|
“Đau Khổ cuối cùng chỉ hành khổ hết mọi người thôi”.
Đức Ông Pietro Parolin, phụ tá bí thư bộ ngoại giao của Tòa Thánh, ở một hội nghị ngày 22-23/3/2007 ở Rôma được tổ chức bởi Tiểu Ban Liên Hiệp Quốc về Việc Hành Sử Các Thứ Quyền Lợi Bất Khả Tước Đoạt của Nhân Dân Palestine.
Thưa Ông Chủ Tịch,
Tôi hân hạnh chuyển lời chào và nguyện chúc của Tòa Thánh đến tất cả những ai đang tham dự vào Hội Nghị quốc tế này, được tổ chức ở Rôma, tại tổng hành dinh của Cơ Quan Lương Nông LHQ.
Hội nghị này, được tổ chức bởi Tiểu Ban Liên Hiệp Quốc về Việc Hành Sử Các Thứ Quyền Lợi Bất Khả Tước Đoạt của Nhân Dân Palestine, là để tái thúc đẩy việc suy tư và dấn thân của cộng đồng quốc tế, của các tổ chức tôn giáo, của các nhóm quốc hội và của xã hội dân sự, hầu điểm mặt các th1ch đố cần phải đương đầu, cùng với phương sách cần được chấp nhận để góp phần vào việc kiến thiết hòa bình giữa những người Do Thái và người Palestine.
Hội nghị này đang diễn tiến vì Chính Phủ của Mối Hiệp Nhất Quốc Gia được Thẩm Quyền Palestine tổ chức vào Thứ Bảy tuần trước ngày 17/3 đã mở đường. Chắc chắn đó là những gì tích cực vì chính quyền này là sản phẩm của một cuộc dung hòa giữa những nhóm chính trị chính yếu của người Palestine.
Nó chấm dứt mấy tháng trời xẩy ra cuộc xung đột võ trang bạo lực trầm trọng, với hậu quả là nhiều nạn nhân, thường là những người vô tội, trong số nhân dân Palestine đã phải chịu rất nhiều đau khổ.
Cộng đồng quốc tế hy vọng rằng chính phủ mới sẽ là một đối thoại viên có thẩm quyền và đáng tin tưởng, có khả năng dẫn dắt nhân dân của mình, bằng một cảm quan trách nhiệm và thực tiễn, mang lại thành quả hòa bình chân thực với những người Do Thái – thành phần có quyền sống an bình nơi quốc gia của họ (cf. Address of Pope Benedict XVI to the Diplomatic Corps accredited to the Holy See, Jan. 8, 2007) – cũng như việc tạo dựng một quốc gia tự do, độc lập và chủ quyền được tất cả mọi người mong muốn thấy thiết lập cho người Palestine.
Tòa Thánh đã luôn luôn chú ý theo dõi những biến cố trong các thập niên vừa qua, đó là hằng bao nhiêu là ngàn người Công Giáo sống ở mảnh đất này, một mảnh đất chúng tôi thích gọi là ‘Thánh Địa’, vì nó bảo trì ký ức sống động về các biến cố đánh dấu lịch sử cứu độ của chúng tôi. Nhiều triệu người Công Giáo và Kitô Giáo khắp thế giới hướng về mảnh đất này, hy vọng có thể hành hương đến đấy.
Gần đây chính Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã nhấn mạnh tới điều đáng chú ý ấy trong một bức thư gửi cho người Công Giáo sống ở Trung Đông.
Ngài nhận định rằng ‘trong các hoàn cảnh hiện nay, sáng ít tối nhiều, thật là niềm an ủi và hy vọng cho tôi khi biết được rằng các cộng đồng Kitô Giáo ở Trung Đông, thành phần tôi quá biết là đang chịu rất nhiều khổ đau, tiếp tục là nhữn g cộng đồng sống còn và hoạt động, quyết tâm làm chứng cho niềm tin của mình bằng căn tính riêng biệt của họ ở những xã hội họ đang chung sống. Họ muốn góp phần một cách xây dựng vào nhu cầu khẩn trương nơi những xã hội hiện nay của họ cũng như nơi toàn thể vùng này’.
Trong bức thư này, vị Giáo Hoàng này đề ra một cách cụ thể trong việc làm sao để thực hiện được việc đóng góp xây dựng này. Tôi xin trích lại những đoạn thích hợp, vì chúng chất chứa những lời khuyên dụ rất hữu ích theo tinh thần cần phải có trong việc kiến tạo các điều kiện cho một nền hòa bình chân thực và chính đáng giữa những người Do Thái và Palestine:
‘Tin tức hằng ngày ở Trung Đông cho thấy các tình hình báo động gia tăng, dường như không thể nào tránh né. Chúng là những biến cố tự nhiên đẩy thành phần trong cuộc đến chỗ cáo buộc lẫn nhau và phẫn nỗ, khiến họ nghĩ tới vấn đề trả đũa và trả thù.
‘Chúng ta biết rằng đó không phải là những cảm thức của Kitô hữu; chiều theo chúng sẽ biến chúng ta thành những kẻ bất nhẫn và hận thù, không đúng với ‘sự hiền lành và khiêm nhượng’ được Chúa Giêsu dạy chúng ta như mô phạm của hành vi cử chỉ.
‘Thật vậy, chúng ta có thể mất cơ hội trong việc góp phần một c ách thích đáng của Kitô hữu vào việc giải quyết những trục trặc trầm trọng trong thời đại của chúng ta. Sẽ không khôn ngoan tí nào, nhất là hiện nay, bỏ giờ ra để đặt vấn đề ai là người chịu khổ nhất hay tường trình về những thứ bất công phải chịu đựng, liệt kê các lý do biện minh cho lập luận của mình.
‘Điều này đã từng xẩy ra trong quá khứ, với thành quả phải nói là thất vọng. Cuối cùng thì mọi người đều chịu khổ, và khi một người chịu khổ thì họ trước hết cần phải hiểu người khác trong cùng một trường hợp phải chịu khổ đau như thế nào.
‘Việc nhẫn nại và khiêm tốn đối thoại, đạt được qua việc lắng nghe nhau và có ý muốn thông cảm trường hợp của người khác, đã từng mang lại những thành quả tích cực ở nhiều quốc gia trước đây đã bị bạo lực và hận thù tàn phá. Một chút tin tưởng hơn nữa nơi niềm cảm thương kẻ khác, nhất là những ai bị khổ đau, chỉ có thể mang lại những thành quả lợi ích mà thôi.
‘Ngày nay, nhiều đảng phái đã có lý để yêu cầu có được điều kiện nội tâm này…. Anh chị em thân mến, qua anh chị em, tôi muốn kêu gọi thành phần đồng bào của anh chị em, những con người nam nữ thuộc các niềm tin Kitô Giáo khác nhau, thuộc các tôn giáo khác nhau và tất cả những ai chân thành tìm kiếm hòa bình, công lý và tình đoàn kết bằng việc lắng nghe và thành tâm đối thoại.
‘Tôi muốn nói với tất cả anh chị em rằng: Xin hãy can đảm và tin tưởng kiên tâm! Tôi kêu gọi những ai có trách nhiệm chi phối các b iến cố hãy vun trồng sự cảm thức, mối quan tâm và việc thân thiện là những gì vượt trên những mưu đồ và sách lược, nhờ đó họ có thể xây dựng những xã hội an bình và công chính hơn, thực sự tôn trọng hết mọi người’.
Tôi xin kết thúc lời chào ngắn gọn của tôi bằng việc chúc cho hội nghị này được mọi thành quả. Nhân danh Tòa Thánh, tôi muốn nói lên niềm xác tín mạnh mẽ của tôi là các tôn giáo khác nhau ở Thánh Địa có thể góp phần quan trọng vào việc tái tấu những cuộc thương thuyết hòa bình giữa những người Do Thái và Palestine, chính nhờ việc phát động nơi các phần tử của mình những thái độ đã được tôi đề cập tới trên đây.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 26/3/2007 - Thoidiemmaria.net
|