| |
Kinh Truyền tin chúa nhựt 23/9: “Không ai có thể
vừa phụng sự Thiên Chúa và Mammona
được”
Vào
những thế kỷ đầu tiên, trong việc cai quản giáo phận, đức giám
mục Rôma được trợ giúp không
những bởi
hàng linh mục và phó tế của giáo phận mà còn bởi các giám mục
phụ cận. Đó là gốc tích của hồng y đoàn sau này, gồm các hồng
y linh mục, phó tế cũng như các hồng y thuộc đẳng linh mục. Ngày
nay, hồng y đoàn không còn là các linh mục, phó tế của hàng giáo
sĩ Rôma nữa, nhưng được kết nạp từ các vị giám mục và linh mục
trên khắp thế giới, với công tác chính yếu là bầu cử giáo hoàng
và cộng tác với ngài trong việc cai quản giáo hội hoàn vũ. Đức
đương kim giáo hoàng, trước đây là từng là tổng giám mục tại
Munich (bên Đức), và khi lên hồng y với đẳng linh mục vào năm
1977, ngài đã nhận một nhà thờ hiệu tòa trong giáo phận Rôma.
Từ năm 1993 ngài được thăng lên hồng y đẳng giám mục, và nhận
tước hiệu của giáo phận Velletri, ở phụ cận Rôma. Sáng hôm qua,
từ Castel Gandolfo đức Bênêđictô XVI đã trở về thăm viếng giáo
phận Velletri cách đó 28 cây số. và đã dâng Thánh lễ chúa nhật
cho cộng đoàn Dân Chúa. Sau đó ngài trở
về Castel Gandolfo để chủ sự buổi đọc kinh Truyền tin. Trong
bài tường thuật hôm nay, xin kính mời quý vị theo dõi nguyên
văn bài huấn dụ
lúc 12 giờ trưa, kế đó chúng tôi sẽ tóm lược bài giảng Thánh
lễ.
Anh
chị em thân mến
Sáng
nay, tôi đã đi viếng thăm giáo phận Velletri, nơi mà tôi đã giữ
hiệu toà hồng y trong nhiều năm. Thật là một
cuộc gặp gỡ thân mật, cho phép tôi được sống lại quá khứ mang
nhiều cảm nghiệm đạo đức và mục vụ. Trong khi cử hành Thánh lễ,
khi chú giải các bản văn phụng vụ, tôi đã dừng lại để suy niệm
về việc sử dụng hợp lý các của cải trần thế, một đề tài mà trong
những chúa nhựt này, thánh sử Luca đã lưu ý chúng ta bằng cách
này hay cách khác. Khi thuật lại dụ ngôn của một quản lý bất
lương nhưng khá khôn khéo, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ cách
thức nào tốt nhất trong việc sử dụng tiền bạc và các của cải
vật chất, đó là biết chia sẻ với người nghèo, và nhờ thế kết
nghĩa với họ nhắm đến Vương quốc trên trời. Chúa nói như sau:
“Các con hãy dùng của cải bất lương để tìm những bạn hữu, ngõ
hầu khi hết của thì họ sẽ tiếp đón các con trên nơi vĩnh cửu” (Lc 16,9). Tiền của không phải là “bất lương” tự bản chất, nhưng
nó dễ giam giữ con người trong vòng ích kỷ mù quáng. Vì thế cần
phải biết “hoán chuyển” tiền bạc: thay vì sử dụng nó để tìm lợi lộc riêng mình, ta cần
phải nghĩ tới những nhu cầu của người nghèo, bắt chước chính
Chúa Giêsu, Đấng mà – như
thánh Phaolô đã viết – tuy giàu sang nhưng đã trở nên nghèo để
làm cho chúng ta được nên phú quý bằng chính sự nghèo nàn của
mình” (2Cr 8,9). Xem ra một chuyện nghịch lý: Chúa Kitô đã không
làm cho chúng ta được phú quý bằng sự giàu sang của mình, nhưng
bằng sự nghèo nàn, nghĩa là bằng tình yêu thúc đẩy Người trao
ban tất cả cho chúng ta.
Điều
này có thể mở ra rất nhiều điều suy tư liên quan đến đề tài giàu
sang và nghèo nàn, kể cả trên
bình
diện toàn cầu, nơi đối đầu của hai chính sách về kinh tế: chính
sách lợi nhuận và chính sách phân phối tài sản quân bình. Hai
chính sách này không mâu thuẫn nhau, nhưng có thể bổ túc cho
nhau. Học thuyết xã hội của Giáo hội luôn chủ trương dành ưu
tiên cho sự phân phối quân bình tài sản. Dĩ nhiên lợi nhuận
là điều chính đáng, và trong tầm mức phải chăng, nó còn cần thiết
cho sự phát triển kinh tế. Đức Gioan Phaolô II đã viết như
sau
trong thông điệp Centesimus Annus: “Kinh tế xí nghiệp hiện
đại mang theo nhiều khía cạnh tích cực, đặt nền tảng trên sự
tự do của con người, được biểu lộ trong lãnh vực kinh tế cũng
như trong những lãnh vực khác” (số 32). Tuy nhiên, ngài cũng
thêm rằng đừng nên quan niệm chủ nghĩa tư bản như là khuôn
mẫu duy nhất hữu hiệu cho việc tổ chức kinh tế” (số 35).
Tình
trạng khẩn trương của nạn đói và ô nhiễm đang tố cáo rõ ràng
nếu lý luận lợi nhuận thắng thế thì sẽ tăng
gia sự chênh lệch giữa người giàu với người nghèo, và đưa tới
sự khai thác khốc liệt của trái đất. Trái lại, nếu lý luận
phân chia và liên đới mà thắng thế, thì có thể sửa đổi hướng
đi và
đưa tới một sự phát triển công bình và có thể theo đuổi được.
Trong
kinh Magnìcat, đức Maria đã ca lên: “Chúa đã cho kẻ nghèo đói
được đầy no, và đuổi người giàu có
ra về tay không” (Lc 1,53). Xin Mẹ giúp cho các người Kitô
hữu biết sử dụng tài sản vật chất với sự khôn ngoan theo Phúc
âm,
nghĩa là với tình liên đới quảng đại. Xin Mẹ giúp cho các nhà
cầm quyền và các nhà kinh tế biết nhìn ra trông rộng, tìm cách
cổ võ sự tiến triển chính đáng của hết mọi dân tộc.
Như
đã nói trên, vào lúc 9 giờ sáng hôm qua, ĐTC đã đến cử hành Thánh
lễ
tại nhà thờ chánh toà giáo phận Velletri.
Đây là một trong các giáo phận phụ cận của Rôma được trao làm
hiệu toà cho các hồng y đẳng giám mục. Các giáo phận hiệu toà
khác là: Albano, Frascati, Palestrina, Porto-Santa Rufina,
Sabina-Poggio Mirteto. Nên biết là trong lịch sử, đã có 14 vị
hồng y hiệu toà
Velletri đắc cử làm giáo hoàng. Sau khi đắc cử làm giám mục
Rôma, đức đương kim giáo hoàng đã cử hồng y Francis Arinze kế
vị hiệu
toà. Đây chỉ là tước vị hiệu toà mà thôi, bởi vì trên thực
tế, giáo phận có giám mục chủ chăn giống như các giáo phận khác.
Trong
bài giảng Thánh lễ, Đức Thánh Cha đã chú giải bài dụ ngôn nói
về người quản gia bất lương. Dĩ nhiên,
Chúa Giêsu không muốn chúng ta bắt chước sự bất lương của ông
ta. Điểm then chốt ở đây là thái độ của người tín hữu đối với
tài sản vật chất: thái độ này đòi buộc chúng ta phải không ngừng
lựa chọn: giữa sự bất lương và lương thiện, giữa trung tín và
bất tín, giữa vị kỷ và vị tha, giữa điều thiện và điều ác. Câu
kết luận của bài Tin mừng đã cảnh giác rằng: “Không ai có thể
vừa phụng sự Thiên Chúa và Mammona được”. Mammona là một từ ngữ
gốc tiếng Phenicia, ám chỉ sự thành đạt về làm ăn, tượng trưng
cho thần tượng tiền tài, mà con người không ngần ngại vất vả
hy sinh để phục vụ. Câu nói của Chúa Giêsu đặt chúng ta trước
một sự lựa chọn hành động: ta muốn đi theo con đường trục lợi
phi nghĩa, hay ta đi theo con đường chia sẻ, liên đới? Ta muốn
đi theo con đường của ích kỷ hay yêu thương, con đường của công
bình hay bất lương? nói tắt: ta muốn chọn lựa Thiên Chúa hay
là ma quỷ? Việc chọn lựa Thiên Chúa không phải chỉ nằm trên môi miệng hời hợt, nhưng cần được diễn ra thực tiễn, sẵn sàng
chấp nhận những sự từ bỏ kể cả từ bỏ mạng sống. Hôm qua cũng
như hôm nay, cuộc đời người Kitô hữu đòi hỏi sự can đảm đi ngược
dòng, biết yêu mến như Chúa Giêsu đến nỗi hy sinh mạng sống trên
thập giá.
Thánh
Augustinô đã chú giải bài dụ ngôn như sau: chúng ta hãy biết
sử dụng của cải trần thế để tìm những
của cải vĩnh cửu. Nếu trên đời này, có những người dám sử dụng
hết mọi thứ mưu lược để đạt được của cải chóng qua, thì sao
chúng ta là những tín hữu lại không lo lắng đi tìm hạnh phúc
bền bỉ
nhờ những của cải đời này. Phương thế để kiếm được hạnh phúcs
vĩnh cửu là sử dụng những tài năng và của cải mình có, để chia
sẻ với anh em, và như thế chứng tỏ rằng mình thực là người
quản lý đáng tín cậy, như Chúa đã nói: “Ai trung tín trong việc
nhỏ,
thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất chính trong việc
nhỏ thì cũng bất chính trong việc lớn.
Bình Hòa - Vietcatholic.net
|
|