Cuộc
Tìm Kiếm Kết Thúc Tại Đây
Sau khi đã ban mười giới răn cho
Moses, Thiên Chúa phán bảo ông, "Ngươi hãy đi nói với con cái Israel
rằng: 'Các ngươi đã thấy tỏ tường là Ta từ trời cao đã dạy bảo các
ngươi: Ngoài Ta ra, các ngươi không được có bất cứ thần minh nào
khác. Các ngươi không được làm ra cho mình những ngẫu tượng bằng bạc
hay thần minh bằng vàng.'" Trong lúc ông Moses còn trên núi để lãnh
nhận các giới răn, thì con cái Israel đã đúc một con bò bằng vàng,
rồi múa nhảy chung quanh và thờ lạy nó.
Chúng ta thường nghĩ ngẫu thần là những linh vật cổ sơ, những con
vật hoặc những bức tượng bằng gỗ, đất sét hoặc kim loại. Tìm được
một vị thần chúng ta có thể nhìn thấy, đụng chạm và cảm nhận như vậy
thật quá thuận tiện! Tìm được một vị thần chúng ta có thể cầm trong
bàn tay, điều khiển và chi phối thì quá sướng rồi! Đương nhiên chúng
ta không có những ngẫu thần như vậy nữa, và do đó, đối với chúng ta,
giới răn buộc phải bỏ các ngẫu thần xem ra không quan trọng như các
giới răn khác. Nhưng các tác giả Thánh Kinh rất nhiều lần đã cho
chúng ta biết, ngẫu thần chính là bất kỳ cái gì cạnh tranh với Thiên
Chúa duy nhất chân thật để giành lấy sự chú tâm, thời gian, năng lực,
lòng trung thành và tình yêu của chúng ta. Nếu chúng ta hiểu ngẫu
thần theo ý nghĩa này của Thánh Kinh, chúng ta sẽ thấy đó chính là
vấn đề nan giải nhất mà chúng ta gặp phải. Hơn bất cứ gì khác, các
ngẫu thần giả dối trong thời đại này không cho chúng ta cảm nghiệm
được sự nguyên tuyền của sự sống mà Thiên Chúa vẫn luôn ban tặng cho
chúng ta.
Người ta kể một câu chuyện ngộ nghĩnh về một xứ đạo kia có tập tục
tổ chức ngày họp mặt cho tất cả những con chiên đã xa xứ. Trong số
những thành viên về họp mặt có một triệu phú. Ông này, cùng với một
số người khác, đứng lên chia sẻ để làm chứng kinh nghiệm đời sống
đức tin của mình. Ông nhà giàu kể về đồng tiền đầu tiên ông đã kiếm
được khi còn rất nhỏ, đó là một đồng tiền bằng bạc: "Tôi đã quyết
định giữ đồng tiền ấy luôn để làm kỷ niệm. Thế rồi một vị thừa sai
ghé đến nhà thờ này và giảng về nhu cầu cấp thiết của quỹ truyền
giáo. Khi người lắc giỏ tiền dâng cúng đi tới, một cuộc chiến đấu dữ
dội diễn ra trong tôi. Cuối cùng, tôi đã bỏ đồng tiền bạc quí báu
của tôi vào giỏ. Và tôi tin rằng vì lý do đó, Thiên Chúa đã chúc
lành bội hậu cho tôi, bởi vì khi còn nhỏ, tôi đã dâng tất cả những
gì mình có cho Người."
Cộng đoàn im lặng vì kinh ngạc trước chứng từ cao đẹp của ông nhà
giầu, sau đó, một bà cụ nhỏ nhắn ở hàng ghế đầu đứng dậy và nói, "Này
ông anh, tôi đố ông anh dám làm lại điều đó một lần nữa!"
Chúng ta không tạo ra những ngẫu thần bằng đất sét. Những ngẫu thần
của chúng ta tinh vi hơn, ảo diệu hơn. Một số người khát khao được
thiên hạ yêu thích và tán thưởng, và coi nhu cầu ấy như một vị thần.
Nó chi phối cách sống, hành động, nói năng và xử đối của họ dành cho
người khác. Một số người mê mẩn mùi thơm của thành công vật chất và
đặt thứ thành công ấy lên ngai cao để tôn thờ. Đây là một ngẫu thần
giả dối mà chính Chúa Giêsu cũng đã bị cám dỗ trong hoang mạc trước
khi khởi sự sứ mệnh công khai. Một số người tôn thờ thần thỏa mãn
tính dục và cho rằng nó đã đủ làm cho họ hạnh phúc và thỏa nguyện.
Và họ cúi mình trước ngẫu thần ấy. Nhưng đối với nhiều người - có lẽ
hầu hết - trong chúng ta, ngẫu thần hấp dẫn nhất, giả dối nhất, đang
hủy hoại tương giao tốt đẹp giữa chúng ta với Thiên Chúa duy nhất
chân thật là tiền bạc. Ngẫu thần ấy là sản nghiệp của chúng ta, là
đồ vật của chúng ta, là ngôi nhà của chúng ta, là xe hơi của chúng
ta, là trương mục ngân hàng của chúng ta, là thẻ tín dụng của chúng
ta, là những đĩa CD và DVD của chúng ta, là nỗi lo lắng về thuế má
của chúng ta, là khát vọng muốn được yên thân hơn nữa và là đáp ứng
của chúng ta với xã hội chung quanh lúc nào cũng rỉ rón vào tai
chúng ta: "Ngươi có như thế vẫn chưa đủ! Phải nhiều hơn, nhiều hơn,
nhiều hơn nữa."
Một số người trong chúng ta e rằng đã chen chân vào cuộc múa hát
chung quanh con bò vàng và vẫn chưa thể dứt chân ra được. Chúng ta
cần hồi tâm kỹ hơn về khía cạnh này trong cuộc sống để xem xét những
cảm xúc đích thực của mình đối với tiền bạc. Đây là một công việc
khó khăn và đáng sợ. Chúng ta có thể đề cập đến hầu như bất cứ vấn
đề gì - nghề nghiệp, hôn nhân, tính dục, con cái, cha mẹ - cái gì
cũng được, ngoại trừ cái túi tiền của mình. Đó là một chủ đề bí ẩn,
kín đáo - mà ngay cả Thiên Chúa cũng không được tiếp cập.
Như chúng ta đã biết, Chúa Giêsu đã mạnh tay đánh đuổi những kẻ tôn
thờ tiền bạc. "Không ai có thể làm tôi hai chủ. Vì hoặc nó ghét chủ
này và khinh chủ nọ. Các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa
làm tôi tiền của" (Mt 6:24). Chúa còn dạy, "Các con đừng lo lắng áy
náy: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Những thứ đó, dân ngoại
vẫn tìm kiếm. Cha các con trên trời biết các con cần tất cả những
thứ đó. Trước hết, các con hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công
chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho" (Mt
6:30-32).
Bài học Phúc Âm hôm nay cho chúng ta biết Chúa Giêsu ghé thăm nhà
tông đồ Phêrô và chữa lành cho nhạc mẫu của ngài đang bị sốt. Đến
chiều, các môn đệ "đem đến mọi kẻ ốm đau và những kẻ bị quỉ ám đến
cho Người. Cả thành xúm lại trước cửa. Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm
đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỉ. Sáng sớm hôm sau, lúc
trời còn tối mịt, Người chỗi dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu
nguyện. Simon Phêrô và các bạn kéo nhau đi tìm. Khi gặp Người, các
ông thưa: 'Mọi người đang tìm kiếm Thầy!'" (Mc 1:32-37).
Trong thời đại hôm nay, mọi người vẫn tìm kiếm Thiên Chúa, mặc dù có
thể họ không ý thức được điều đó. Khát vọng sâu xa muốn đạt được
điều ấy đã in sâu vào tâm tư con người. Tận thâm tâm, chúng ta khát
khao muốn thể hiện tiềm năng con người của mình. Và chúng ta cứ
tưởng rằng khát vọng sâu xa ấy sẽ được một vị thần giả dối nào đó
làm cho thỏa mãn. Thế nhưng đời nào có chuyện đó! Chỉ khi nào được
kết hợp nên một mật thiết với Thiên Chúa duy nhất chân thật - nguồn
mạch sự sống của chúng ta - khi ấy chúng ta mới nghiệm được thành
tựu ấy. Chỉ Thiên Chúa duy nhất chân thật, Đấng tỏ lòng yêu thương
và quan tâm dành cho chúng ta qua Đức Giêsu Kitô, mới có thể làm
thỏa nguyện khát vọng sâu thẳm muốn được hạnh phúc đích thực mà thôi.
Một linh mục cao niên, nổi tiếng vì các công cuộc tốt lành ngài đã
thực hiện tại nhiều miền, đang đi máy bay. Bên cạnh ngài là một phụ
nữ giầu có và nổi tiếng, thường xuất hiện trên báo chí. Vị linh mục
nhận ngay ra bà và bắt chuyện. Người phụ nữ kể cho vị linh mục biết
việc làm ăn với bà như thế nào: hàng triệu đô la; đúng vậy; nhưng
hai cuộc li dị cay đắng khiến bà uất ức và đau xót; chẳng còn biết
ai thực sự là bạn hữu của mình: chẳng bao giờ biết thiên hạ có mặt ở
đấy để chăm sóc bạn như một con người bởi vì ai cũng muốn nhào vào
để xén bớt ít nhiều tiền bạc của bạn."
Đến lượt vị linh mục kể về cuộc đời ngài. Ngài cũng thích du lịch
khắp đất nước để loan báo Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô. Ngài kể cho
bà nghe việc ngài hoạt động với các bạn trẻ tại các khu ổ chuột,
giúp đỡ họ vào đại học hoặc trường hướng nghiệp, giúp họ vươn lên
trong cuộc sống. Ngài kể cho bà nghe việc cầu nguyện chung với những
người thân thương. Ngài kể cho bà nghe lòng trung thành và sự nâng
đỡ của các phần tử trong cộng đoàn của ngài. Khi vị linh mục nói
xong, người phụ nữ giầu có đề nghị, "Tôi sẵn lòng hiến tất cả những
gì tôi có để được sống một cuộc đời như ngài." Sau đó hai người đều
im lặng. Rõ ràng hai người đều suy nghĩ một điều: người phụ nữ có
tiền bạc của cải; vị linh mục có cuộc sống với Thiên Chúa. Quả thật
hai người đều giầu có. Thế nhưng người phụ nữ vẫn còn đi tìm kiếm.
Phải chăng các bạn vẫn đang tìm kiếm? Cuộc tìm kiếm chỉ kết thúc tại
đây, trong vòng tay Đức Giêsu Kitô.