| |
ĐIỂM MẶT CHỈ TÊN CHÂN TƯỚNG CỦA THÀNH PHẦN TIÊN TRI GIẢ – PHẢN KITÔ
(tiếp 27 Thứ Ba)
Hôm Thứ Năm 15/3/2007, tôi sang Tòa Giám Mục giáo phận Orange tham dự Thánh Lễ 12 giờ trưa hằng ngày tại đây như thường lệ vào giờ lunch của mình. Bài Phúc Âm hôm ấy là bài Phúc Âm theo Thánh Ký Luca, đoạn 11, từ câu 14 đến hết câu 23, về việc Chúa Giêsu trừ một tên quỉ câm, làm cho người câm nói được, và Người vừa được dân chúng khâm phục vừa bị một số người trong họ bấy giờ cho là Người dùng tướng quỉ mà trừ quỉ. Vị linh mục trẻ Việt Nam diễn giảng bài Phúc Âm và áp dụng vào tình trạng sống đạo của Kitô hữu, thành phần nhiều khi cũng bị quỉ câm ám, đến nỗi không thể nào nói chuyện với nhau được, chỉ vì ghen tức với nhau. Vị linh mục này còn đặt vấn đề là làm sao phân biệt được đâu là việc bởi Chúa và đâu là việc do quỉ làm. Theo ngài thì quỉ không thể nào công nhận và chúc tụng Đức Kitô là Chúa. Tức là nếu ở đâu hay người nào không công nhận hay chúc tụng Đức Kitô là Chúa thì không phải từ Chúa mà là từ quỉ.
Đúng thế, ngay trong thời của Chúa Giêsu, có những lúc ma qủi nhận ra Người, khi Người vừa xuất đầu lộ diện để thực hiện sứ vụ Thiên Sai của Người, điển hình nhất là lần Người, sau khi rời khỏi Nazarét là quê quán của Người, nơi dân chúng tính xô Người xuống suờn núi cho chết (xem Luca 4:30), đến Caphanaum, vào hội đường, nơi đang có một người bị thần ô uế ám, thấy Người thì kêu to lên rằng: “Xin hãy mặc thây chúng tôi. Ông Giêsu Nazarét ơi, ông muốn làm gì chúng tôi đây? Chẳng lẽ ông lại đến để hủy diệt chúng tôi hay sao? Tôi biết ông là ai rồi: là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Luca 4:34). Tuy nhiên, dù có nhận ra Người, ma qủi cũng không chúc tụng Người.
Tuy nhiên, vì tự bản chất, ma quỉ là thành phần gian trá. Chúng có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào để lọc lừa con người cho bằng được. “Thậm chí Satan tàng hình thành một thiên thần sáng láng” (2Corinto 11:14). Chẳng hạn, tự mình chúng không thể nào chúc tụng Đức Kitô là Chúa, nhưng qua thành phần tay sai, vô tình hay hữu ý theo hắn, hắn cũng chúc tụng Đức Kitô là Chúa, để nhờ đó lôi kéo những ai căn cứ vào dấu này mà tưởng là thành phần tay sai ấy bởi Chúa. Satan có thể dùng hai thủ đoạn, một phò một chống, tùy lúc và tùy người. Hắn chống là lúc hắn ra tay ngăn cản chúng ta làm lành, nhất là những trường hợp liên quan tới đức khiêm nhượng và phục tùng. Song cũng có những lúc hắn để cho chúng ta đang sốt sắng cứ tiếp tục sốt sắng. Chỉ cần vào một lúc nào đó, tưởng mình đã lên tới tận “tầng trời thứ ba” (2Cor 12:2) trên đường tu đức, chúng ta có một ý nghĩ tự cao, tự mãn, khinh người, bất phục v.v. là xong. Bởi thế, theo tôi, dấu hiệu để nhận ra đâu là bởi Chúa hay bởi quỉ còn ở chỗ những gì chính ma quỉ không thể nào tự mình thực hiện mà cả thành phần tay sai của hắn cũng không thể làm được nữa mới là những dấu hiệu chính xác cho thấy bởi Chúa hay bởi quỉ. Dấu hiệu đó là gì? Chúng ta hãy lật lại Thánh Kinh.
Trước hết, vấn đề được đặt ra ở đây là nếu Satan và ngụy thần thực sự biết được nhân vật Giêsu Nazarét là chính Thiên Chúa, Vị Thiên Chúa Nhập Thể Làm Người, đúng như hắn cùng 1/3 thần trời theo hắn ngay từ ban đầu được Thiên Chúa tỏ cho biết (xem Khải Huyền 12:3-5), thì một đệ nhất tạo vật khôn ngoan như hắn có ngu đần dại dột đến nỗi xui bẩy con người sát hại Người để những gì Người hứa với hai nguyên tổ loài người sau nguyên tội (xem Khởi Nguyên 3:15) được nên trọn hay chăng; hay ngược lại, hắn sẽ dùng hết cách để ngăn trở dự án và công cuộc cứu độ của Người. Chính vì một tên kiêu ngạo đưa mình lên đến tận trời như hắn không thể nào hiểu nổi và chấp nhận được việc một vị Thiên Chúa Làm Người, mặc lấy một bản tính thấp hèn hơn hắn, trở thành con của một người nữ tầm thường hơn hắn, mà hắn mới không nhận ra Đấng Thiên Sai nơi con người Giêsu Nazarét.
Tuy nhiên, qua những việc làm phi thường của nhân vật Giêsu Nazarét này, liên quan tới sự khôn ngoan và quyền năng phi thường của Người, một nhân vật hắn chưa từng thấy có trên thế gian là vương quốc vốn thuộc về hắn sau nguyên tội, hắn cũng cảm thấy thắc mắc và muốn dò la xem sao, qua việc cám dỗ Người trong hoang địa (xem Mathêu 4:1-11; Luca 4:1-13). Cũng chính vì hắn tự bản chất vốn kiêu căng, ngạo mạn và ham quyền lực mà hắn đã có thể nhận ra Người "là Đấng Thánh của Thiên Chúa" (Luca 4:34; Marcô 1:24), thậm chí còn tuyên xưng Người "là Con Thiên Chúa Tối Cao" (Luca 8:28), bất cứ khi nào Người tỏ ra quyền năng hơn hắn, qua việc Người ra tay khu trừ hắn. Tuy nhiên, chính vì hắn thấy Người quyền năng trừ được hắn như thế, mà hắn lại càng bị confused lẫn lộn, chẳng hiểu gì cả, khi thấy Người có nhiều lúc trở nên quá ư là yếu đuối bất lực.
Chẳng hạn như những trường hợp Người tẩu thoát trước những kẻ muốn sát hại Người (xem Luca 4:30; Gioan 8:59); hay trường hợp Người là Thày và là Chúa mà lại cúi mình xuống rửa chân cho thành phần tôi tớ của Người (xem Gioan 13:13-14); đặc biệt là khi Người để cho thành phần bộ hạ của Hội Đồng Đầu Mục Do Thái bắt giải đi ở Vườn Cây Dầu sau Bữa Tiệc Ly (xem Marcô 14:43-52); nhất là khi thấy Người gò lưng vác thập giá, và dù cứu được người khác mà Người cũng không thể nào cứu được mình bằng cách tự mình xuống khỏi thập giá cho dù có bị trêu ngươi thách đố (xem Mathêu 27:39-44). Thế nhưng, tiếc thay cho hắn, chính lúc hắn nhận ra được Người qua miệng của viên đại đội trưởng Rôma dân ngoại: "Quả thực người này là Con Thiên Chúa" (Mathêu 27:54) thì đã quá muộn. Hắn đã hoàn toàn thảm bại, ở chỗ, trong khi hắn tìm kiếm thần tính của Người thì lại bị lầm lạc bởi nhân tính của Người, vị Thiên Chúa là "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14).
Đúng thế, Thánh Gioan Tông Đồ đã chỉ cho chúng ta thấy dấu hiệu ấy, khi ngài khẳng định rằng: “Ai là kẻ gian trá? Kẻ chối bỏ rằng Đức Giêsu là Chúa Kitô. Họ là tên phản Kitô…” (1Gioan 1:22-23); “nhiều người lừa đảo đã xuất hiện trong thế gian, những con người không nhận biết Chúa Giêsu Kitô đến trong xác thịt. Đó là kẻ lừa đảo! Họ là tên phản Kitô” (2Gioan 7).
Căn cứ vào lời Chúa Giêsu trách cứ thánh Phêrô trong việc thánh nhân “không phán đoán theo Thiên Chúa mà chỉ theo loài người” (Mathêu 16:23), tức chỉ theo phán đoán tự nhiên của mình hướng về những gì tốt lành chủ quan, chứ “không chấp nhận” (Gioan 1:12) mạc khải của Thiên Chúa, một mạc khải được trọn vẹn thể hiện nơi “Lời đã hóa thành nhục thể” (Gioan 1:14) là Đức Giêsu Kitô đã đến trong xác thịt, chúng ta có thể kết luận để lột trần bộ mặt phản kitô nơi chính bản thân mình cũng như trong việc giao tiếp xã hội. Sau đây là một số dấu hiệu:
(còn tiếp)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL - Thoidiemmaria.net
|
|