 |
 |
|
|
 |
 |
|
Chúa Nhật 7 Phục Sinh
Acts 1: 1-11/ Eph 4:
1-13/ Mk 16: 15-20 |
|
|
Tường Trình Nhiệm Vụ
Chúa Kitô phục sinh và lên trời đã được
Thánh Kinh minh xác, nhiều chứng nhân anh dũng đã hiến mạng sống
mình để bênh vực. Tín Điều Chúa Kitô về trời dạy cho chúng ta biết:
Thiên Đàng mới là quê hương đích thực của chúng ta, nơi cư ngụ vĩnh
viễn, nơi hạnh phúc trường tồn, nơi có đủ mọi thiện hảo, mọi kho
tàng làm thỏa mãn mọi ước nguyện chính đáng, Chúa đã sắm sẵn cho con
cái trung thành phụng sự yêu mến Người.
Hạnh phúc Thiên Đàng đáng chúng ta khát mong mơ ước, tìm kiếm và nỗ
lực đưa nhiều linh hồn về với Chúa. Lệnh Chúa truyền cho các Tông Đồ
và các Tín Hữu Giáo Hội sơ khai trước khi Chúa về Trời: "Các con hãy
đi giảng dạy muôn dân, làm Phép Rửa cho họ nhân danh Cha và Con và
Thánh thần" (Mt 28:19). Lệnh truyền đó Chúa cũng truyền cho mỗi
người chúng ta. Chúa Giêsu đã cầu nguyện cùng Chúa Cha, "Như Cha đã
sai Con đến thế gian, thì Con cũng sai họ đến thế gian" (Ga 17: 18).
Sứ mạng đó tuy khó khăn đối với con người tự nhiên yếu hèn của chúng
ta, nó đòi chúng ta phải từ bỏ chính mình, phải chấp nhận gian khổ,
phải đương đầu với muôn vàn chông gai nghịch cảnh.
Nhưng với ơn Chúa trợ giúp, chắc chắn chúng ta sẽ đạt tới mục đích
chúng ta đang chờ mong và chu toàn được sứ mạng làm chứng nhân Chúa
đã ủy thác, vì do lời Chúa đã phán hứa: "Thầy sẽ ở cùng các con mọi
ngày cho đến tận thế" (Mt 28:20).
Giống như "thưởng thức một bức tranh," chúng ta cần kiến thức cơ bản
để biết mình sẽ loan báo những gì trong tư cách là môn đệ của Chúa
Kitô. Chúng ta hiểu biết đến đâu về Chân Lý Chúa đã truyền lại cho
chúng ta? Thiên Chúa có thể sử dụng chúng ta làm gì nếu như Người có
chúng ta trong tay? Một nhà giáo dục Kitô giáo đã viết những dòng ý
vị sau đây, khi ông, trong tư cách môn đệ Chúa Kitô, đã tự vấn: "Trên
thế giới, bóng đêm dày đặc và khủng khiếp; chỉ những kẻ ngu xuẩn mới
giả vờ làm như không có. Trong cuộc sống cá nhân của chúng ta cũng
có bóng đêm mặc dù chúng ta đeo những mặt nạ rạng rỡ và hớn hở. Thế
giới chúng ta lạc lõng và tan nát. Nhưng, đối với những ai gan dạ và
triệt để đặt trọn niềm tin vào những lời hứa táo bạo của Thiên Chúa,
một điều gì đó đang đến với họ. Có những tia sáng từ cuối chân trời,
cuộc sống cũng dần dần biến đổi và ca vang suốt con đường - một con
đường vượt qua đêm tối đằng đẵng để bước vào ngày mới! Tôi ước mong
các bạn cũng tìm thấy con đường ấy như tôi; hoặc nói đúng hơn, con
đường ấy đã tìm thấy tôi. Mặc dù vẫn có những tháng ngày gian khổ,
vẫn có những lúc bóng tối bao phủ, nhưng tôi không còn như trước kia.
Thực sự không phải tôi hành động; mà chính là Thiên Chúa, trong Đức
Giêsu Kitô, hành động cho tôi. Đó là điều Thánh Gioan đã viết trong
Phúc Âm: ai theo Chúa Kitô sẽ không vấp ngã trong bóng tối vì họ
sống trong ánh sáng!" ( Powell, O., "Seed and Soil").
Sống như thế nào: đó là điều tối quan trọng đối với sứ vụ Kitô hữu
của chúng ta. Sứ vụ của chúng ta giữa thế giới sẽ hiệu lực tùy vào
mức độ chúng ta sống trong ánh sáng Chúa Kitô, tùy vào mức độ chúng
ta sống có phù hợp với mệnh lệnh Chúa Giêsu đã truyền là hãy yêu
thương, phục vụ và làm tất cả những gì có thể làm được để đem lại
điều tối hảo cho nhau. Thánh Gioan Tông Đồ đã viết, "Hỡi các con
thân yêu, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, thì chúng ta cũng
hãy yêu thương nhau" (1 Ga 4:11). Thiên Chúa đã chứng tỏ đức ái hành
động của Người trong Chúa Kitô. Chúng ta cũng phải duy trì đường
hướng ấy trong tư cách Kitô hữu và phải chứng tỏ đức ái hành động
cho nhau. Đức tin và đức ái đã liên kết với nhau. Môn đệ Chúa Kitô
là người nhận ra cuộc đời Chúa Kitô chỉ là một hành vi yêu thương
của Thiên Chúa dành cho toàn thể nhân loại và quyết tâm đáp lại lời
mời gọi của Người để yêu thương mọi người. Như vậy, ánh sáng đức tin
sẽ dẫn đến một đời sống đức ái hành động. Bất kỳ một quan điểm nào
về Thiên Chúa mà không tạo ra hiệu quả này đều là giả dối (Crotty,
R. and Manly, G., "Commentaries").
Thống đốc tiểu bang Illinois kể rằng: "Hồi tôi còn nhỏ, ông nội tôi
dạy rằng nếu như muốn được đến thăm những nơi danh thắng, thì không
được bẻ bánh quy giòn cho vào súp. Vì vậy, mỗi lần có món súp, tôi
rất muốn ăn như vậy - nhưng lại không dám. Suốt 50 năm trời, tôi
không làm điều đó, dù chỉ một lần!" Hôm ấy, Tổng Thống Franklin
Roosevelt mời sáu Thống Đốc miền Trung Tây đến dùng bữa trưa tại tòa
Bạch Ốc. Hôm ấy cũng có món súp, và cả bánh quy giòn, nhưng tôi chỉ
dùng riêng từng thứ như ông nội tôi đã dạy. Bỗng có một âm thanh làm
tôi giật bắn cả người - tiếng bẻ bánh quy giòn. Tôi đảo mắt nhìn và
thấy Tổng Thống, nhân vật quyền uy nhất Hoa Kỳ, đang bẻ bánh quy
giòn và bỏ vào súp của ông một cách tự tin, với một phong cách rất
quí tộc. Tôi bỏ dở câu chuyện đang nói, dùng cả hai tay bẻ bánh quy
giòn bỏ vào súp, và đọc vội một câu kinh cầu nguyện cho ông nội vì
tôi đã luyến tiếc quãng thời gian 50 năm uổng phí."
"Như Cha đã sai Con đến thế gian, Con cũng sai họ đến thế gian" (Ga
17:18). Chúa Giêsu muốn chiếu soi ánh sáng của chúng ta vào trần thế
ngay hôm nay. Chúa Giêsu muốn chúng ta hãy chứng tỏ một đức ái hành
động ngay lập tức! Cho dù 32 tuổi hay 72 tuổi, chúng ta cũng đừng
nên nhìn lại mà nguyền rủa quãng thời gian đã lãng phí, nhưng hãy
chúc mừng thời gian chúng ta đang được ban tặng lúc này!
Một bà mẹ nghe cậu ấm của mình đọc kinh tối trước khi đi ngủ. Nó kể
cho Chúa nghe những việc định làm hôm sau và chỉ cho Chúa phải giúp
đỡ như thế nào. Bà mẹ cắt ngang lời con, "Này con, đừng vất vả chỉ
dẫn cho Chúa như vậy; con chỉ cần tường trình cho Chúa là xong."
Đối với những ai gan dạ và triệt để đặt trọn niềm tin vào những lời
hứa táo bạo của Thiên Chúa, thì một điều gì đó đang đến với họ. Có
những vệt sáng từ phía chân trời, và cuộc sống cũng dần dần biến đổi.
Hãy tường trình nhiệm vụ của mình cho Chúa! Chúa sẽ ở chúng ta mọi
ngày.
|
|
|
|
 |
|
|
 |
 |
|
|
 |
|
|
|