THÁNH GIÁ, TÌNH YÊU BỪNG SỨC SỐNG
Nhìn
lên thánh giá, suy nghĩ nông cạn và non nớt của loài
người dễ cho rằng,
đó là một thất bại to lớn. Người ta
cũng dễ dàng nghĩ rằng, dấu vết của Thánh Giá
chẳng qua chỉ là những kỷ niệm về một cái chết
nhục nhã của một con người mà các Kitô hữu coi
là vị lãnh đạo của mình, còn ghi lại nơi đời
sống
các Kitô hữu.
Suy
nghĩ như thế là hời hợt, là dốt nát trước
nội dung của bài học mà Thánh Giá
gợi lại. Thực
ra, đối với Kitô hữu, Thánh giá chính là hiện thân,
là sự thành công lớn lao của một tình yêu vừa tận
cùng
vừa bất tận. Nói đúng hơn, đó là sự tận cùng
của
một tình yêu bất tận. Đó là một tình yêu vượt
hết mọi rào cảng, vượt thắng tất cả sự tàn nhẫn và
tội ác
của con người. Đó là một tình yêu hạ mình, một
tình
yêu mà Thiên Chúa là Chúa trời đất đã hiến
dâng chính mình để cứu lấy con người.
Nhìn
lên Thánh Giá, các Kitô hữu không chỉ ôn lại một
kỷ niệm, nhưng còn thấm thía nỗi đau
trong
tâm hồn, vì họ nhận ra dấu vết khủng khiếp
do tội
lỗi chính mình gây ra. Từ giữa bóng đêm tội
lỗi ấy, lại tuôn trào sức sống Phục Sinh khơi
nguồn
từ Thánh Giá Chúa Kitô.
I.
TỪ THÁNH GIÁ BỪNG LÊN ƠN PHỤC SINH
Mừng
lễ Suy tôn Thánh Giá Chúa, ngắm nhìn Thánh Giá
Chúa,
ta chỉ thấy một nỗi im lặng
bao trùm.
Nhưng chính trong ý nghĩa của thinh lặng
Thánh Giá, ta lại nghe bằng chính nội tâm mình
tiếng gào thét
của một sức mạnh vô cùng: sức mạnh của
một Tình Yêu đời đời bền vững. Sức mạnh
của
Tình
Yêu trường
cửu làm bừng lên ơn Phục Sinh giữa những
tăm tối của nỗi chết chóc.
Ngay
buổi chiều ngày Phục sinh, Chúa Kitô đã hiện
ra với các
môn đệ. Sau khi ban bình
an, “Chúa cho
các ông xem tay và cạnh sườn” của mình.
Cho xem tay và cạnh sườn cũng đồng nghĩa
với
việc Chúa
cho
xem dấu vết kinh hoàng của Thánh Giá.
Nhưng buổi chiều hôm Phục Sinh, thánh Tôma lại
vắng nhà.
Ông đã tỏ dấu nghi ngờ và đòi hỏi kiểm
chứng sự
kiện Phục Sinh. Đúng một tuần lễ sau,
Chúa
Phục Sinh
đã đáp ứng đòi hỏi và giải tỏa nghi
ngờ của thánh Tôma. Người hiện ra và bảo: “Tôma,
đặt
ngón tay vào
đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay
ra
mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng
lòng nữa, nhưng
hãy tin”. Trước dấu chứng hùng hồn của
Thánh
Giá trên
thân thể Đấng Phục Sinh, thánh Tôma chỉ
còn biết run rẫy, cúi đầu thú nhận: “Lạy
Chúa
của con,
lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20, 19-31).
Chúa
Kitô đã phục sinh. Nhưng Chúa chỉ phục sinh sau
Thánh Giá. Vì thế, sự Phục
Sinh
dù vinh
hiển và khải hoàn đến đâu, vẫn không
thể xóa nhòa
bất cứ một dấu ấn nào của Thánh Giá
trên thân thể
Đấng Phục Sinh. Nơi Chúa Kitô, hội tụ
cả hai: Thánh Giá và Phục Sinh. Để
có Phục
Sinh cần
có Thánh
Giá. Như vậy, trước Phục Sinh đã có
Thánh Giá. Thánh Giá đi trước và Phục Sinh
đi sau, làm thành
cuộc Vượt Qua có một không hai trong
lịch sử, làm nên lịch sử và thánh hóa lịch
sử. Thánh
Giá
khơi nguồn ơn Phục Sinh. Từ Thánh Giá,
bừng lên ánh sáng
chói ngời của ơn Phục Sinh. Bởi Đấng
đã ngang qua Thánh Giá vào Phục Sinh
vẫn
khắc
sâu dấu
Thánh Giá nơi thân thể mình dù đã phục
sinh, vì vậy,
Thánh Giá:
-
Không bao giờ mai một trên bàn thờ, trong từng
hiến lễ. Chính vì thế, Chúa
Kitô
vẫn tiếp
tục dâng hy
tế của mình để tuôn trào ơn Phục
Sinh mỗi khi dân Chúa cử hành mầu nhiệm
Vượt Qua.
-
Không bao giờ mai một trong Hội Thánh. Chính vì
thế, Hội Thánh từ ngàn
xưa, vẫn không
ngừng đón
nhận những thử thách và ngày càng lớn
lên trong mọi thử thách ấy.
-
Không bao giờ mai một trong nhân loại. Chính
vì thế, nhân loại vẫn
gánh
lấy sức nặng
của chính
mình để tồn tại, để phát triển.
-
Không bao giờ mai một trong lịch sử. Chính vì
thế, lịch sử còn
đó rất
nhiều vết
máu loan
vương vãi,
sẽ còn tiếp tục loan máu để
gầy dựng một trang sử không phải cho
quốc gia
này, thế
lực kia,
dân tộc nọ, nhưng là một trang
sử Thánh, chứa đựng
ơn cứu độ loài người.
-
Không bao giờ mai một trong sự sống của thụ tạo.
Chính
vì
thế, "nếu
thụ tạo
đã từng ngong
ngóng
đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc
khải vinh quang của con cái
Người” (Rm
8, 19), sẽ
còn tiếp
tục “rên
xiết và quằng quại đau đớn
như sắp sinh nở” (Rm 8, 22)
cho đến ngày chuyển vào “trời
mới đất mới” (Kh 21, 1).
-
Không bao giờ mai một trong đời người. Chính vì
thế, đời
người
vẫn còn
đó nhiều đau
đớn, ưu phiền,
tang tóc…
Và
mãi mãi sẽ không bao giờ mai một. Nhân loại vẫn
còn,
thụ tạo
vẫn còn,
vẫn còn
đó dấu
ấn vô cùng
của Thánh Giá.
Nếu
Chúa Kitô đã phục sinh ngang qua Thánh Giá, chúng
ta cũng
sẽ như Chúa
của mình,
sẽ phải
đón nhận
Thánh Giá, rồi vào vinh
quang Phục Sinh. Bước theo
Chúa,
vác Thánh
Giá để đến
Phục Sinh,
đó là
hành trình tất yếu, sẽ
không bao giờ vắng bóng
trong
đời người.
Vì
thế, dấu vết kinh hoàng của Thánh Giá trên
thân
thể Đấng
Phục Sinh còn
là một
nhắc nhở
cho ta về
khuôn mặt tình yêu vô
bờ bến của Thiên Chúa. Chính
vì
tình yêu,
Thiên Chúa
đã cúi mình
thật sâu trong
thân phận con người để
ta được diễm phúc làm
con
Thiên Chúa.
II.
THÁNH GIÁ, BÀI CA TUYỆT MỸ CỦA TÌNH YÊU
Mãi
mãi, dấu Thánh Giá vẫn không bao giờ
mai một
trong
Hội Thánh
nói riêng
và trong
nhân
loại nói
chung, để bất cứ
nơi đâu, nếu nhìn thấy
bóng dáng
Thánh
Giá, người
ta nhận
ra rằng, tình
yêu của
Thiên Chúa là một
tình yêu chung thủy,
vẫn mãi
mãi hiện
diện giữa lòng đời.
Đó là bài
ca tuyệt mỹ của
tình yêu tuyệt đối.
Thánh
Gioan đã ghi nhận lời của Chúa
Giêsu,
cũng chính
là ghi
nhận lời
của Tình Yêu
không cùng
ấy: “Thiên Chúa
yêu thế gian đến nỗi
đã ban
Con Một mình,
để tất cả những
ai tin ở Người
Con ấy
thì không
phải
chết,
nhưng
được
sống đời
đời” (Ga 3, 16).
“Yêu… đến nỗi đã
ban”, Cụm từ tuy
đơn giản
nhưng khắc
họa sự lớn lao
hết sức của tình yêu,
đủ nói
lên tất
cả sức mạnh,
tất cả
sự tha
thiết,
tất cả
sự mãnh liệt của
một tấm lòng yêu
thương. Còn hơn
cả một lòng
yêu thương
mà chúng
ta vẫn bắt
gặp
nơi nhiều anh chị
em, bởi Đấng đã
“Yêu…
đến
nỗi
đã ban” ấy
không phải
là tình
yêu con
người dành
cho nhau, nhưng là
tình yêu của Đấng
Tạo Thành
dành
cho thụ
tạo của
mình. Đó
là Tình Yêu
của Thiên
Chúa hiến dâng
cho loài người. Và tình
yêu mà
Thiên Chúa
đã trao hiến
ấy, không
phải
là cái
gì bên
ngoài Thiên Chúa,
nhưng là chính
bản thân
Thiên Chúa,
là chính
Đấng phát
xuất từ
giữa cung
lòng Thiên
Chúa. Chúa Giêsu
Kitô, Thiên Chúa
làm người, là
hiện thân
khôn tả của tình
yêu vô cùng mà
Thiên Chúa dành
cho loài người.
Vì
thế, khuôn mặt
thập giá của
Chúa Kitô là
bằng chứng
hùng
hồn nhất,
là tiếng
nói mạnh
mẽ nhất,
là nét bút tuyệt
vời nhất, là
vết khắc sâu
sắc nhất
về một
tình yêu
bền vững
có một
không hai
trong lịch sử
nhân loại, tình yêu
của Thiên Chúa
từ trời
cao dành
cho người
trần thế.
Bởi vậy,
cái chết của
Con Người chịu đóng
đinh kia,
cho thấy chiến
thắng của tình
yêu siêu phàm.
Cái chết
uy hùng
kia biểu
dương một
tình yêu mạnh
hơn
sự chết,
có sức
tiêu diệt hận
thù và làm phát sinh
từ trong
cái chết
của
tội lỗi loài
người
một nguồn
sống vô
tận cho cả loài
người.
Nơi
Thánh Giá, chúng ta nhận
ra rằng,
chính khi
tội ác
của con
người lên
đến cao điểm,
thì cũng
là
lúc tình yêu
của Thiên Chúa
dâng
cao tột cùng.
Nơi Thánh
Giá,
tình yêu
chiến thắng
tội ác;
sự sống
chiến thắng
sự chết; ánh sáng
chiến thắng
bóng tối;
tha thứ
chiến thắng
hận thù.
Đó cũng chính
là phương tiện
mà loài người
dùng
để khử trừ
Thiên Chúa
ra khỏi
tâm hồn mình,
lại
được Thiên
Chúa dùng
để quay lại
cứu độ loài người.
Vì
thế, Thánh Giá, nơi Thiên
Chúa hiến
trao Con
Một mình,
nơi treo
Đấng ứu Độ
trần gian,
lại
chính là
nơi cứu chữa
cả một đoàn
con đông
đảo trên
khắp
trần gian.
Và Thánh
Giá, nơi
sĩ nhục
không gì
bằng, lại
trở nên vinh quang
vô cùng
cho tất
cả những
ai tin. Bởi
tất cả những
ai tin,
sẽ thuộc
về Chúa Kitô và
sẽ được
Người cứu
thoát như
chính Người
đã từng tuyên
bố: “Chúa
Cha yêu
thương Người
Con và
đã giao mọi
sự trong tay
Người.
Ai
tin vào
Người Con
thì được sự
sống đời
đời” (Ga 3, 35-36).
III.
KẾT LUẬN
Hôm
nay, tôn thờ Thánh
Giá Chúa
Giêsu,
chúng ta cảm
tạ Thiên
Chúa vô
cùng, vì Người
đã yêu
thương ta
đến nỗi
không còn kể mình
nữa, miễn
là ta
được sống.
Muôn đời,
Thánh
Giá là bài
ca tuyệt
mỹ
của một
Tình Yêu tuyệt
đối: THIÊN
CHÚA YÊU
CON NGƯỜI.
Thiên
Chúa yêu
đến nỗi
“đã ban Con Một
mình,
để tất cả
những ai tin
ở Người
Con ấy
thì không
phải
chết,
nhưng được sống
đời đời”.
Chúa
Giêsu đã chấp
nhận
chết và chết
trên
Thánh Giá. Đó
là lời
nói
cuối cùng,
vô giá
của
tình
yêu.
Bởi “không
có tình
yêu
nào
cao cả bằng
tình
yêu của người
hiến
dâng
mạng sống
vì người
mình
yêu” (Ga 15,
13).
Vì thế,
tình
yêu mà
Chúa
Giêsu diễn tả
qua Thánh
giá
là một tình
yêu không
còn
bất cứ cái
gì sánh
ví.
Thánh
Giá,
mầu nhiệm
tình
thương của Thiên
Chúa,
là cuốn
sách
giá
trị tuyệt
đối,
mà ở đó,
những
trang
sách viết
đầy
hai chữ “TÌNH
YÊU”.
Cuốn sách ấy
mở ra
cho
con người
ơn bình
an vô
cùng,
khiến
con người
hạnh
phúc
và reo vui
vì được
giải
thoát.
Lạy
Chúa,
chúng
con
tôn thờ
Thánh
Giá
Chúa.
Chúng
con
ca
tụng Tình
Yêu
diệu kỳ của
Chúa
đã
làm
cho
chúng con được
tái
sinh
trong
sự
sống. Xin cho
chúng
con
luôn ý
thức
Tình
Yêu
mà Chúa
dành
cho
chúng con,
để
chúng con sống
suốt
đời
cho
Tình
Yêu
của Chúa,
và
ngày
càng
xứng
đáng
với
mối
tình
siêu
nhiên
ấy.
Lạy
Chúa,
xin
ban
cho
chúng
con
điều
khó
khăn
trên
mọi
điều
khó
khăn,
đó
là
ơn
nhận
ra
Thánh
Giá
của
Chúa
trong
mọi
nỗi
khổ
đau
của
đời
con.
Xin
cho
con
đủ
sức
và
lâu
bền
đi
trên
chính
con
đường
Thánh
Giá
mà
Chúa
trao,
để
chúng
con
được
thấy
tình
yêu
chia
sẻ
và
nâng
đỡ
của
Chúa
trong
suốt
mọi
chặng
đường
Thánh
Giá
của
cuộc
đời
chúng
con.
Lạy
Chúa, xin
cho mỗi
lần nhìn
lên Thánh
Giá là
một lần
chúng con
ý thức
ngày một
hơn lòng
thương xót
của Chúa
vẫn bao
trùm lấy
cuộc đời
chúng con,
để biết
cảm tạ
Chúa bằng
lòng yêu
thương anh
em xung
quanh suốt
đời chúng
con. Amen.