Tất
cả mọi người, không phân biệt già trẻ, trai gái, sang hèn…
đều được mời gọi “hãy đi”.
Vì thế, là Kitô hữu, họ hãy ý thức trong từng nhịp sống
thường nhật, qua tất cả mọi việc, mọi sinh hoạt, mọi suy
nghĩ, mọi hành động… của mình là chu toàn sứ mạng ra đi,
“làm cho muôn dân trở thành môn
đệ của Thầy”. Ra đi như thế, người Kitô hữu
sẽ là cánh tay nối dài của Chúa Kitô vươn tới mọi người,
mọi môi trường, mọi hoàn cảnh sống, nhờ đó Chúa Kitô tiếp
tục ở lại trong mọi người, giữa trần thế. Đó là danh dự
lớn lao của người Kitô hữu. Danh dự này chắp cánh cho ước
mơ sống vĩnh cửu trong Nhà Cha, nơi Chúa Kitô đã dọn sẵn
(Ga 14,2-4) cho những ai trung thành hoàn thiện ơn gọi đời
mình.
Nếu
mọi Kitô hữu cần phải đáp ứng lệnh truyền “hãy
đi”, thì người linh mục, phải là người trước
tiên, cấp tốc thực hành sứ mạng ra đi theo lệnh truyền này.
Bởi trên hết và trước hết mọi người, linh mục được tuyển
chọn là để được sai đi.
Trong
sứ mạng ra đi thực hiện lệnh truyền của Chúa, các linh mục
được mời gọi trở thành mục tử như Chúa, thay mặt Chúa hiện
diện giữa lòng đời vì anh chị em, đúng nghĩa một mục tử.
Bởi thế, trên hết mọi sự, họ hãy ý thức thật cao, thật sâu
sứ mạng ra đi của mình. Nhưng chỉ có thể ý thức sứ mạng,
khi linh mục biết không rời ánh mắt tâm linh hướng về Chúa
Kitô, chiêm niệm cuộc đời, hành vi, suy tư của Chúa Kitô…
Nơi
Chúa Kitô, bài học cho sự ra đi của linh mục rất nhiều.
Ta chỉ nói đến một hành vi cao đẹp của Chúa trong nhà tiệc
ly, mà Đức Gioan Phaolô II nhắc lại trong thư gởi các linh
mục dịp Năm Tuần Thánh năm Thánh 2000. Đó là hành động RỬA
CHÂN:
“…Tin
Mừng Gioan diễn tả dài cử chỉ rửa chân. Còn hơn một gương
khiêm nhường được trình bày để ta noi theo, sáng kiến trên
đây của Chúa Giêsu đã khiến Phêrô bối rối, trước tiên là
một mạc khải về tính chất căn bản của việc Thiên Chúa hạ
cố đến với chúng ta…Như thế, những người có trách nhiệm
nhân danh Chúa Kitô, lập lại cử chỉ mà Chúa đã thực hiện
trong bữa ăn cuối cùng khi thiết lập hy tế Thánh Thể, là
nguồn mạch và tột đỉnh của đời sống Kitô hữu, được liên
kết hoàn toàn đặc biệt với các tông đồ đầu tiên. Ấn tích
phân biệt họ, nhờ bí tích truyền chức đã lãnh nhận, làm
cho sự hiện diện và tác vụ của họ trở nên DUY NHẤT, CẦN
THIẾT, VÀ KHÔNG THỂ THAY THẾ được” (số 5).
Vậy
cụ thể của việc ra đi là gì? cần phải làm gì để được gọi
là ra đi theo sứ mạng Chúa trao? Chúng ta tạm ghi lại những
định nghĩa thường thấy khi nói tới việc “ra
đi” của người xây dựng Nước Trời.
II.
RA ĐI
Ra
đi là quỳ xuống “rửa chân” cho anh chị em.
Nghĩa là phục vụ anh chị em đến quên mình như Chúa Kitô.
Ra
đi là chấp nhận bỏ lại đàng sau mọi ổn định,
an nhàn của cuộc sống.
Ra
đi là chấp nhận đối diện với tình trạng
chông chênh, bấp bênh, thiếu thốn, mất mát…
Ra
đi là bỏ lại đàng sau mọi thứ vướng bận,
cồng kềnh của sự đời, của vật chất, của những gì không thuộc
về Thiên Chúa, để từ đây dám chấp nhận hiến thân và tín
thác hoàn toàn cho Chúa.
Ra
đi là loại trừ mọi tính toán riêng tư, ích
kỷ có nguy cơ làm cản trở bước chân đời tông đồ.
Ra
đi là can đảm bước ra khỏi những lề thói,
những não trạng, những nếp nghĩ, nếp sống… cũ mòn, có nguy
cơ kéo đời sống thiêng liêng của ta ì ạch, mệt mỏi, ương
lười…
Ra
đi là tước bỏ cách sống thụ động, tìm an
nhàn, an phận, để bảo đảm sự nhanh nhẹn nhất cho bước chân
lên đường. Bởi con đường mà người được sai đi không phải
là con đường ngắn, nhưng là con đường kéo dài tận cuộc đời.
Trên con đường cuộc đời của người được sai đi, không phải
toàn gấm hoa, nhưng chắc chắn sẽ đong đầy gai góc và nước
mắt. Vì thế mới phải tước bỏ nhiều để có thể bền chí trước
mọi thực tế thương đau.
Ra
đi là tự trút bỏ ý riêng để theo ý Chúa.
Bởi chỉ có thể trút bỏ hoàn toàn ý riêng, đi tìm ý Chúa,
ta mới hiểu được ý Chúa trên suốt hành trình ra đi của mình.
Nếu không, ta cũng sẽ bị Chúa quở trách như đã từng quở
trách tông đồ Phêrô: “Anh cản
lối Thầy, vì tư tưởng của anh là của loài người, chứ không
phải tư tưởng của Thiên Chúa” (Mt 16, 23).
Sứ
mạng của người ra đi chỉ trở nên xứng đáng với ơn gọi của
Đấng sai đi, khi sứ mạng đó luôn luôn được đặt trong tương
quan và gắn bó mật thiết với chính Đấng sai đi. Người sống
sứ mạng ra đi chỉ trở nên xứng đáng với Đấng trao ban ơn
gọi khi người ra đi chấp nhận dấn thân đến cùng, dấn thân
đến hao mòn, đến quên mình, đến không còn gì cho mình, mà
chỉ dành cho Đấng đã sai mình như tông đồ Phaolô đã từng
thốt lên: “Tôi sống nhưng không
phải là tôi, mà là Chúa Kitô sống trong tôi” (Gal
2, 20).
III.
CHÚNG TÔI, NHỮNG LINH MỤC COI XỨ
Những
linh mục coi xứ được mời gọi ra đi để trở nên và để hiện
thân hóa chính hình ảnh Chúa Kitô nơi cộng đoàn giáo xứ
được trao cho mình. Dĩ nhiên, họ được mời gọi không chỉ
làm chứng cho những anh chị em thuộc trách nhiệm của họ,
mà còn cho mọi người, mọi nơi, mọi môi trường họ hiện diện.
Tuy nhiên, lãnh trách nhiệm cai quản giáo xứ, họ phải để
tâm, dồn hết khả năng cho trách nhiệm này. Bởi thế, chúng
ta sẽ nhấn mạnh một chút về trách nhiệm coi xứ của các linh
mục đang phục vụ tại các giáo xứ.
Người
ta gọi các linh mục là mục tử. Nhưng có lẽ, các linh mục
coi xứ mới là mục tử đúng nghĩa nhất: Họ là người cha, đúng
nghĩa một người cha trong tinh thần đức tin của gia đình
giáo xứ, trong và hoàn toàn thuộc về gia đình giáo xứ, với
tất cả trách nhiệm của một người cha trên giáo xứ ấy. Bởi
vậy, trách nhiệm mà Hội Thánh trao cho các mục tử coi xứ
là trách nhiệm nặng, một trách nhiệm không ai có thể thay
thế được.
Bởi
vậy, các mục tử coi xứ, trước hết không tìm an thân, không
tìm danh tiếng bằng những công tác xây dựng vật chất khang
trang, không mải miết chạy theo cám dỗ của việc xây cất
(nói một cách mỉa mai: chỉ lo kiếm tiền, xin tiền…), và
ngụy biện cho việc cuốn hút chính mình vào những công tác
trần thế bằng mỹ từ: xây dựng nhà Chúa.
Thực
ra, xây dựng nhà Chúa giỏi nhất phải là VUN
BỒI ĐỜI SỐNG ĐỨC MẾN trong lòng người. Nếu
có chăng những công trình trần thế, thì phải luôn luôn ghi
nhớ hai điều hết sức quan trọng:
–
Những công trình trần thế ấy không phải do mình, nhưng do
rất nhiều anh chị em đóng góp mà thành. Đừng đánh mất lẽ
công bằng khi tự mãn với chính mình rằng: Tôi xây dựng nhà
thờ, tôi làm nhà giáo lý, tôi xây nhà xứ, tôi xây hội trường
giáo xứ, tôi dựng tượng đài Đức Mẹ…, thậm chí xây nhà tình
nghĩa, nhà tình thương theo yêu cầu của xã hội, cũng do
tôi nốt… Cái tôi mà “giết chết” tập thể là giết chết lẽ
công bằng!
–
Những công trình trần thế, nếu là nhu cầu thực sự, thì nhu
cầu đó phải mang lại nỗi ấm áp của một gia đình giáo xứ
hiệp nhất, bình an. Công trình trần thế được hiện diện trên
một giáo xứ, phải bảo đảm nâng cao tình yêu, lòng tin, sự
cậy trông vững chắc vào Thiên Chúa đối với tất cả mọi người
khi đến cầu nguyện. Bởi thà giáo xứ thiếu thốn mọi tiện
nghi mà giàu tình yêu, còn hơn giàu tiện nghi mà lại nghèo
tình yêu. Tôi thực sự cảm động khi nghe một linh mục giảng
về về tình yêu, đã tuyên bố: “Nếu
việc xây cất tượng đài tại giáo xứ chúng ta, vô tình làm
mất tình đoàn kết, vô tình khiến anh chị em khoe cái giàu
của mình, coi thường cái nghèo của người khác, thì thà giáo
xứ chúng ta cứ giật sập tượng đài. Có tượng đài mà không
có lòng yêu thương, không có tình bác ái, không mang lại
lòng yêu mến Chúa, thì tượng đài có để làm gì hở anh chị
em?”.
Các
mục tử khôn ngoan hãy là những mục tử xây dựng gia đình
giáo xứ của mình trên tinh thần đức tin, lòng yêu mến Thiên
Chúa, sự đoàn kết yêu thương giữa những con người với nhau.
Họ hãy là những mục tử thực thi vai trò mục tử của mình
trong việc sống và làm nổi rõ tính cách cộng đoàn sống Lời
Chúa, cộng đoàn sống Thánh Thể và trung thành với giáo lý
Hội Thánh.
Nếu
hình ảnh Chúa Kitô quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ là
sự tóm kết cả một đời làm người để phục vụ ơn cứu độ cho
trần thế của Người, thì các linh mục coi xứ cũng hãy ra
đi và thả chiếc neo cuộc đời cũng như sứ vụ linh mục của
mình vào cuộc đời Chúa Kitô, để như Chúa Kitô, các linh
mục nghĩ gì, nói gì, làm gì đều nhắm một đích điểm duy nhất:
ĐƯA MỌI NGƯỜI VỀ CÙNG THIÊN
CHÚA. Đó phải là sứ mạng ra đi trước tiên
của linh mục coi xứ.
Nhưng
để thực hành sứ mạng ra đi, đưa mọi người về cùng Thiên
Chúa, Chúa Kitô đã phải chấp nhận hao mòn, chấp nhận xóa
mình. Người đã thực sự hóa thân làm người, sống, chết và
sống lại. Bởi đó, sứ mạng ra đi của người mục tử theo chân
Chúa Kitô, đúng là một danh dự lớn, nhưng cũng đầy cam go
thử thách…
Hãy
can đảm nhìn vào Chúa Kitô mà sống đời mục tử
của mình.
Hãy
yêu Thiên Chúa và yêu con người như Chúa Kitô
đã yêu để tạo thêm nghị lực mà thực hành đời mục tử của
mình.
Hãy
đặt dấu chân đời mình vào dấu chân của Chúa Kitô,
để có thể vượt trên “đầu sóng, ngọn gió”.
Hãy
ngã vào Thánh Thể Chúa, và hiến tế chính mình
trong từng thánh lễ.
Hãy
cầu nguyện và tìm thánh ý Chúa trong Lời của
Người.
Hãy
nhận ra Chúa Kitô nơi từng hoàn cảnh, từng anh
chị em, thậm chí cả những kẻ chống đối mình.