|
“Đụn Cát Lún Của Một Bãi Bùn Lầy”
Truyện về Một Người Con Gái Tốt Trải Qua Những Lúc Khốn Nạn
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Chuyển dịch câu truyện “A Good Girl Who Went Through Bad Times”
của Carolyn Kollegger
trong cuốn Bàng Hoàng Trước Sự Thật 2 – Surprised By Truth 2
edited by Patrick Madrid and published by Sophia Institute Press 2000
(tiếp 20 Thứ Ba, 21 Thứ Tư, 22 Thứ Năm, 23 Thứ Sáu)
Tôi thoát khỏi tay của thần tử vong
Vào cuộc hẹn đầu tiên với người cố vấn về hôn nhân của chúng tôi, tôi đã nói toạc ra cho Erwin biết tôi đã ghét chàng đến thế nào, vì chàng làm cho tôi phải khổ sở đớn đau. Thế rồi Erwin, lần đầu tiên trong đời, đã lên tiếng lấy làm tiếc xót vì đã gây ra điều ấy. Đó là một bước tiến rất lớn, đủ để giữ cho cuộc hôn nhân của chúng tôi tạm thời tiếp tục.
Tôi không dối các bạn đâu khi nói rằng sau đó chúng tôi lập tức sống hạnh phúc chưa từng thấy. Thứ biến đổi này vẫn còn cần phải tiếp tục diễn tiến.
Thế nhưng, chúng tôi đã mở đầu. Cuối cùng chúng tôi đã thành hôn trong Giáo Hội. Tôi đã bắt đầu đi Lễ hằng ngày, và sau một thời gian, (theo lời đề nghị của người kế toán viên Công Giáo của chúng tôi), Erwin đã đi dự lễ với tôi. Chúng tôi tham dự cuộc tĩnh tâm Hội Ngộ Hôn Nhân, bắt đầu bằng việc cầu Kinh Mân Côi rồi tiếp tục học hỏi Thánh Kinh. Qua tất cả những điều này, chúng tôi đã thấy mình bằng con mắt của Thiên Chúa, và mới hiểu được tính cách trầm trọng của những gì chúng tôi đã làm. Mối liên hệ riêng tư được chúng tôi bắt đầu phát triển với Chúa Giêsu đã chiếu sáng vào đời sống của chúng tôi, cho chúng tôi thấy nhiều cái tởm gớm của chúng tôi.
Chẳng bao lâu tôi đã chạm tới chỗ tôi cần phải chạm tới, đó là cái đáy vực bằng đá, ở chỗ, tôi cảm thấy mình bị nhức buốt bởi hội chứng hậu phá thai.
Hội chứng này có thực và kinh hoàng, song không một cung cấp viên phá thai nào đã từng cảnh giác cho tôi biết cả, và hết mọi người phụ nữ thực hiện việc phá thai, một ngày kia, đều bị ray rức về nó một cách nào đó. Đối với trường hợp của tôi, nó xẩy ra thình lình vào một buổi tối kia, ở chỗ tôi hoàn toàn cảm thấy tuyệt vọng về những đứa con của tôi bị chết, và tôi là mẹ của chúng phải chịu trách nhiệm về điều này. Tôi đã chạy ra bến tầu của chúng tôi, kêu la một cách bức tỏa, nghẹn ngào và nức nở than van xin Chúa thứ tha cho tôi, ban cho tôi một cơ hội khác, và trả lại cho tôi những đứa con ấy. Nỗi sầu đau của tôi thật khôn xiết.
Tôi không thể sống với bản thân mình, và tôi không thể sống mà lại không có các đứa con của tôi. Tôi đã đi vào phòng ngủ của chúng tôi là nơi Erwin cất giữ một khẩu súng đã nạp đạn. Tôi cầm khẩu súng trong tay như muốn tìm về chốn vĩnh hằng, nhìn chằm chằm vào nó và nghĩ đến những gì tôi có thể cảm thấy khi sử dụng nó. Nó có đau đớn hay chăng? Tôi có cảm thấy cái đớn đau của viên đạn hay chăng?
Tôi cứ nghe thấy tiếng nói nho nhỏ một cách vuốt ve, một cách lọc lừa thuyết phục rằng “Carolyn, cứ làm đi. Cứ làm đi. Dí nó vào đầu của ngươi; bấm cò. Cơn đau của người sẽ được kết liễu. Cứ làm đi. Làm đi. Đó là những gì ngươi muốn làm mà. Cứ làm đi”. Tiếng nói cứ tiếp tục, khẩn trương và thôi thúc, nhưng vuốt ve, hứa hẹn mau chóng giải quyết cho vấn đề của tôi.
Tôi dí khẩu súng lục vào đầu của tôi. Nó trở thành nặng và lạnh trong tay tôi. Ngón tay của tôi thò vào cò súng, sẵn sàng bấm. Tôi đã nhắm mắt lại. Tôi nghiến răng và gồng mình lên.
Thế nhưng tôi đã không thể nào bóp cò súng cho được.
Sau một ít phút, tôi đã bắt đầu cảm thấy run sợ, và tôi biết rằng tôi không thể làm điều ấy. Tôi đã bỏ súng xuống, và bắt đầu khóc rống lên hết cỡ. Cả một triều sóng buồn đau, thương đau và hổ thẹn bức phát từ đáy tâm hồn của tôi, làm tôi kêu la khóc lóc.
Trong lòng, tôi đã than khóc với Chúa, vừa giận dữ chán chường thất vọng về tình trạng be bét tôi đã gây ra cho cuộc đời của mình, vừa run sợ kêu van Ngài xót thương thứ tha về những điều tôi đã làm. Tôi đã than khóc cho những đứa con thai nhi của tôi, những đứa con tôi không bao giờ được ôm ẵm trên tay và hôn chúng. Tôi khóc thương cho bản thân mình. Tôi van xin Chúa, vì nước mắt của tôi, giúp tôi hiểu được những gì cuộc sống của tôi phải gánh chịu, và giúp tôi làm cách nào để có thể tái thiết cuộc sống của tôi trên hoàng tàn đổ nát do chính tôi gây ra.
Tôi than khóc bản thân mình cho tới khi thiếp ngủ đi.
Trong đêm hôm ấy, tôi đã tiếp tục cảm thấy sầu thương và hối hận ngay cả trong cái biến chuyển của những giấc mơ xẩy đến cho tôi. Chúng là những gì sống động và đau thương, nhưng chúng đã giúp cho tôi rất nhiều. Cơn đau của tôi đã hạ xuống, khi chính Chúa Giêsu đã an ủi tôi trong cái giấc mơ đã làm tôi cuối cùng bừng tỉnh. Không thể nào diễn tả được những chi tiết của biến cố này, thế nhưng, trong giấc mơ ấy, tôi đã cảm thấy tình yêu trọn vẹn của Người đối với tôi, cũng như việc Người hoàn toàn tha thứ cho những gì tôi đã làm, vì tôi thực lòng thống hối ăn năn. Tình yêu và an bình của Chúa Kitô, đã bắt đầu bao bọc tôi trong giấc mơ, tiếp tục và gia tăng khi tôi thức giấc. Tôi đã được phục hồi và canh tân. Tôi muốn sống. Tôi cũng biết rằng, cuối cùng rồi thì tôi đã muốn nhận biết, yêu mến và phụng sự Chúa Kitô.
Tất cả những tháng năm trước đây, tôi đã cố gắng để làm hài lòng thành phần sai lạc. Giờ đây, tôi biết rằng, điều duy nhất thực sự quan trọng đó là sống cuộc đời của tôi để làm hài lòng Chúa Kitô từ giây phút.
Cho dù tôi đã có được một cảm quan hy vọng mới, làm cho tôi muốn tiếp tục sống, và tôi tin tưởng hơn là giờ đây, nhờ ơn Chúa giúp, tôi đã có được một ý muốn canh tân đời sống của tôi, song tôi vẫn chưa có ý nghĩ gì về những gì tôi phải làm.
(còn tiếp)
- Thoidiemmaria.net
|