Bảo
vệ sự sống...
“Xin
cứu chúng con khỏi sự dữ”
Không
một người Công giáo nào không thuộc nằm lòng lời cầu nguyện
ấy. Sự dữ mà ta xin Cha thương cứu đó là tội lỗi, là hành vi
và hậu quả của tội. Hoặc không phải là tội thì cũng là những
rủi ro bất trắc xảy đến với ta. Suy nghĩ như thế, ta có thể
tạm phân biệt sự dữ thành hai loại: Sự dữ khách quan và sự dữ
chủ quan.
1.
SUY NIỆM MỘT LỜI NGUYỆN:
Nếu
sự dữ khách quan đã là một điều đáng sợ vô cùng, ví dụ: Tôi
biết tôi sẽ chết, cái chết làm tôi kinh hãi, thì sự dữ khách
quan ấy, vẫn chưa đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là sự dữ nội
tại trong ta. Tôi tạm gọi là sự dữ chủ quan. Chính sự dữ này
biến ta thành kẻ nô lệ tội lỗi, thay vì phục vụ sự sống, có
khi ta lao thân phục vụ cái chết, ném mình vào những đam mê
hèn hạ, lắm lúc sự dữ trong ta biến ta thành một con quái vật
mang xác người. Bởi chỉ có quái vật mới có thể tàn nhẫn với
chính sự sống của mình và của đồng loại.
Từ
một ý nguyện ngắn trong kinh Lạy Cha:
“Xin cứu chúng con khỏi sự dữ”, bạn hãy cùng tôi
suy nghĩ một chút về sự sống con người. Dĩ nhiên, sự dữ mà ta
xin Cha cứu, không chỉ là sự dữ trực tiếp đe dọa sự sống con
người, nó còn có rất nhiều khuôn mặt mà ta có thể gặp phải trong
cuộc sống đời thường của mình. Những gì đối nghịch giới răn
và Lời Chúa dạy, đều có thể coi là sự dữ. Nhưng ở đây, chúng
ta sẽ suy niệm lời cầu nguyện xin được thoát khỏi sự dữ ở một
góc giới hạn của Điều răn thứ Năm:
“Chớ giết người” từ một tai nạn giao thông đến một
vấn đề khác lớn hơn, phổ biến hơn, gây đau lòng nhiều hơn, làm
nhức nhối lương tâm con người: PHÁ
THAI, để mỗi một lần
dâng lên Cha lời cầu nguyện “Xin cứu chúng con khỏi sự dữ”,
chúng ta ý thức hơn vẻ đẹp cao cả của sự sống, ý thức hơn sự
sống là tặng phẩm tuyệt vời mà Thiên Chúa ân ban cho loài người,
nhờ đó ta biết rằng, đụng chạm đến sự sống con người là xúc
phạm chính Thiên Chúa. Biết được sự cao quí khôn
cùng của sự sống con người, bạn và tôi phải hết sức kính trọng
sự sống của mình, của mọi người.
Lẽ
ra, người ta phải bảo vệ sự sống, thì đã và đang có quá nhiều
người thẳng tay chối từ sự sống, thẳng tay thanh trừng sự sống,
ngay cả khi sự sống đó còn trong trứng nước.
2.
TỪ MỘT TAI NẠN GIAO THÔNG:
Cách
đây một tháng, tôi thấy có rất nhiều gười trẻ có đạo cũng như
không có đạo tham dự trong một thánh lễ an táng. Bởi người chết
hôm đó là một thanh niên còn rất trẻ, và họ là bạn của anh.
Cái chết của anh để lại rất nhiều thắc mắc. Người ta thắc mắc
vì hai thanh niên cùng chở nhau trên một chiếc xe hai bánh phân
khối lớn, nhưng một người trở về bằng một cái xác không hồn,
còn người kia thì chỉ bị trầy xướt. Tôi tạm gọi hai thanh niên
ấy là anh A và anh B. A và B ở gần nhà nhau, đều có chung một
đức tin Công Giáo. Nhưng từ nhiều năm nay, do một bất đồng nào
đó, A và B không còn thân thuộc với nhau nữa. Nhưng gần đây,
do sự động viên của bạn bè cũ, cả hai làm lành với nhau. Chưa
được bao lâu, vào một đêm, A rủ B cùng một đám bạn đều mới bước
vào độ thanh niên, lái xe đêm đến VT. Chính A chở B đi trên
xe của mình. Lúc đó khoảng hai giờ đêm, đường phố vắng, đám
thanh niên hăng máu, rú ga chạy đua. Do tài lái xe của mình,
A chở B đã điều khiển chiếc xe bức khỏi đoàn đua, bỏ lại cả
đoàn đua ở phía sau. Rẽ ngã ba VT được một đoạn, tai nạn xảy
ra, người ta nhìn thấy B trong tình trạng thoi thóp. Còn A -
người lái xe, thì trầy xướt khắp chân tay, chiếc xe nằm sóng
xoài ở giữa đường. Không một ai chứng kiến ngay chính lúc tai
nạn xảy ra. Nhưng theo lời A, anh tránh cục đá và lạc tay lái.
Còn B, khi trời còn chưa sáng anh ta đã trút hơi thở sau cùng.
Không ai biết anh ta chết vì lý do gì: Tai nạn? Một lý do khác?
Và những lời thắc mắc cừ lộ ra nơi mọi người.
Cứ
tạm tin lời anh A, anh B chết là do tai nạn. Nhưng dù cho bất
cứ vì lý do gì đi nữa, thì cái chết như thế vẫn cứ là một điều
xấu. Bởi lái xe theo kiểu “anh hùng
xa lộ”, bất chấp mạng sống mình, mạng sống mọi người,
tự bản thân nó, đua xe như thế đã là điều xấu, điều dữ. Còn
hơn thế nữa: Đua xe không phải là một thứ tàn nhẫn với chính
mạng sống của mình hay sao? Dẫu biết rõ, đua xe có thể đụng
chạm đến cuộc sống đồng loại, nhưng vẫn cứ đua xe, đó không
là bộ mặt của quái vật sao?
3.
ĐẾN CHUYỆN PHÁ THAI:
Nếu
nói về bộ mặt của quái vật thù nghịch với sự sống, thì chưa
thể dừng lại ở chuyện đua xe. Bởi chỉ có quái vật mới có thể
tàn nhẫn với chính sự sống của mình, và chỉ có quái vật mới
không ghê miệng khi nhe răng cắn xé đồng loại của nó. Nếu nói
về người vô tội, bạn và tôi được coi là người vô tội. Luật pháp
bảo vệ chúng ta, vì một lẽ đơn giản: chúng ta vô tội. Nhưng
bạn và tôi cứ thành thật đặt mình đối diện với lương tâm của
mình và hỏi xem, ta vô tội đến mức nào? Làm người, sống trong
cuộc đời này năm năm, mười năm, mấy chục năm, tâm hồn bạn và
tâm hồn tôi có thật sự trắng tinh như một tờ giấy vừa xuất xưởng?
Tôi không chắc lắm. Nhưng một thai nhi đang lớn lên từng ngày
trong lòng mẹ nó, thì tôi dám quả quyết rằng, trước mặt Thiên
Chúa, nó như một thiên thần. Một thiên thần bé nhỏ, một tờ giấy
trắng tinh lại cô đơn quá, yếu đuối quá, chỉ có thể cậy nhờ
vào kẻ đã tạo ra nó và cưu mang nó. Nhưng mỉa mai chua chát
làm sao, khi mà những kẻ tạo ra bào thai bằng một hành vi tính
dục, lẽ ra phải cưu mang lấy nó, vì nó là con mình, thì họ lại
cho mình có cái quyền quyết định trên sự sống của chính đứa
con là máu, là thịt của mình. Loài vật còn biết vuốt ve con
mình, còn loài người sao lại nhẫn tâm đến thế! Nếu gọi hành
động nhe răng cắn xé đồng loại không biết gớm miệng là quái
vật, thì ta sẽ gọi thế nào về quyết định giết chết con mình
của những người làm cha, làm mẹ?
Nếu
một thai nhi vô tội hoàn toàn, cũng là kẻ bé bỏng vô cùng, không
một mảy may có thể tự vệ chính mình, chẳng những không được
bảo vệ, ngược lại còn cho phép sát hại, thì sự sống thai nhi
chỉ còn cách duy nhất là trông chờ, là cậy dựa vào lương tâm
loài người, lương tâm của chính bạn, của tôi.
Có
lần tôi đã đọc trên một tờ báo điện tử, báo Ephata Việt Nam
số 71 (Chúa nhật 14. 7. 2002), một bài viết mang tên “Thảm
trạng phá thai”. Bài viết này là một chứng từ của
một sinh viên Công giáo nghành Y, khoa sản. Anh ghi lại sau
đợt thực tập tại một bệnh viện phụ sản lớn ở Sài Gòn năm 1995.
Bản thân anh đã xin chuyển công tác sang phục vụ khoa nhi vì
nỗi ám ảnh tinh thần cứ đeo đẳng mãi.
Cứ
theo bài viết ấy, phá thai đang là một thảm trạng đau lòng.
Sự tự do tính dục của giới trẻ, sự thiếu tự chủ, sự kỳ thị trẻ
nữ, kế hoạch hóa gia đình bằng mọi phương thế, đã dẫn con người
đến chỗ phá thai vô tội vạ. Trên mọi lý do đã đưa tình trạng
phá thai vốn đã quá bi đát thành thảm trạng, nổi lên một lý
do hàng đầu đó là lối sống hưởng thụ và não trạng thực dụng
đã đẩy con người đến chỗ đánh mất ý thức về tội. Đánh mất ý
thức về tội là vấn đề được Đức Piô XII cảnh báo từ buổi đầu
của thế kỷ XX. Đến gần cuối thế kỷ, Đức Gioan Phaolô II đã nhắc
lại điều này trong tông huấn Sám Hối và Hòa Giải: “Tội
của thế kỷ là mất cảm thức về tội” (số 18). Đánh
mất ý thức về tội đã biến con người ta mang bộ mặt quái vật:
Nhe răng cắn xé đồng loại của mình đã vậy, nhưng những người
được trao quyền làm cha mẹ lại hủy diệt chính đứa con vô tội
của họ, thì đúng là loài người đang hiện nguyên hình là con
quái vật kinh khủng nhất. Và những người ủng hộ hủy diệt thai
nhi, những người đem kiến thức khoa học, cụ thể là kiến thức
y khoa đã tích lũy được, lẽ ra phải phục vụ sự sống, lại gieo
rắc sự chết chóc, gieo rắc thảm trạng giết người, thì lương
tâm ấy không là lương tâm quái vật sao?
Nói
những lời có vẻ “đao to búa lớn”
trên đây, có lẽ bạn sẽ cho là tôi hằn học. Nhưng bạn hãy cùng
tôi đọc vài dòng trong bài “Thảm trạng
phá thai”, chắc bạn sẽ không khỏi không có nỗi bức
xúc như tôi, bạn sẽ căm giận như tôi. Trong bài Thảm trạng phá
thai, có đoạn tác giả viết: “Trong
thực tế, tại khoa sản, phòng khám nạo thai của một bệnh viện
phụ sản lớn ở Sài-gòn, trung bình mỗi ngày có trên 30 người
đến nạo phá thai. Số thai nhi
bị nạo nhiều gấp 3 lần số được sinh ra.
Có khi thai bị phá quá trễ, tình trạng giống như sinh non, đứa
bé bị trục xuất ra ngoài, bật khóc to, bác sĩ lạnh lùng úp mặt
em xuống một chiếc gối trong một phút để nó sẽ chết vì ngạt.
Lại có những đứa bé như linh cảm sẽ bị giết, đã không chịu bị
trục ra ngoài bụng mẹ, bác sĩ đã điềm nhiên dùng kìm, kéo và
dao đưa thẳng vào tử cung để cắt vụn các chi của em bé, rồi
gắp ra từng phần !
Đa
số những người đến nạo phá thai đều tỏ ra dửng dưng, cho đây
là một phong trào tốt cần phải làm để kế hoạch hóa dân số. Hơn
nữa, họ còn được thưởng kha khá dưới hình thức bồi dưỡng. Có
thể nói lương tâm của họ như thể bị chai đá. Có
người đã nạo đến 5, 6 lần! Đặc biệt, phải kể
đến tình trạng phá thai của các cô gái vị thành niên. Chỉ
riêng tại Việt Nam đã có gần 30.000 ca phá thai mỗi năm của
riêng độ tuổi từ 13 đến 17”.
Đó
chỉ mới là một phần trong bài viết nói trên. Trong số báo Ephata
Việt nam này còn đăng một bảng thống kê của một nữ tu đã âm
thầm điều tra về tình hình nạo phá thai tại một bệnh viện phụ
sản lớn của Sài Gòn. Rất tiếc, số
liệu dưới đây chỉ là số liệu của năm 2000 và ba tháng đầu của
năm 2001. Có lẽ bây giờ đã vượt xa:
| Phương
pháp tiến hành |
Năm 2000 (số lần) |
Tháng 1
- 3, 2001 (số lần) |
Nạo phá thai |
34,406 |
9,006 |
| Đặt vòng |
5,167 |
908 |
Tháo vòng |
1,597 |
299 |
Đoạn sản (nam) |
7 |
1 |
Đoạn sản (nữ) |
60 |
11 |
Phá thai đã lớn |
567 |
99 |
Trẻ vị thành niên
phá thai |
1161 |
16 |
Báo
Ephata Việt nam số 71 này còn cho biết thêm: “Chi
phí cho một ca phá thai, tính riêng tại bệnh viện phụ sản này
là: 25.000 đồng (hoặc hơn một chút ) đối với thai nhỏ từ 10
ngày đến 4 hoặc 5 tuần tuổi. Và 45.000 đồng (hoặc hơn một chút)
đối với thai lớn trên 8 tuần tuổi, cộng thêm từ 100 – 150.000
đồng gây mê khi khách hàng phá thai yêu cầu”.
Đó
chỉ mới là những ghi nhận từ một bệnh viện phụ sản lớn ở Sài
Gòn. Bạn và tôi làm sao đếm hết trên cả nước có bao nhiêu bệnh
viện, bao nhiêu cơ sở y tế tư nhân và chính thức, bao nhiêu
người đêm ngày vì sự sống của chính mình, đã sẵn sàng giết chết
đồng loại của mình, dù cho những đồng loại đó vô tội nhất. Tại
sao thủ tiêu một người đã từng cất tiếng khóc chào đời là tội
tày trời, còn thủ tiêu một người chưa từng biết đến tiếng khóc
không những vô tội mà còn được cho phép?
Dẫu
chỉ mới ghi nhận từ một bệnh viện, vậy mà Những con số chúng
ta đọc thấy bên trên đã trở thành những con số biết nói. Nó
đủ làm nhức nhối những ai có lương tâm, những ai thao thức cho
sự sống. Nếu thống kê được trên cả nước, nó còn đau đớn và nhức
nhối biết chừng nào! Trong một bài báo mang tên “Mang
thai ở tuổi vị thành niên, vấn nạn cần cảnh báo!”,
đăng trên báo Bình Dương số ra ngày thứ Tư 24. 11. 1999, tác
giả Bảo Anh đã phải thú nhận: “Việc
nạo, hút, phá thai chỉ là biện pháp bị động tình thế, không
có lợi cho sức khỏe người phụ nữ, song 9 thánh đầu năm nay (tức
năm 1999), toàn tỉnh (Bình Dương) vẫn có 4. 285 trường hợp nạo
phá thai. Trong đó, số em gái trong độ tuổi vị thành niên nạo
hút thai là 132 em (theo số liệu của trung tâm Bảo vệ Bà Mẹ
Trẻ Em – Kế hoặch hóa gia đình). Dĩ nhiên đây chỉ là số em đến
cơ sở y tế Nhà nước. Còn số đi đến các cơ sở ở thành phố Hồ
Chí Minh, các bác sĩ, nữ hộ sinh hành nghề y tế tư nhân thì
khó có thể thống kê được. (Theo các nhà chuyên môn, số này nhiều
gấp 3- 4 lần)”.
Sự
dữ quả là đáng sợ. Sự dữ phát sinh trong lòng ta còn đáng ghê
sợ hơn nữa - đáng ghê sợ khôn cùng. Nó có thể biến ta thành
quái vật, vấy máu anh em mình mà không biết ghê tay, vấy máu
anh em mình nhưng vẫn thản nhiên sống. Ai đó đã từng nói: “Chỉ
có loài vật mới quay lưng lại nỗi đau của đồng loại để lo chăm
sóc cho bộ lông của mình”. Chỉ cần quay lưng với
nỗi đau của người khác để yên thân sống hưởng thụ, đã bị coi
là loài vật, thì hạ sát anh em mình chỉ vì sự sống của riêng
mình; vì sự thụ hưởng; vì sợ hãi sanh con thì xấu đi; vì sợ
thêm một gánh nặng cho gia đình; vì sự tự do luyến ái, tự do
tính dục; vì thái độ dâm loạn, ích kỷ, lạnh lùng, bỏ rơi của
nam giới đối với phụ nữ khi họ mang thai; hoặc ngay cả một cô
gái lỡ lầm, sợ mất thanh danh đi nữa, thì sự hạ sát ấy là hành
động của quái vật chứ còn gì nữa. Bởi khi sát hại như thế là
chính cha mẹ sát hại con mình.
4.
MỘT LỜI NGUYỆN:
Lạy
Cha, xin Cha cứu chúng con khỏi mọi sự dữ. Sự dữ trong lòng
chúng con đã làm chúng con giết hại chính Người Con yêu dấu
của Cha và là Chúa chúng con. Biết bao nhiêu lần, Cha đã dùng
miệng các tiên tri để nói về cái chết của Con Cha. Chính Con
Cha, trong cuộc đời dương thế của Người, cũng nhiều lần cho
chúng con biết trứơc cái chết ấy, ngay trước giờ chịu tử nạn,
Người đã cảnh báo Giuda, vì lòng Giuda đang có những mưu toan
phản trắc, nhưng cả Giuda lẫn cả loài người chúng con đều đã
bị sự dữ thống trị, mất hết khôn ngoan, đã đi đến quyết định
thủ tiêu, và đã thủ tiêu thật Người Con Một yêu quí của Cha,
Đấng cứu tinh của chúng con. Nhưng không chỉ có cái chết của
Con Cha. Trước cuộc tử nạn và sau cuộc tử nạn của Người, trần
gian đã có quá nhiều những người vô tội bị giết hại.
Hôm
nay người ta phải giật mình nhận ra rằng đạo đức xã hội đang
trên đà lao xuống dốc. Bên cạnh đó, não trạng hưởng thụ, lối
sống thực dụng đã đẩy con người ngày càng lún sâu vào vòng xoáy
ích kỷ: lo cho bản thân và loại trừ đồng loại. Chưa hết, khi
mà giới trẻ sống thác loạn, điên cuồng theo bản năng xác thịt,
theo những dục vọng thấp hèn, và các đôi vợ chồng được trợ giúp
trong vấn đề ngừa thai, phá thai, các cánh cửa của các trung
tâm y tế, các nhả bảo sanh, nhà thương… sẵn sàng mở rộng để
đón tiếp những ai muốn dừng sự sống sẽ chớm nở hay đã bắt đầu
chớm nở ở trong lòng dạ một người phụ nữ nào đó, thì vấn đề
sát hại người vô tội không dừng lại nơi những sinh linh đã từng
lọt lòng mẹ để có mặt trong cuộc đời này, mà còn lang rộng cho
đến những sinh linh vô tội hoàn toàn là những bào thai trong
lòng mẹ nó.
Lạy
Cha, mỗi lần nghe những con số về phá thai cứ theo thời gian
mà tăng dần, làm chúng con rùng mình sợ hãi. Chúng con khiếp
đảm vì phải sống giữa một nhân loại bắt đầu thiếu vắng tình
thương, và đang để lộ khuôn mặt quái vật. Lạy Cha, xin Cha thương
cho chúng con thoát mọi sự dữ. Xin giúp chúng con có khả năng
xua trừ sự dữ trong lòng mình để chúng con sống đẹp ý Cha.