Con
Đường Đưa Đến Cuộc Sống Sung Mãn
Nếu chúng ta gặp Thiên Chúa một cách chân thành và đích thực, cuộc
sống của chúng ta sẽ khác hẳn. Cuộc hội ngộ ấy sẽ sinh hiệu quả nơi
chúng ta. Chúng ta không thể nào gặp được ơn Thiên Chúa qua Đức
Giêsu Kitô mà vẫn tiếp tục sống ích kỷ, vô cảm, gian dối và giận
ghét như trước. Thế nào cũng có thay đổi. Nếu không, kinh nghiệm tôn
giáo tự bản thân là mâu thuẫn; nói khác đi, là giả tạo.
Chúa Giêsu đã rao giảng Phúc Âm, rao giảng tình yêu và triều đại của
Thiên Chúa. Chúa đã nói nhiều lần nhiều cách rằng có thể dựa vào hoa
trái cuộc sống để nhận biết những tâm hồn sống dưới quyền Thiên Chúa.
Như vậy, theo tiêu chuẩn của Chúa Giêsu, đức tin Kitô giáo của chúng
ta nếu không thể hiện ra cuộc sống thì không phải là đức tin xác
thực.
Một nhà báo nọ đã vuột mất hai công việc ngon lành chỉ trong một năm
mặc dù không phải lỗi mình. Ông là biên tập viên điều hành một tạp
chí, nhưng gặp thời thu nhập quảng cáo giảm sút, nên thất bại. Sau
đó, ông tham gia điều hành một tờ báo quan trọng khác, nhưng chỉ
được vài tháng, tờ báo này đã phải bán cho đối thủ và ông bị sa thải.
Trở về với người vợ và ba cậu con, ông buồn bã báo tin, "Lại thất
nghiệp." Người vợ ra sức an ủi chồng, còn mấy cậu ấm chỉ biết tròn
mắt nhìn. Sáng hôm sau, sau khi các con đi học, ông lủi thủi vào
phòng giấy. Ở đó, ông nhận ra ba con heo đất bị vỡ vụn. Trên bàn
giấy của ông là một đống tiền cắc. Bên cạnh đống tiền có một lá thư
với những dòng chữ xiêu vẹo, "Chúng con tin ba, ba ạ!" Đám trẻ đã
tin vào cha của chúng và đã thể hiện bằng việc làm. Đó là một niềm
tin đơn sơ, thơ thảo, đầy tín nhiệm mà bài Phúc Âm hôm nay muốn
truyền đạt cho chúng ta.
Chúng ta hãy cố ghi nhớ hình ảnh này. Một người bại liệt, không thể
đi lại. Anh được đặt trên cáng do bốn người khiêng, và được đưa đến
một ngôi nhà tại Caphanaum, nơi Chúa Giêsu đang giảng. Họ tin Chúa
Giêsu có quyền chữa bệnh bại liệt. Sự có mặt của Chúa Giêsu đã được
đồn thổi khắp nơi, nên khi bốn người khiêng chiếc cáng đến, họ không
tài nào chen được vào bên trong. Thánh Marcô nói rõ, "Không còn lối
cho họ vào." Tuy nhiên, bốn người ấy vẫn không tuyệt vọng. Họ xoay
xở để đưa bệnh nhân đến trước mặt Chúa Giêsu. Họ làm tất cả những gì
cần làm. Phần còn lại là của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu sẽ làm phép lạ.
Với một niềm tin mãnh liệt vào Chúa Giêsu, họ đưa chiếc chõng lên
tận mái nhà, xác định vị trí nơi Chúa đang đứng giảng cho đám đông,
rồi đục ngay một lỗ trên mái nhà. Và qua lỗ hổng ấy, họ thòng chiếc
chõng và bệnh nhân xuống. Một hành vi đức tin thật táo bạo! Chúa
Giêsu rất đỗi kinh ngạc! Thánh Marcô nói tiếp, "Khi nhìn thấy đức
tin của họ, Chúa Giêsu nói cùng người bại liệt, 'Hỡi con, các tội
của con đã được tha'" (Mc 2:5). Chúa còn phán, "Ta truyền cho con:
Hãy đứng dậy! Vác chõng của con mà đi về." Người ấy đứng dậy, vác
chõng của mình và ra đi trước mặt mọi người (Mc 2:11, 12). Tiếp đó
là những phản ứng từ đám đông. Mọi người sửng sốt trước phép lạ chữa
lành nhãn tiền họ vừa được chứng kiến. Thánh Marcô ghi lại, "Họ sửng
sốt. Mọi người đều tôn vinh Thiên Chúa mà rằng, 'Chúng ta chưa bao
giờ được thấy như vậy'" (Mc 2:12). Một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa
qua Đức Giêsu Kitô. Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Và chưa bao
giờ kết thúc.
Dân chúng "sửng sốt." Họ "tôn vinh Thiên Chúa" và thừa nhận "chưa
bao giờ được thấy" những việc như Chúa Giêsu vừa làm. Nhưng lời nói
chưa đủ. Những lời hoa mỹ có thể đối nghịch với những hành vi tầm
thường. Thực vậy, lòng tin vào Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô được
thể hiện không chỉ qua lời chúng ta nói mà còn qua cách chúng ta
sống.
Trong chúng ta có bao nhiêu người dễ dàng được thiên hạ nhận ra là
tâm hồn đang sống dưới quyền tối thượng của Thiên Chúa? Những hoa
trái cuộc sống chúng ta có tương xứng với những lời chúng ta tôn
vinh và ca ngợi trong dịp lễ không?
Sự đáp ứng tin tưởng vào Thiên Chúa không phải là một thứ hời hợt,
rẻ tiền, yếu ớt và cảm tình. Đó là một đáp ứng được thể hiện trong
và qua cuộc sống vâng phục. Nhiều Kitô hữu khao khát ơn an ủi, nhưng
không sẵn lòng trả giá. Họ muốn thứ "ân huệ rẻ tiền," nhưng đó là
thứ địch thù nguy hại cho Giáo Hội.
Vâng phục là con đường dẫn đến sự sống sung mãn mà Thiên Chúa ban
tặng cho chúng ta. Không còn con đường nào khác. Đời sống liêm chính,
chân thành và trong sạch được Chúa Giêsu mô tả trong Bài Giảng Trên
Núi không phải là một đời sống có nhiều tùy chọn. Chúa đã đặt ra cho
chúng ta lựa chọn. Kitô hữu chúng ta buộc phải đi vào đời sống ân
sủng đắt giá này.
Bạn đã bao giờ thấy mình thấp kém như một con cóc chưa? Truyện cổ kể
rằng: ngày xưa có một con cóc. Thế nhưng thực sự không phải là cóc,
mà là một hoàng tử mang hình hài con cóc. Mụ phù thủy ác độc đã yểm
bùa biến hoàng tử thành cóc và chỉ khi nào có một thiếu nữ xinh đẹp
hôn cóc một cái, thì cóc mới có thể thành người như trước. Thế nhưng
các cô gái khả ái đời nào lại đi hôn con cóc? Vì thế, cóc cứ ngồi đó
chờ chực, một hoàng tử mang hình hài con cóc. Vậy mà phép lạ đã xảy
ra. Một hôm có một thiếu nữ xinh đẹp bắt được cóc và hôn một cái
thật đậm. Ùm! Một hoàng tử đẹp trai xuất hiện. Và chắc chúng ta đã
biết phần cuối của câu chuyện: Hai người đã sống hạnh phúc bên nhau
mãi mãi. Bạn có biết công việc của Giáo Hội là gì không? Đương nhiên
là hôn yêu những chú cóc! (Trích từ Froghood của W. Seeliger).
Vấn đề đặt ra ở đây là đa số chúng ta, khi lâm vào hoàn cảnh như thế,
chúng ta cứ quanh quẩn và nói, "Trời đất ơi, tội nghiệp chú cóc. Tại
sao không có ai giúp đỡ chú cóc tội nghiệp đó nhỉ? Thế có khủng
khiếp không chứ?" Trong khi đó, chúng ta có thể hôn yêu để đưa nó
trở về cuộc sống. Chúng ta đã được ban khả năng để biến cóc thành
người. Chúng ta đã được ban khả năng để biến bệnh tật thành sức khỏe,
tuyệt vọng thành hy vọng, bạo lực thành hòa bình. Khi kinh nghiệm
tôn giáo của chúng ta - tức là cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa qua Đức
Giêsu Kitô - thành thực, chân tình và đích thực, chúng ta sẽ chứng
tỏ khả năng ấy. Những con người thấm nhuần đức tin, nam cũng như nữ,
vẫn đang đục những lỗ hổng trên mái nhà, đang đập những con heo đất
và đang biến những chú cóc từ bao đời trở thành những con người.