Bảo
vệ sự sống...
CANH
THAI NHI:
"án
tử hình dành cho bé khi còn...
trong lòng mẹ!”
Báo
chí gần đây có đề cập đến việc các thương gia tại Quảng Đông
Trung Quốc đang nuôi dưỡng một phương thức kinh doanh béo bở,
gặt hái ra tiền dễ dàng, nhờ vào một hình thức kinh doanh mới:
Canh Thai Nhi.
Quả vậy, chỉ cần 3 hoặc 4 ngàn Nhân Dân Tệ là khách làng chơi
có thể thưởng thức món canh cực bổ làm từ thai nhi 6 hoặc 7
tháng tuổi và món nầy được giới sành điệu cho là “tráng
dương thượng phẩm” không gì ví bằng.
Một
thuơng gia Đài Loan họ Vương, chủ nhân một nhà máy ở Dowan,
cho biết chính ông là thực khách thường xuyên của món ăn nầy:
“Thai nhi độ vài tháng tuổi cộng
thêm một số vị thuốc đông y không có trong danh sách các loại
thuốc phổ biến, được hầm trong tám tiếng đồng hồ, ăn vào có
tác dụng tráng dương , bổ huyết”.
Hiện
nay ông đang chăn gối với một cô gái làng chơi, thuê bao mới
19 tuổi người ở Hồ Nam, cho biết: “Với
độ tuổi 62 như tui mà vẫn có thể chăn gối hằng đêm là chính
nhờ vào loại canh thai nhi nầy”.
Để
kiểm chứng lời nói của mình, ông dẫn ký giả đi xem cho thấy
tận mắt. Nơi đầu tiên ông dẫn đến là nhà hàng của người họ Lý
ở thành phố Foshan (Phật sơn), tỉnh Quảng Nam. Chủ nhân cho
biết: “Xương sường (tức là thai nhi)
không dễ kiếm đâu quý vị, hiện bây giờ chưa có hàng, loại nầy
không thể để đông lạnh hoặc ướp muối làm khô mà phải ăn tươi
thì mới tốt”. Sau đó, ông còn nói tiếp rằng nếu
muốn thì phải chờ thêm vài ngày nữa thì may ra mới có hàng,
vì “hiện bây giờ có một đôi vợ chồng
ngoài tỉnh đến làm thuê có bầu tám tháng. Cặp vợ chồng này đã
có hai đứa con gái rồi, cho nên, nếu lần nầy lại là con gái
nữa thì quí vị có cơ hội ăn được!”
Câu
chuyện chưa ngã ngủ ở đây thì mấy ngày sau, ông họ Vương gọi
điện thoại cho mấy ký giả với vẻ hân hoan: “Quý
ông ơi, tôi tìm được hàng rồi. Tiết trời đang se lạnh có mấy
người bạn đang muốn đi bồi bổ!” Vài giờ đồng hồ
sau, họ dẫn các ký giả đến một nhà hàng ở Đài Sơn do một người
họ Cao làm chủ. Ông chủ họ Cao dẫn mấy “thượng
khách” của mình xuống bếp xem tận mắt. Thật
là kinh hãi nhuốc nha trên cái thớt, một cái xác thai nhi nhỏ
thó bằng con mèo đang được vớt từ nồi súp sôi ùng ục, ông Cao
nói: “Chỉ mới năm tháng tuổi nên hơi
nhỏ một chút, mời ông Vương vào bàn và thưởng thức ngon miệng
nhé(!)”
Gần
đây, chúng tôi có đọc và chiêm nghiệm bài vở của Cha Vũ Xuân
Hạnh cùng các websites trên thế giới và luôn ý thức rằng phá
thai là giết người - một hình thức giết người mà “kẻ
tử tội không có quyền thốt lên một tiếng khiếu nại nào".
Đây là một bản án tàn nhẫn tột độ. Thai nhi là “một
kẻ tử tội hoàn toàn không có khả năng tự vệ cho sự sống còn
của mình, và đau lòng hơn nữa là kẻ ra tay hành huyết lại chính
là người mẹ ruột của mình.”
Từ
đó, chúng tôi luôn ám ảnh bởi câu nói tưởng tượng của các thai
nhi: “Mẹ ơi! con đang ôm mẹ trong
lòng và con đang sống nhờ vào cuống rốn của con nè. Xin mẹ đừng
gỡ con ra khỏi lòng mẹ, con chết mất mẹ ơi!”
Ngày
nay, con người lại càng độc ác hơn nữa khi “giết
chết con mình ngay khi còn trong bụng, để cho kẻ khác lôi ra
khỏi dạ con, và làm món ăn cho kẻ khác, một món ăn bổ dưỡng
nhằm phục vụ cho mục đích của những khát khao tình dục”.
Và
mỗi Chúa Nhật, khi đến tham dự thánh lễ tại nhà thờ của một
giáo xứ ở Fowlerville, tiểu bang Michigan Hoa kỳ, chúng tôi
đều dành một quãng thời gian để suy gẫm trước bức họa được đặt
phía trước nhà thờ, vì chính bức hoạ này đã làm cho chúng tôi
thật sự mủi lòng. Chúng tôi tìm đến Cha xứ Jim Lothamer để tìm
hiểu thêm về bức họa nói trên và được Ngài trả lời: “Bức
ảnh nầy có trước lúc cha về đây.” Chúng tôi hỏi
tiếp: "Vậy thưa Cha ai là tác
giả của bức tranh nầy?" Ngài trả lời: “Đó
là tác phẩm của một giáo dân, bộ các con đang tìm tác giả phải
không?” Chúng tôi trả lời Ngài là “không”, nhưng
muốn tìm hiểu là vì chúng tôi có nhiều cảm xúc khi nhìn thấy
Chúa Giêsu và đứa trẻ vừa bị mẹ nó ruồng bỏ mà thôi. Có lẻ tác
giả của bức họa nầy cũng mang cùng một bức xúc như chúng tôi,
đến độ sáng tác nên bức họa trên đây, và nó đã trở thành một
thông điệp cho cuộc sống của đồng loại và phong trào chống phá
thai.
Bức
họa đã để lại trong tâm trí chúng tôi nhiều suy tư... Trong
lòng bàn tay của Chúa là đứa bé vừa mới bị kéo ra khỏi bụng
của mẹ nó. Vĩnh biệt sự sống, đứa bé đang nằm gọn trong lòng
bàn tay của Chúa Giêsu và bên dưới là mấy giọt máu chưa kịp
khô. Còn Chúa Giêsu thì tay trái đỡ lấy đứa bé và tay phải thì
để trên trán, đôi mắt của Ngài nhắm nghiền lại với vẻ suy tư
nói lên niềm đau cùng cực trong tâm hồn: “Sao
nỡ lòng nào người ta lại giết con thế nầy!”
NGUYỄN THÀNH PHONG