Sống Ra
Sao và Chết Thế Nào?
Có một ngụ ngôn kể
rằng: Sau khi Adam và Evà bị đuổi khỏi vườn địa đàng (St 3:23), họ
lang thang khắp mặt đất, mong tìm được một vùng đất tốt để an cư lập
nghiệp. Sau bao nhiêu ngày tháng vất vả rong ruổi trên nhiều hoang
địa, sau cùng ông bà tìm được vùng đất phì nhiêu, cây cối xanh tươi,
suối nước dư tràn. Tìm được nơi định cư, ông bà dựng nhà, khai hoang,
trồng cấy… làm việc cực nhọc, đổ mồ hôi trán để kiếm của ăn mỗi ngày
(St 3:19). Ông bà nguyên tổ sinh sản con cái và một thời gian sau,
dân số gia tăng nhanh và phân tán khắp nơi. Những tháng năm dài sau
đó, với lối sống đầy từ tâm, hiếu khách, quảng đại… khiến nhiều
người biết đến ông bà, bày tỏ lòng trọng kính đối với bậc “lão thành”
mà họ hân hạnh được tiếp xúc. Lúc này, ông bà nguyên tổ hoàn toàn
hài lòng những gì đã qua, vì chính họ không thu góp của cải quá dư
thừa hay ước muốn những gì không cần thiết. Xem ra ông bà hưởng một
cuộc sống thật tốt đẹp?
Vào một buổi hoàng hôn,
sau một ngày ngoài cánh đồng, hai người ngồi bên nhau trước nhà ngắm
mặt trời đang khuất sau rặng núi, Adam liền quay sang hỏi Evà: “Em
nghĩ sao? Thiên Chúa phải chăng nhầm lẫn khi Ngài đặt chúng ta trong
vườn Địa Đàng, nơi đó chúng ta không phải vất vả lao nhọc gì hết?
Là con người phải phấn đấu không ngừng, phải đổ mồ hôi, sinh trưởng
và lớn lên, luôn sống trong hy vọng cho tới khi lià cõi thế. Đó là
thân phận của nhân loại phải không em? Evà chưa kịp đáp liền thấy
Ađam đứng dậy, ra vẻ như mình có tư tưởng khôn ngoan, bước ra giữa
sân và chỉ tay lên trời hét lớn: “Chúa ơi! Ngài lầm rồi!” Trên
thiên quốc Thiên Chúa chỉ mỉm cười.
“Phúc cho những ai có
tinh thần nghèo khó.” (Mt 5:3) Lời rao giảng mở ra một viễn tượng
đầy hy vọng, đồng thời nhắc nhớ thân phận thụ tạo phải lệ thuộc vào
Đấng Tạo Hóa trong mọi sự. Hạnh phúc hơn hết hay nói khác đi: người
hạnh phúc nhất là người nhận ra sự nghèo nàn, trống rỗng trong tâm
hồn, và phó trọn đời mình cho Thiên Chúa. Khi nghe những lời trên,
có lẽ nhiều người trong thâm tâm sẽ thốt ra những lời lẽ tương tự:
“Tôi không thể làm được điều này! Tôi không thể sống và lớn lên
trong tình trạng như thế! Tôi có chủ quyền trên số phận và linh hồn
tôi!” Tiếp đó, cũng bắt chước điệu bộ như Adam trong câu truyện
trên la to: “Chúa ơi! Ngài lầm rồi!” Khi ấy, Thiên Chúa là Đấng hay
thương xót, sẽ mỉm cười vì thái độ kiêu hãnh khờ dại nơi tâm hồn ấy.
Chúa Giêsu, kiến trúc
sư thần linh, miêu tả một bản thiết kế tuyệt vời về "ngôi nhà Bát
Phúc" qua Bài giảng trên núi, như lời mời gọi mọi Kitô hữu hoàn
thành "ngôi nhà thánh" này sao cho phù hợp với bản thiết kế. Ai
cũng có thể đọc và hiểu các đòi hỏi của bản thiết kế, nhưng để hoàn
thành nó thì không đơn giản chút nào, vì Vị Kiến Trúc Sư này đòi họ
phải hoàn toàn lệ thuộc vào Ngài và thực hiện những điều này trong
suốt cuộc sống của họ. Xét theo phương diện nhân loại, mấy ai có
thể theo nổi những "đường nét tinh tế" của bản thiết kế này khi gặp:
"Hãy yêu mến thù địch và làm ơn cho những người oán ghét các ngươi,
hãy chúc lành cho những kẻ nguyền rủa các ngươi…" (Lc 6:27). Lời
Chúa còn mời gọi họ đến chỗ quyết liệt hơn nữa khi: "…phàm ai xin,
ngươi hãy cho và kẻ đoạt của ngươi, đừng đòi lại… hãy nhân từ…đừng
xét đoán, đừng lên án…" (Lc 6: 30;35-37). Ai muốn hoàn thành "ngôi
nhà Bát Phúc" này, phải tuyệt đối tin tưởng vào quyền năng vô biên
nơi Vị Kiến Trúc Sư này. Nói thế không có nghĩa là tin tưởng cách
mù quáng, thiếu hiểu biết. Nhưng qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa Cha mời
gọi mọi người hoàn toàn lệ thuộc vào Ngài, vì Người luôn yêu ta và
biết những gì mang lại lợi ích cho thọ tạo của Ngài.
Theo Tin Mừng của
Thánh Gioan, Chúa Giêsu mời gọi mọi người trực diện thân phận con
người mà hướng về đời sống vĩnh cửu. Cách sống đó là: "…nhận biết
Chúa Cha, Thiên Chúa độc nhất, chân thật và Đấng Ngài đã sai đến là
Đức Kitô." (Ga 17:3) Mặc dầu, lời mời gọi hướng mọi người về phía
trước, về tương lai, nhưng không có nghĩa một điều gì xa vời, đâu
đâu, hay nhận biết Thiên Chúa về mặt tri thức, mà phải được cụ thể
hóa trong đời sống thường nhật, trong tâm tình 'yêu mến Chúa hết
lòng và nhiệt tâm chu toàn ý Chúa', đó là những nẻo đường dẫn tới
cuộc sống vĩnh hằng.
Một ông sồn sồn vừa
nghe báo cơn bịnh của ông đang trong giai đoạn cuối, ông liền viết
thư cho người bạn như sau: Khi nghe tin này, tôi chất vấn mình sẽ
làm gì cho cuộc sống này, vì của cải trong ngân hàng sẽ không giúp
gì cho tôi khi tôi chết. Tại sao tôi vô tình sống một lối sống vô vị
trong khi tôi cảm nhận một cách sống khá hơn? Ông đã tìm cho mình
câu trả lời qua một lối sống mới. Thật vậy, ông đã sống thêm 18
tháng và trước khi chết, và ông bày tỏ: chỉ có 18 tháng vừa qua mới
thật sự sống có ý nghĩa, trọn vẹn và muôn ơn phúc xác hồn. Ông đã
sống một khoảng thời gian mà "án tử" treo trước mặt, nhưng không dễ
dàng để cho nỗi thất vọng, sự chán trường lôi cuốn ông chìm sâu
trong màn đêm u tối, hay một đời sống vô nghĩa. Điều gì đã làm nên
sự thay đổi bất ngờ này? Lúc mà con người nhận ra sự bất lực và
giới hạn của mình, đồng thời nhận ra phúc biết bao cho "ai có tâm
hồn nghèo khó", khi đó họ chỉ còn biết tin tưởng phó đời mình cho
Chúa và cho Tình yêu vô biên của Ngài. Điều không thể, giờ đây mở
lối cho Thiên Chúa thực thi điều có thể cho những tâm hồn thành tâm
yêu Người. Qua đó, họ biết phải 'sống ra sao và chết thế nào'.
Ai trong chúng ta đều
có kinh nghiệm rất thực tế khi đi trên tuyến đường xa lộ cần sửa
chữa. Các loại xe dùng vào việc đào, đổ nhựa, cán cho mặt đường
phẳng hay một vài tuyến đường bị đóng lại… đều gây cản trở rất nhiều
cho xe lưu thông lúc này. Sự thiếu kiên nhẫn cộng thêm thời tiết
nóng sẽ làm cho bác tài, chỉ một chút sơ suất, có thể gây ra tai nạn.
Để giảm bớt căng thẳng và tránh các sự cố có thể xẩy ra cho các xe
sau, người điều khiển bảng chữ điện một ngày nọ đánh lên hàng chữ
được đọc phía trước và sau tấm bảng như sau: "Con đường tới hạnh
phúc thì luôn luôn cần sửa chữa." Thật vậy, đường tới hạnh phúc
vĩnh cửu cũng luôn cần sửa chữa. Dù bất cứ điều gì xảy đến, những
bất toàn trong cuộc sống, Đức tin luôn thúc đẩy đương sự , thách đố
đương sự trong việc chọn lựa vâng phục hay phản kháng. Chỉ khi con
người sống thành thật, thành tâm và công minh trong mọi hành vi
trong ngoài, lúc đó con người biết 'sống ra sao và chết thế nào',
đồng thời góp phần thêm chất liệu cho "ngôi nhà Bát Phúc" sau này.