 |
 |
|
|
 |
 |
|
Chúa Nhật 3 Thường Niên
Jon 3: 1-5. 10/ 1 Cor 7: 29-31/
Mk 1: 14-20
|
|
|
Một
Khúc Quanh
Trong bài Phúc Âm hôm
nay, Chúa Giêsu kêu gọi sám hối. Chúa Cha, như người cha đầy yêu
thương trong dụ ngôn "Người Con Phung Phá," vẫn mong mỏi chúng ta
trở lại và quay về với Người.
Đối với một số người, kinh nghiệm phụng thờ này là sự trở về với gia
đình. Đối với một số khác, là niềm vui được chữa lành, sống một đời
sống mới, và được hòa giải. Một số khác có lẽ vẫn đang mò mẫm trong
bóng tối trống vắng và xa lìa Thiên Chúa. Can hệ ở chỗ là chúng ta
có sẵn lòng quay hướng và thay đổi cuộc sống hay không.
Thiên Chúa nhân lành, Đấng dựng nên chúng ta, vẫn mong mỏi chúng ta
trở về. Người vui mừng khi chúng ta quay về. Nhưng Người tôn trọng
tự do của chúng ta. Người không cưỡng ép chúng ta phải trở về. Chính
chúng ta phải thay đổi để ra khỏi bóng tối và đi vào ánh sáng.
Sau khi giảng một bài lòng thòng về chủ đề sám hối, vị giảng thuyết
hùng hồn tuyên bố, "Tôi muốn mọi người trong cộng đồng biết rằng
trong chúng ta đây có một người đặc biệt phải sám hối ngay hôm nay,
một người đã thất trung với vợ mình. Tôi muốn người ấy biết rằng tôi
đã biết đích danh, và tôi rất ghét thứ tội đó. Vì thế, nếu như người
ấy muốn tốt cho mình thì nên bỏ một đồng mười Đô La vào rổ tiền nhà
thờ ngay hôm nay." Sau lễ, người ta đếm được cả thảy 34 tờ mười Đô
La trong rổ tiền lắc. Ngoài ra còn có 7 Đô La lẻ, được ghim vào một
tờ giấy nhỏ ghi chú: "Hôm nay con chỉ mang theo có vậy. Tuần tới,
con xin bù 3 Đô La." Như vậy, 35 người đã thất trung với vợ mình.
Ghét tội vẫn chưa đủ. Tất cả chúng ta đều gớm ghét tội lỗi một cách
mơ hồ. Cần phải nhận diện tội lỗi. Cần phải vạch mặt chỉ tên cái gì
đang cản trở chúng ta đến với Chúa. Cần phải xác định cụ thể điều gì
khiến ơn Chúa không thể đưa chúng ta vươn đến miền ánh sáng của
Người. Sau đó, phải quyết tâm dứt khoát với điều gây ngãng trở ơn
Chúa. Vâng, vấn đề là ở đó. Con sẽ ăn năn chừa cải. Có thể cần một
hành vi đền tội. Có thể chúng ta cần phải đến với người kia và nói,
"Này anh, chuyện này xảy ra không tốt cho hai chúng ta. Chúng ta
phải làm một điều tốt." Có thể là một công việc cần chu toàn với cha
mẹ, với bạn đời, với con cái. Và cho dù là việc gì đi nữa, chúng ta
vẫn phải chân thành quyết tâm quay về với Thiên Chúa.
Hành vi chân thành sám hối đòi chúng ta phải tin Thiên Chúa có những
chương trình dành cho chúng ta còn tốt đẹp hơn những gì chúng ta có
thể tưởng tượng. Chúng ta hãy nghĩ về điều đó! Chúng ta có lý để tin
Thiên Chúa đã muốn cho chúng ta được làm con cái của Người khi dựng
nên chúng ta hay không? Thiên Chúa có nhất thiết phải "yêu thương
thế gian đến nỗi ban Con Một của mình" hầu chúng ta có được sự sống
đời đời hay không? Mùa Chay này có ý nghĩa gì theo những suy nghĩ
bình thường của chúng ta? Có ai dám nghĩ Thiên Chúa lại nhập thể làm
người và vất vả trên con đường gồ ghề lên đồi Canvê để chịu đóng
đinh tan nát và đẫm máu vì mang gánh tội lỗi của nhân loại không?
Chúng ta cứ nghĩ về điều đó đi, vâng! Nhưng chúng ta đừng chờ đến
khi hiểu thấu rồi mới có câu trả lời. Chúng ta hãy suy nghĩ, vâng,
nhưng hãy sẵn sàng và suy phục cúi đầu trước điều mầu nhiệm - vì
chân lý ấy vừa đơn giản, lại vừa vượt quá trí hiểu chúng ta.
Một câu chuyện thời Trung Cổ kể rằng một thiếu nữ nọ bị trục xuất
khỏi thiên đàng và chỉ được nhận lại khi nào tìm ra được một món quà
quí giá vừa ý Thiên Chúa. Cô mang về những giọt máu của một vị anh
hùng ái quốc. Cô mang về những đồng tiền của một bà góa túng quẫn bố
thí cho những người nghèo khó. Cô mang về quyển Thánh Kinh cũ mòn vì
một vị giảng thuyết lừng danh đã sử dụng suốt nhiều năm. Cô mang về
chút bụi bám trên giầy của một vị thừa sai nhọc nhằn tại một vùng
đất xa xăm. Cô đã đưa về nhiều món tương tự như vậy, nhưng lần nào
cũng bị khước từ. Một hôm, cô thấy một đứa trẻ đang chơi đùa bên
dòng suối. Một kỵ mã đi ngang và xuống ngựa để uống nước. Người kỵ
mã cũng nhìn thấy đứa trẻ và bỗng nghĩ lại thời thơ ấu vô tư của
mình. Sau đó, khi nhìn xuống dòng suối và thấy gương mặt chai sạm
của mình, ông nhớ lại những gì ông đã sai phạm trong cuộc đời. Những
giọt nước mắt sám hối ngấn đẫm trên mắt và lăn dài trên đôi má.
Người thiếu nữ hứng được những giọt nước mắt ấy và đưa lên trời. Và
cô đã được nhận vào thiên đàng trong niềm hân hoan yêu mến.
Khi nào cảm nghiệm được niềm vui chứa chan từ hành vi sám hối chân
thành, chúng ta sẽ thấy rõ cái vô ích của việc cố gắng đổ lỗi cho
hoàn cảnh. Chúng ta chỉ cần biết rằng, nhờ ơn Chúa, một điều kỳ diệu
đã xảy ra, làm biến đổi toàn bộ cuộc sống và chỉ cho chúng ta một
hướng sống mới. Anh mù được Chúa Giêsu cứu chữa đã nói, "Tôi chỉ
biết rằng tôi mù, mà nay tôi lại nhìn thấy."
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu đến xứ Galilê và bắt đầu xúc
tiến sứ vụ công khai. Chúa rao giảng Phúc Âm sám hối và mời gọi
Simon, Anrê, Giacôbê và Gioan đi theo Người. Tương tự như vậy, Chúa
Giêsu cũng đi vào cuộc sống chúng ta, mời gọi chúng ta sám hối để
theo Người. Việc chúng ta có cần sám hối hay không không phải là vấn
đề. Ai thấy mình không có lý do gì phải sám hối thì đó chính là
người cần sám hối hơn cả. Chúng ta phải thừa nhận thực tế ấy, nếu
chúng ta muốn thoát khỏi bóng tối kiêu căng và ích kỷ để đi vào miền
ánh sáng khiêm nhượng và từ bỏ mình.
Hôm nay, nếu chúng ta nhận ra Tình Yêu Thiên Chúa vẫn hằng ở với
chúng ta và Chúa Cha đang khắc khoải chờ đón chúng ta trở về, đó
thật là một điều phấn khởi. Chúng ta phải dứt khoát trở về với Chúa.
Chúng ta phải để ơn Chúa ban xuống đúng theo thời gian Người đã định.
Ơn Chúa không tùy thuộc những qui luật suy luận, tiền lệ và qui ước
của con người. Chúng ta phải để ơn Chúa tự do tràn vào thẳm sâu hữu
thể của chúng ta nếu chúng ta muốn thoát khỏi cái túi đen tối của
thụ tạo và đi vào ánh sáng lý tưởng mà chúng ta mong ước.
|
|
|
|
 |
|
|
 |
 |
|
|
 |
|
|
|