|
CÒN SÓT LẠI
Mỗi năm, đến lễ kính Tổng lãnh thiên thần Micae (24.9), toàn
thể Giáo phận Long Xuyên lại đặc biệt hướng về Đức cha Nguyễn
Khắc Ngữ mến yêu, ngài là Giám mục tiên khởi của giáo phận Long
Xuyên chúng tôi.
Năm
nay Đức cha Micae 98 tuổi. Với số tuổi này, Ngài thuộc lớp Giám
mục cao niên nhất còn hiện diện giữa Giáo
hội Việt Nam hôm
nay. Vì thế, mọi nơi, mọi người thuộc Giáo hội Việt Nam hiện
nay có quyền được biết về nhân vật rất đáng kính này. Có thể
nói : Đã từ lâu rồi, Ngài không còn là của riêng giáo phận
Long Xuyên, nhưng là của chung Giáo hội Việt Nam một cách nào
đó.
Dẫu
sau, tôi vẫn coi Ngài là một ân huệ lớn lao, Chúa đã ban cho
tôi, cho Đức cha Giuse Trần Xuân Tiếu và cho giáo phận
Long Xuyên này.
Hôm
nay, tôi sẽ chỉ thông tin về chân dung Đức cha Micae lúc này
trong tuổi 98, dưới cái nhìn của tôi lúc này
đang 80 tuổi.
Chân
dung Ngài mà tôi sắp gởi đi sẽ rất đơn sơ. Chỉ có 3 nét rút ra
từ Kinh Thánh.
1.
“Số nhỏ” còn sót lại.
Trong
sách tiên tri Sôphônia, Chúa phán : “Ta sẽ cho sót lại giữa ngươi
một dân nghèo khó và
bé nhỏ.
Chúng sẽ tìm
nương
tựa nơi danh Đức Chúa” ( Xp 3, 12).
Lời
Chúa phán trên đây dẫn tôi nhìn vào Đức cha Micae. Tôi thấy Đức
cha Già
của chúng tôi thuộc
số nhỏ,
Chúa cho còn
sót lại
giữa xã hội hôm nay ”Số nhỏ còn sót lại” này
có những đặc điểm sau đây :
-
Nghèo khó,
-
Bé nhỏ,
-
Tìm ẩn mình trong Chúa.
Những
năm trước đây, Đức Cha Micae vốn có những đặc điểm đó. Với năm
tháng, những đặc
điểm này càng rõ
thêm. Bây
giờ thì
tình trạng già hưu càng làm cho những
đặc điểm đó in sâu vào con người
của Ngài. Chính cái nghèo khó, bé nhỏ
và tìm ẩn mình trong Chúa nơi Ngài đã trở thành những
giá
trị thiêng
liêng đầy
sức thu
hút. Hơn nữa, chính những giá trị thiêng
liêng này đã trở nên chiếc máng vô hình Chúa đang
dùng, để
chuyển ơn Chúa
đến bao
con người.
Riêng
tôi, những lần được gần gũi Đức cha Micae, tôi nhận được rõ ràng
nguồn
ơn thương
xót Chúa.
Cảm nhận
đó làm
tôi nhớ lại
lời Thánh vương Đavít diễn tả :
‘Như
người cha chạnh lòng thương con cái.
Chúa
cũng chạnh lòng thương kẻ kính tôn
Người
quá biết chúng ta được nhồi nắn bằng gì,
Hẳn
Người nhớ ; ta chỉ là cát bụi…
Một
cơn gió thoảng là xong, chốn xưa mình ở cũng không
biết mình.
Nhưng
ân tình Chúa thiên thu vạn đại
Dành
cho kẻ nào hết dạ kính tôn”( Tv 103, 13-17).
Vâng,
một thân phận quá mong manh, nhưng
vì hết
lòng kính
tôn Chúa,
chỉ biết nương
tựa
nơi Chúa,
nên đã
được Chúa
xót thương.
Mong manh, nên càng
ngày càng trở nên
nhẹ nhàng,
nâng được
nhiều
tâm hồn
lên với
Chúa.
2.
Chút bột và dầu còn sót lại
Sách
Các Vua, quyển I, kể rằng tiên
tri Êlia
được Chúa
sai
đến thành
Xarepta. Thời
đó đang khô cạn.
Khi đến
cổng thành,
ông
xin uống. Bà
trả lời : Bà chỉ có
một chút
bột
và dầu
còn
xót lại
trong bình.
Nhưng
vì ông
xin, bà
đã dùng
chút bột
và dầu
đó, để phục vụ
ông. Chúa đã
làm phép
lạ cho chút
bột và
chút
dầu đó, tuy
dùng
mỗi
ngày
mà vẫn
không hết.
(1V 17,
7- 16).
Đọc
chi tiết trên đây, tôi
nghĩ tới
Đức cha
Già của
tôi. Tôi
có cảm tưởng.
Về
cuối đời,
Ngài
như vơi
nghị lực.
Chút nghị
lực còn sót
lại có thể ví như
chút bột
và chút
dầu,
mà bà
goá thành
Xarepta nói
là còn sót lại trong
bình.
Nhưng,
vì bác
ái, Đức cha
Già đã dùng
những của
khiêm tốn
đó, để
phục vụ.
Khi
người ta cho đi những
gì cần
thiết nhất
cho cuộc
sống mình,
thì cử chỉ
đó được kể
như thánh.
Lúc đó,
cuộc đời
là phục vụ,
và cũng là
phụng
vụ.
Vì
thế, thường thường, trước
khi vào
nhà thờ tham
dự thánh
lễ, tôi
tới phòng
Đức
cha Micae.
Với những
hy
sinh triền
miên do
tuổi già
sức yếu,
Ngài
là một
thánh lễ sống động.
Nhìn
Ngài,
tôi hiểu
; Một
việc phục
vụ nhỏ,
nhưng với tình
yêu và
tinh thần hy sinh
lớn, sẽ
có giá
trị trước
Chúa
hơn
nhiều
việc lớn
lao mà
nghèo tình yêu
và hy sinh.
3.
Với chút sự
sống
còn sót lại.
Phúc
âm
thánh Gioan
kể
lại
một lời báo
trước
Chúa
Giêsu
gởi
thánh
Phêrô
:
“Thật,
Thầy
bảo
thật
cho
con
biết
:
Lúc
còn
trẻ,
con
tự
mình
thắt
lưng
lấy
và
đi
đâu
tuỳ
ý.
Nhưng
khi
đã
về
già,
con
sẽ
phải
dang
tay
ra
cho
người
khác
thắt
lưng
và
dẫn
đến
nơi
con
chẳng
muốn”
(
Ga 21,
18).
Đúng
là như
vậy. Khi
tuổi càng
già, sức
càng giảm,
bệnh càng
nặng, thì
chút sự
sống còn
lại sẽ
rất yếu
ớt. Lúc
đó, việc
gì hầu
như cũng
phải nhờ
đến người
khác, mọi
lựa chọn
hầu như
cũng do
người khác
quyết định.
Nhưng chính
lúc đó,
quyền năng
của Chúa
lại được
tỏ hiện
rõ ràng,
ở chỗ
đức tin
cho người
trong cuộc
nhìn thấy
rõ họ
tin cậy
vào ai.
Niềm tin
cậy là
những kho
tàng. Những
kho tàng
ấy được
chứa đựng
ở con
người mà
thánh Phaolô
gọi là
chiếc bình
sành dễ
vỡ :
“Kho tàng
ấy, chúng
tôi lại
chứ đựng
trong những
bình sành,
để chứng
tỏ quyền
năng phi
thường phát
xuất từ
Thiên Chúa,
chứ không
phải từ
chúng tôi”
(2 Cr
4, 7).
Tôi
đang thấy
như vậy
nơi Đức
cha Micae
lúc này.
Ngài như
đang nói
những lời
thánh Phaolô
nói xưa
: “Dù
con người
của chúng
tôi có
tiêu tan
đi, thì
con người
bên trong
của chúng
tôi ngày
càng đổi
mới” (
2 Cr
4, 16).
“Quả
thật, chúng
ta biết
rằng :
Nếu ngôi
nhà của
chúng ta
ở dưới
đất là
chiếc lều
này, bị
phá huỷ
đi, thì
chúng ta
có một
nơi do
Thiên Chúa
dựng nên,
một ngôi
nhà vĩnh
viễn ở
trên trời,
không do
tay người
thế làm
ra” (2
Cr 5,
1).
Đức
cha già
yếu như
nhấn mạnh
qua tuổi
già của
mình một
điểm quan
trọng :
Muốn được
như vậy,
thì phải
vâng phục
phó thác
cậy tin.
Trên
đây là
một phác
hoạ chân
dung Đức
cha Micae
Nguyễn Khắc
Ngữ, người
cha của
tôi. Với
những nét
rút từ
Kinh Thánh,
chân dung
Ngài sẽ
là một
bài ca
cảm tạ
Thiên Chúa,
một chia
sẻ thân
tình kính
gởi gia
đình Hội
thánh, một
chút giới
thiệu Tin
Mừng cho
quê hương
Việt Nam,
một bông
hoa hiếu
thảo của
đoàn con
đặt vào
bàn tay
gầy ốm
người cha
đang ôm
thánh giá
như hồng
ân cứu
độ.
Long
Xuyên 5.9.2007
ĐGM GB Bùi Tuần - Vietcatholic.net
|