dongcong.net
 
 

Giáo Lý của ĐTC Phanxico

Bài Giáo Lý 4 về Kinh Tin Kính của ĐTC Phanxicô: Ý Nghĩa việc Trở Lại của Đức Kitô

“Cuộc sống không được ban cho chúng ta để chúng ta có thể khư khư giữ nó cho mình, nhưng được ban cho chúng ta để chúng ta cho lại.”

Dưới đây là bản dịch bài Giáo Lý ĐTC Phanxicôban hànhngày 24 tháng 4 trong buổi Triều YếtChung được tổ chức tại Quảng trường Thánh Phêrô. Người tiếp tục chu kỳ Giáo Lý về kinh Tin Kính và Năm Đức Tin.

* * *

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Trong kinh Tin Kính chúng ta tuyên xưng rằng Chúa Giêsu “sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết.” Lịch sử nhân loại bắt đầu với việc tạo dựng người nam và người nữ theo hình ảnh và giống Thiên Chúa, và kết thúc với cuộc phán xét cuối cùng của Đức Kitô. Chúng ta thường quên hai thái cực này của lịch sử và hơn hết, đôi khi đức tin vào việc trở lại của Đức Kitô và cuộc phán xét cuối cùng không được rõ ràng và vững chắc trong con tim của các Kitô hữu. Trong đời sống công khai của Người, Chúa Giêsu thường chú tâm vào thực trạng của việc trở lại lần sau hết của Người. Hôm nay tôi muốn suy niệm về ba đoạn văn trong Tin Mừng có thể giúp chúng ta đi vào mầu nhiệm này: đó là đoạn về mười trinh nữ, nén bạc và cuộc phán xét cuối cùng. Tất cả ba đoạn này đều là một phần của bài giảng về ngày tận thế của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Thánh Matthêu.
Trước hết, chúng ta hãy nhớ rằng với biến cố Thăng Thiên, Con Thiên Chúa mang nhân tính của chúng ta mà Người đã mặc lấy lên cùng Cha Người, và Người muốn kéo mọi người đến với Mình, mời gọi toàn thể thế giới đến để được chào đón nơi vòng tay rộng mở của Thiên Chúa, ngõ hầu, ở cuối lịch sử, toàn bộ thực tại sẽ được dâng lại cho Chúa Cha.
Nhưng có thời gian chuyển tiếp này ở giữa cuộc cuộc xuống thế lần thứ nhất và cuộc trở lại lần sau hết của Đức Kitô, đó chính là thời gian mà chúng ta đang sống. Dụ ngôn mười trinh nữ (x. Mt 25, 1-13) nằm trong chính bối cảnh “chuyển tiếp” này. Mười thiếu nữ đang chờ đợi sự xuất hiện của chàng rể, nhưng chàng đến chậm và các cô ngủ thiếp đi. Khi được bất ngờ thông báo rằng chàng rể đến, tất cả các cô đều sẵn sàng để đón chàng, nhưng trong lúc năm cô trong họ, các trinh nữ khôn ngoan, có dầu để đốt đèn của mình thì những cô khác, các trinh nữ khờ dại, bị bỏ lại vì đèn không đốt được, bởi các cô không có dầu; và trong khi các cô đi kiếm dầu thì chàng rể đến, và các trinh nữ khờ dại nhận ra rằng cửa dẫn vào tiệc cưới đã bị đóng.  Các cô kiên trì gõ cửa, nhưng đã quá muộn, chàng rể trả lời: Tôi không biết các cô. Chàng rể là Chúa, và thời gian chờ đợi Người đến là thời gian Người ban cho chúng ta, cho tất cả chúng ta với lòng thương xót và kiên nhẫn của Người trước ngày trở lại sau hết của Người, đây là thời gian canh thức; thời gian trong đó chúng ta phải tiếp tục đèn đức tin, cậy, mến được thắp sáng, thời gian mà chúng ta cần phải giữ cho tâm hồn rộng mở với chân thiện mỹ; một thời gian để sống theo Thánh Ý Thiên Chúa, vì chúng ta làm không biết ngày, cũng như không biết giờ trở lại của Đức Kitô. Điều được đòi hỏi nơi chúng ta là chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này - chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ, một cuộc gặp gỡ tuyệt đẹp, cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu – điều ấy có nghĩa là có khả năng nhìn thấy những dấu chỉ của sự hiện diện của Người, giữ cho đức tin của mình được sống bằng cách cầu nguyện, các bí tích, phải cảnh giác để đừng ngủ quên, đừng quên Thiên Chúa. Đời sống ngái ngủ của Kitô hữu là một cuộc sống buồn tẻ, không phải là một cuộc sống hạnh phúc. Kitô hữu phải hạnh phúc, phải có niềm vui của Chúa Giêsu. Đừng thiếp ngủ!
Dụ ngôn thứ nhì là dụ ngôn những nén bạc, làm cho chúng ta suy nghĩ về mối liên hệ giữa cách chúng ta sử dụng những hồng ân nhận được từ Thiên Chúa và ngày trở lại của Người, khi Người hỏi chúng ta hỏi sử dụng chúng thế nào (x. Mt 25: 14-30). Chúng ta biết rõ ngụ ngôn này: trước khi khởi hành, chủ trao cho mỗi đầy tớ một ít nén bạc, để sử dụng tốt trong lúc ông vắng mặt. Ông cho người thứ nhất năm nén, người thứ nhì hai nén và người thứ ba một nén. Trong thời gian ông vắng mặt, hai người đầy tớ trước làm cho những nén bạc của họ - những đồng tiền cổ - sinh lời, trong khi người thứ ba muốn chôn nén bạc của mình và trả lại nguyên vẹn cho chủ. Khi trở về, ông chủ xét đoán việc làm của họ: ông khen hai người trước, trong khi người thứ ba thì bị ném vào nơi tối tăm, bởi anh giấu nén bạc của mình, khép kín chính mình, vì sợ hãi. Một Kitô hữu khép kín chính mình, giấu đi tất cả những gì Chúa đã ban cho người ấy như một Kitô hữu thì người ấy... không phải là một Kitô hữu! Người ấy là một Kitô hữu không biết tạ ơn Thiên Chúa vì tất cả những gì Ngài đã ban cho mình! Dụ ngôn này cho chúng ta biết thời gian mong đợi Chúa trở lại là thời gian để hành động - chúng ta đang trong thời gian hoạt động - thời gian để làm cho các hồng ân của Thiên Chúa được sinh hoa kết quả không phải cho mình nhưng cho Chúa cho Hội Thánh, cho những người khác, thời gian không ngừng tìm cách gia tăng sự tốt lành trên thế gian. Và đặc biệt là bây giờ, trong thời điểm khủng hoảng này, điều quan trọng là không khép kín nơi mình, chôn vùi tài năng của mình, những tài sản tinh thần, trí tuệ, vật chất, tất cả mọi sự mà Chúa đã ban cho chúng ta, nhưng mở lòng ra, đoàn kết với và chú tâm đến tha nhân. Ở quảng trường hôm nay, tôi thấy có rất nhiều người trẻ, có đúng không? Có phải có rất nhiều người trẻ không?  Họ ở đâu? Với các con, những người đang bắt đầu cuộc hành của cuộc đời các con, cha hỏi các con: Các con có nghĩ về những tài năng mà Thiên Chúa đã ban cho các con không? Các con có nghĩ về cách các con dùng chúng để phục vụ người khác không?  Đừng chôn vùi tài năng của các con!  Hãy đầu tư chúng vào những lý tưởng cao cả, những lý tưởng mở rộng tâm hồn, những lý tưởng phục vụ, là những lý tưởng sẽ làm cho tài năng của các con sinh nhiều hoa trái. Cuộc sống không được ban cho chúng ta để chúng ta có thể khư khư giữ nó cho mình, nhưng được ban cho chúng ta để chúng ta cho lại. Các người trẻ thân mến, các con hãy có một tâm hồn quảng đại! Đừng sợ ước mơ những điều cả thể!
Sau cùng, một lời về đoạn phán xét chung, trong đó mô tả việc trở lại của Chúa, khi Người sẽ phán xét tất cả mọi người, kẻ sống và kẻ chết (x. Mt 25, 31-46). Hình ảnh được Thánh Ký sử dụng là hình ảnh của người mục tử tách biệt chiên ra khỏi dê. Bên phải là những người đã hành động theo Thánh Ý của Thiên Chúa, qua việc giúp đỡ những người lân cận đói khát, xa lạ, trần truồng, đau ốm, tù đày, tôi đã nói “người xa lạ”: Tôi nghĩ đến tất cả những người nước ngoài đang ở đây trong Giáo Phận Rôma; chúng ta đang làm gì cho họ? Còn bên trái là những kẻ đã không giúp đỡ những người lân cận. Dụ ngôn này nói với chúng ta rằng chúng ta sẽ được Thiên Chúa phán xét dựa trên đức ái, dựa trên việc chúng ta yêu Chúa trong anh em mình như thế nào, đặc biệt là những người yếu đuối và nghèo khổ nhất. Tất nhiên, chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ rằng chúng ta được công chính hóa, chúng ta được cứu độ nhờ ân sủng, một hành động của tình yêu nhưng không của Thiên Chúa là điều luôn luôn đi trước chúng ta; một mình chúng ta không thể làm được gì. Đức tin trước hết là một hồng ân chúng ta đã nhận được. Nhưng để sinh hoa kết quả, ân sủng của Thiên Chúa luôn luôn đòi hỏi sự mở lòng, sự đáp trả tự do và cụ thể của chúng ta. Đức Kitô đến để mang lại cho chúng ta lòng thương xót của Thiên Chúa, là Đấng cứu độ. Điều đòi hỏi nơi chúng ta là phải tín thác vào Người, để làm cho hồng ân của tình yêu của Người phù hợp với một cuộc sống tốt lành, với hành động được sinh động hóa bởi đức tin và tình yêu.
Anh chị em thân mến, chớ gì chúng ta không bao giờ sợ nhìn vào cuộc phán xét cuối cùng; thay vào đó nó phải thúc đẩy chúng ta sống trong hiện tại một cách tốt hơn. Trong lòng thương xót và kiên nhẫn của Ngài, Thiên Chúa ban cho chúng ta thời gian này để chúng ta có thể học mỗi ngày ngõ hầu nhận ra Ngài trong những người nghèo khổ và bé nhỏ, chớ gì chúng ta cố gắng làm điều tốt và chúng ta tỉnh thức trong cầu nguyện và trong tình yêu. Chớ gì Chúa, ở cuối cuộc đời và lịch sử của chúng ta, có thể nhận ra chúng ta là những đầy tớ tốt và trung thành. Cảm ơn anh chị em!


Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ
http://giaoly.org/vn/ .

 

On Christ's Second Coming

Vatican City, April 24, 2013 (Zenit.org) |

Here is the translation of the Holy Father’s weekly General Audience address in St. Peter’s Square where he continued the cycle of catechesis dedicated to the Year of Faith.
* * *
Dear brothers and sisters,
Good morning!
In the Creed we profess that Jesus “will come again in glory to judge the living and the dead.” Human history begins with the creation of man and woman in the image and likeness of God and ends with the final judgment of Christ. Often these two poles of history are forgotten, and, above all, faith in the return of Christ and the last judgment sometimes is not so clear and steadfast in the hearts of Christians. Jesus, during his public life, often focused on the reality of his last coming. Today I would like to reflect on three Evangelical texts that help us enter this mystery: that of the ten virgins, the talents and the final judgment. All three are part of the Jesus' discourse on the end of times, in the Gospel of St. Matthew.
First of all remember that, with the Ascension, the son of God brought to the Father our humanity that he took on and he wants to draw all men to himself, to call the whole world to be welcomed into the open arms of God, so that, at the end of history, all of reality will be handed over to the Father.
There is, though, this “intermediate time” between the first coming of Christ and the last, which is precisely the time that we are living. The parable of the ten virgins is placed within this context (cf. Mt 25:1-13). It involves ten girls who are waiting for the arrival of the bridegroom, but he delays and they fall asleep. At the sudden announcement that the bridegroom is coming, all prepare to welcome him, but while five of them, who were wise, have oil to trim their lamps, the others, who are foolish, are left with unlit lamps because they have no oil; and while they go out to find some, the groom arrives and the foolish virgins find the door closed that leads to the bridal feast. They knocking persistently, but it is too late, the groom replies: I do not know you. The groom is the Lord, and the waiting time of arrival is the time He gives us, all of us with mercy and patience, before his final coming, it is a time to be vigilant; a time in which we need to keep lit the lamps of the faith, hope and charity, a time in which to keep the heart open to the good, to beauty and to the truth; a time to live according to God, because we know neither the day nor the hour of Christ's return. What is asked of us is to be prepared for this encounter – prepared for an encounter, for a beautiful encounter, the encounter with Jesus - which means being able to see the signs of his presence, to keep alive our faith through prayer, with the sacraments, to be vigilant in order not to sleep, not to forget God. The Christian life asleep is a sad life, it isn’t a happy life. The Christian must be happy, have the joy of Jesus. Let’s not fall asleep!
The second parable, that of the talents, makes us reflect on the relationship between how we use the gifts received from God and his return, when he will ask how we used them (cf. Mt 25:14-30). We know the parable: before departure, the master gives each servant some talents, to use well during his absence. To the first he gives five, to the second, two, and to the third, one. During the period of his absence, the first two servants multiply their talents - ancient coins -, while the third prefers to bury his and deliver it intact to the master. Upon his return, the master judges their work: he commends the first two, while the third is kicked out into the darkness, because he kept his talent hidden out of fear, closing in on himself. A Christian who closes in on himself, who hides everything that the Lord has given him as a Christian that is…he isn’t a Christian! He is a Christian that does not thank God for all that he has given him! This tells us that the time of waiting for the Lord's return is the time of action, - we are in the time of action - the time in which to put to use the gifts of God not for ourselves, but for Him, for the Church, for others, the time during which always to try to increase the good in the world. And especially now, in this time of crisis, it is important not to close in upon oneself, burying one's talent,  one’s own spiritual, intellectual, material riches, everything that the Lord has given us, but to open oneself, to be in solidarity, to be attentive to the other. In the square, I saw today there are many young people.  Is it so? Are there very many young people? Where are they? To you, who are at the beginning of the journey of life, I ask: have you thought about the talents that God has given you? Have you thought about how you can put them at the service of others? Don't bury your talents! Bet on big ideals, those ideals that enlarge the heart, those ideals that will make your talents fruitful. Life is not given to us so that we can keep it jealously for ourselves, but is given to us so that we may donate it. Dear young people, have a great soul! Don't be afraid to dream great things!
Finally, a word on the passage of the final judgement, that describes the second coming of the Lord, when He will judge all humans, living and dead (cf. Mt 25:31-46). The image used by the Evangelist is that of the Shepherd separating sheep from goats. On the right are those who acted according to the will of God, helping their neighbor who was hungry, thirsty, stranger, naked, sick, imprisoned, thus following the Lord himself; while on the left are those who haven't come to the aid of their neighbour. This tells us that we will be judged by God on charity, on how we loved him in our brothers, especially the weakest and neediest. Of course, we must always keep in mind that we are justified, we are saved by grace, by an act of God's gratuitous love which always precedes us; we alone can do nothing. Faith is first of all a gift that we have received. But to bear fruit, God's grace always requires our openness, our free and concrete response. Christ comes to bring us the mercy of God who saves. We are asked to trust him, to match the gift of his love with a good life, with actions animated by faith and love.
Dear brothers and sisters, may we never be afraid to look to the final judgment; may it push us rather to live better lives. God gives us with mercy and patience this time so that we may learn every day to recognize him in the poor and in the little ones, may we strive for good and we are vigilant in prayer and love. May the Lord, at the end of our existence and history, may recognize us as good and faithful servants. Thank you!
[Translation by Peter Waymel]

 

Phaolô Phạm Xuân Khôi

-dongcong.net May 1, 2013

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)