Mọi
Người, Không Trừ Ai, Đều Là "Số Một"
Khi bảng số xe cá nhân được áp dụng tại Illinois, cục quản lý xe cộ
nhận được trên một ngàn đơn yêu cầu xin nhận "số một." Viên quan
chức có quyền chuẩn nhận yêu cầu ấy tự nhủ, "Mình không thể cấp cho
một người để rồi làm cho cả ngàn người thất vọng." Ông đã giải quyết
như thế nào? Ông đã dành số một cho chính mình.
Tại khu giải trí trong trung tâm thương mại, hai đứa bé, một trai
một gái, cỡi chung một con ngựa máy. Đứa trai, ngồi phía trước, quay
lại bảo đứa gái, "Nếu mày nhảy xuống thì tao sẽ được ngồi rộng hơn."
Từ sau biến cố nguyên tổ sa ngã, tính sáng tạo tinh quái của con
người được biểu lộ rất rõ ràng. Câu chuyện bắt đầu từ vườn Địa Đàng
khi ma quỉ dụ dỗ Ađam và Evà tin rằng hắn đã tìm ra một phương sách
giúp họ qua mặt Thiên Chúa để trở thành "số một." Và câu chuyện cứ
thế diễn tiến. Chúng ta hiện nay vẫn tìm cách để thành công tại
chính nơi Ađam và Evà đã thất bại. Chúng ta tìm cách đứng đầu danh
sách ưu tiên hơn mọi người. Chúng ta tìm cách đứng đầu ở mọi chỗ.
Chúng ta tìm cách vọt lên làm người đầu tiên tại quầy kiểm tra hành
lý. Chúng ta tìm cách để ra khỏi bãi đậu xe trước tiên. Chúng ta tìm
đủ cách để chiến thắng cuộc chơi "Đến trước, ăn trước." Nhưng kỳ
thực đó là những biểu hiệu của việc vi phạm lề luật. Tính sáng tạo
tinh quái của chúng ta được biểu hiện rõ nhất khi chúng ta tìm cách
để được thiên hạ thừa nhận là môn đệ Chúa Kitô, nhưng lại không sống
theo tấm gương của Người.
Có hai môn đệ thuộc nhóm đầu tiên của Chúa Giêsu đến thưa, "Lạy Thầy,
chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin."
Chúa hỏi, "Các ngươi muốn Thầy thực hiện cho các ngươi điều gì?" Các
ông thưa, "Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu,
một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang" (Mc
10:35-37). Nói khác đi, "Khi lên thiên đàng, chúng con muốn xin được
chỗ nhất. Chúng con muốn được làm số một trên đó." Chúa Giêsu liền
bảo, "Các ngươi không biết các ngươi xin gì! Giữa các ngươi, ai muốn
làm lớn thì phải làm người phục vụ các ngươi; ai muốn làm đầu thì
phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được phục
vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người"
(Mc 10:38, 43-45).
Chúa Giêsu nói cụ thể hơn, "Ta đói, các ngươi đã cho Ta ăn. Ta khát,
các ngươi đã cho Ta uống. Ta là khách lạ, các ngươi đã đón tiếp Ta.
Ta trần trụi, các ngươi đã cho Ta mặc. Ta đau yếu, các ngươi đã
viếng thăm Ta. Ta ở tù, các ngươi đã ghé đến Ta. Quả thật, Ta nói
cho các ngươi biết, khi các ngươi làm điều này cho một trong những
anh em bé mọn nhất của Ta, là các ngươi đã làm cho chính Ta" (Mt
25:35-37, 40). Chúa Giêsu xác nhận những người yếu đuối, bất lực, bơ
vơ, chán nản và nghèo nàn là những anh em của Người.
Tolstoy, văn sỹ người Nga, một ngày nọ đang tản bộ trên phố thì một
người áo quần tả tơi ngửa tay xin bố thí. Ông thò tay vào túi nhưng
bói mãi cũng chẳng ra được một xu. Ông đành thú thật với người hành
khất, "Xin lỗi người anh em, tôi chẳng có một đồng nào trong người."
Vừa nghe tới đó, người hành khất bỗng tươi cười biết ơn và nói, "Ông
đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi xin. Ông đã gọi tôi là anh em của
ông."
Khi nghe tới khẩu hiệu, "Thiên Chúa đã chết," một vị giảng thuyết
thời danh đã thắc mắc, "Tại sao tôi không nhận được tin báo? Tôi
cũng là người trong nhà." Tất cả chúng ta đều là người trong nhà của
Thiên Chúa. Chúng ta có đến hàng tỉ anh chị em. Ai muốn làm lớn thì
phải làm đầy tớ mọi người. Và ai muốn làm đầu thì phải làm tôi tớ
mọi người. Không ai là "số một" vì mọi người đều là "số một." Đó là
bài thuốc của Chúa Giêsu để chữa lành tình trạng tồi tệ và đem lại
ơn cứu độ cho chúng ta.
Một anh chàng bước vào lớp Thánh Kinh đã chật ních người. Anh nhìn
quanh và thấy chỉ còn một ghế trống. Anh hỏi cô gái ngồi ghế bên
cạnh, "Ghế này có người rồi phải không?" Cô gái đang đọc Thánh Kinh
ngẩng lên và nói, "Chưa đâu, tất cả chúng tôi đang cầu nguyện cho
chuyện đó."
Trong Thánh Kinh, từ ngữ "cứu độ" thường nói lên những liên hệ đã
được chữa lành hoặc chỉnh đốn. "Này đây là ngày cứu độ" (1 Cr 6:2).
Đây là thời gian chúng ta chu toàn sứ mệnh yêu thương phục vụ của
chúng ta. Đây là thời gian dành cho sự sáng tạo của Kitô hữu. Đây là
thời gian tìm kiếm những phương sách để được thừa nhận là môn đệ
Chúa Kitô qua việc noi gương Người. Thông thường, chúng ta giống như
anh chàng trong buổi cầu nguyện đã thành khẩn thưa với Chúa, "Lạy
Chúa, Chúa cứ dùng con thế nào tùy ý, nhưng trong lãnh vực tư vấn
thôi." Hôm nay là ngày chúng ta hãy nài xin Chúa sử dụng chúng ta
trong cuộc sống.
Một tối nọ, William Randolph Hearst, một nhà xuất bản danh tiếng,
bước vào văn phòng tờ "San Francisco Examiner" và nghe một nhóm
phóng viên đang trao đổi về sự cố một người bị mắc kẹt trên tảng đá
ngoài vịnh San Francisco. Thủy triều đang lên và sắp nhận chìm ông
ta. Các phóng viên tranh luận về nguyên nhân vì sao ông ta lại mắc
vào một trạng huống nguy ngập như thế. Hearst vội nói: "Làm sao cứu
được nạn nhân mới là chính sự! Đi thuê ngay một chiếc thuyền nếu cần!
Tuyển ngay mấy tình nguyện viên! Cứu người là việc phải làm tức khắc
mới được." Thông thường, khi thấy có ai cần đến sự giúp đỡ của mình,
chúng ta dễ tỏ ra trịch thượng, "Sao lại để đến nước này?" Rồi chúng
ta vận dụng đầu óc mưu mẹo để khỏi phải vướng tay bận chân. Nhưng đó
không phải là cách sống của Chúa Giêsu, như chúng ta có thể thấy
trong bài Phúc Âm hôm nay: Một người phong cùi đến gặp Chúa và quì
xuống van xin: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể cho tôi được sạch" (Mc
1:40). Vào thời Chúa Giêsu, người phong cùi là thành phần bị xã hội
loại bỏ, bị coi như kẻ có thân thể ô uế, mà tâm hồn cũng ô nhơ.
Người phong cùi bị cộng đồng loại trừ, bỏ mặc. Và người ta yêu cầu
những kẻ tội nghiệp ấy phải tự cách ly. Trong bài Phúc Âm hôm nay,
một người phong cùi đến với Chúa Giêsu, thế nhưng Đấng Cứu Độ không
bắt anh ta phải đứng xa. Chúa cũng không hạch hỏi vì sao để ra nông
nỗi như vậy. Người tiến lại gần: Người chạnh lòng thương, giơ tay,
đụng vào anh ta và bảo: "Tôi muốn, anh hãy được sạch!" Và lập tức,
chứng phong cùi biến khỏi, và anh ta được sạch (Mc 1:41-42). "Con
Người không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ, và hiến mạng sống
làm giá chuộc cho nhiều người."
Cảm thông là hai tâm hồn cùng đỡ một gánh nặng. Charles Dickens cho
rằng, "Trên đời này không có người vô dụng vì ai cũng có khả năng
làm nhẹ gánh nặng cho người khác." Thánh Phaolô Tông Đồ thì viết, "Nếu
chúng ta sống nhờ Thánh Thần, thì cũng hãy nhờ Thánh Thần mà tiến
bước. Chúng ta đừng tìm hư danh. Thưa anh em, nếu ai vướng mắc tội
nào, thì anh em, những người được Thánh Thần thúc đẩy, hãy lấy tinh
thần hiền lành mà sửa dạy. Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là
anh em chu toàn lề luật của Chúa Kitô. Thật vậy, ai tưởng mình là gì
mà kỳ thực không là gì hết, thì lường gạt chính mình" (Gl 5:25,
6:1-3).
Bài Magnificat tuyệt vời của Đức Maria bắt đầu bằng câu: "Linh hồn
tôi ngợi khen Chúa... Người đã tỏ cánh tay dũng mạnh của Người, dẹp
tan những phường lòng trí kiêu căng (Lc 1:46, 51).
Khi nghe những lời, "Chúng ta là số một! Chúng ta là số một!" vang
lên từ những khán đài trong sân bóng đá, chúng ta thấy thật hứng thú
và lành mạnh. Nhưng khi nghe vọng lên từ lòng trí chúng ta, thì đó
là kiêu ngạo và ảo tưởng. Vì vậy, chúng ta hãy nhớ, "Chúa đã ra tay
uy quyền đánh tan phường kiêu ngạo."