|
“Việc Biến Những Quyết Tâm Chính Trị Thành Hành Động, Cùng Nhau Hoạt Động Trong Tình Liên Đới”
ĐTGM Celestino Migliore Đại Diện Tòa Thánh ở Liên Hiệp Quốc Nữu Ước Hoa Kỳ với Khóa Họp 15 của Ủy Ban đặc trách Vấn Đề Phát Triển Khả Trợ của Hội Đồng Kinh Tế và Xã Hội, ngày 10/5/2007
Thưa Ông Trưởng Uỷ Ban,
Đại biểu tôi đây xin chúc mừng ông và văn phòng của ông trước việc ông được bổ nhiệm, tôi thành thực hy vọng là tất cả mọi vị đại biểu sẽ làm việc hết sức uyển chuyển để đạt tối đa những gì chúng ta có thể trong năm chính sách này.
Cuộc tranh luận trong khóa họp nàyvà việc làm của tiểu ban soạn thảo cũng như của Ủy Ban về Vấn Đề Phát Triển Khả Trợ năm ngoái tất cả đều chứng tỏ cho thấy bản tính liên kết chặt chẽ của bốn đề tài được chọn lựa cho chu kỳ này, và làm thế nào chúng có thể gia tăng các âm hưởng trên nền an ninh quốc gia và quốc tế cũng như trên khả năng của cộng đồng quốc tế trong việc nghiêm chỉnh đương đầu với những vấn đề nghèo khổ và vấn đề thành đạt những Mục Tiêu Phát Triển Ngàn Năm.
Những mối tương liên này trở nên thậm chí mạnh mẽ hơn khi chúng ta lưu ý là, cuối cùng, trái đất này là di sản chung của chúng ta và chúng ta có một trách nhiệm nặng nề và bao rộng đối với chính mình cũng như đối với các thế hệ tương lai về những hành động chúng ta cần phải làm ở nơi đây. Cần phải thêm rằng nhu cầu cần phải liên hợp hành động ở cấp độ quốc tế không làm suy giảm trách nhiệm của các quốc gia riêng.
Thưa Ông Trưởng Ủy Ban, vấn đề về năng lượng là vấn đề đã mau chóng trở thành một trong những vấn đề chính yếu thuộc hoạt trình của toàn thế giới, khi tất cả chúng ta đang nỗ lực để biên soạn một sách lược chung, toàn cầu, dài hạn về nương lượng, có khả năng làm thỏa đáng những đòi hỏi ngắn hạn hay trung hạn hợp lý, để bảo đảm sự an ninh về năng lượng, bảo vệ sức khỏe của con người và môi trường, và thiết lập những quyết tâm chính xác hầu giải quyết vấn đề thay đổi khí hậu.
Chứng cớ theo khoa học về độ ấm toàn cầu và về vai trò của nhân loại trong việc gia tăng những thứ khí đốt ủ kín càng ngày càng trở nên khả tín, như những khám phá của Nhóm Liên Chính Phủ về Vấn Đề Thay Đổi Khí Hậu đang gợi ý; và hoạt động này đã có một tính cách thích đáng sâu xa, không phải chỉ cho vấn đề môi trường, mà còn nơi cả vấn đề đạo lý, kinh tế, xã hội và chính trị nữa. Hậu quả của việc thay đổi khí hậu đang được cảm thấy chăng những nơi môi trường mà còn nơi toàn cơ cấu kinh tế xã hội nữa, và như được thấy nơi những khám phá của nhiều bản tường trình vốn sẵn có, thì chúng sẽ ảnh hưởng trước hết và trên hết thành phần nghèo khổ nhất và yếu kém nhất, thành phần, cho dù thuộc về những người ít trách nhiệm nhất đối với tình trạng độ ấm toàn cầu, là những ai dễ bị tổn hại nhất, vì họ những phương tiện hạn hẹp hay sống ở những miền nguy hiểm hơn. Chúng ta chỉ cần nghĩ đến những tình trạng đang phát triển của cái hải đảo nhỏ này như một trong nhiều trường hợp khác. Nhiều xã hội bị tổn hại nhất, đã phải đương đầu với những vấn đề về năng lượng, sống dựa vào nền canh nông – một lãnh vực chính yếu dường như đang chịu hậu quả nhất gây ra bởi những thay đổi về khí hậu.
Bởi vậy, để giải quyết cái thách độ lưỡng diện về vấn đề thay đổi khí hậu này và cái nhu cầu cần có những nguồn năng lượng dồi dào hơn, chúng ta sẽ cần phải thay đổi cái kiểu mẫu hiện tại của mình từ một kiểu mẫu theo đuổi việc tăng trưởng kinh tế nhân danh vấn đề phát triển một cách bất chấp, tới một kiểu mẫu chú ý tới những hậu quả hoạt động của mình và tỏ ra tôn trọng hơn đối với thiên nhiên chúng ta đang có chung, một kiểu mẫu gắn bó v ới một thứ phát triển con người toàn vẹn cho các thế hệ hiện tại và tương lai.
Tất cả mọi người đều rõ tính chất phức tạp của vấn đề cổ võ việc phát triển khả trợ; tuy nhiên, vẫn có một số những nguyên tắc nồng cốt có thể hướng dẫn việc nghiên cứu hướng tới những giải quyết thích đáng và bền bỉ. Nhân loại cần phải ý thức hơn nữa những liên hệ giữa khoa sinh học tự nhiên, hay giữa việc tôn trọng thiên nhiên với khoa sinh thái học nhân bản. Kinh nghiệm cho thấy rằng việc coi thường môi trường là những gì tác hại tới việc chung sống của nhân loại, đồng thời vấn đề cũng trở nên tỏ tường hơn cho thấy có một mối liên hệ tích cực giữa hòa bình và thiên nhiên tạo vật với hòa bình giữa các dân nước.
Cách đây không lâu, Hội Đồng Bảo An đã họp lại để bàn về mối liên hệ giữa năng lượng, nền an ninh và khí hậu. Cho dù không phải là hết mọi người đồng ý về vấn dề bàn luận đến chấp liệu ấy trong Hội Đồng Bảo An, sự kiện thông đạt đó là chúng ta đang chứng kiến thấy những cuộc đối chọi nhau để kiểm soát các nguồn chiến lược như dầu hỏa và nước mát, cả hai thứ đang càng ngày càng trở nên khan hiếm hơn bao giờ hết. Nếu giờ đây chúng ta từ chối việc xây dựng những nền kinh tế khả trợ, thì chúng ta sẽ tiếp tục trôi giạt tới những thứ căng thẳng và xung khắc hơn nữa về các nguồn lợi, chưa nói gì tới việc đe dọa chính sự hiện hữu của các dân tộc sống ở miền duyên hải và các tiểu đảo quốc.
Gần đây chúng ta nghe về những nền kinh tế đã có thể tăng trưởng mà vẫn thực sự giảm bớt được việc tiêu thụ năng lượng. Sự thành công này chắc chắn cống hiến cho chúng ta niềm hy vọng là kiểu mẫu kin h tế hiện tại không bao giờ cũng bắt buộc chúng ta phải sử dụng mỗi ngày một hơn để tăng trưởng. Việ ctăng trưởng về kinh tế không có nghĩa là cần phải tiêu thụ nhiều năng lượng hơn. Tuy nhiên, theo quan điểm của một thứ kinh tế khả trợ, thì nó cũng có nghĩa là chúng ta sẽ cần đến kỹ thuật, đến vấn đề tài khéo, đến ý chí chính trị dứt khoát và đến cảm quan chung. Quan trọng nữa là nó cũng đòi hỏi việc trao chuyển kỹ thuật cho các quốc gia đang phát triển, cho lợi ích của toàn thể cộng đồng hoàn vũ.
Thế nhưng, ngay cả đến vấn đề kỹ thuật, việc trao chuyển về kỹ thuật và ý muốn chính trị trong việc hợp tác ở lãnh vực quốc tế vẫn là những gì chưa đủ: chúng ta cần phải thêm vào tất cả những thứ ấy các thứ đề án giáo dục toàn quốc để có thể giúp tất cả chúng ta không trừ một ai trong việc tiến tới mẫu sống hằng ngày của chúng ta trong vấn đề tiêu thụ và sản xuất một cách khác đi cũng như trong việc cần phải thay đổi tương tự nơi vấn đề xây cất, chuyên chở, thương mại và các cơ cấu khác.
Nhờ việc giáo dục như thế, các quốc gia có thể giúp cho thành phần công dân của mình nắm bắt được cái khẩn trương của những gì cần phải thực hiện, dạy cho họ ngược lại trông mong và đòi hỏi một đường lối thật khác cho việc tiêu thụ của họ và những gì chung quanh họ.
Trên thế giới, những đổi thay về sinh học chưa từng có đang xẩy ra và không ai trong chúng ta có thể thấy trước được tất cả mọi hậu quả của hoạt động kỹ nghệ của con người đối với các thế kỷ gần đây. Những phương dược trị liệu ở ngoài tài khéo của chúng ta, thế nhưng chúng ta dù sao cũng phải thận trọng đừng chọn con đường làm cho các sự việc trở nên tồi tệ hơn, nhất là đối với người nghèo. Chúng ta không thể chỉ thực hiện việc bất chế tạo nên một thế giới tân tiến, mà vẫn còn thời gian để sử dụng kỹ thuật và việc giáo dục để phát động vấn đề phát triển khả trợ toàn cầu trước khi quá trễ.
Cám ơn Ông Trưởng Ủy Ban
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 11/5/2007 - Thoidiemmaria.net
|