|
Ðiều Căn Bản Của Cầu Nguyện
Trong
sách chuyện cổ tích người Do Thái kể rằng:
Dưới
thời rabbi Ben Sen Tốp, mỗi lần dân chúng gặp thiên tai hoạn
nạn, thầy rabbi
thường vào nơi Thánh Ðịa trong
khu rừng vắng, đốt lửa và sốt sắng cầu nguyện và đều tai qua
nạn khỏi.
Nhiều
năm trôi qua, đến thời rabbi Na Chít Men Trít, tai ương hoạn
nạn lại ào tới trên dân chúng. Rabbi
cũng vào rừng và cầu khẩn: "Lạy Giavê là Thiên Chúa cao cả, là Vua trời đất. Con không biết phải đốt lửa
Thánh thế nào, nhưng con còn nhớ nơi Thánh này trong rừng này
và lời kinh đặc biệt này dâng lên Chúa đây". Thầy đọc kinh tại nơi Thánh trong rừng, rồi trở về và tai ương hoạn nạn cũng
qua đi.
Ðến
thời rabbi Mô Sê Pơ Lếch, dân chúng bị thù địch đe dọa gây chiến.
Thầy rabbi cũng vào rừng và cầu nguyện: "Lạy Giavê là Thiên Chúa cao cả. Con vẫn còn nhớ nơi Thánh trong rừng này, nhưng
con lại không biết đốt lửa Thánh và cũng không còn thuộc lời
kinh đặc biệt để dâng lên Chúa nữa. Con chỉ biết tha thiết cầu
xin Chúa đoái mắt nhân từ nhìn đến dân Chúa và giải thoát chúng
con khỏi tay thù địch". Cầu nguyện xong, thầy rabbi trở về và dân chúng được giải thoát khỏi tay thù
địch.
Sau
cùng, đến thời rabbi Jin Jin, nạn dịch lại lan tràn tới đe dọa
mạng sống của dân chúng. Thầy rabbi đành
phải ngồi ở nhà và thầm thĩ cầu khẩn cùng Chúa trong thâm tâm: "Lạy Chúa là Thiên Chúa độc nhất. Rất tiếc là con không còn biết đường tới nơi
Thánh trong rừng sâu nữa, con không biết cách đốt lửa và hơn
nữa con cũng không còn nhớ lời kinh đặc biệt để dâng lên Chúa
nữa. Tuy nhiên, con chỉ biết kêu cầu Chúa ghé mắt nhân từ xót
thương dân Chúa và cứu thoát chúng con khỏi tử thần đang muốn
sát hại mạng sống của dân Chúa".
Một
lần nữa Thiên Chúa nhân từ lắng nghe lời cầu nguyện của rabbi
và cứu chữa dân Ngài.
Vì
đâu tất cả các thầy rabbi trên đây đều được Thiên Chúa thương
nhận lời cầu nguyện của họ? Phải chăng
vì nơi Thánh họ đến cầu nguyện, hoặc vì biết cách đốt lên ngọn
lửa Thánh, hay là vì đã đọc đúng công thức của lời nguyện?
Hẳn
không phải thế! Căn bản của cầu nguyện chính là lòng tin tưởng
vào quyền phép của Chúa, là cậy trông
nơi tình thương vô biên của Ngài, là Cha nhân từ luôn yêu thương
chăm sóc con cái Ngài và lòng bác ái đối với tha nhân. Trong
Phúc Âm, Chúa Giêsu quả quyết với dân chúng rằng: "Khi cầu nguyện, chớ ham dài lời, vì nghĩ rằng phải nói nhiều mới được việc, bởi
vì trước khi các ngươi cầu nguyện, Thiên Chúa đã hiểu rõ các
ngươi cần những gì rồi".
Về
nơi cầu nguyện, Chúa Giêsu dạy chúng ta tránh những hình thức
phô trương tại những nơi công cộng để người
khác chú ý tới. Trái lại, Ngài nêu bật tầm quan trọng nội tâm
của mỗi người như đền thờ Chúa ngự, Ngài nói: "Còn ngươi lúc cầu nguyện cứ vào phòng đóng cửa lại, kín đáo cầu xin cùng Cha
ngươi, Ngài thấu trước nơi bí ẩn, sẽ ban thưởng cho ngươi".
Trong
cuộc đối thoại với người phụ nữ thành Samaria bên bờ giếng tổ
phụ Giacóp, Chúa Giêsu còn tỏ lộ cho
bà ý nghĩa sâu xa của việc tôn thờ Chúa, không phải bằng những
hình thức bên ngoài nhưng là bằng tinh thần và chân lý. Ngài
nói với bà: "Hãy tin Ta, đã đến lúc các ngươi không cần thờ Chúa Cha trên núi này hoặc ở Giêrusalem
nữa. Các ngươi thờ lạy điều các ngươi không hiểu. Còn Ta kính
thờ điều Ta biết rõ. Nhưng thời giờ sắp tới, lại đã đến lúc các
kẻ thành tâm sùng kính phải thờ phượng Cha bằng tinh thần và
chân lý, vì Cha muốn cho người ta thờ kính Ngài như vậy".
Thiên
Chúa là Ðấng thiêng liêng nên ai sùng bái Ngài cũng phải lấy
tinh thần và chân lý mà thờ kính Ngài.
Lạy
Chúa là Thiên Chúa cao cả, Chúa thống trị khắp mọi nơi, thông
biết mọi sự. Toàn
thể địa cầu không thể
chứa nổi Chúa, nhưng Chúa lại ưa thích ngự trị trong tâm hồn
mỗi người chúng con để gặp gỡ mỗi người cách thân mật, thân
tình như bạn hữu. Thế mà biết bao lần con vẫn hững hờ không biết
đón
tiếp và hầu chuyện với Chúa đang hiện diện trong con.
Lạy
Chúa, xin thêm lòng tin cho con. Xin giúp con biết trở về nội
tâm con
để gặp gỡ Chúa đang đợi chờ và luôn
sẵn sàng lắng nghe con cầu xin. R.
Veritas - snhn -Vietcatholic.net
|