|
Tình hình đại kết tại Hy Lạp
Phỏng vấn Đức Cha Fragkistos Papamanolis,
Giám Mục Syros, Milos và Santorini, Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục
Hy Lạp, về tình hình đại kết (ZENIT 13-9-2007)
Trong
các ngày từ mùng 5 đến mùng 9 tháng 9 vừa qua, hội nghị đại kết
âu châu lần
thứ ba đã diễn ra tại
Sibiu bên Rumani. Đã có 2.500 đại biểu các Giáo Hội Kitô tham
dự, trong đó có Đức Cha Fragkiskos Papamanolis, dòng Capucino,
Giám Mục giáo phận Syros, Milos và Santorini, Chủ tịch Hội
Đồng Giám Mục Hy Lạp. Đức Cha cũng là Giám quản tông tòa đảo
Creta.
H:
Thưa Đức Cha, hiện tình Giáo Hội Công Giáo tại Hy Lạp ra sao?
Đ:
Tại Hy Lạp tín hữu công giáo chỉ là một thiểu số rất nhỏ nhoi.
Chúng tôi chiếm 0,5% tổng số dân, nghĩa
là được khoảng 50 ngàn người. Tuy nhiên trong 15 năm qua, với
biến cố chế độ cộng sản sụp đổ, cửa biên giới các nước Liên
Hiệp Âu châu rộng mở và tình hình bất ổn tại Trung Đông, phong
trào
di cư lên cao, khiến cho số tín hữu công giáo gia tăng 700%,
nghĩa tà từ 50.000 lên tới 350.000 tín hữu.
Như
tôi đã trình bầy với Đức Thánh Cha Biển Đức XVI trong dịp về
Roma viếng mộ
hai thánh Tông Đồ Phêrô Phaolô
và thăm Tòa Thánh: sự kiện gia tăng nhân số này an ủi chúng
tôi, nhưng đàng khác nó cũng tạo ra nhiều vấn đề, vì các nhóm
tín
hữu công giáo quy tụ tại những nơi không có nhà thờ, không
có chỗ để làm việc phụng tự, cũng như không có các linh mục công
giáo.
Chẳng
hạn tại miền nam đảo Creta, trong thành phố Ierapetra có khoảng
1000 tín hữu công giáo và giáo xứ của
họ lại ở mãi Heraklion, cách đó 130 cây số. Tại Ierapetra có
các cặp vơ chồng trẻ và trẻ em tiểu học, nhưng không có ai
dậy giáo lý cho các em. Mới đây chúng tôi đã thuê một cửa tiệm
để
biến thành nơi cử hành các lễ nghi phụng vụ và hội họp. Chúng
tôi ước mong các Giáo Hội gốc của các anh chị em này trợ giúp
chúng tôi một tay để lo lắng cho họ. Nhưng trong đa số các
trường hợp đó là các Giáo Hội nghèo về nhân lực cũng như tài
lực, điển
hình như trường hợp của nước Albani.
H:
Đâu là các lãnh vực trong đó các liên hệ giữa công giáo và chính
thống được cảm nghiệm
rõ ràng nhất thưa
Đức Cha?
Đ:
Trước hết phải nói ngay rằng tại Hy Lạp không có cuộc đối thoại
chính thức giữa Giáo Hội Công Giáo và
Giáo Hội Chính Thống. Nhưng ở đâu có các cộng đoàn công giáo
và đặc biệt tại đâu có một Giám Mục công giáo, thì cũng có
các liên hệ tốt giữa các Giám Mục linh mục công giáo và các Giám
Mục linh mục chính thống. Đây là một sự kiện tích cực, khích
lệ các tín hữu tiến bước về sự hiệp nhất.
Riêng
tại giáo phận của tôi trên đảo Syros, nơi tôi làm Giám Mục từ
33 năm qua, chúng
tôi có liên hệ rất
tốt với Đức Tổng Giám Mục chính thống Dorotheo II, là Giám
Mục tại đây từ 5 năm qua. Chúng tôi đã đưa ra các sáng kiến chung
như trong dịp lễ Giáng Sinh và Phục Sinh: cùng nhau đi thăm
viếng
các bệnh nhân trong nhà thương và người già trong ba nhà dưỡng
lão trên đảo. Các cuộc viếng thăm ấy không chỉ có ý nghĩa thương
người, mà cũng có ý nghĩa hiệp nhất và hòa giải nữa. Ngoài
ra ít nhất một làn trong năm, chúng tôi dùng bữa trưa chung với
nhau giữa các linh mục công giáo và chính thống. Có lần tôi
đã
nói với Đức Tổng Giám Mục Dorotheo là chúng ta chưa thể dự
tiệc Thánh Thể chung, thì ít nhất hãy ngồi chung quanh một bàn
để
dùng bữa chung với nhau và thảo luận với nhau, mà không cần
phải có các công thức dọn sẵn.
H:
Trong hội nghị đại kết Sibiu ĐC đã có các cuộc đối thoại nào
có thể tiếp tục, sau khi trở về Hy Lạp?
Đ:
Để chuẩn bị cho hội nghị Sibiu Giáo Hội Chính Thống Hy Lạp đã
đưa ra sáng kiến tổ
chức một cuộc họp với
đại biểu các phái đoàn chính thống, công giáo và tin lành tại
Athenes. Đây là lần đầu tiên có cuộc họp như thế và nó đã được
mọi người chào mừng như là một biến cố quan trọng. Sau đó khi
tới Sibiu chúng tôi đã không xa lạ với nhau, vì đã quen nhau
trong phiên họp tại thủ đô Athenes trước đó. Chúng tôi đã rất
vui sướng và chuyện vãn với nhau như bàn bè thân quen.
Tại
Sibiu Đức Tổng Giám Mục Ignatios di Volos, Chủ tịch Ủy Ban liên
lạc
liên chính thống và liên kitô của Giáo
Hội Chính Thống Hy Lạp, đã mời tất cả chúng tôi dùng bữa trưa
và chúng tôi đã quyết định tiếp tục cuộc đối thoại này. Dĩ
nhiên, đây chỉ là một bước tiến nho nhỏ, nó chỉ là một sáng kiến
riêng
của một Giám Mục, nhưng lại được Thánh Hội Đồng Chính Thống
Hy Lạp tán thành. Chúng tôi bắt đầu từng bước nhỏ như thế, hầu
như
kín đáo không được ai biết tới. Nhưng mà nói cho cùng, khi
chúng ta gieo, thì hạt giống luôn luôn ẩn kín dưới lòng đất,
rồi mới
nẩy mầm lớn lên và sinh bông hạt.
H:
Theo Đức Cha, hội nghị đại kết các Giáo Hội Kitô Âu châu tại
Sibiu bên Rumani đã mở
ra các viễn tượng
nào?
Đ:
Tại Sibiu trước hết, các Giáo Hội Âu châu tái dấn thân tiến bước
trên con đường dẫn đến sự hiệp nhất. Ngoài
ra, trong sứ điệp chung kết có nhiều đề nghị khác nhau trong
lãnh vực xã hội. Do đó chúng tôi hy vọng rằng sứ điệp này không
bị xếp vào văn khố, nhưng luôn được để trước bàn viết của từng
người. Riêng tôi, tôi có nhiều tư tưởng khác không được diễn
tả trong sứ điệp. Đối với tôi, trên con đường tiến đến sự hiệp
nhất giữa các tín hữu kitô, các sự thật thần học rất là quan
trọng và cần phải tìm ra một thỏa thuận liên quan tới vài đề
tài. Nhưng đây là bổn phận của các Ủy ban thần học hỗn hợp.
Nếu
chúng ta và phong trào đại kết giờ đây đang cảm thấy mệt mỏi,
tình trạng này phát xuất từ sự kiện chúng
ta đã không coi việc hiểu biết nhau là quan trọng, và vì nhiều
thành kiến trong qúa khứ vần tiếp tục tồn tại. Hai hội nghị
trước đây đã góp phần xóa bỏ phần nào các thành kiến đó nhưng
vẫn còn.
Vì thế các hội nghị như hội nghị Sibiu phải được triệu tập
thường xuyên hơn, cả trên bình diện đia phương và quốc gia. Và
có lẽ
không cần phải mời tới 3.000 tham dự viên.
Có
một điều quan trọng khác nữa, đó là các Giám Mục công giáo phải
hiểu biết Giáo
Hội Chính Thống nhiều
hơn, vượt ngoài những gì có thể đọc trong sách vở. Vì hiểu
biết Giáo Hội Chính Thống không chỉ có nghĩa là hiểu biết các
khác
biệt giáo lý, mà cũng hiểu biết sự nhậy cảm của các anh em
chính thống nữa. Và điều này cũng có gía trị đối với phía Chính
Thống.
Ít nhất tại Hy Lạp các sách tôn giáo được nhà nước sử dụng
trong qúa khứ vẫn trình bầy những giáo huấn, mà Giáo Hội Công
Giáo
không hề dậy dỗ, trái lại thường lên án. Những thành kiến sai
lầm như thế cần phải bỏ đi, và qủa thế, từ từ qua các hiểu
biết và tiếp xúc cá nhân, các thành kiến này dần dần tan biến.
Tại
những nơi nào có các cộng đoàn chính thống và công giáo cố
gắng hiểu biết nhau hơn, thì các thành kiến như thế đã từ từ
biến
mất từ cả hai phía.
Còn
có một con đường khác nữa giúp tiến tới hiệp nhất, đó là việc
thanh tẩy các cơ cấu trong Giáo Hội Công
Giáo cũng như trong Giáo Hội Chính Thống. Trên thực tế, giáo
hội học phải đau khổ rất nhiều. Có các cơ cấu cần được sửa
đổi. Cả hai Giáo Hội đều phải bước đi trên con đường hoán cải
và thanh
tẩy đó. Đây không phải là việc sám hối một tội hay một đều
ác đã phạm, nhưng trong nghĩa tin mừng, trong đó từ ”metanoia”
có
nghĩa là thay đổi tâm thức, thay đổi não trạng. Khi người ta
thay đổi tinh thần, thì sẽ có nhiều điều được thay đổi.
H:
Thưa Đức Cha, Đức Cha có muốn đưa ra lời kêu gọi nào đối với
các kitô
hữu hay không?
Đ:
Phái đoàn Giáo Hội Công Giáo Hy Lạp chúng tôi đã đệ trình lên
chủ tịch đoàn hội nghị đại kết Sibiu một
thỉnh nguyện: đó là yêu cầu chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ tôn trọng
tước hiệu ”đại kết” của Tòa Thượng Phụ Chính Thống Constantinopoli.
Tôi đã trao thỉnh nguyện của chúng tôi cho nhiều Giám Mục chính
thống như vị trưởng phái đoàn Tòa Thượng Phụ, Đức Tổng Giám
Mục Michele nước Áo.
Lời
kêu gọi thứ hai tôi muốn đưa ra đó là xin tất cả mọi tín hữu
kitô loại bỏ các lập trường cứng nhắc
đi, để chấp nhận cử hành lễ Phục Sinh trong cùng một ngày như
nhau. Tôi đã đệ trình thỉnh nguyện này lên Hội nghị và nhấn
mạnh là cần phải tìm ra một ngày chung để tất cả mọi kitô hữu
đều
mừng lễ Chúa phục sinh trong một ngày như nhau, khắp nơi trên
toàn thế giới. Đây là đều rất quan trọng. Nếu chúng ta không
làm thì sẽ có một ông Ciro làm. Ciro đã là vua Ba Tư, với sắc
lệnh năm 538 trước công nguyên ông đã cho phép người Do thái
hồi hương và tái thiết Đền Thánh Giêrusalem, vì tự họ người
Do thái đã không tìm ra sự đồng thuận với nhau. Nếu chúng ta
không
tìm ra một ngày chung để cử hành lễ Phục Sinh, thì sẽ có các
chính quyền vô thần nói với chúng ra rằng hoặc là qúy vị tìm
cho ra một ngày chung để mừng lễ, hoặc là chúng tôi sẽ không
biết tới ngày lễ của qúy vị, như đã xảy ra tại Pháp.
Điều
này tạo ra nhiều vấn đề cho chúng ta như là Giáo Hội, nhưng nó
cũng tạo ra nhiều vấn đề đồi với xã
hội. Đơn sơ như thử nghĩ tới các nhà băng chẳng hạn. Bên Hy
Lạp trong Tuần Thánh, các nhà băng đều đóng cửa hết; hay cứ nghĩ
tới các gia đình tôn giáo hỗn hợp trong đó cha hay mẹ là công
giáo hay chính thống. Lễ Phục Sinh năm tới đây hai Giáo Hội
sẽ
cử hành cách nhau 5 tuần lễ. Tín hữu công giáp theo lịch Gregoriano
cử hành lễ Phục Sinh ngày 23 tháng 3 năm 2008, trong khi tín
hữu chính thống theo lịch Giuliano cử hành lễ Phục Sinh ngày
27 tháng 4.
Do
phép của ĐGH Phaolo VI từ năm 1968 tới nay Giáo Hội Công Giáo
Hy Lạp cử hành lễ Phục Sinh cùng ngày
với Giáo Hội Chính Thống, nhưng giải pháp này cũng tạo ra nhiều
vấn đề. Vì thế tôi cầu mong và kêu gọi làm sao để mọi kitô
hữu đều mừng lễ Phục Sinh trong cùng một ngày, để tất cả có thể
nó
rằng: Chúa Kitô đã sống lại. Chứ không phải là một sự phục
sinh từng chặng.
Linh Tiến Khải - Vietcatholic.net
|