Trong Tay Cậu Có Chú Chim
Một linh mục trẻ quyết tâm giảng càng ngày càng
hấp dẫn. Ngài mua một chiếc cassette, và thâu băng buổi lễ Chúa Nhật.
Tối hôm ấy, ngài ngồi ung dung trên ghế bành để nghe lại. Ngài tự
nhủ: "Tất cả xem ra ngon lành, đâu vào đó." Nhưng khi ngài dụi mắt
tỉnh dậy thì L? đã xong; ng??i ta ?ang ra v? b?ng an. Thế nhưng khi
nghe bài giảng của tiên tri Amos trong Cựu Ước thì không ai có thể
ngủ nổi. Vị tiên tri giảng về công bằng xã hội với một bầu nhiệt
huyết. Ngài quan tâm đến những thành phần nghèo khổ và bị áp bức.
Ngài trừng mắt nhìn những hạng người - đặc biệt là giới kinh doanh -
và lớn tiếng, "Các ngươi bóc lột những kẻ túng thiếu, lừa lọc những
kẻ làm công cho các ngươi." Ngài đưa mắt nhìn đám đông làm việc
phượng tự và nói, "Thiên Chúa phán thế này, 'Ta ghê tởm việc phượng
tự và tiếng hát om sòm của các ngươi nếu như các ngươi cứ sống như
vậy. Ta chỉ muốn cho lẽ phải như nước tuôn trào, cho công lý như
dòng suối không bao giờ cạn'" (Am 5:21, 23, 24).
Tiên tri Amos chỉ là một trong nhiều vị tiên tri Cựu Ước đã hùng hồn
rao giảng truyền thống ấy. Đến thời Chúa Giêsu, Người cũng tiếp nối
điều các tiên tri chưa thể hoàn tất. Ngay trong bài giảng đầu tiên
tại hội đường, Chúa đã trích dẫn lời các tiên tri: Ta đến loan báo
Tin Mừng cho những người nghèo khổ; giải thoát những người bị áp bức.
Chúa Giêsu đã giảng điều ấy nơi người đồng hương, những người mà
Chúa đã lớn lên giữa họ. Thế mà giờ đây, Người lại tuyên bố, "Thiên
Chúa đã sai Ta đem Tin Mừng đến cho những người nghèo khổ và mang tự
do đến cho những người bị áp bức" - và vì thế, người ta đã quyết tâm
thanh toán Chúa. Chiều tối hôm ấy, họ đã đưa Người ra ngoài thành và
cố đẩy Người xuống triền núi. Trong thời kỳ sứ vụ công khai, Chúa đã
quan tâm đến những người nghèo khổ, những người bị chà đạp, những
nạn nhân bị bóc lột đến cùng cực. Khi vào Đền Thờ, Chúa đã mạnh mẽ
đả phá nạn bóc lột và trích dẫn các tiên tri Cựu Ước khi lật nhào
bàn ghế của những kẻ đổi tiền. Chúa Giêsu bị đóng đinh thập giá
không phải vì đã biểu lộ tình thương và chữa lành bệnh tật cho nhiều
người. Chúa bị đóng đinh vì đã phản kháng và đấu tranh cho công bằng
xã hội.
Đối với chúng ta ngày nay, điều ấy mang ý nghĩa gì? Sự trung thành
với sứ mệnh Kitô nhiều khi đòi chúng ta phải trả một giá rất đắt;
nhiều khi chúng ta phải cam chịu lăng nhục vì dám đứng lên ủng hộ
một xã hội công bằng. Cái giá ấy là một cách nói lên việc về phe
Chúa Kitô là một hành vi hết sức giá trị. Đó là một phần của hy sinh,
một phần của cái giá chúng ta phải trả. Đó là cơ hội thưa lên, "Lạy
Chúa, con thực lòng yêu Chúa, và vì Chúa, con sẵn sàng thực hiện
điều này điều kia, cho dù không được đa số chấp nhận."
Khi phải trả giá để tranh đấu cho công bằng xã hội, khi cảm thấy mệt
mỏi, bế tắc và sợ hãi, chúng ta hãy gieo mình vào lòng Chúa và thưa
lên: "Lạy Chúa, con không xoay xở gì được nữa vì đã quá sức con; con
không biết phải giải quyết cách nào. Nhưng, con yêu mến Chúa và xin
giao phó chuyện này cho Chúa." Đó là khi sức mạnh sẽ đến giúp chúng
ta có đủ can đảm để kiên trì dấn thân.
Cha Thomas Merton, đan sĩ dòng Trappist, nh? l?i kinh nghi?m th?i nh?,
vi?t: "Tất cả chúng ta đều cần đến tình yêu của tha nhân và lệ thuộc
vào đức ái của tha nhân để có thể sống cuộc sống của mình. Và với ý
nghĩ lầm lạc, việc chúng ta từ chối yêu thương, có thể nói, hàm ý
một hình thức hạ nhục kín ẩn."
Chúa Giêsu phán, "Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên." "Hạ mình xuống,"
theo nghĩa sâu xa của Thánh Kinh, là ch?p nhận thực tại lệ thuộc hỗ
tương - nhu cầu yêu thương và được yêu thương - là quà tặng cao quí
của Thiên Chúa và là nền tảng của hòa bình, công lý và hòa hợp trong
trật tự xã hội, trong Giáo Hội, và trong cộng đồng đức tin. Chúa
Giêsu thể hiện rõ ràng điều này cho chúng ta qua cuộc sống và sứ vụ
của Người. Chúa không những đã tự hạ, theo nghĩa Thánh Kinh, bằng
cách đồng hóa với cộng đồng nhân loại, đặc biệt Người tìm đến với
những thành phần thấp hèn nhất: những người bị ruồng bỏ, những người
anh chị em nhỏ bé.
Một chú thỏ chạy thục mạng vì bị con chó hung dữ đuổi. Rất đông
người chạy theo, khích lệ và an ủi nó. Thỏ nhìn lại và hổn hển nói,
"Cháu thực lòng biết ơn những lời khích lệ của quí vị, nhưng xin dủ
thương xích con chó lại đi." Có rất nhiều chú thỏ đang hoảng hốt
chạy quanh chúng ta. An ủi và khích lệ là điều tốt. Nhưng nếu chúng
ta xích mấy con chó lại thì tốt hơn. Thánh Kinh mời gọi chúng ta hãy
làm như vậy. Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta về điểm này, và đó
là một yếu tố thiết yếu để làm môn đệ của Người. Chỉ chìa băng cứu
thương và tỏ vẻ quan tâm đến những người đau đớn vẫn chưa đủ để chu
toàn sứ mạng vì công lý. Dấn thân vào sứ mạng vì công lý là đi thẳng
vào những cội rễ gây ra bất công, dù ở bất cứ nơi đâu: thay đổi
những điều kiện, thay đổi những thái độ.
Trong bài Phúc Âm ngày Lễ Hiện Xuống, Chúa Giêsu hiện ra với các môn
đệ sau khi sống lại và ban bình an các ngài. Chúa phán, "Bình an cho
các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con" (Ga 20:21).
Một thanh niên trẻ cố so tài với một cụ già khôn ngoan. Cậu ta chụm
hai bàn tay lại rồi nói với cụ già, "Trong tay tôi có một chú chim
nhỏ. Cụ là người khôn ngoan, xin cụ cho biết con chim ấy còn sống
hay đã chết?" Giả như cụ già nói, "Chết," anh chàng sẽ mở tay ra và
con chim sẽ bay đi. Còn nếu cụ già nói, "Sống," anh ta sẽ xiết hai
bàn tay lại, bóp chết con chim. Trong lúc cụ già đang ngẫm nghĩ, anh
chàng sốt ruột, "Còn sống hay chết rồi?" Cụ già khôn ngoan chỉ đáp,
"Điều đó hoàn toàn trong tay cậu, hoàn toàn tùy thuộc cậu."
Có những lúc sứ mạng Kitô đòi chúng ta phải đồng hóa với những nạn
nhân của xã hội bất công. Có những lúc chú chim ở trong bàn tay của
bạn. Chớ gì "lẽ phải như nước tuôn trào, công lý như dòng suối không
bao giờ cạn."