Đấng Là Tình Yêu Nổi Giận
Năm ngoái, bên Mỹ có một đại công ty công nghiệp lãi được sáu trăm
triệu đô la. Một món lời thật béo bở! Đến cuối năm, công ty ấy loan
báo một tin mà các nhà kinh doanh cổ phiếu tại Wall Street sốt ruột
chờ đợi: sa thải mười ngàn nhân công. Tại sao vậy? Vì khi giảm bớt
mười ngàn công việc, lợi tức của công ty sẽ tăng rất nhanh. Loan báo
trên không đá động đến việc công ty sẽ làm gì để giúp đỡ mười ngàn
nhân công bị sa thải. Khi công ty loan báo, tin vui lan tới sàn giao
dịch chứng khoán tại New York, và toàn bộ Wall Street hớn hở vì giá
cổ phiếu của công ty ấy lập tức vọt thêm 9 điểm. Một nhà bình luận
tin tức thuộc nghiệp đoàn nhân công cho rằng sự kiện này phản ảnh
thái độ của những nhân vật đứng đầu các ngành công nghiệp và tài
chánh.
Cách đây vài năm, tạp chí "Rotarian" kể rằng một tổ chức nọ treo giá
năm ngàn đô la cho ai bắt được những con sói. Tin này khiến Sam và
Jed quyết tâm đi săn vận may. Suốt ngày đêm hai cậu lùng sục núi
rừng để tìm kiếm những con mồi giá trị. Một đêm kia, hai cậu mệt
nhoài nằm ngủ ngay dưới đất và mơ thấy kho tàng tương lai. Thình
lình, Sam thức dậy và thấy chung quanh một đàn sói ít nhất 50 con
đang trừng mắt nhe răng. Sam vội vàng đánh thức bạn, "Jed, dậy mau!
Tụi mình giàu tới nơi rồi!"
Vào thời kỳ đại khủng hoảng kinh tế ở Mỹ, nhiều người tán gia bại
sản đã thú nhận rằng đến khi sản nghiệp kếch xù của họ tan tành mây
khói, họ mới nhìn ra giá trị của cuộc sống và đã phải làm lại từ đầu.
Tại sao những kẻ tham lam sau khi tổn thất rồi mới thấm thía và tới
lúc "đàn sói đứng ngoài cửa" rồi mới bừng tỉnh trước chân lý: nhu
cầu của linh hồn, không cần tiền bạc cũng mua được như Henry David
Thoreau đã nhìn thấy?
Trước đám đông cả ngàn người tề tựu nghe giảng, Chúa Giêsu đã căn
dặn, "Các ngươi hãy giữ mình khỏi mọi thứ tham lam. Vì không phải
giàu có mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu. Hễ ai
được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được trao phó nhiều thì sẽ
bị đòi lại nhiều" (Lc 12:15, 48).
Một người Ái Nhĩ Lan đạo đức tên là Patty O'Doul rời bỏ quê hương
sang New York lái taxi để mưu sinh. Một hôm, một hành khách vời xe,
"Cho tới nhà thờ Chúa Kitô ở đại lộ thứ Năm." Thế là Patty lái xe
tới nhà thờ chính tòa Thánh Patrick. Nhưng ông khách phản đối, "Tôi
bảo tới nhà thờ Chúa Kitô cơ mà." Patty chỉ vào nhà thờ chính tòa và
nói, "Nếu như Chúa có mặt ở thành phố này, thì nhất định Người ở
trong đó."
Nhiều người chúng ta tưởng rằng nếu Chúa Kitô tới thành phố, nếu
Chúa Kitô hiện diện giữa chúng ta một cách thân thiết, thì Người sẽ
có mặt trong thánh đường, thông thường vào ngày Chúa Nhật. Như vậy,
có thể chúng ta dễ dàng lãng quên yếu tố quan trọng nhất trong cuộc
sống với Thiên Chúa trong Đức Kitô: phải luôn cảm thương tha nhân.
Chúng ta thấy rất rõ điều này trong cuộc đời của Chúa Giêsu, "Đấng
sống vì tha nhân." Chúa Giêsu nhiều lần đã dạy bài học ấy cho đám
đông và các môn đệ của Người. Đóng kín bản thân trước nhu cầu tha
nhân là cản trở hoạt động của Chúa Thánh Thần trong chúng ta; khi
chúng ta cảm thương tha nhân, khi chúng ta quan tâm tới tha nhân như
Chúa Kitô, thì đó là mở rộng tâm hồn. Điều này không cần giải thích
dài dòng, nhưng là một điều rất thật: sống với tha nhân; phục vụ họ;
quan tâm tới họ là phương cách hiệu quả nhất để sống với Thiên Chúa.
Và điều này đưa chúng ta đến với bài Phúc Âm hôm nay, trong đó Chúa
Giêsu hùng hồn chứng tỏ lòng cảm thương của Người dành cho tha nhân.
Bài hôm nay trích từ đoạn II Phúc Âm Thánh Gioan, một bài học tuyệt
vời với những đối chiếu. đoạn này kể lại hai vụ việc. Cảnh thứ nhất,
Chúa Giêsu đầy tràn hoan lạc. Người vui mừng dự tiệc cưới. Cảnh thứ
hai, Chúa Giêsu giận dữ. Bấy giờ, trước lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến
Đền Thờ Jerusalem. Tại đó, "Người thấy có những người bán bò, chiên,
chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc, Người chắp dây thừng
làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ,
Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và
bảo những người bán chim câu rằng, 'Hãy đem những thứ này ra khỏi
đây, và đừng làm Nhà Cha Ta thành nơi buôn bán'" (Ga 2:14-17).
Đọc trình thuật trên đây, mới đầu chúng ta tưởng Chúa Giêsu hình như
thiếu bình tĩnh. Thực ra, chúng ta cần nhận ra, ở đây, Chúa Giêsu, "Đấng
sống vì tha nhân," rất bình tĩnh. Khi chắp dây thừng làm roi xua
đuổi những kẻ đổi tiền bạc, Chúa Giêsu minh chứng cơn giận nhiều khi
cũng là một ân huệ Thiên Chúa ban để giúp chúng ta bảo vệ những nạn
nhân bị xâm hại, bị bóc lột hoặc đàn áp, mà trong nhiều trường hợp,
họ không có khả năng tự vệ. Thái độ phẫn nộ có thể là một lợi khí
của lòng cảm thương để bảo vệ những người bị đàn áp. Để hiểu được
những gì đã khiến Chúa Giêsu phải giận dữ, chúng ta cần hiểu rõ thực
trạng cuộc sống vào thời ấy. Được vào khu vực Đền Thờ là một sự kiện
quan trọng. Các ngư phủ, mục đồng, nông gia cũng như gia đình của họ
và nhiều người khác có khi phải dành dụm cả năm trời mới hy vọng
thực hiện được chuyến hành hương hằng năm lên Đền Thờ Jerusalem.
Việc đó liên quan đến toàn bộ gia đình và hết sức quan trọng trong
đời sống của họ. Thế mà khi đặt chân tới Đền Thờ, họ lại bị bóc lột
- bị chính những bậc lãnh đạo của họ bóc lột. Họ bị ăn chặn, phải
trả tiền quá đắt khi mua những con vật để tế hiến vào Đền Thờ. Và vì
cảm thương những người dân tội nghiệp này, Chúa Giêsu đã nổi giận,
Người chắp dây thừng làm roi và xông vào phản đối.
Cơn giận dữ có kiểm soát, có chừng mực, trong tinh thần trách nhiệm,
nhằm bảo vệ những nạn nhân bị áp bức có thể là một phương thế cảm
thông hữu hiệu - và vì thế, trong vụ này, Chúa Giêsu vẫn hoàn toàn
tự chủ. Cơn giận của Chúa là hệ quả trực tiếp từ việc cảm thương sâu
sắc trước nỗi khổ thống của những người nghèo, những người bị áp bức
và bị bóc lột.
Tác giả Ivan Turgenev đã nêu lên một trường hợp để phác họa cơn giận
mãnh liệt nhưng chính đáng và đầy trách nhiệm qua bối cảnh một chim
mẹ yêu thương cảm thương con của nó. Khi con của nó bị thú dữ tấn
công, con chim mẹ vụt lao xuống, giận dữ đập cánh. Nó lao thẳng vào
con thú đang hằm hè. Thông điệp của con chim mẹ thật rõ rệt. Xúc
động và cảm thương, nó đã liều thân cho đứa con vô phương tự vệ.
Khi dùng thái độ giận dữ như một phương cách để đứng lên vì những
nạn nhân yếu ớt bị đàn áp, chúng ta đang theo bước Chúa Giêsu, Đấng
Yêu Thương Giận Dữ, tiến về quê hương của chúng ta trên thiên quốc.