|
Những dấu hiệu đáng khích lệ trong nỗ lực
thống nhất Nam, Bắc Hàn
New York (CNS) – Các thay đổi tế
nhị về thái độ là điều quan trọng hơn các văn kiện được ký kết
khi muốn đo lường sự tiến bộ trong các mối liên
lạc giữa hai miền nam bắc Triều tiên, đó là nhận định của của
một linh mục người Mỹ đã thăm viếng Bắc Hàn nhiều lần kể từ năm
1995.
Lm
Gerard Hammond, thuộc tu hội Maryknoll và là một nhà truyền giáo
người Mỹ tại Nam Hàn từ năm 1960, đã
phục vụ trong nhiều lãnh vực, kể cả làm đặc sứ cho Hồng y Nicholas
Cheong Jin-suk ở Seoul (Hán Thành), Nam Hàn, và giám quản tông
tòa giáo phận Pyongyang (Bình nhưỡng) tại Bắc Hàn.
Ngài
cũng là giám đốc Trung tâm Hòa giải Quốc gia của tổng giáo phận
Seoul,
chủ tịch chi nhánh Caritas Quốc
tế Bắc Hàn (một cơ quan viện trợ Công giáo), và là ủy viên
quản trị Eugene Bell Foundation (một cơ sở bác ái Tin lành hoạt
động
tại Bắc Hàn).
Lần đầu tiên cha Hammond đến thăm
Bắc Hàn là để mang phẩm vật cứu trợ sau trận lụt tàn phá xảy
ra tại đó. Rồi suốt 12 năm
sau, ngài cho biết, đã có một sự tiến bộ trong “đối thoại,
thái độ
và sự tin tưởng ở cả hai phía. Tôi nói được tiếng Triều tiên
và được tiếp nhận. Nếu không, chắc tôi đã không thể tới đó.”
Cha
Hammond đã 74 tuổi. Ngài nói rằng tuổi tác của ngài cũng là
lợi thế và “bằng nhiều cách, người ta coi
tôi như là người Triều tiên vậy.”
Trong
cuộc phỏng vấn tại trụ sở tu hội Maryknoll ngài cho biết sự chuyển
hướng tinh tế trong
thái độ cho phép
cha Hammond có thể thực hiện nhiều hơn các dự án được tài trợ
do các nhóm mà ngài đại diện. Hầu hết các sự trợ giúp đều liên
quan đến việc điều trị cho các bệnh nhân bị lao phổi tại 41
bệnh viện rải rắc khắp Bắc Hàn.
Cha
nói rằng ngài là một trong số ít người ngoại quốc được đi lại
nhiều lần và nhiều nơi ở Bắc
Hàn. Ngài
cũng được phép tháp tùng một nhóm gồm cả người ngoại quốc và
người Nam Hàn.
Chính
quyền cộng sản tại Bắc Hàn đã chỉ định “nhân viên kèm” cùng đi
với các khách viếng thăm, và cấm các
công dân không được nói chuyện với người ngoại quốc nếu không
có một người Bắc Hàn khác bên cạnh.
Cha
cho biết Giáo hội Công giáo tại Triều tiên được thành lập năm
1784 do các học giả giáo
dân đã chịu
phép thanh tẩy tại Trung quốc. Một vị linh mục Trung hoa được
phái đến Triều tiên năm 1801, còn vị linh mục đầu tiên người
Triều tiên được thụ phong là vào năm 1831.
Các
nhà truyền giáo Maryknoll tới quốc gia này năm 1922. Trong thế
kỷ trước đã có
ba cuộc bách hại tàn bạo
người Công giáo. Giám mục Patrick Byrne thuộc tu hội Maryknoll
và nữ tu Agneta Chang là hai trong số 10 ngàn người Công giáo
nạn nhân đợt bách hại sau cùng. Kể từ khi cuộc chiến Triều
tiên bùng nổ năm 1950 đến nay, không có các linh mục hay tu sĩ
thường
trú vĩnh viễn nào tại Bắc Hàn cả.
Năm
1988 chính phủ dựng nên Hội Công giáo Bắc Hàn và năm sau lập
một Giáo hội Công giáo.
Tuy nhiên, “không
có dấu hiệu nào cho thấy có Giáo hội Công giáo hay người Công
giáo. Không có linh mục thường trú, và hội nói trên bao gồm
cả người Công giáo, người không Công giáo lẫn người không được
rửa
tội.” Điều đó làm cho các linh mục đến thăm viếng gặp khó khăn
khi cử hành thánh lễ.
Cha
Hammond cho biết ngài đã làm lễ tại nhà thờ, nhưng vì chính phủ
cấm không cho người Bắc Hàn nào được
tiếp xúc một mình với người ngoại quốc nên không thể nghe xưng
tội được. Ngài nói: “Chúng tôi tìm cách tránh né (chính quyền).
Chúng tôi bày tỏ lòng thương mến của Giáo hội đối với những
người bị bỏ lại.”
Sự
chia đôi nam bắc Hàn dọc theo vĩ tuyến 38 vào cuối cuộc Thế chiến
II đã làm ly tán nhiều gia đình.
Cha
Hammond cho biết các bác sĩ và y tá tại Bắc Hàn nhận được thuốc
men và đồ tiếp liệu do
nhóm ngài đại
diện biếu tặng, đã tỏ ra biết ơn, đặc biệt bởi vì các bệnh
viện của họ không được cung ứng đầy đủ.
Ngài
nhắc đến một cảnh tượng mà ngài cho là “một trong những điều
huyền nhiệm của Đông
phương”: một bác sĩ
đồng thời là đảng viên Cộng sản đã xin ngài cầu nguyện cho.
Một lần khác, một người tài xế của chính quyền lái xe chở ngài
tới
thăm một bệnh viện cho biết bà nội của anh ta cũng có một chuỗi
hạt mân côi giống tràng hạt cha Hammond đang dùng trên xe.
Ngược
lại, việc sống đạo và Giáo hội Công giáo tại Nam Hàn lại nở
rộ. Ngài nói: “Đó là một câu chuyện thành
công, đi từ tro tàn đổ nát của chiến tranh thành một Giáo hội
rất sống động có tới hai vị hồng y.”
Tại
Nam Hàn có 4.7 triệu tín hữu Công giáo, tức là 10 phần trăm dân
số tại đây. Có 16
giáo phận, mỗi nơi
được một giám mục Nam Hàn cai quản, và có 9000 nữ tu, 1500
chủng sinh. Hội Truyền giáo Ngoại quốc Triều tiên còn gửi các
linh
mục tới 6 quốc gia khác tại Á châu. Cũng tại Nam Hàn có 19
nhà truyền giáo thuộc tu hội Maryknoll.
Năm
1984, vào dịp kỷ niệm 200 năm thành lập Giáo hội, các Giám mục
Công giáo Nam Hàn thành
lập Trung tâm
Hòa giải Quốc gia, đứng đầu là cha Hammond. Ngài nói: “Có nhu
cầu khẩn thiết phải hòa giải và…thống nhất” hai miền nam bắc.
Trung
tâm nói trên yểm trợ một ngày cầu nguyện cho “sự hòa giải và
thống nhất của dân tộc Triều tiên.” Cha Hammond
cho biết ngày cầu nguyện được tổ chức vào Chủ nhật nào gần
nhất ngày 25 tháng 6 – là ngày kỷ niệm cuộc chiến tranh Triều
tiên
bắt đầu – và có mục đích “nâng cao trình độ ý thức của dân
chúng về các nhu cầu tâm linh và vật chất của dân chúng Bắc Hàn.”
Cha
Hammond lạc quan về khả năng thống nhất giữa hai miền nam bắc
Triều tiên và nói rằng các nỗ lực của Giáo
hội, ở Triều tiên cũng như tại Rome, là điều quan trọng cho
tiến trình này.
Cha
Hammond người gốc tiểu bang Philadelphia, được phái tới Triều
tiên sau khi thụ phong linh mục năm 1960.
Ngoài các nhiệm vụ trong xứ đạo của ngài và các hoạt động khác,
cha còn là bề trên miền của tu hội Maryknoll ba nhiệm kỳ.
Mặc
dầu ngài nhớ món “scrapple” (bánh chiên nhân bằng thịt hầm
với lá gia vị) và những cuộc du ngoạn tới
Ocean City bang New Jersey, nhưng ngài nói: “Tôi cảm thấy may
mắn được ở Triều tiên suốt 47 năm qua. Theo một ý nghĩa nào
đó, (đối với dân tộc này, tôi là mắt, là tai, là môi miệng của
người
Công giáo Hoa kỳ.”
Phụng Nghi - Vietcatholic.net
|