Chia Sẻ Sự Phục Sinh
Một mầm xanh xuất hiện từ kẽ nứt trên đường xi
măng trước nhà bà ngoại. Một sự sống đã bắt đầu trong mặt đất. Để
chống chọi với sức nóng như thiêu của nắng, nó cố sức đẩy mình trong
nơi chật hẹp. Nó kiên trì, mọc lên thành cây. Bà ngoại để tâm quan
sát từng ngày. Khi nó nở hoa, bà gọi cháu: "Lại đây! Xem này." Bà
chống tay xuống gối nói tiếp: "Cháu có thấy không? Điều này chứng tỏ
Chúa hiện diện! Làm sao nhìn thấy sự việc này mà không có Chúa được?
Một mần sống nhỏ bé có thể chống chọi để sống giữa kẽ xi măng như
thế này!" Bà ngoại thích quan sát những điều nhiều người chúng ta
không để ý. Chúng ta cầu nguyện để có phép lạ lớn lao. Bà thấy phép
lạ đều đều. Đối với bà sức mạnh của sự phục sinh thực sự rõ ràng
trong những chi tiết nhỏ mọn hằng ngày.
Chúa Giêsu đã chết và sống lại để cứu chuộc
loài người. Người đã mở đầu, là người đầu tiên được phục sinh và tôn
vinh. Mỗi lần báo trước cuộc tử nạn của Ngài thì Ngài cũng báo trước
"Ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại." Và đã xảy ra đúng như vậy.
Trước hết, chúng ta cần hiểu cho đúng thế nào
là phục sinh hay sống lại. Sống lại không phải là lại sống y như
trước, giống như mấy người được Chúa Giêsu làm phép lạ cho sống lại
như trước rồi sau cũng phải chết, như con trai bà góa thành Na-im
hay ông La-gia-rô. Chúa Giêsu phục sinh và được tôn vinh nghĩa là
Ngài đã chết thật, rồi được sống lại với một thân xác đã được đổi
mới, không còn lệ thuộc các luật vật lý hay sinh lý nữa, không chết
bao giờ nữa. Ngài được tôn vinh là được về trời, không phải vào tầng
mây xanh mà là vào một tình trạng hoàn toàn mới, được ở bên hữu Chúa
Cha, nghĩa là hiệp thông trọn vẹn với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần
trong hạnh phúc vĩnh hằng.
Việc Chúa Giêsu vượt qua cõi chết để phục sinh
và được tôn vinh là một biến cố cực kỳ quan trọng đối với chính Ngài,
với giáo huấn của Ngài, với các môn đệ, và với tất cả mọi người, vì
là nền tảng cho đức tin và sự cứu chuộc của mọi người. Thực vậy, đối
với Chúa Giêsu, sự sống lại chứng tỏ Ngài vừa là người thật (đã đau
khổ và chết) vừa là Thiên Chúa thật (đã phục sinh và được tôn vinh),
chứng tỏ Ngài trở thành siêu việt trên tất cả mọi nhân vật tôn giáo
trên thế giới. Tiếp đến, sự sống lại chứng tỏ giáo huấn của Ngài
thật là do Thiên Chúa mạc khải và dẫn đưa con người chắc chắn đạt
tới hạnh phúc vĩnh cửu. Lại nữa, sự sống lại đã làm xoay chuyển tầm
nhìn của các môn đệ về Ngài, để lời loan báo đầu tiên và cả việc
soạn thảo Tin Mừng của các ông đều được coi là diễn tả cái nhìn mới
về Con Người Na-gia-rét, nhìn nhận Đức Giêsu chính là Con Thiên Chúa,
là Đấng Cứu Thế, là Đấng Kitô; đồng thời cũng làm xoay chuyển cả sự
lựa chọn và lối sống của các ông khiến các ông sẵn sàng sống chết
làm chứng cho niềm tin vào Đức Giêsu Phục Sinh.
Sau hết, sự sống lại của Đức Giêsu Phục Sinh là
nòng cốt cho niềm tin của chúng ta. Niềm tin kéo theo nhiều niềm tin
khác: chúng ta tin Chúa sống lại là chúng ta tin chúng ta được cứu
chuộc, bởi vì Chúa sống lại Chúa mới cứu chuộc được nhân loại. Nếu
như Ngài chết luôn như các giáo chủ khác, thì Ngài không có quyền gì
cứu chuộc được ai cả. Nhưng Ngài đã sống lại, để chứng tỏ Ngài là
Thiên Chúa và Ngài có quyền cứu chuộc được tất cả chúng ta. Đàng
khác, Chúa sống lại còn là niềm hi vọng cho chúng ta: tất cả chúng
ta sẽ sống lại. Thực vậy, thân xác chúng ta sẽ sống lại, đúng như
chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính: "Tôi tin xác loài người
ngày sau sống lại." Kinh Thánh đã nói: "Đấng đã làm cho Chúa Giêsu
sống lại cũng sẽ làm cho chúng ta được sống lại với Ngài" (Rm 8:11).
Như vậy, Chúa Giêsu chiến thắng sự chết và Ngài cũng cho hết thảy
chúng ta được chung hưởng chiến thắng đó.
Căn nguyên sự vui mừng của Phục Sinh không phải
một điều xảy ra trong quá khứ nhưng là sự việc đang xảy ra hôm nay.
Chúng ta đánh mất sự vui mừng phục sinh, trừ khi sự phục sinh xảy ra
cho chúng ta trong lúc này,. Thiên Chúa hành động ngày xưa và Ngài
hoạt động hôm nay để tôn vinh cuộc sống và sứ vụ của Chúa Kitô qua
việc Phục Sinh. Chúa Kitô đang hiện diện ở đây, trong đời bạn, trong
đời tôi, ngay giây phút này. Nếu chúng ta không cảm nhận được sự
hiện diện này, chúng ta lạc mất điều quan trọng của Phục Sinh.
Chúng ta không cần phải đến ngôi mồ trống mới
cảm nghiệm quyền năng Phục Sinh của Chúa. Cảm nghiệm Phục Sinh có
thể có được trong những sự việc đơn sơ của cuộc sống thường ngày.
Chẳng hạn, trong sự chống chọi với thói quen không tốt như hút thuốc,
như ăn uống quá độ. Rõ ràng hơn trong sự mất mát người thân hay
trong sự đổ vỡ một tình bạn. Chúng ta chiến đấu và vào trong những
ngôi mộ trống đó và trong tiến trình, chúng ta được chữa lành, chúng
ta lấy lại sức mạnh. Chúng ta được nâng đỡ để trải qua những nghịch
cảnh để tiến đến cuộc sống mới, hy vọng mới và viễn tượng mới. Đó
chính là ý nghĩa của Phục Sinh. Chúng ta không ngồi đó nghĩ đến một
biến cố lịch sử. Chúng ta có thể cảm nghiệm ngay lúc này. Phục Sinh
là thời gian chúng ta nhắc lại điều chúng ta thâm tín tận đáy lòng
là Chúa cai quản mọi sự và Chúa tốt lành và Ngài chăm sóc chúng ta
khi sống và khi chết. Chúa Giêsu Kitô đang sống trong chúng ta.
Chúng ta cần sống cho thật tốt đẹp, sống đúng tư cách Người Kitô Hữu
đã được cứu chuộc, để được sống lại và sống mãi với Chúa Giêsu.
Tóm lại, việc Chúa Giêsu phục sinh là một biến
cố cực kỳ quan trọng. Đối với chúng ta, đây là một vấn đề thuộc đức
tin. Kinh Thánh đã nói về việc Chúa phục sinh, đó là lòng tin của
Giáo Hội suốt hai mươi thế kỷ qua. Chính niềm tin này là động lực
giúp chúng ta sống tốt đẹp, thúc bách chúng ta sống tốt đẹp, bởi vì
chúng ta biết: cuộc sống ở trần gian này chỉ là tạm gửi, trước sau
gì chúng ta cũng sẽ chết. Chết không phải là hết, nhưng là cửa ngõ
dẫn vào một cuộc sống mới, một cuộc sống trong Đức Giêsu và cùng Đức
Giêsu trong cõi vĩnh hằng.