Tháng Các Linh Hồn
Tại
sao chúng ta cầu nguyện
cho linh hồn những người
quá cố? |
Dịp kỷ niệm 1.000 năm ngày viện phụ Odilon, viện phụ thứ năm của đan viện Cluny,
cổ võ việc cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục vào
ngày 02.11 hằng năm, Ðức Thánh Cha đã gửi một Sứ-điệp đến
Ðức giám mục Autun, Chalon và Mâcon kiêm Viện-phụ Ðan viện
Cluny, nhiệt liệt khuyến khích các tín hữu sốt sắng cầu
nguyện cho người quá cố để họ được tha thứ mọi hình phạt
do tội lỗi. Sứ-điệp được công bố tại Rôma ngày 12.9.1998
với nội dung như sau :
Kính gửi Ðức cha Raymond Séguy, Giám mục Autun, Chalon và Mâcon, Viện phụ Cluny,
Trong
năm kỷ niệm một ngàn năm thành lập lễ các linh hồn do thánh
Odilon (+1049), viện phụ thứ năm của
đan viện Cluny, đồng thời kỷ niệm một trăm năm vị tiền nhiệm
của Ðức cha là Ðức hồng y Perraud thành lập Hiệp-hội các bà
Cluny chuyên cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, kỷ
niệm bốn mươi năm thành lập tạp chí "Lumière et Vie", Ánh Sáng và Sự Sống chuyên cổ võ việc cầu nguyện cho người quá cố, tôi vui
lòng hiệp ý với tất cả những người trong năm nay tham dự các
buổi lễ cầu nguyện cho những người đã ra đi trước chúng ta.
Thực
vậy, sau ngày lễ các thánh, trong đó Giáo Hội hân hoan cử
hành tình hiệp thông của các thánh
và ơn cứu độ con người, thánh Odilon đã nhắn nhủ các đan
sĩ cầu nguyện đặc biệt cho những người quá cố, nhờ đó góp phần
cách huyền diệu giúp các linh hồn ấy đạt tới hạnh phúc. Từ
Ðan viện Cluny, thói quen long trọng cầu nguyện cho những
người
quá cố dần dần được phổ biến và ngày nay vẫn còn thịnh hành
trong Giáo Hội hoàn vũ.
Khi
cầu nguyện cho những người qua đời, Giáo Hội chiêm ngưỡng trước
tiên mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa
Kitô, Ðấng đã đạt cho chúng ta ơn cứu độ và sự sống đời đời
qua cái chết của Người trên thập giá. Vì thế, cùng với thánh
Odilon, chúng ta có thể lặp lại không ngừng : "Thập Giá là nơi tôi nương náu. Thập Giá là Ðường và là Sự Sống cho tôi. Thập
Giá là khí giới vô địch của tôi. Thập Giá đẩy lùi mọi sự dữ.
Thập Giá phá tan tăm tối". Thập Giá của Chúa nhắc nhở cho chúng ta rằng : toàn thể cuộc sống được Ánh
sáng Phục Sinh soi chiếu; không có tình trạng nào hoàn toàn
là tuyệt vọng, hư mất? vì Chúa Kitô đã chiến thắng sự chết
và mở cho chúng ta con đường sự sống chân thật? Ơn cứu độ được
hiện thực nhờ hy tế của Chúa Kitô, nhờ đó con người chuộc tội
mình và được giao hòa với Thiên Chúa.
Niềm
hy vọng của chúng ta dựa trên Hy Tế của Chúa Kitô. Sự phục
sinh của Ngài khai
mạc thời kỳ sau
hết. Niềm tin vào sự sống vĩnh cửu như chúng ta tuyên xưng
trong kinh Tin Kính đồng thời mời gọi hy vọng vui tươi sẽ được
nhìn thấy Thiên Chúa nhãn tiền. Tin "xác loài người sẽ sống lại" là nhìn nhận rằng có một mục đích sau cùng, một cứu cánh chung cuộc của mọi
đời người. Cứu cánh ấy thỏa mãn được mọi ước muốn của con người
đến độ không còn mong ước sự gì khác ngoài mục đích ấy. Thánh
Augustinô đã diễn tả cùng một ước muốn đó cách tuyệt hảo khi
nói rằng : "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa và tâm hồn chúng con sẽ được an nghỉ cho
đến khi nào được ở trong Chúa".
Vì
thế, tất cả chúng ta đều được mời gọi sống với Chúa Kitô ngự
bên hữu Chúa Cha và chiêm ngưỡng Ba
Ngôi Chí Thánh, vì Thiên Chúa là đối tượng chính của niềm cậy
trông Kitô-giáo. Cùng với ông Gióp, chúng ta có thể thốt lên
: Giờ đây "tôi biết rằng Ðấng bênh vực tôi vẫn sống, và sau cùng, Người sẽ đứng lên trên
cõi đất. Sau khi da tôi đây bị tiêu hủy, thì với tấm thân,
tôi sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa" (G 19,25t). Chúng ta cũng nhớ rằng : Nhiệm Thể Chúa Kitô đang chờ đợi sự hiệp
nhất vào ngày tận thế, khi tất cả mọi chi thể được ở trong
hạnh phúc hoàn toàn, và "Thiên Chúa sẽ là tất cả trong mọi người" (1 Cr 15,28).
Thực
vậy, Giáo Hội hy vọng ơn cứu độ vĩnh cửu cho mọi con cái mình
và cho mọi người. Chúng tôi tin rằng
Giáo Hội là cần thiết cho ơn cứu độ, vì Chúa Kitô là Ðấng
Trung Gian Duy Nhất và là Con Ðường Cứu Ðộ. Ngài sẽ cứu chúng
ta
trong Thân Thể Ngài là Giáo Hội. Nhưng ý Chúa muốn cứu độ
tất cả mọi người, và những ai không vì lỗi của họ mà không
được
biết Tin Mừng của Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài, họ vẫn
trung thành tìm kiếm Thiên Chúa, và dưới tác động của ơn thánh,
họ
cố gắng thi hành thánh ý Chúa được nhìn nhận qua những mệnh
lệnh của lương tâm, thì những người ấy có thể được ơn cứu
rỗi, và số người đó chỉ có Thiên Chúa biết.
Trong
khi chờ đợi sự chết hoàn toàn bị đè bẹp, con người tiếp tục
cuộc lữ hành
trên mặt đất; có những
người sau khi hoàn tất cuộc sống còn phải chịu sự thanh tẩy;
sau cùng có những người được hưởng vinh quang và chiêm ngưỡng
Ba Ngôi Thiên Chúa trong ánh sáng viên mãn. Chỉ có công nghiệp
của các thánh, lời cầu nguyện huynh đệ của chúng ta, trợ
giúp những ai đang chờ đợi được hưởng kiến Thiên Chúa. Việc
cầu
nguyện cho người quá cố cũng như đời sống của những người
đang sống theo các giới răn của Chúa đạt được những công nghiệp
nhắm hoàn tất ơn cứu độ. Trong tình bác ái huynh đệ ? chúng
ta đáp ứng ơn gọi sâu xa của Giáo Hội, đó là cứu vớt những
linh hồn yêu mến Chúa đời đời. Ðối với các linh hồn trong
luyện
ngục, tình trạng phải chờ đợi hạnh phúc vĩnh cửu, mong mỏi
được gặp gỡ với Ðấng được yêu mến khiến họ đau khổ vì hình
phạt phải chịu do tội lỗi khiến họ phải xa Chúa, nhưng chắc
chắn rằng sau khi hoàn tất thời kỳ thanh luyện, linh hồn
sẽ đến gặp Ðấng mình hằng ao ước.
Sự
chiêm ngưỡng cuộc sống những người đã theo Chúa Kitô thúc đẩy
chúng ta sống đời kitô tươi đẹp
và ngay chính, làm cho chúng ta xứng đáng với nước Chúa. Vì
thế chúng ta được mời gọi hãy sống "tỉnh thức - siêu nhiên", theo kiểu nói của Ðức hồng y Perraud, để chúng ta chuẩn bị mỗi ngày cho đời
sống vĩnh cửu. Như Ðức hồng y John Newman đã nhấn mạnh : "không những chúng ta phải tin, nhưng còn phải tỉnh thức; không những yêu mến,
nhưng còn phải tỉnh thức; không những vâng phục, nhưng còn
phải tỉnh thức". Có thể sự tỉnh thức là một thử thách xem mình có phải là kitô-hữu hay không,
vì tỉnh thức có lẽ là tách rời khỏi cái hiện tại và sống với
tư tưởng về Chúa Kitô như Ngài mong muốn xưa kia và như Ngài
sẽ trở lại, mong ước Ngài đến trong vinh quang.
Những
lời chuyển cầu và kêu xin của Giáo Hội được dâng lên Thiên
Chúa có một
giá trị rất lớn lao. Chúng
là đặc tính của một tâm hồn, phù hợp với lòng từ bi Chúa. Chúa
luôn để cho tâm hồn Ngài bị xúc động vì những lời khẩn cầu
của con cái, vì Ngài là "Thiên Chúa của kẻ sống". Trong lời nguyện chung và lời cầu cho người quá cố, cộng đoàn phó dâng cho
Chúa Cha đầy tình thương xót tất cả những người quá cố, để
qua việc thanh tẩy trong lòng, họ được luyện sạch và được hạnh
phúc trường sinh. Khi phó thác các linh hồn ấy cho Chúa, chúng
ta nhìn nhận mình liên đới với họ và chúng ta tham dự vào phần
rỗi của họ trong mầu nhiệm tuyệt diệu về tình hiệp thông của
các thánh. Giáo Hội tin rằng các linh hồn còn bị cầm giữ trong
luyện ngục được trợ giúp nhờ lời cầu nguyện của các tín hữu,
nhất là bằng thánh lễ đền tội dâng trên bàn thờ cũng như bằng
việc làm phúc và các việc đạo đức khác. Thực vậy, sự thánh
thiện được sống thực sự chỉ phát xuất từ sự tham gia vào đời
sống thánh thiện của Giáo Hội, và chính nó cũng là sự đóng
góp đầu tiên và cơ bản cho sự thánh thiện của Giáo Hội vốn
là một cộng đồng các thánh hiệp thông.
Vậy,
tôi khuyến khích các tín hữu công giáo hãy sốt sắng cầu nguyện
cho những người qua đời, những
người thân thuộc và mọi anh chị em đã quá cố, để họ được tha
thứ các hình phạt do tội lỗi và được nghe tiếng Chúa gọi : "Hỡi linh hồn yêu dấu, hãy vào nơi an nghỉ đời đời trong vòng tay nhân từ của
Ta đã dọn sẵn cho con hạnh phúc trường cửu".
Lm. Thiên Lâm - vietcatholic.net