkley về một mục quảng cáo truyền hình đặc biệt mà cả hai chúng tôi đều muốn thực hiện. Tôi nghĩ rằng tôi đã trở thành những gì hết xẩy. Theo những tiêu chuẩn của trần gian thì tôi nghĩ rằng tôi là như thế. Những gì tôi đã không nhận thấy được bấy giờ đó là tôi đang chìm đắm nhanh chóng vào một đụn cát lún của một bãi bùn lầy về luân lý, đó là “một đời sống nổi nang” của một nhân vật thành công rực rỡ về phương diện truyền thông trần thế.

Kitô hữu, nhất là nữ giới, thành phần theo đuổi nghề trình diễn hay nghề làm người mẫu ở những thành phố “ăn chơi tiêu khiển” như Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng, bao giờ cũng gặp phải những cực kỳ thách đố đối với niềm tưởng vào Chúa Kitô của họ cũng như đối với cuộc sống dấn thân cho Chúa Kitô của họ. Cái nghề này sẽ chiếm hết giờ giấc và sinh lực của các bạn trong việc trở thành loại người cũng như trở thành những gì thế giới trình diễn hoặc làm người mẫu muốn các bạn sống. Vấn đề chăm sóc đầu tóc, móng tay, nhịn ăn nhịn uống, thể dục thẩm mỹ, đấm bóp, sắm sửa đồ trang điểm và phục sức, thử giọng, chụp hình, các lớp học trình diễn, các lớp học phát biểu, các lớp học hát hò, các lớp học nhẩy múa, những thời biểu đóng phim, là những gì buộc các bạn phải bắt đầu từ 7 giờ sáng: nó là một cuộc sống hào hứng không ngừng nghỉ, một cuộc sống tập trung vào các bạn cũng như vào những gì các bạn giống như các người khác. Các bạn có ít giờ, nếu có, cho Chúa. Thế nhưng, nếu các bạn đến đó bằng đức tin của mình, ít là các bạn có một cái gì đó để cố gắng nắm lấy.

Trái lại, nếu các bạn đến Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng mà không có đức tin, không có gì để cầm chân của các bạn lại, các bạn sẽ mau chóng thấy mình hoàn toàn trở thành lạc loài. Sự kiện này đã xẩy ra cho trường hợp của tôi. Những vấn đề nan giải về luân lý cứ đột xuất hằng ngày, làm mất dần đi niềm tin. Có lần, một diễn viên nổi tiếng mời tôi đến chỗ của ông ta để giải khát. Ông ta là một con người hào hoa nên tôi đã nhận lời mời của ông, cảm thấy mình như đã là vợ của ông. Ông ta pha nước giải khát, rồi mở tủ trà trang trí đầy những thuốc phiện ra. Vẫn còn cảm thấy vấn đề hôn nhân hấp dẫn, tôi đã quyết định thử một chút xíu. Ông ta cũng thử một chút, rồi nhiều hơn nữa, để rồi trở thành man dại, hoàn toàn không còn kiềm chế được nữa. Tôi không muốn nói thêm những chi tiết xẩy ra sau đó, ngoại trừ điều này là tôi đã học được từ kinh nghiệm ấy một bài học quan trọng về việc chấp nhận các lời mời mọc của những hạng người thuộc giới xã hội ấy.

Có những chọn lựa khác không hoàn toàn rõ ràng minh bạch, song cũng chẳng sai trái là bao. Đã nhiều lần tôi ăn mặc rất ư là trắc nết, thân mình lộ liễu một cách khêu gợi trước mặt thành phần nam giới là những người có thể giúp phần vào nghề nghiệp của tôi. Xin các bạn nhớ rằng tôi chỉ làm những gì giống như các nữ diễn viên khác làm thôi, những người nữ duyên dáng và tài năng đang tranh giành với tôi về cùng những việc làm người mẫu và đóng vai trình diễn. Cho dù tôi chưa bao giờ đến thăm cái “trường kỷ phơi thân trần trụi”, nhưng cứ tin tôi đi, nó thực sự là có đó. Tôi biết nhiều người thuộc kỹ nghệ tiêu khiển đã đến đó hơn một lần, để thực hiện những gì họ nghĩ họ được phép làm một cách vô hại, vì họ thấy có lợi cho viễn ảnh nghề nghiệp của họ. Những áp lực làm hay bỏ của một thứ nghề nghiệp như thế thật là mãnh liệt; và bao giờ cái mồi cũng vẫn là vấn đề kiếm được nhiều tiền bạc. Nó là một thế giới được tạo nên theo thị hiếu để làm suy kiệt đi đời sống đức tin.

Tôi biết rằng tôi đã thiếu thốn một cái gì đó, hoặc là một ai đó.

Và Erwin Kollegger đã đi vào đời tôi.

(còn tiếp) 

- Thoidiemmaria.net

 

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)