Những năm gần đây, thế giới đã xảy ra quá nhiều những
thương đau, mất mát. Chúng ta chưa thể nguôi ngoai được
những
đau đớn của nhân loại trong cuộc đánh úp mà chủ nghĩa khủng
bố gây ra tại nước Mỹ ngày 11.9.2001, giết chết trên 3,000
người. Càng không thể nguôi ngoai trước cơn giận dữ của
thiên nhiên đã gây nên trận cuồng phong động đất và sóng
thần ngày 26.12.2004, giết chết gần 20 vạn người ở Nam
Á. Đến lượt cơn bão Katrina năm 2005 tàn phá đến ba tiểu
bang của nước Mỹ: Louisiana, Mississippi và Alabama, đã
giết gần chục ngàn người. Và vô số các gia đình loạn lạc,
nhà cửa, của cải mất trắng trong những thảm trạng ấy...
Chúng
ta không thể ngờ được, thiên niên kỷ thứ III, mới bước
vào thời kỳ khai mạc, lại ghi những dấu ấn nghiệt
ngã đến thế. Chỉ tính riêng mùa hè năm 2006, cũng đã có
quá nhiều đau thương. Chẳng hạn, hàng trăm ngư dân phải
bỏ mạng trong trận bão Chinsu ở Việt Nam. Rồi lại một đợt
sóng thần ở Inđônêxia giết hại thêm rất nhiều người nữa.
Đang khi tôi viết bài suy niệm này, miền Trung Việt Nam
vừa mới trải qua cơn bão số năm. Và một trận bão mới đang
càn quét nhiều vùng ở Philipine, cũng đã đe dọa bờ biển
Việt Nam…
Trong
khi đó, sự đối đầu và chạy đua vũ trang vẫn không ngừng
tiếp diễn. Đến nay, người ta vẫn còn đang
chú ý đến
việc thử một loạt vũ khí hạt nhân tại Bắc Triều Tiên. Mối
lo ngại về sự đối đầu của Iran với một vài cường quốc lớn
trên thế giới vẫn chưa chấm dứt. Đó đây, mọi hình thức
khủng bố, nhất là cho nổ bom trên các phương tiện dân dụng,
hoặc ở những nơi đông người… vẫn không ngừng tiếp diễn.
Trong khi đó, như một thường lệ đầy bất công, các cường
quốc kinh tế, nhóm G8, lại chỉ lo củng cố chính mình bằng
những hội họp (mùa hè 2006, họ họp tại St. Petersburgh
ở Nga), dĩ nhiên là không bao giờ thiệt hại cho nền kinh
tế bậc nhất mà họ đang nắm giữ.
Ngay
sau đó, cuộc chiến Trung Đông, một lần nữa lại lôi kéo
không nhỏ sự chú ý
của thế giới. Miền Trung Đông, vài
chục năm qua, vốn chưa bao giờ kết thúc lòng hận thù, lại
nổ ra chiến sự gây gắt. Chỉ để trả thù cho việc Hamát bắt
cóc một người lính và trả thù Hécbôla bắt cóc hai người
lính, Israel đã không ngần ngại cùng lúc dội bom dữ dội
trên giải đất Gaza và tiến quân vây hãm Libăng, cày xới
và phá hủy không biết bao nhiêu mà nói. Trận chiến Trung
Đông đã giết hại nhiều sinh mạng con người, trong đó đã
có quá nhiều phụ nữ và trẻ em…
Những
ngày gần đây, cả Hội Thánh Công Giáo và thế giới giật mình
vì sự phản bác của
thế giới Hồi giáo dành cho
những lời phát biểu của Đức Thánh Cha. Dù có giải thích
cách nào đi nữa, thì sự căm tức của người Hồi giáo đang
là một bằng chứng cho thấy nỗi cay đắng và căm ghét chất
chứa bấy lâu trong lòng họ, nay như tìm được cớ để gây
rối, nặng hơn, để chống lại niềm tin Kitô giáo đã quá vững
vàng, mà văn hóa của niềm tin này đã thấm quá lâu, quá
sâu trong cả thế giới phương Tây nói riêng và vẫn đang
trên đà lan ra cả thế giới nói chung. Hóa ra, nhìn ở góc
cạnh ảnh hưởng, ta nhận ra, thái độ đi tìm sự đối đầu của
thế giới Hồi giáo, đúng là một cuộc nổi loạn trong ganh
tỵ, chiến cuộc và bạo tàn. Nó tìm kiếm một sự loại trừ
một đức tin đang cùng song hành với mình trong trần thế,
hơn là một cuộc bênh vực niềm tin của mình…
Không
chỉ những mất bình an vừa kể, tất cả những diễn biến trên
thế giới, và trọn cuộc sống nhân loại, trọn sự sống
của từng người đều gọi đến lòng nhân từ. Bởi lòng nhân
từ quá đỗi quan trọng, vì thế, hơn bao giờ hết, nhân loại
nói chung và từng người nói riêng, đặc biệt là mọi người
con của Hội Thánh, hãy chạy đến Nguồn Cội của lòng nhân
từ, từ đó học lấy bài học về lòng nhân từ ấy mà sống với
nhau, sống cho nhau và vì nhau. Nguồn Cội của lòng nhân
từ ấy là một Nguồn Cội muôn đời bền vững, tận trời cao
đổ xuống trần thế, tận cung lòng Thiên Chúa đổ xuống trên
từng cá nhân con người. Để cho mình thấm nhập lòng nhân
từ từ Nguồn Cội là chính Chúa của mình, nhân loại sẽ bớt
xâu xé nhau hơn, thế giới bình an hơn, lòng người bớt đớn
đau hơn. Và dù còn đó những hiểm nguy giữa lòng thế giới
tự nhiên, thì lòng nhân từ mà nhân loại giành cho nhau,
vẫn vô cùng cần thiết, nhằm làm ấm lên những băng giá,
những thương tật, những bất hạnh… của rất nhiều anh chị
em phải lâm cảnh tai bay vạ gió ấy…
Chỉ
có Thiên Chúa mới là tình yêu và là kiểu mẫu của tình yêu
đúng nghĩa. Chỉ có nơi tình yêu Thiên Chúa mới làm
phát sinh lòng nhân từ trọn vẹn. Chỉ khi nào nhân loại
tắm mình, để cho mình sống và ngụp lặn trong tình yêu nhân
từ của Thiên Chúa, tình yêu nhân từ ấy sẽ luôn luôn đánh
thức lương tâm nhân loại, luôn luôn nhắc nhở nhân loại
rằng: Kiếp người tự nó đã có quá nhiều đau khổ, xin đừng
gieo rắc thêm sự mất mát nào. Và rằng: Nếu thế giới thiếu
yêu thương, thế giới chỉ hoàn toàn là một màu đen của nỗi
đau hận thù…
Vậy
có cách nào để gọi về lòng nhân từ của Thiên Chúa nơi tâm
hồn con người? Nhất là nơi tâm hồn mỗi
Kitô hữu nói
chung, mỗi linh mục nói riêng? Có thể có nhiều cách mà
mỗi người tự trang bị lấy cho mình. Nhưng chắc chắn có
một cách mà không bao giờ các Kitô hữu được phép bỏ qua.
Đó là SUY NIỆM và CẦU NGUYỆN.
Trải
qua cả mùa hè với nhiều biến động của thế giới, Hội Thánh
bước vào tháng Mười, tháng Mân Côi. Vì thế, bước
đi cùng với phụng vụ của Hội Thánh, chúng ta hãy cầu nguyện
cho sự bình an của nhân loại, sự bình an của Hội Thánh,
sự bình an của mỗi tâm hồn con người và kêu nài tình yêu
nhân từ của Thiên Chúa bằng việc suy niệm và cầu nguyện
với các mầu nhiệm kinh Mân Côi.
I.
CHIÊM NGẮM CHÚA KITÔ VÀ ĐỨC MARIA
Tháng Mười, tháng Mân Côi, đúng hơn, đó là tháng của chuỗi
hoa hồng tình yêu kết tinh từ sự thánh thiện, không phải
xuất phát từ lòng người, nhưng lại xuất phát từ sự thánh
thiện của chính Thiên Chúa tuôn đổ, tặng ban trong lòng
người, để lòng người hiến dâng về Thiên Chúa chính sự thánh
thiện mà mình đã đón nhận.
Bởi
thế, chuỗi Mân Côi không đơn giản chỉ là lời kinh của tâm
hồn thánh thiện, nhưng
là tràng hoa thiêng thánh của
những tâm hồn được rót “đầy ơn phúc” của Thiên Chúa, giờ
đây tiến về Thiên Chúa trong sự chìm lắng của suy niệm
và cầu nguyện, nhằm sống chính cách sống của Chúa Kitô
và đi trên chính con đường Chúa Kitô khai mở, theo khuôn
mẫu của Đức Maria: Được ban “đầy ơn phúc” và hiến dâng
một tâm hồn đầy ơn phúc ấy, suốt đời tiến về phía Thiên
Chúa theo chân Người Con Một của mình, Chúa Kitô, Thiên
Chúa làm Người.
Bởi
thế, tháng Mười, chúng ta được mời gọi suy niệm và cầu
nguyện bằng chuỗi Mân Côi để nhìn ngắm
chân dung của
một Người Con hoàn hảo tuyệt đối và một Người Mẹ thánh
thiện vô song.
Điểm
đặc biệt của kinh Mân Côi là lời kinh Kính Mừng không ngừng
được lặp đi lặp lại. Dù vậy, cái
khung để làm điểm
tựa cho lời kinh Kính Mừng lại là bản
tóm tắt cả một mầu nhiệm lớn lao về cuộc đời Chúa Kitô. Bởi đó, kinh Mân Côi
là lời kinh mang đậm nét Tin Mừng, vì thế cũng là lời kinh quy Kitô. Có một hình
ảnh đẹp giúp ta dễ hiểu hơn chân dung của kinh Mân Côi, đó là: Một tràng chuỗi,
mà trong đó kinh Kính Mừng như một khung cửi đan dệt các mầu nhiệm về Chúa Kitô.
Vì
điểm nối kết các mầu nhiềm Mân Côi là chính cuộc đời Chúa
Kitô, bởi thế, đọc kinh Mân Côi, Chúa Kitô mới là
đối tượng chúng ta chiêm ngắm trước tiên.
Chính trong sự chiêm ngắm quy Kitô ấy, mà Đức Phaolô VI
vui mừng reo lên: “Vì
là một lời kinh dựa theo Tin Mừng, tập trung vào mầu nhiệm
nhập thể cứu độ, kinh
Mân Côi là lời kinh mang chiều kích Kitô một cách rõ nét…Thật thế, yếu tố đặc
trưng nhất của kinh Mân Côi là một lời ca ngợi không ngừng dâng lên Chúa Kitô,
Đấng là đối tượng tối hậu của cả lời truyền tin của thiên thần, lẫn lời chúc
mừng của mẹ thánh Gioan Tẩy Giả: ‘Con lòng Bà gồm phước lạ’…Trong chuỗi Mân Côi,
Chúa Giêsu mà mỗi kinh Kính Mừng nhắc đến, cũng chính là Chúa Giêsu được các
mầu nhiệm tuần tự giới thiệu cho chúng ta lúc như là Con Thiên Chúa, lúc như
con của Đức Trinh Nữ” (Tông huấn Marialis Cultus, số 46).
Ngoài
ra, khi chiêm niệm và cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi, mỗi
người chúng ta cũng nâng tâm hồn mình để tỏ lòng kính yêu,
tôn sùng Mẹ của Chúa Kitô, cũng chính
là Mẹ thật của mỗi một người.
Tuy
nhiên, trong từng suy tư riêng rẻ của mỗi người, tình mẹ
mà mỗi người cảm nhận chắc chắn sẽ không
đủ ngôn từ diễn tả. Cũng giống như tình mẹ trong câu
chuyện mà người ta kể cho nhau nghe: Trên bàn của một nhà văn có một cuốn
sách dày tựa đề: Mẹ. Lật bên trong, chỉ toàn là giấy trắng. Người ta hỏi ông
vì sao.
Ông đáp: “Tôi đã viết một tác phẩm nói về mẹ mình, dài hơn 1000 trang. Đọc
lại, tôi thấy có nhiều điều thừa, tôi cô đọng lại xuống 100 trang, xuống 10
trang,
rồi xuống 01 trang. Vẫn mãi còn thừa! Cuối cùng, tôi đã xóa hết mà chỉ giữ
lại chữ ‘Mẹ’ thôi! Tiếng ‘Mẹ’ tự nó đã nói nhiều hơn mọi điều tôi có thể viết
ra!”
Vâng, toàn bộ giáo huấn của Hội Thánh về Kinh Mân Côi, toàn bộ tâm tình được
gợi lên trong hình thức cầu nguyện đơn sơ qua chuỗi Mân Côi, sẽ là một nét
chấm phá mạnh cho những ai trung thành đọc và suy niệm nó, để tự bản thân,
họ mạnh
mẽ thốt lên trong chính nội tâm, trong cả cuộc đời, trong từng công tác của
đời sống một chữ duy nhất: “Mẹ” Đầy kính yêu mà lòng họ dành cho Đức Maria.
Bởi
lẽ cầu nguyện với Mẹ là con đường ngắn nhất để đến với
Chúa Kitô, nên chúng ta cùng hiệp lời với Thánh Phanxicô
Assisi để dâng lên Mẹ lời cầu xin của ngài:
“Lạy Mẹ Thiên Chúa, Mẹ tuyệt mỹ và dịu hiền, xin Mẹ cầu bàu cùng Đức Vua
bị xử án, là Con rất mực nhân từ của Mẹ, Chúa Giêsu Kitô,
để nhờ lòng nhân từ
và quyền
năng nhập thể thánh thiện và tử nạn đắng cay, Ngài ban cho chúng con ơn tha
thứ mọi tội lỗi của chúng con” (hạnh thánh Phanxicô).
Trên
hết mọi người, bước theo Chúa Kitô trong đời tận hiến,
mỗi linh mục phải là người biết gặp gỡ Chúa Kitô bằng sự
chìm đắm của
cả một đời cầu nguyện.
Mỗi linh mục hãy học lấy tâm tình của Đức Maria mà chiêm ngắm Chúa Kitô,
mà
theo
Chúa Kitô, sống cùng Chúa Kitô, hoạt động với Kitô.
Là
linh mục của Chúa Kitô, mang Chúa Kitô đến cho trần thế,
các linh mục phải
chiêm ngắm mẫu gương và noi gương cưu mang Chúa Kitô không
những trong
lòng
dạ mà còn trong chính tâm hồn của Đức Maria. Các linh mục phải làm bằng
được điều
mà thánh Phaolô đã từng trải nghiệm: “Tôi sống, nhưng không còn phải là
tôi, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi” (Gl 2, 20). Chỉ như thế, các
linh mục
mới thực sự là chứng nhân, là sự thể hiện cách hiện thực lòng yêu thương
nhân từ
của Thiên Chúa giữa chốn nhân trần này. Có như thế, họ mới trở nên dụng
cụ sắc bén khả dĩ gọi về lòng nhân từ của Thiên Chúa nơi lòng người. Bởi
chỉ
gọi về
lòng yêu thương nhân từ của Thiên Chúa nơi lòng người, mới hy vọng một
thế giới bình an, một Hội Thánh hiệp nhất, và cả nhân loại hạnh phúc.
II.
LỜI KINH HÒA BÌNH
Chiêm ngắm Chúa Kitô, và chiêm ngắm Đức Maria trong sự suy niệm và cầu
nguyện bằng chuỗi Mân Côi, chúng ta càng nhận ra hai khuôn mặt của
ơn bình an mà
Thiên Chúa ban cho loài người. Chính vì toàn bộ kinh Mân Côi ngày càng
làm lộ rõ
hai khuôn mặt của ơn bình an, mà kinh Mân Côi và các mầu nhiệm Chúa
Kitô nơi lời
kinh này trở thành lời kinh giúp gọi về lòng nhân từ của Thiên Chúa
nơi mỗi tâm hồn con người, nhằm thiết lập nền hòa bình
trong nhân loại, trong
đời
người, mang lại ơn bình an cho mỗi chúng ta.
Chính
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã từng đề nghị Hội Thánh
hãy đọc kinh Mân Côi
để cầu nguyện cho ơn bình an: “Trước tiên, nhu cầu nài
xin
Thiên
Chúa ban
cho ơn bình an. Kinh mân côi đã được các vị tiền nhiệm của tôi và chính
tôi nhiều lần đề nghị như một lời kinh cầu cho hoà bình. Vào lúc khởi
đầu một
ngàn năm
mới với biến cố tấn công gây kinh hãi ngày 11.9.2001, chứng kiến mỗi
ngày tại nhiều miền trên thế giới những cảnh đổ máu và bạo lực, khám
phá lại
Kinh mân
côi có nghĩa là chìm sâu vào việc chiêm ngưỡng mầu nhiệm Đức Ki-tô
Đấng là bình an của chúng ta, bởi vì Người đã liên kết
đôi bên thành một,
và phá
đổ bức tường
ngăn cách là sự thù ghét (Ep 2,14). Vì thế, ta không thể đọc Kinh mân
côi mà không cảm thấy thôi thúc dấn thân cách cụ thể để kiến tạo hoà
bình,
đặc biệt
tại quê hương Đức Giê-su, đang bị thử thách nặng nề và đặc biệt gần
gũi trong trái tim của mọi Kitô hữu” (Tông thư Rosarium
Virginis Mariae số
6).
Và
bây giờ, chúng ta cùng đọc lại toàn bộ số 40 của Tông thư
Rosarium Virginis Mariae, để cùng Đức Cố Giáo Hoàng, cảm
nhận hơn nữa sự hiệu
nghiệm của
lời kinh mà Chúa ban cho chúng ta, kinh Mân Côi, lời kinh được mệnh
danh là “lời
kinh
Hòa Bình”, để nài xin tình yêu nhân từ của Thiên Chúa tuôn tràn trên
thế giới và trong tâm hồn mỗi con người, nhờ đó thế giới bình an,
mỗi một người
được
thỏa niềm hạnh phúc.
“Những
thách đố nghiêm trọng mà thế giới phải đương đầu khi bước
vào ngàn năm mới, khiến cho chúng ta
nghĩ rằng chỉ có sự can thiệp
từ trên
cao,
có khả năng
hướng dẫn tâm hồn những người sống trong những hoàn cảnh xung đột
và những người nắm giữ vận mệnh các quốc gia, mới có thể cho chúng
ta
lý do để hy
vọng vào một
tương lai tươi sáng hơn.
Tự
bản chất, Kinh Mân côi là lời kinh cầu cho hoà bình, vì
nó hệ tại ở việc chiêm ngưỡng Đức Ki-tô,
Hoàng tử Hoà bình, là sự bình
an của
chúng ta (Ep
2,14). Bất
cứ ai đồng hoá với mầu nhiệm Đức Kitô - và rõ ràng đó là mục tiêu
của Kinh
mân côi - thì sẽ học được bí quyết của hoà bình và biến nó thành
dự phóng của đời
sống mình. Hơn nữa, nhờ tính chất suy niệm của nó, với sự tiếp nối
thanh thản các Kinh Kính mừng, Kinh Mân côi đem lại sự an bình nơi
người cầu
nguyện, tạo
điều kiện cho họ đón nhận và cảm nghiệm tận đáy lòng, và gieo vãi
ra chung quanh, hoà bình đích thật vốn là quà tặng đặc biệt của Chúa
Phục
Sinh (x.
Ga 14,27;
20,21).
Kinh
Mân côi cũng là lời kinh cầu cho hoà bình, vì những hoa
trái bác ái mà nó sản sinh. Khi được thực hiện tốt theo
một thể thức suy
ngắm
đích
thật, Kinh
mân
côi dẫn ta đến gặp gỡ Đức Kitô trong các mầu nhiệm của Người, và
vì thế, ta không thể không quan tâm tới dung nhan Đức Ki-tô nơi những
người khác,
nhất
là nơi
những người đau khổ nhất. Làm sao ta có thể chiêm ngưỡng mầu nhiệm
Hài nhi ở Bêlem trong năm sự vui, mà không có lòng khao khát đón
nhận,
bảo
vệ và
cổ võ
sự sống, và mang lấy gánh nặng của các trẻ em đang đau khổ trên toàn
thế giới? Làm sao ta có thể bước theo vết chân Đức Kitô, Đấng Mạc
khải, trong
các mầu
nhiệm sự sáng, mà không cương quyết làm chứng cho các mối phúc lộc
của Người trong
đời sống hằng ngày? Và làm sao ta có thể chiêm ngưỡng Đức Kitô vác
Thánh giá và chịu đóng đinh, mà không nhận thấy cần phải hành động
như ông
Ximong thành
Xyrênê để nâng đỡ những anh chị em quằn quại đau đớn và ê chề thất
vọng? Cuối cùng, làm sao ta có thể chiêm ngắm vinh quang của Đức
Kitô Phục
sinh và của
Đức Maria,
Nữ vương Thiên đàng, mà không khao khát làm cho thế giới này đẹp
hơn, công bằng hơn và phù hợp sít sao hơn với kế hoạch của Thiên
Chúa?
Tóm
lại, bằng cách hướng cặp mắt chúng ta về Đức Ki-tô, Kinh
Mân côi cũng biến chúng ta thành những người kiến tạo hoà bình
trên thế
giới.
Với bản
chất là
một lời khẩn nài của cộng đoàn, phù hợp với lời mời gọi hãy cầu
nguyện không ngừng
của Đức Kitô (Lc 18,1), Kinh Mân côi cho phép chúng ta hy vọng
rằng, cả ngày hôm nay nữa, trận chiến cam go vì hoà bình
có thể dành thắng
lợi.
Kinh Mân
côi không hề tạo cho chúng ta cơ hội tránh né những vấn đề của
thế giới, trái lại
nó bắt buộc chúng ta phải nhìn thẳng những vấn đề ấy với con mắt
của người có tinh thần trách nhiệm và quảng đại, đồng thời ban
cho chúng
ta nghị
lực để đối
diện với chúng, xác tín về sự trợ giúp của Thiên Chúa và quyết
tâm vững vàng muốn làm chứng trong mọi hoàn cảnh cho tình
yêu là mối
dây liên
kết tuyệt
hảo (Cl 3,14)” (Tông thư Rosarium Virginis Mariae số 40).
Hơn
hết tất cả mọi người, linh mục được coi là con người của
bình an, vì linh mục làm nhiệm vụ của
người dọn đường cho “Hoàng Tử
Bình An” đến trong
lòng
người thế, và đưa dẫn anh chị em trần thế đến gặp gỡ và lãnh
nhận Nguồn Bình An cao
cả nơi vị “Hoàng Tử” có một không hai, không ai và không có bất
cứ cái gì có thể thay thế, đúng như lời sách Khải Huyền diễn
tả: “Người
là Anpha
và
Ômêga,
là Đầu và là Cuối”.
Vì thế, mỗi lần suy niệm và cầu nguyện với kinh Mân Côi, Chúng
ta nguyện xin cho chính chúng ta, những linh mục của Chúa luôn
có một
tâm hồn
bình an để
gieo rắc bình an trên trần thế. Xin cho chúng ta học nơi Chúa
lòng bình an, để tiến
tới sự bình an trong chính tâm hồn mình. Nơi người linh mục
đã có bình an, mới mong ơn bình an ấy đủ sức chiếu giãi
môi trường
quanh
mình.
Tháng
Mười, chắc chắn không vị mục tử nào không nói đến, không
cổ vũ việc suy niệm và cầu nguyện với kinh Mân Côi.
Vậy trước
khi la
to trên
diễn
đàn, từng
người trong anh em linh mục chúng ta đây, hãy cố gắng mà
sống chuỗi Mân Côi trong từng ngày sống của mình. Nhờ chuỗi
Mân
Côi, các linh
mục cũng
hãy cầu
nguyện
cho hòa bình thế giới, cho hoà bình trong chính cộng đoàn
mà mình đảm trách.
Vì
là lời kinh Hòa Bình, khi suy niệm và cầu nguyện bằng chuỗi
Mân Côi, các linh mục cũng hãy
cố gắng thiết lập trật
tự bình
an của
nội tâm,
để rồi từ
đó, sẽ
thiết lập trật tự bình an nơi tâm hồn anh chị em.
Trước
viễn cảnh của các gia đình và của thế giới đang xảy ra
nhiều mất mát, nhiều chiến cuộc, thêm vào đó, nhiều
lần bị thiên
tai
đàn áp, các
linh mục
đừng quên
xin anh chị em của mình hãy tiếp tay với mình kiến tạo
và cầu nguyện cho sự bình an bằng việc lắng chìm trong
các mầu
nhiệm
kinh Mân
Côi.
Dõi
theo Đức Maria, học lấy cuộc đời của Chúa Kitô, các linh
mục hãy là người trước tiên ban phát sự bình an
bằng cả một
đời hiền
từ, nhân
ái,
khoan dung,
để lời chứng cho Tin Mừng bình an của mình không trở
thành phản chứng.
VẤN
TÂM
1. Số 11 của Tông thư kinh Mân Côi cho biết: Hội Thánh
công bố các mầu nhiệm Chúa Kitô trong kinh Mân Côi
vì Hội Thánh
muốn
các mầu
nhiệm của
Chúa Kitô
được chiêm ngưỡng, nhờ đó năng lực cứu độ của lời
kinh này được lan tỏa, ơn hòa bình
nội tâm nơi mỗi tâm hồn được thiết lập.
Vậy,
tôi có ý thức kinh Mân Côi không chỉ đưa tới sự thánh thiện,
mà
còn có khả năng trao ban ơn hòa
bình?
Và do ý
thức hay không,
tôi đã
đọc kinh
Mân
Côi qua
lần chiếu lệ hay đọc một cách cẩn thận?
2. Số 14 của Tông Thư kinh Mân Côi dạy, nhờ Chuỗi
Mân Côi, ta học nơi Đức Maria bài học của lòng
khiêm tốn
và sự vâng
phục
trong
đức tin.
Là linh
mục, tôi
không bỏ lần chuỗi bao giờ, nhưng có khi đó chỉ
là thhói quen. Hoặc tôi cũng chưa từng
khám phá một bài học nào từ kinh Mân Côi, vì thế
lòng tôi còn nhiều gai góc, chẳng khiêm tốn và
cũng chẳng
muốn vâng
phục bề
trên.
3.
Số 41 và 43 của Tông Thư kinh Mân Côi cho biết, kinh Mân
Côi là lời kinh CỦA gia đình và CHO gia
đình, và
mời gọi
các mục
tử hãy
dấn thân
cổ võ kinh
Mân Côi.
Tôi đã nhận lãnh tránh nhiệm phổ biến lòng yêu
mến kinh Mân Côi cho anh chị em tín hữu đến mức
độ nào? Đã nhiều
năm,
tôi làm
linh mục
chánh xứ,
phó xứ,
nhưng
anh chị em nơi tôi phụ trách, hiểu được bao nhiêu
về sự cao trọng của mầu nhiệm Mân Côi? Các gia
đình trong
giáo
xứ mà
tôi phụ
trách có yêu
mến chuỗi
Mân Côi?
Mọi thành phần trong gia đình có ngồi lại đọc
kinh, lần chuỗi chung với nhau chưa?
Đó là trách nhiệm của tôi. Đó là lòng vâng phục
mà tôi dành cho Hội Thánh khi phổ biến kinh Mân
Côi
theo ý Hội
Thánh.
Tôi biết,
tôi phải
nỗ lực
hơn và ý
thức thật nhiều đối với đời sống đức tin của
mỗi anh chị em giáo dân. Không chỉ cổ
võ việc lần chuỗi mà còn giúp họ yêu mến Thánh
Thể, yêu mến Lời Chúa, yêu mến các bí tích, yêu
mến thánh
lễ…
và trên
hết, yêu
mến Chúa
Kitô, cùng
đích của
mọi người, mọi sự.