Thờ Phượng
Một bác sĩ lỗi lạc, người đã viết
mấy cuốn sách về y khoa, ngồi nói truyện với một mục sư giảng thuyết
mỗi Chúa Nhật trên vô tuyến truyền thanh. Ông bác sĩ thú rằng ông
ta không biết nhiều về đạo giáo, và ông nghĩ rằng lý do mà người ta
đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật có thể vì họ muốn có một bảo đảm cho cuộc
đời sau khi lìa trần, hay để hy vọng về sự sống sau sự chết. Không
đồng ý với quan điểm của ông bác sĩ, vị mục sư ngắt lời: "Đa số
người ta đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật không phải vì sợ chết, nhưng vì họ
quá cô đơn, nên muốn có nhiều người quanh họ."
Có phải lý do cho người ta đi nhà
thờ ngày Chúa Nhật vì sợ chết hay vì cô đơn? Đó có phải là mục đích
của việc thờ phượng? Trước khi kết án họ chúng ta hãy tự hỏi: "Lý
do tại sao chúng ta đi nhà thờ vào ngày Chúa Nhật? Tại sao chúng ta
đang ở trong nhà thờ này?
Chúng ta có thể tìm đến cuốn sách
dùng để cầu nguyện trong Cựu Ước - Sách Thánh Vịnh, để tìm ra câu
trả lời. Sách Thánh Vịnh quan trọng với chúng ta không phải chỉ vì
nó là sách cầu nguyện trong Cựu Ước, nhưng nó còn là sách cầu nguyện
của chính Chúa Giêsu. Đây là cuốn sách mà Chúa đã dùng để làm trung
tâm của việc cầu nguyện khi tại thế. Khi đọc Thánh vịnh chúng ta
đọc lên những lời nguyện mà chính Chúa đã dùng khi cầu nguyện. Và
sách đó cũng là những hướng dẫn quan trọng cho chúng ta. Chẳng hạn
như:
Hãy đến, chúng ta cùng phủ phục
kính tôn;
Chúng ta hãy qùy gối trước Chúa là
Đấng tạo thành chúng ta…
Hãy hát lên mừng Chúa một bài ca
mới;
Hãy ca tụng Chúa, hỡi địa cầu.
Ca tụng Chúa đi, cùng chúc tụng
danh Ngài …
Vĩ đại thay Đức Chúa, rất đáng ngàn
lời ca tụng… (TV 95:6; 96:4)
Tác giả Thánh vịnh xác định cách rõ
ràng rằng chúng ta sống trên trần gian với mục đích để kính thờ
Thiên Chúa. Đấy chính là ý nghĩa của việc thờ phượng. Trong việc
thờ kính này chúng ta biết rõ Thiên Chúa là Đấng xứng đáng được tôn
thờ. Ngài là tạo hóa, Ngài là nguồn gốc của sự sống, Ngài là Thiên
Chúa. Ta kính yêu, ca tụng, thờ phượng và cảm tạ Ngài. Ngài kêu
gọi ta đến thực hiện việc thờ kính, và ta đến trước tôn nhan để cảm
nghiệm sự hiện hữu của Ngài trong một đường lối cá biệt. Bạn có thể
đến đây vì bạn sợ chết, bạn có thể đến vì bạn cô đơn, bạn có thể đến
vì muốn xin ơn, bạn cũng có thể đến vì bạn không hài lòng với công
việc mình đang làm, bạn có thể đến vì trăm ngàn lý do khác nữa.
Những lý do đó đều tốt và chính đáng nhưng chúng chỉ là những lý do
thứ yếu. Lý do chính yếu cho việc chúng ta tụ tập nơi đây trước
thánh nhan Chúa mỗi Chúa Nhật phải là do sự nhận biết Thiên Chúa
đáng được kính thờ.
Trong tập bài viết có tên "Thư gửi
cho Ái Nữ", Margaret Lane nhớ lại một tấm giấy treo tường của con
mình khi cô ta lên 16. Có những lời này: "Tôi làm công việc của
tôi và bạn làm công việc của bạn. Tôi không đến trong đời để sống
cuộc sống theo như bạn hy vọng. Và bạn cũng không đến trong đời để
sống như tôi mong đợi. Bạn là bạn và tôi là tôi, nếu chúng ta có cơ
hội chung lối, đẹp đẽ thay!
Làm thế nào để chúng ta có cơ hội
chung lối? và tại sao? khi nào? và đó có phải là điều vui mừng? Là
Kitô hữu câu trả lời được bắt đầu từ cảm nghiệm thờ phượng. Chúng
ta thấy Thiên Chúa trong cảm nghiệm thờ phượng, điều đó đẹp đẽ biết
bao. Ở đó chúng ta thấy Chúa đáng tôn thờ, vì Ngài dựng nên ta,
Ngài yêu thương ta, cho ta một cuộc đời rất đáng sống và đầy ý nghĩa.
Chúng ta thấy Chúa hứa làm ta nên tác phẩm kiệt tác của Ngài như
Ngài đã định từ ban đầu. Chúng ta thấy Chúa dậy ta yêu thương qua
trường thần linh Giêsu để hoàn thành trong ta đời sống tình yêu của
Ngài. Ở điểm đó, cha mẹ, con cái, anh chị em, vợ chồng, làng xóm
mới có thể gặp nhau, cảm nhận chân giá trị của nhau. Yêu thương
nhau như Chúa dậy không tùy "cơ hội" như tấm giấy của cô gái 16 tuổi
đề nghị, nhưng luôn luôn nhờ bởi Ơn Chúa, Đấng đáng được tôn thờ.
Gerald Kennedy kể về một người đàn
bà có tuổi làm nghề giặt ủi. Bà ta đi nhà thờ đều đặn vào các ngày
Chúa Nhật. Cả tuần bà ta giặt quần áo và làm việc vất vả rồi còn
đứng lâu ủi đồ cho khách hàng. Chúa Nhật bà đến nhà thờ, và khi
được phỏng vấn "Tại sao bà đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật, có phải để nghe
giảng không? "Không," bà trả lời, "không phải để nghe giảng." "Có
phải vì đàn hát hay?" bà trả lời, "Không, không phải vì đàn hát."
Cuối cùng bà nói, "Tôi đến đây vì có chỗ tốt để ngồi một tiếng đồng
hồ và biết rằng tôi không phải nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài Chúa."
Có lẽ bà già đó có lý. Nhiều người
trong chúng ta ngồi đây cầu nguyện và cố suy nghĩ nhưng thấy tâm trí
mình thì chuyển động xoay quanh đi tứ phía. Nhiều người trong chúng
ta không ở đây vì tâm trí ta bay nhảy như con ong bay vòng từ hoa
này sang hoa khác. Hãy để những lo âu, lo toan ở ngoài để ở đây
trước tôn nhan Thiên Chúa cao cả, trong Chúa Giêsu, Thần khí Ngài có
cơ hội tràn lên trong ta và đối thoại với ta. Để Ngài nói cho ta về
sự kính tôn ta phải có. Nên nhớ rằng nếu chúng ta càng biết Chúa,
chúng ta càng tôn thờ Ngài cách xứng đáng hơn, chúng ta càng biết
mình, biết giá trị mình cũng như giá trị của tha nhân chân thực hơn.
Thường tình chúng ta muốn mình là
trung tâm vũ trụ, mọi sự phải quay quanh ta cho lợi ích của ta nên
ta không muốn sống lệ thuộc, và cũng không muốn thờ kính Thiên Chúa
duy nhất. Chúng ta không muốn đối diện với sư thật là chúng ta chỉ
là một phần rất nhỏ trong vũ hoàn. Chúng ta muốn tin rằng cá nhân
mình, gia tộc mình, tổ quốc mình là đủ cho mình. Kinh hoàng biết
bao khi ta biết rằng trái đất chỉ là một trong những hành tinh quay
chung quanh mặt trời, và thái dương hệ cũng chỉ là một thành phần
nhỏ bé trong vũ hoàn bao la! Kinh hoàng không kém khi nghe biết có
thể có sự sống trong các hành tinh khác! Chúng ta không cần phải
kinh hoàng hoảng sợ nếu chúng ta biết mở rộng để chiêm ngưỡng những
kỳ công vĩ đại và vô giới hạn của một Chúa như Thiên Chúa chúng ta
thờ.
Một tác giả Công Giáo được nhiều
người biết đến, Bernard Haring, nói về thời gian khi ông còn ở trong
đan viện. Ông ta thán phục một thầy dòng làm việc trong nhà bếp
nhiều giờ mỗi ngày. Khi không ở trong nhà bếp, thầy thường ở trong
nhà nguyện. Bernard nhớ lại lần kia khi ông hỏi thầy: "Thầy ở trong
nhà nguyện lâu giờ vậy thì thầy làm gì?" Thầy dòng trả lời, rất
thản nhiên, "Ô, tôi nhìn Chúa và Chúa nhìn tôi."
"Tôi nhìn Chúa," thở ra: Từ vực sâu
con kêu lên Chúa, Chúa ơi. Và Chúa nhìn tôi," hít vào: Linh hồn con
trông đợi ở Chúa, hơn tuần canh mong đợi hừng đông."