Đức Giáo Hoàng Phanxicô I tháng 4-13
 

HOME

 

 

 


kinh nữ vương thiên đàng tháng 5-2013

Đức Thánh Cha Phanxicô Viếng Thăm và Dâng Thánh lễ Tại Một Giáo xứ Thuộc Giáo Phận Rôma

VATICAN: Hôm qua, ngày 26 tháng 05, nhân ngày Chúa Nhật Chúa Ba Ngôi, Đức Thánh Cha Phanxicô đã viếng thăm và dâng thánh lễ đầu tiên tại một giáo xứ thuộc giáo phận Rôma. Giáo xứ được Đức Thánh Cha viếng thăm là Giáo xứ mang tên thánh Elisabeth và Dacaria. Cuộc viếng thăm này thể hiện tình yêu và sự gần gũi của người mục tử đối với đàn chiên của mình, một sự gần gũi trong tình yêu thương giúp vị chủ chăn hiểu và chia sẻ những khó khăn của đàn chiên được giao phó cho ngài dẫn dắt.

Đức Thánh Cha đến giáo xứ vào lúc 8h45. Sau đó, ngài gặp gỡ và chào hỏi các gia đình và trẻ em được lãnh nhận Phép rửa trong năm nay cũng như các bệnh nhân phải ngồi xe lăn. Thánh lễ bắt đầu vào lúc 9h30, trong thánh lễ Đức Thánh Cha đã tự mình trao Mình thánh Chúa cho một số trẻ em và người lớn. Cuối thánh Lễ, Đức Thánh Cha đã gặp gỡ và chào mừng các cộng tác viên dấn thân cho các công việc của Giáo xứ.

Trong bài giảng lễ, nhắc lại lời của vị linh mục quản xứ, Đức Thánh Cha bắt đầu bài giảng của mình bằng những lời tán dương Đức mẹ. Ngài nói:

“Anh chị em thân mến,

Những lời của Linh mục quản xứ nhắc nhớ tôi một điều tuyệt đẹp về Đức Mẹ. Khi Đức Mẹ đón nhận lời loan báo sẽ là mẹ của Đức Giêsu, và đồng thời Mẹ cũng được loan báo rằng, người chị của mình là Elizabeth cũng đang mang thai – như Tin Mừng thuật lại – Mẹ liền vội vã lên đường, không trì hoãn. Mẹ không nói: “Nhưng giờ tôi cũng đang mang thai, tôi phải quan tâm đến sức khỏe của mình. Chị của tôi có nhiều người bạn và họ sẽ chăm sóc cho chị”. Mẹ cảm thấy một điều gì đó và mẹ liền “vội vã lên đường”. Và đây là một điều tuyệt đẹp về Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, Ngài luôn vội vã lên đường, bởi vì Mẹ mang điều này trong mình: giúp đỡ. Lên đường để giúp đỡ, không phải đi đến để khoe khoang và nói với người chị họ rằng: “Nghe này, giờ em là người ra lệnh, vì em là Mẹ Thiên Chúa!”. Không, Mẹ không làm như vậy. Mẹ đến để giúp đỡ! Mẹ luôn là vậy! Mẹ của chúng ta luôn vội vã lên đường đến với chúng ta khi chúng ta cần đến Mẹ.
Thật dễ thương nếu chúng ta thêm vào Kinh Cầu Đức Mẹ một lời kinh như thế này: “Lạy Nữ Vương, Đấng luôn vội vã lên đường, cầu cho chúng con!” Điều này thật đẹp phải không anh chị em? Bởi vì Mẹ luôn vội vã lên đường, Mẹ không bao giờ quên con cái mình. Và khi những người con gặp khó khăn, họ cần và cầu xin, Mẹ liền vội vã lên đường. Điều này trao ban cho chúng ta một sự chắc chắn, chúng ta thấy an toàn vì biết Mẹ ở gần, Mẹ luôn ở bên cạnh chúng ta. Chúng ta sẽ bước đi, thực hiện hành trình cuộc sống của mình tốt hơn khi chúng ta có mẹ ở bên. Chúng ta hãy nghĩ về ân sủng này của Mẹ, ân sủng Mẹ trao cho chúng ta: đó là sự gần gũi, không để cho chúng ta phải chờ đợi. Chúng ta có thể tin tưởng vào điều này: Mẹ luôn trợ giúp chúng ta. Đối với chúng ta, Mẹ luôn sẵn sàng vội vã lên đường.”

Sau đó, với một lối diễn tả đơn sơ và gần gũi, Đức Thánh Cha diễn giải về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi cho các tín hữu và đặc biệt là các trẻ em tham dự thánh lễ. Đức Thánh Cha nói:

“Mẹ cũng giúp chúng ta hiểu hơn về Thiên Chúa, Đức Giêsu, một sự hiểu biết rõ ràng về đời sống của Đức Giêsu, là sự sống của Thiên Chúa, hiểu Thiên Chúa là gì, Ngài như thế nào và Ngài là ai. Đối với các con, các em bé, cha hỏi các con: “Ai trong các con biết Thiên Chúa là ai”. Nào, các con hãy giơ tay lên, hãy nói cho cha biết! Thiên Chúa là Đấng tạo thành trời đất. Và có bao nhiêu Chúa, phải một không các con? Nhưng có người nói với cha rằng, Thiên Chúa là ba: Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh Thần! Làm sao để giải thích điều này? Có một nhưng lại là ba? Và làm sao có thể giải thích rằng, một Đấng là Chúa Cha, Đấng khác là Chúa Con, và Đấng khác nữa là Chúa Thánh Thần? Điều này thật đẹp. Ba là một, Ba Ngôi trong một.

Và Chúa Cha làm gì? Chúa Cha là Nguyên lý, là Đấng tạo thành mọi sự, Đấng tạo dựng nên chúng ta. Chúa con làm gì? Chúa Giêsu làm gì? Ai biết Chúa Giêsu làm gì? Yêu thương chúng ta phải không? Và rồi còn gì nữa? Ngài là Đấng mang lời Thiên Chúa! Ngài đã dạy cho chúng ta Lời của Thiên Chúa. Điều này đẹp quá! Còn gì nữa không? Đức Giêsu đã làm cái gì cho thế giới? Ngài đã cứu độ chúng ta! Và Ngài đã đến để trao ban sự sống cho chúng ta. Chúa Cha đã tạo dựng thế giới, Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta. Và Chúa Thánh Thần làm gì cho chúng ta? Ngài yêu thương chúng ta! Ngài trao cho bạn tình yêu! Tất cả các con hãy cùng nói nào: Chúa cha tạo dựng mọi sự, tạo dựng thế giới.

Chúa Giêsu cứu chuộc chúng ta, và Chúa Thánh Thần? Ngài yêu thương chúng ta. Đây chính là đời sống Kitô hữu: nói với Chúa Cha, với Chúa Con và nói với Chúa Thánh Thần. Chúa Giêsu yêu thương chúng ta, nhưng Ngài cũng đồng hành với chúng ta trong cuộc sống, điều này đúng không? Và đồng hành như thế nào? Ngài đã làm gì khi đồng hành với chúng ta? Trước hết, Ngài trợ giúp chúng ta. Hướng dẫn chúng ta! Hay quá! Đồng hành với chúng ta, trợ giúp chúng ta, hướng dẫn chúng ta và dạy chúng ta biết tiến về phía trước.
Và Chúa Giêsu cũng trao cho chúng ta sức mạnh để bước đi. Điều này đúng không, Ngài gìn giữ chúng ta? Trong khó khăn, đúng không? Kể cả trong những bài tập ở trường! Ngài gìn giữ chúng ta, trợ giúp và hướng dẫn chúng ta. Đó! Đó chính là điều Đức Giêsu thường làm cho chúng ta. Trong Thánh Thể, Ngài trao cho chúng ta sức mạnh, chính Ngài trợ giúp chúng ta với sức mạnh. Ngài đến với chúng ta. Mà khi chúng ta nói “Ngài trao cho chúng ta Thánh Thể”, một miếng bánh mà Ngài trao cho bạn nhiều sức mạnh sao? Không phải là một tấm bánh sao? Đó chính là bánh, nhưng bánh trên bàn thờ có phải là bánh hay không phải là bánh? Dường như vẫn là bánh! Nhưng không phải là chính thứ bánh ấy? Vậy là gì? Chính là Thân Mình Chúa Kitô. Đức Giêsu đã đến trong trái tim của chúng ta. Tất cả chúng ta hãy nghĩ về điều này: Chúa Cha đã trao cho chúng ta sự sống. Đức Giêsu đã trao cho chúng ta ơn cứu độ. Ngài đồng hành, hướng dẫn, gìn giữ và dạy dỗ chúng ta; còn Chúa Thánh Thần? Ngài trao cho chúng ta điều gì? Ngài yêu mến chúng ta. Ngài trao cho chúng ta tình yêu. Chúng ta hãy nghĩ về một Vị Thiên Chúa như vậy và chúng ta hãy cầu xin Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, Đấng luôn vội vã lên đường để trợ giúp chúng ta, xin mẹ dạy cho chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa là Đấng tốt lành dường bao: Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh Thần.”

Sau Thánh Lễ, Đức Thánh Cha cảm ơn và xin mọi người cầu nguyện cho ngài. Ngài nói:

“Cảm ơn anh chị em vì sự đón tiếp này. Tôi rất hạnh phúc vì được nhìn thấy một giáo xứ sống động, với nhiều trẻ em dễ thương như thế! Đó là một phúc lành, hãy tiếp tục tiến về phía trước, gìn giữ giáo xứ và hãy cầu nguyện cho tôi. Đừng bao giờ quên cầu nguyện cho tôi. Hẹn gặp lại, và bây giờ chúng ta sẽ gặp nhau tại buổi đọc Kinh truyền tin!”

Sau đó, Đức Thánh Cha đã lên đường trở về Vatican. Tại quảng trường thánh Phêrô, dưới trời nắng đẹp, rất nhiều tín hữu và khách hành hương đã đến và chờ đợi sự xuất hiện của Đức Thánh Cha Phaxicô. Đúng 12h, Đức Thánh Cha đã xuất hiện tại cửa sổ, sau khi nhắc lại chuyến viếng thăm mà ngài vừa thực hiện, ĐTC đã diễn giải về ý nghĩa của Lễ Chúa Ba Ngôi như sau:

“Hôm nay là Chúa Nhật Chúa Ba Ngôi. Hàng năm, ánh sáng của thời gian vượt qua và Lễ hiện xuống làm mới lại trong chúng ta niềm vui và sự tuyệt diệu của đức tin: vì chúng ta tái học biết rằng Thiên Chúa không phải là một điều gì mơ hồ và trừu tượng, nhưng Ngài mang một cái tên: “Thiên Chúa là tình yêu”. Không phải là một tình yêu cảm tính và cảm xúc nhưng là tình yêu của Cha, Đấng là nguồn cội của mọi sự sống, là tình yêu của Chúa Con, Đấng đã chết trên Thập giá và đã sống lại, và là tình yêu của Chúa Thánh Thần, Đấng đổi mới con người và thế giới.

Ba Ngôi Cực Thánh không phải là sản phẩm của lý trí con người, nhưng là một khuôn mặt, nơi Thiên Chúa mạc khải chính mình, không phải nơi đỉnh cao của một ngai tòa, nhưng bằng cách bước đi với con người, trong lịch sử dân Israel và trên hết là nơi Đức Giêsu Nagiaret. Đức Giêsu là Chúa Con, Đấng tỏ cho chúng ta biết Chúa Cha đầy lòng thương xót, Đấng đã mang “lửa” vào mặt đất, Lửa ấy chính là Chúa Thánh Thần.

Hôm nay, chúng ta tạ ơn Thiên Chúa không phải vì một mầu nhiệm cụ thể, nhưng là tạ ơn chính Ngài, “vì vinh quang bao la của Ngài”. Chúng ta tạ ơn và cảm ơn Thiên Chúa vì Ngài là Tình yêu, bởi vì Ngài đã kêu gọi chúng ta đi vào vòng tay hiệp thông của Ngài, chính là sự sống đời đời. Chúng ta phó thác lời tạ ơn của chúng ta vào bàn tay của Đức Trinh Nữ Maria.”

Sau đó Đức Thánh Cha đã đọc Kinh Truyền tin với toàn thể các tín hữu và khách hành hương hiện diện và Ngài đã ban phép lành cho toàn thể mọi người.

Sau Kinh Truyền tin, Đức thánh Cha đã nhắn nhủ với mọi người hiện diện rằng: “Hôm qua, tại Palermo, đã công bố Phong chân Phước cho Don Puglisi, linh mục tử đạo, đã bị mafia giết vào năm 1993. Don Puglisi là một linh mục đầy gương mẫu; ngài đã dâng hiến cuộc đời một cách đặc biệt cho công việc mục vụ giới trẻ, bằng cách giáo dục những người trẻ theo tinh thần Tin mừng để mang họ ra khỏi thế giới của tội ác. Vì thế, Ngài đã bị chống đối và giết chết. Tuy vậy, trên thực tế, chính Ngài là người chiến thắng cùng với Đức Kitô phục sinh. Chúng ta tạ ơn Chúa vì tấm gương sáng ngời này, chúng ta hãy gìn giữ gương mẫu của ngài.”

Cuối cùng, Đức Thánh Cha chào mừng toàn thể mọi người hiện diện, các gia đình, các cộng đoàn giáo xứ đến từ Ý, Pháp, Tây Ban Nha, đặc biệt là các hội đoàn.

Nguyễn Minh Triệu sj


Đừng sợ hai để cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn và rộng mở con tim cho các sự mới mẻ của Thiên Chúa.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với hơn 250.000 thành viên các phong trào, hội đoán và hiệp hội giáo dân trong thánh lễ cử hành lúc 10 giờ rưỡi sáng 19-5, Chúa Nhật lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

Họ là các thành viên của 150 phong trào, hiệp hội và đoàn thể giáo dân trong Giáo Hội về Roma cử hành Năm Đức Tin. Hàng chục ngàn tín hữu không tìm được chỗ trong quảng trường đã đứng chật dọc đại lộ hòa giải, cho tới gần bờ sông Tevere. Cùng đồng tế thánh lễ với Đức Thánh Cha có hàng chục Hồng Y, Giám Mục và hàng trăm linh mục.

Mở đầu thánh lễ Đức Thánh Cha đã làm phép nước xin Chúa chúc lành cho nước, là thụ tạo tuyệt vời Chúa đã dựng nên để trao ban phong phú cho đât đai, sự tươi mát và khuây khỏa cho thân xác con người, dấu chỉ lòng lành của Chúa, của sự giải thoát dân Chúa khỏi ách nô lệ bên Ai Cập, giải khát họ trong sa mạc, là hình ảnh của nước hằng sống, của giao ước mới và của bí tích tái sinh khởi đầu nhân loại mới, tự do khỏi sự thối nát của tội lỗi.

Sau đó các Phó Tế đã rảy nước thánh trên cộng đoàn trong khi ca đoàn Sistina hát thánh ca ”Tôi đã thấy nước chảy ra từ bên phải Đền Thờ, nước đó chảy tới những ai thì ban ơn cứu độ, và họ hát Halleluia.”

Các bài Sách Thánh đã được tuyên đọc bằng tiếng Tây Ban Nha và Anh. Phúc Âm được hát bằng tiếng Ý. Các bài thánh ca và ca tiếp liên được hát bằng tiếng Latinh.

Giảng trong thánh lễ Đức Thánh Cha nói: trong ngày hôm nay chúng ta chiêm ngắm và sống lại trong phụng vụ biến cố Chúa Kitô phục sinh đổ Thánh Thần xuống trên Giáo Hội, một biến cố ơn thánh tràn đầy Nhà Tiệc Ly ở Giêrusalem để rồi lan tràn ra trên toàn thế giới.

Điều gì đã xảy ra trong ngày xa xưa ấy nhưng cũng gần gũi vì đạt tới con tim chúng ta? Thánh sử Luca trả lời cho câu hỏi này qua bài đọc Sách Công Vụ chúng ta vừa nghe (Cv 2,1-11). Thánh sử đưa chúng ta trở về Giêrusalem, lên tầng trên của phòng tiệc ly, nơi các Tông Đồ đang tụ họp. Tiếp đến Đức Thánh Cha đã ghi nhận vài yếu tố trong Phúc Âm lôi kéo sự chú ý: tiếng động mạnh bất thình đến từ trời như tiếng gió thổi tràn đầy căn nhà và các lưỡi lửa chia ra đậu trên đầu từng Tông Đồ. Ngài nói:

Tiếng động và các lưỡi lửa là các dấu chỉ chính xác và cụ thể đụng chạm tới các Tông Đồ, không chỉ bề ngoài, nhưng cả trong nội tâm nữa; trong tâm trí. Hậu qủa là ”tất cả đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần”, là Đấng tỏa thoát ra sự năng động không thể cưỡng lại được của Người, với các kết qủa gây kinh ngạc: ”Họ bắt đầu nói các tiếng khác trong cách thức Thần Khí cho họ quyền diễn tả”. Khi đó mở ra trưởc chúng ta một quang cảnh hoàn toàn bất ngờ: một đám đông đã tụ tập lại và tràn đầy kinh ngạc, bởi vì mỗi người nghe các Tông Đố nói trong tiếng riêng của mình. Tất cả sống một kinh nghiệm mới, chưa từng xảy ra trước đó: “Chúng ta nghe họ nói trong ngôn ngữ của chúng ta”. Và họ nói về các việc vĩ đại của Thiên Chúa.

Tiếp tục bài giảng Đức Thánh Cha nêu bật ba từ gắn liền với hoạt động của Chúa Thánh Thần: đó là sự mới mẻ, hòa hợp và sứ mệnh rao truyền Tin Mừng. Sự mới mẻ luôn khiến cho chúng ta hơi sợ hãi, bởi vì chúng ta cảm thấy chắc chắn hơn, nếu chúng ta kiểm soát được mọi sự, nếu chính chúng ta là những người xây dựng, lên chương trình, dự tính cho cuộc sống chúng ta theo các lược đồ, các an ninh và sở thích của chúng ta. Và điều này cũng xảy ra với Thiên Chúa. Thường khi chúng ta theo Chúa, tiếp nhận Người, nhưng chỉ tới một điểm nào đó thôi; chúng ta khó mà tín thác nơi Người với sự tin tưởng tràn đầy bằng cách để cho Chúa Thánh Thần hoạt động; Người là linh hồn, là Đấng hướng đẫn cuộc sống chúng ta trong tất cả mọi lựa chọn. Chúng ta sợ rằng Thiên Chúa làm cho chúng ta đi theo các con đường mới, ra khỏi chân trời thường hạn hẹp, khép kín và ích kỷ của chúng ta, để rộng mở chúng ta cho các chân trời mới. Nhưng trong toàn lịch sử cứu độ, khi Thiên Chúa mặc khải, Người đều mang tới sự mới mẻ, biến đổi và xin chúng ta hoàn toàn tín thác nơi Người: ông Noê đóng tầu bị mọi người chê cười nhưng được cứu rỗi; tổ phụ Abraham bỏ quê hương chỉ với một lời hứa trong tay; ông Môshê đương đầu với quyền lực của pharaô và hướng dẫn dân Do thái tới sự tự do; các Tông Đồ sợ hãi đóng kín trong nhà tiệc ly, đi ra với lòng can đảm để loan báo Tin Mừng. Không phải sự sự mới mẻ vì cái mới mẻ, việc tìm kiếm cái mới để vươt thắng sự nhàm chán, như thường xảy ra trong thời đại chúng ta. Sự mới mẻ mà Thien Chúa đem vào trong cuộc sống chúng ta là điều được thực hiện thật sự, điều trao ban cho chúng ta niềm vui đích thực, sự thanh thản đích thực, bởi vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta và chỉ muốn thiện ích cho chúng ta. Chúng ta hãy thử hỏi xem chúng ta có rộng mở cho ”các ngạc nhiện của Thiên Chúa” hay không? Hay chúng ta đóng kín chính mình vì sợ hãi đối với sự mới mẻ của Chúa Thánh Thần? Chúng ta có can đảm đi theo các con đường mới mà sự mới mẻ Thiên Chúa cống hiến cho chúng ta, hay chúng ta bảo vệ mình đóng kín trong các cấu trúc tàn tạ vì đã mất khả năng tiếp đón?

Đề cập tới sự hòa hợp là hoa trái hoạt động của Chúa Thánh Thần Đức Thánh Cha nói: Một cách bề ngoài, xem ra Chúa Thánh Thần tạo ra sự mất trật tự trong Giáo Hội, bởi vì Người đem tới sự khác biệt các đặc sủng, các ơn; nhưng dưới hoạt động của Người tất cả điều này, trái lại, là một sự phong phú lớn, bởi vì Chúa Thánh Thần là Thần Khí của hiệp nhất; sự hiệp nhất không có nghĩa là sự đồng nhất, nhưng dẫn đưa tất cả tới sự hài hòa. Trong Giáo Hội Chúa Thánh Thần tạo ra sự hài hòa. Tội rất thích kiểu nói của Một giáo phụ gọi Chúa Thánh Thần ”chính là sự hài hòa”. Chỉ có Người mới có thể dấy lên sự khác biệt, cái đa dạng, đồng thời lại tạo ra sự hiệp nhất. Cả ở đây nữa khi chúng ta muốn làm ra sự khác biệt, thì lại đóng kín trong các riêng tư của chúng ta, trong các chủ trương loại trừ của chúng ta và gây chia rẽ. Và khi chúng ta muốn tạo ra sự hiệp nhất theo các dự tính nhân loại của chúng ta, chúng ta kết thúc bằng việc tạo ra sự đồng nhất, đồng nhất hóa. Trái lại, nếu chúng ta để cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn, thì sự phong phú, sự đa dạng, sự khác biệt không bao giờ trở thành xung khắc, bởi vì Chúa Thánh Thần thúc đẩy sống sự đa dạng trong niềm hiệp thông của Giáo Hội. Việc đồng hành trong Giáo Hội, được hướng dẫn bởi các Chủ Chăn có một đặc sủng và sứ vụ đặc biệt, là dấu chỉ hoạt động của Chúa Thánh Thần. Giáo hội tính là một đặc thái nền tảng đối với mỗi một kitô hữu, đối với mỗi một cộng đoàn và phong trào. Chính Giáo Hội đưa Chúa Kitộ tới cho tôi và đưa tôi tới với Cháu Kitô. Các con đường song song nguy hiểm! Khi ta mạo hiểm vượt qúa giáo lý và Cộng đoàn giáo hội và không ở trong chúng, thì ta không hiệp nhất với Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô (x. 2 Ga 9). Như thế chúng ta hãy tự vấn xem tôi có rộng mở cho sự hòa hợp của Chúa Thánh Thần, bằng cách thắng vượt mọi chủ trương riêng tư không? Tôi có để cho Người hướng dẫn tôi sống trong Giáo Hội và với Giáo Hội hay không?

Điểm sau cùng là sứ mệnh rao truyền Tin Mừng. Đức Thánh Cha nói: Các thần học gia xưa kia nói: linh hồn là một loại thuyền buồm, Chúa Thánh Thần là gió thổi vào cánh buồm để làm cho thuyền tiến tới, các thúc đẩy của gió là các ơn của Thần Khí. Không có sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, không có ơn thánh của Người, chúng ta không tiến tới. Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta bước vào trong mầu nhiệm của Thiên Chúa hằng sống và cứu chúng ta khỏi nguy hiểm của một Giáo Hội vô ngộ và tự quy chiếu về chính mình, đóng kín trong tường rào của mình. Người thúc đẩy chúng ta mở cửa để ra ngoài, để loan báo và làm chứng cho cuộc sống mới của Tin Mừng, để thông truyền niềm vui của đức tin, của cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô. Chúa Thánh Thần là linh hồn của sứ mệnh loan báo Tin Mừng. Điều đã xảy ra tại Giêrusalem cách đây 2000 năm không phải là một sự kiện xa chúng ta, mà là một sự kiện đạt tới chúng ta, mà mỗi người trong chúng ta kinh nghiệm. Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống trong Nhà Tiệc Ly tại Giêrusaém chỉ là sự khởi đầu, một sự khởi đầu kéo dài. Chúa Thánh Thần là ơn tuyệt diệu Chúa Kitô phục sinh ban cho các Tông Đồ, nhưng Người muốn nó đến với tất cả mọi người. Chúa Giêsu nói Người sẽ xin Thiên Chúa Cha ban Đấng ủi an để Người ở cùng các môn đệ luôn mãi (Ga 14,16). Chúa Thánh Thần là ”Đấng an ủi” trao ban can đảm để chúng ta rong ruổi trên các nẻo đường thế giới và loan báo Tin Mừng. Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta trông thấy chân trời, và thúc đẩy chúng ta đi tới các vùng ngoại ô cuộc đời để loan báo cuộc sống của Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta hãy tự vấn xem chúng ta có khuynh hướng khép kín trong chính mình, trong nhóm của mình, hay chúng ta để cho Chúa Thánh Thần rộng mở cho sứ mệnh truyền giáo.

Phụng vụ hôm nay là một lời cầu lớn mà Giáo Hội dâng lên Thiên Chúa Cha cùng với Chúa Giêsu để Người canh tân việc đổ tràn đầy Chúa Thánh Thần xuống. Mỗi người trong chúng ta, mỗi nhóm, mỗi phong trào, trong sự hài hòa của Giáo Hội, hãy hướng lên Thiên Chúa Cha để xin ơn ấy. Cả ngày nay nữa như khi mới nảy sinh, cùng với Đức Maria, Giáo Hội khẩn nài” Lậy Chúa Thánh Thần xin hãy đến, xin hãy đổ đầy con tim của các tín hữu Chúa và đốt lên trong đó ngọn lửa tình yêu! Amen.

Hàng trăm linh mục đã giúp Đức Thánh Cha cho các tín hữu chịu Mình Thánh Chúa.

Sau lời nguyện cuối lễ Đức Tổng Giám Mục Fisichella, Chủ tịch Hội Đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng, đại diện mọi người cám ơn Đức Thánh Cha đã cho họ sống kinh nghiệm gặp gỡ trong hai ngày. Đặc biệt vì ngài đã chỉ cho thấy con đường và kiểu cách tái rao truyền và làm chứng cho Tin Mừng giữa lòng thế giới.

Trước khi kết thúc thánh lễ Đức Thánh Cha đã nói: Anh chị em thân mến, lễ hội đức tin bắt đấu với buổi canh thức hôm qua và đạt tột đinh với bí tích Thánh Thể sáng nay, sắp kết thúc. Một lễ Hiện Xuống mới đã biến quảng trường thánh Phêrộ trở thành Nhà Tiệc Ly lộ thiên. Chúng ta đã cùng sống trở lại kinh nghiệm của Giáo Hội mới nảy sinh, hiệp nhật trong lời cầu nguyện cùng với Đức Maria Me Chúa Giêsu (x Cv 1,14). Cả chúng ta nữa trong sự khác biệt của các đặc sủng, chúng ta sống kinh nghiệm vẻ đẹp của tình hiệp nhất, chỉ là một. Đó là công trình của Chúa Thánh Thần, là Đấng luôn luôn canh tân sự hiệp nhất của Giáo Hội.

Tôi xin cám ơn tất cả các phong trào, cộng đoàn, đoàn thể, hiệp hội. Anh chị em là một ơn, và là sự phong phú cho Giáo Hội. Chính anh chị em là sự giầu có của Giáo Hội. Tôi đặc biệt cám ơn tất cả các anh chị em đến từ Roma và biết bao niêu miền khác trên toàn thế giới. Hãy luôn luôn đem theo sức mạnh của Tin Mừng! Đừng sợ hãi! Hãy luôn tươi vui và say mê đối với sự hiệp thông của Giáo Hội! Chúa phục sinh luôn ở với anh chị em và Đức Mẹ sẽ che chở anh chị em! Chúng ta hãy nhớ tới các anh chị em vùng Emilia Romagna, nạn nhân của trận động đất ngày 20 tháng 5 năm ngoái. Tôi cũng cầu nguyện cho Liên hiệp các hiệp hội thiện nguyện Italia chống ung thư.

Tiếp đến Đức Thánh Cha đã xông hương ảnh Đức Mẹ phần rỗi của dân Roma, trong khi cộng đoàn hát kinh Lậy Nữ Vương Thiên Đàng, rồi ngài ban phép lành cuối lễ cho tất cả mọi người.

Linh Tiến Khải - May 26, 2013

 

Đức Thánh Cha Phanxicô tôn phong hơn 800 Hiển Thánh

VATICAN. Sáng chúa nhật 12-5-2013, ĐTC Phanxicô đã ghi vào sổ bộ các thánh của Giáo Hội hơn 800 vị Hiển Thánh mới. Đây là lễ tôn phong Hiển Thánh đầu tiên trong triều đại của Đức Phanxicô.

- Đứng đầu là thánh Antonio Primaldo và 800 vị tử đạo tại thành phố Otranto, nam Italia. Các vị bị người Thổ Nhĩ Kỳ Hồi giáo giết hại cách đây hơn 530 năm vì không chịu bỏ đức tin Công Giáo để theo Hồi giáo.

Hồi đó, quân Ottoman Thổ Nhĩ kỳ hùng hậu vây hãm thành Otranto và chiếm được thành vào ngày 11-8-1480. Nhiều người bị giết chết và 3 ngày sau đó viên chỉ huy ra lệnh tảo thanh càn quét tất cả những người còn sống sót trong thành Otranto, những người nam từ 15 tuổi trở lên. Tổng cộng có 800 người bị bắt. Họ bị đặt trước hai lựa chọn: một là bỏ đạo Kitô để theo Hồi giáo, hay là chịu chém đầu. Cụ già Antonio Pezzulla, cũng gọi là Primaldo, làm nghề thợ may, thay mặt tất cả mọi người trả lời: ”Chúng tôi tin nơi Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, và vì Chúa Giêsu Kitô, chúng tôi sẵn sàng chịu chết. Cho đến nay chúng tôi đã chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và cứu vãn tài sản cũng như mạng sống của chúng tôi; giờ đây chúng tôi cần chiến đấu cho Chúa Giêsu Kitô, để cứu vãn thiện ích và linh hồn của chúng tôi”.

Thế là các tù nhân bị chia thành từng nhóm 50 người và dẫn lên đồi Minerva ở ven thành, nay được gọi là ”Đồi các vị tử đạo”. Tại đây tất cả đều bị chém đầu, trước sự hiện diện của những người thân thích họ hàng. Lịch sử còn ghi lại rằng trong cuộc tàn sát các vị tử đạo, một người Thổ nhĩ kỳ tên là Bersabei đã trở lại đạo khi chứng kiến lòng can đảm của những người thành Otranto chịu chết vì đức tin. Cả ông Bersabei cũng chịu tử đạo do tay của các bạn đồng ngũ.

- Đứng thứ hai trong danh sách là nữ chân phước là Laura thánh nữ Catarina Siena Montoya, người Colombia, sáng lập dòng các nữ tu thừa sai Đức Mẹ Vô Nhiễm và Thánh Nữ Catarina, qua đời năm 1949 tại Belencito-Medellín, thọ 75 tuổi.

Khi được 35 tuổi, chị Laura, được mẹ tháp tùng, đã cùng với 4 nữ thừa sai giáo lý viên cho thổ dân rời bỏ thành Medellín để đi tới Dabeiba hẻo lánh vào ngày 5-5-1914, thi hành công tác giáo dục và giảng dạy giáo lý cho các thổ dân thuộc bộ lạc Cuna.

Mặc dù bị bệnh và phải ngồi xe lăn trong 9 năm cuối đời, Mẹ Laura thánh nữ Catarina tiếp tục hướng dẫn và linh hoạt hội dòng. Mẹ qua đời năm 1949. Lúc đó dòng đã được 500 nữ tu và khoảng 100 nữ tập sinh, phục vụ 22 sắc tộc thổ dân khác nhau. Về sau số nữ tu gia tăng quá gấp tội và hiện nay dòng có 850 nữ tu hoạt động tại 21 quốc gia, phần lớn tại Mỹ châu la tinh, nhưng cũng có tại hai nước Phi châu và Âu Châu như Italia và Tây Ban Nha.
- Sau cùng là nữ chân phước Maria Guadalupe García Zavala, người Mêhicô, đồng sáng lập dòng các nữ tỳ thánh thánh nữ Margarita Maria và người nghèo, qua đời năm 1963 thọ 85 tuổi.

Thánh nữ quen gọi là Lupita, sinh trong trong một gia đình thân phụ là một thương gia. Vốn là một thiếu nữ đẹp và dễ thương, đính hôn năm 23 tuổi, nhưng rồi Lupita cảm thấy tiếng gọi dâng mình cho Chúa trong đời sống tu trì, đặc biệt quan tâm đến những người bệnh tật và nghèo khổ. Với sự trợ giúp của cha linh hướng, chị Lupita thành lập dòng nữ ”Nữ tỳ Thánh Nữ Margarita Maria và người nghèo”.

Chị Lupita rất quan tâm đến các bệnh nhân và thường dạy các nữ tu ”hãy săn sóc người bệnh như săn sóc chính Chúa Kitô”. Mẹ cũng là một phụ nữ tốt lành, khiêm tốn và có lòng kính mến Thiên Chúa hết lòng, và tôn sùng Thánh Tâm và Thánh Thể Chúa.

Trong thời bách hại tại Mêhicô, Mẹ Lupita cùng với một số nữ tu đã liều mạng giấu kín trong nhà thương một số LM và cả Đức Cha Francisco Orozco y Jimenez, TGM giáo phận Guadalajara là giáo phận lớn thứ hai tại Mêhicô. Lúc sinh thời, Mẹ Lupita đã thành lập 11 cơ sở của dòng tại Mêhicô, và sau khi Mẹ qua đời, dòng tiếp tục phát triển và hiện nay dòng các nữ tỳ thánh Margarita và người nghèo có 22 cơ sở tại Mêhicô, Perù, đảo Iceland, Hy Lạp và Italia.
Mẹ Lupita là phụ nữ thứ hai người Mehicô được phong hiển thánh.

Thánh lễ tôn phong

Thánh lễ phong thánh bắt đầu lúc 9 giờ rưỡi sáng chúa nhật 12-5-2013, trước sự hiện diện của hơn 100 ngàn tín hữu. Có 60 vị đồng tế với ĐTC gồm các HY, GM và các linh mục liên hệ đặc biệt với các vị được tôn phong.

Trước khi bắt đầu thánh lễ, cộng đoàn đã hát kinh cầu các thánh tiếp đến ĐHY Tổng trưởng Bộ Phong thánh, Angelo Amato đã thỉnh cầu ĐTC ghi vào sổ bộ các thánh của Giáo Hội các chân phước Primaldo và các bạn tử đạo, chân phước Laura Montoya và chân phước Maria Guadalupe García Zavala. Tiếp đến cộng đoàn đã hát kinh cầu xin ơn Chúa Thánh Thần. Rồi ĐTC long trọng đọc công thước phong thánh:

”Để tôn vinh Chúa Ba Ngôi và tuyên dương đức tin Công Giáo và phát triển đời sống Kitô, với quyền bính của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta, của hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, sau khi suy nghĩ chín chắn, khẩn cầu ơn phù trợ của Chúa và lắng nghe ý kiến của nhiều anh em trong hàng Giám Mục, chúng tôi tuyên bố và xác định là Hiển Thánh các vị chân phước Antonio Primaldo và các bạn, Laura thánh Catarina Siena Montoya y Upegui, và Maria Guadalupe García Zavala, và chúng tôi ghi tên các vị vào sổ bộ các thánh, đồng thời quy định rằng trong toàn thể Giáo Hội, các vị phải được tôn kính với lòng sùng mộ giữa các thánh. Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Cộng đồng hát kinh Te Deum tạ ơn Thiên Chúa, rồi hài cốt các thánh được rước lên ĐTC hôn kính trước khi được đặt trên giá cao cạnh bàn thờ.

Bài giảng thánh lễ

Trong bài giảng thánh lễ, sau khi gợi lại vài nét nổi bật trong cuộc đời của các vị thánh mới: trung thành với Chúa Kitô cho đến độ đổ máu đào; lòng hăng say truyền giáo, và làm chứng tá bác ái, ĐTC rút ra những hệ luận thực hành cho đời sống của các tín hữu. Ngài nói:

”Hôm nay, Giáo Hội đề nghị cho chúng ta tôn kính một đoàn binh các vị tử đạo, đã được cùng nhau kêu gọi đạt tới chứng tá tột đỉnh về Tin Mừng vào năm 1480. Khoảng 800 người, sống sót sau cuộc bao vây và xâm lăng của quân Ottoman ở thành Otranto, đã bị chém đầu gần thành phố ấy. Họ khước từ không chối bỏ đức tin và đã chịu chết trong lúc tuyên xứng Chúa Kitô phục sinh. Từ đâu họ tìm được sức mạnh để trung thành như thế? Thưa là chính nơi đức tin, làm cho họ nhìn xa hơn những giới hạn của cái nhìn con người, vượt xa hơn biên cương của đời sống trần thế, đức tin làm cho họ chiêm ngắm ”các tầng trời mở rộng” như thánh Stephano đã nói - và Chúa Kitô sống động ở bên hữu Chúa Cha”.

”Các bạn thân mến, chúng ta hãy bảo tồn đức tin chúng ta đã nhận lãnh, và là kho tàng đích thực của chúng ta, chúng ta hãy canh tân lòng trung thành với Chúa, dù giữa những chướng ngại và không được thông cảm; Thiên Chúa không bao giờ để cho chúng ta thiếu sức mạnh và sự thanh thản. Trong khi chúng ta tôn kính các vị tử đạo thành Otranto, chúng ta hãy cầu xin Chúa nâng đỡ bao nhiêu tín hữu Kitô ngày nay và tại nhiều nơi trên thế giới đang còn phải chịu bạo lực và xin Chúa ban cho họ lòng can đảm trung thành và đáp lại sự ác bằng sự thiện.”
ĐTC nói tiếp bằng tiếng Tây Ban Nha và nhắc đến thánh nữ Laura Montoya mẫu gương truyền giáo, vị thánh đầu tiên của Giáo hội tại Colombia:

”Thánh nữ là ”dụng cụ ruyền giáo trước tiên như một giáo viên rồi như người mẹ tinh thần của các thổ dân, những người mà Mẹ mang lại hy vọng cho họ, đón tiếp họ với tình thương đã học từ Thiên Chúa và đưa họ đến cùng Chúa bằng một phương pháp sư phạm hữu hiệu, tôn trọng nền văn hóa của họ và không chống lại nền văn hóa ấy.

Trong công trình truyền giảng Tin Mừng, Mẹ Laura thực sự trở nên mọi sự cho mọi người, như lời thánh Phaolô (Xc 1 Cr 9,33). Cả ngày nay, các con cái tinh thần của thánh nữ đang sống và mang Tin Mừng đến những nơi xa xăm nhất và túng thiếu, như một thứ tiền tuyến của Giáo Hội. Vị thánh đầu tiên sinh ra tại đất nước Colombia tươi đẹp này dạy chúng ta hãy quảng đại với Thiên Chúa, và không sống đức tin một mình, như thế có thể sống đức tin một cách cô lập, nhưng biết thông truyền đức tin, mang niềm vui Tin Mừng bằng lời nói và chứng tá cuộc sống trong mọi môi trường chúng ta sống. Tại bất kỳ nơi nào chúng ta sinh sống, hãy chiếu tỏa cuộc sống Tin Mừng. Thánh nữ dạy chúng ta nhìn tôn nhan Chúa Giêsu phản ánh nơi tha nhân, vượt thắng sự dửng dưng và cá nhân chủ nghĩa, làm hao mòn cộng đồng Kitô và tâm hồn chúng ta, đón nhận mọi người không thành kiến, không cưỡng bách, nhưng với tình thương, trao ban những gì tốt đẹp nhất của chúng ta cho họ và nhất là chia sẻ với họ điều mà chúng ta có quí giá nhất, không phải là công trình của chúng ta, và điều mà chúng ta sở hữu, nhưng chỉ mình Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài”.

Tiếp tục bài giảng trong lễ phong thánh sáng hôm qua tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC đề cập đến ý tưởng thứ ba: trong bài Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu cầu nguyện với những lời này: ”Con đã và sẽ làm cho cho họ biết danh Cha, để tình thương mà Cha đã cho con cũng được ở nơi họ và con ở trong họ” (Ga 17,26). Lòng trung thành của các vị tử đạo cho đến chết và việc công bố Tin Mừng cho mọi người ăn rễ sâu nơi tình thương của Thiên Chúa được phú vào tâm hồn chúng ta nhờ Chúa Thánh Linh (Xc Rm 5,5), và trong chứng tá mà chúng ta phải trình bày về tình thương này trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Thánh nữ María Guadalupe García Zavala đã biết rõ điều đó. Khi từ bỏ một cuộc sống tiện nghi thoải mái - cuộc sống này và thái độ trưởng giả của tâm hồn mang lại bao nhiêu thiệt hại - khi từ bỏ cuộc sống tiện nghi như thế để theo tiếng gọi của Chúa Giêsu, thánh nữ dạy ta yêu mến sự thanh bần, để có thể yêu mến người nghèo và bệnh nhân hơn nữa. Mẹ Lupita đã quì xuống trên nền nhà thương trước những bệnh nhân và người bị bỏ rơi để phục vụ họ với lòng dịu dàng và cảm thương. Và điều này có nghĩa là động chạm đến thân xác Chúa Kitô. Cac bệnh nhân, người nghèo, người sắp chết là thân mình Chúa Kitô. Cả ngày nay con cái tinh thần của Mẹ cũng đang tìm cách phản chiếu tình thương của Thiên Chúa qua các hoạt động bác ái, không nề quản hy sinh và đương đầu với bất kỳ chướng ngại nào bằng dịu dàng, kiêm trì tông đồ và can đảm:

”Vị tân thánh nữ người Mêhicô này mời gọi chúng ta hãy yêu mến như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta, và điều này có nghĩa là không co cụm vào mình, trong những vấn đề, các ý tưởng, tư lợi của mình, nhưng đi ra ngoài và gặp gỡ những người đang cần được quan tâm, cảm thông, giúp đỡ, để mang lại cho họ sự gần gũi nồng nhiệt của tình yêu Thiên Chúa, qua những cử chỉ tế nhị và yêu thương chân thành.

Và ĐTC kết luận với lời mời gọi tất cả mọi người:

”Lòng trung thành với Chúa Kitô và Tin Mừng của Chúa, để loan báo bằng lời nói và cuộc sống, làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa bằng tình thương của chúng ta, bằng đức bác ái của chúng ta với tất cả mọi người: đó là những tấm gương sáng ngời và giáo huấn mà ba vị thánh được tôn phong hôm nay cống hiến cho chúng ta, và cũng gợi lên những câu hỏi cho đời sống Kitô của chúng ta: Tôi trung thành với Chúa Kitô như thế nào? Chúng ta hãy mang theo mình câu hỏi này trong ngày hôm nay. Tôi có khả năng làm cho thấy đức tin của tôi trong niềm tôn trọng, nhưng với lòng can đảm hay không? Tôi có chú ý đến tha nhân, tôi có nhận ra người đang ở trong tình trạng túng quẫn, tôi có thấy nơi mọi người là những anh chị em của tôi cần được yêu thương hay không? Chúng ta hãy cầu xin, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria và các thánh mới, xin Chúa làm đầy cuộc sống của ta bằng niềm vui tình thương của Ngài. Amen”.

Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đang

Trước khi kết thúc thánh lễ, ĐTC đã chủ sự buổi kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng. Ngài nhắc lại giá trị buổi tôn phong các thánh hôm nay và thêm lời kêu gọi ủng hộ sự sống và quyền của các phội thai người, nhân dịp cuộc tuần hành cho sự sống ở Roma sáng hôm qua. Ngài nói:

”Tôi mời gọi hãy duy trì sự chú ý của tất cả mọi người về một đề tài rất quan trọng là sự tôn trọng sự sống con người từ lúc mới được thụ thai. Về vấn đề này tôi vui mừng nhắc đến việc thu thập các chữ ký diễn ra chúa nhật hôm nay tại nhiều giáo xứ Italia có mục đích ủng hộ sáng kiến Âu Châu ”một người trong chúng ta” để bảo đảm việc bảo vệ pháp lý cho các phôi thai, bảo vệ mọi người từ lúc đầu tiên của cuộc sống. Một giai đoạn đặc biệt đối với những người quan tâm bảo vệ thính chất thánh thiêng của sự sống con người là ”Ngày Tin Mừng sự sống” sẽ diễn ra tại Vatican trong khuôn khổ Năm Đức Tin vào ngày 15 và 16-6 tới đây.

Sau khi ban phép lành cho các tín hữu trong niềm hân hoan của mọi người, ĐTC đã cởi bỏ áo lễ, bắt tay chào thăm tất cả các HY hiện diện, rồi ngài lên xe díp mui trần màu trắng, tiến qua các lối đi ở quảng trường để chào thăm các tín hữu. Thỉnh thoảng xe dừng lại để ngài hôn và chúc lành cho các hài nhi được các nhân viên an ninh tháp tùng bế lên cao và trao cho ngài. Xe chở ĐTC chạy cả ra Đại lộ Hòa Giải nối liền quảng trường Thánh Phêrô tới gần gờ sông Tevere để chào các tín hữu đứng hai bên đường vì không còn chỗ cho họ trong quảng trường.
Cảm động nhất trong giai đoạn chót, ĐTC xuống xe chúc lành thăm hỏi mấy chục anh chị em tàn tật và bệnh nhân ngồi trên các xe lăn.

Cũng nên nói thêm rằng hiện diện trong thánh lễ phong thánh sáng hôm qua, cũng có các phái đoàn chính thức của 3 quốc gia có các vị thánh mới được tôn phong. Phái đoàn Colombia do Tổng thống Juan Manuel Santos Calderón và toàn tùy tùng, tổng cộng 20 người; tiếp đến là phái đoàn Italia do Bà Bộ trưởng tư pháp Anna Maria Cancellieri hướng dẫn và đoàn tùy tùng gồm 6 người. Sau cùnglà Phái đoàn của chính phủ Mêhicô do ông Roberto Herrera Mena, Phó Tổng Giám đốc tôn giáo vụ thuộc Phủ Tổng thống và đoàn tùy tùng.

G. Trần Đức Anh OP

 

Đức Thánh Cha cử hành thánh lễ với 150 ngàn thành viên các Huynh Đoàni

HVATICAN. Hơn 150 ngàn thành viên các Huynh đoàn từ Italia và một số nước Âu Châu đã tham dự thánh lễ với ĐTC Phanxicô sáng chúa nhật 5-5-2013 tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Trong chương trình cử hành Năm Đức Tin, chúa nhật 5-5-2013 được gọi là Ngày của các Huynh đoàn, và lòng đạo đức bình dân. ĐTC Phanxicô đã cử hành thánh lễ lúc 10 giờ sáng tại quảng trường thánh Phêrô, trước sự tham dự của hơn 150 ngàn tín hữu dưới bầu trời lúc mưa lúc tạnh. Họ đứng tràn qua tới quá nửa Đại Lộ Hòa Giải.

Từ 10 thế kỷ qua trong Giáo Hội, có các Huynh đoàn là những hội đoàn được thành lập để cổ võ lòng đạo đức bình dân của các tín hữu. Các Huynh đoàn thường nhận Đức Mẹ hoặc một vị thánh bổn mạng, có nhà thờ làm trụ sở gốc và có tôn chỉ được giáo quyền công nhận. Họ cũng thực hiện nhiều công tác bác ái và tương trợ.

Trong số các Huynh đoàn về Roma hành hương nhân dịp Năm Đức Tin, đa số từ Italia, nhưng cũng có một số từ các nước Pháp, Tây Ban Nha, Ai Len, và một vài nước Âu Châu khác. Họ mặc đồng phục và mang cờ hiệu của Huynh đoàn.

Đồng tế với ĐTC có Đức TGM Salvatore Fisichella, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh tái truyền giảng Tin Mừng, và vị Tổng thư ký của Hội đồng là Đức José Octavio Ruiz Arenas, người Tây Ban Nha, cùng với một số GM và khoảng 380 Linh mục.
Phần thánh ca trong thánh lễ, ngoài ca đoàn Sistina của Tòa Thánh, còn có 4 ca đoàn khác đảm trách, đông nhất là ca đoàn ”Mẹ Giáo Hội” với 140 ca viên.

Bài giảng của ĐTC

Trong bài giảng thánh lễ, ĐTC đặc biệt nhấn mạnh đến 3 đặc tính mà các Huynh đoàn phải có, đó là sống theo tinh thần Tin Mừng, thuộc về và gắn bó với Giáo Hội, sau cùng là có tinh thần truyền giáo. Ngài nói:
Anh chị em thân mến,

Anh chị em thật can đảm đến đây dưới trời mưa thế này... Xin Chúa chúc lành thật nhiều cho anh chị em!
Trong hành trình Năm Đức Tin, tôi vui mừng cử hành thánh lễ này đặc biệt dành cho các Huynh Đoàn: đây là một thực tại truyền thống trong Giáo Hội, thực tại này trong thời gian gần đây đã được canh tân và tái khám phá. Tôi thân ái chào thăm tất cả anh chị em, đặc biệt là các Huynh đoàn đến từ nhiều nơi trên thế giới! Xin cám ơn sự hiện diện và chứng tá của anh chị em!

Trong Tin Mừng, chúng ta đã nghe một đoạn diễn văn từ giã của Chúa Giêsu, được thánh sử Gioan thuật lại trong khung cảnh bữa Tiệc Ly. Chúa Giêsu tâm sự với các tông đồ những tư tưởng cuối cùng của Ngài, như một di chúc tinh thần, trước khi giã từ họ. Đoạn sách hôm nay nhấn mạnh sự kiện đức tin Kitô hoàn toàn qui trọng tâm vào tương quan với Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Ai yêu mến Chúa Giêsu thì cũng đón nhận nơi mình chính Ngài và Chúa Cha, và nhờ Chúa Thánh Linh, họ đón nhận Tin Mừng trong tâm hồn và cuộc sống họ. Ở đây chúng ta được chỉ cho thấy trung tâm từ đó mọi sự phải xuất phát và tất cả phải đồng qui về, đó là yêu mến Thiên Chúa, làm môn đệ Chúa Giêsu bằng cách sống Tin Mừng. Đức Biển Đức 16 khi ngỏ lời với anh chị em, đã dùng từ này là “evangelicità”, đặc tính Tin Mừng. Hỡi các huynh đoàn thân mến, lòng đạo đức bình dân mà anh chị em là một biểu hiện quan trọng, chính là một kho tàng của Giáo Hội và các GM Mỹ châu la tinh đã định nghĩa, một cách rất ý nghĩa, như là một linh đạo, một thần bí, là ”một không gian gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô”. Anh chị em hãy luôn kín múc nơi Chúa Giêsu là nguồn mạch vô tận, hãy củng cố đời sống đức tin của anh chị em, chăm lo học hỏi về tu đức, cầu nguyện riêng và chung với cộng đoàn, tham dự phụng vụ. Qua các thế kỷ, các huynh đoàn đã là lò hun đúc đời sống thánh thiện cho bao nhiêu người, họ đã sống một cách đơn sơ tương quan nồng nhiệt với Chúa. Anh chị em hãy quyết liệt nên thánh; đừng hài lòng với một cuộc sống Kitô tầm thường, nhưng hãy làm sao để việc tham gia huynh đoàn là một kích thích, trước tiên cho anh chị em, để ngày càng yêu mến Chúa Giêsu Kitô hơn nữa.

Đặc tính Giáo Hội
Cả đoạn sách Tông Đồ Công Vụ chúng ta đã nghe đọc, cũng nói với chúng ta về điều thiết yếu. Trong Giáo Hội sơ khai, người ta cảm thấy ngay nhu cầu phải phân định xem đâu là điều thiết yếu để trở thành Kitô hữu, để theo Chúa Kitô, và đâu là điều không thiết yếu. Các tông đồ và trưởng lão đã có một cuộc họp quan trọng tại Jerusalem, một ”công đồng” đầu tiên về đề tài này, về những vấn đề nảy sinh sau khi Tin Mừng được loan báo cho dân ngoại, cho những người không phải là Do thái. Đó là cơ hội Chúa Quan Phòng xếp đặt để giúp hiểu rõ hơn điều gì là thiết yếu, nghĩa là tin nơi Chúa Giêsu Kitô đã chịu chết và sống lại vì tội lỗi chúng ta, và yêu thương nhau như Chúa đã thương yêu chúng ta. Nhưng anh chị em hãy ghi nhận điều này là các khó khăn được khắc phục không phải ở bên ngoài, nhưng là bên trong Giáo Hội. Và đây là yếu tố thứ hai mà tôi muốn nhắc nhở anh chị em, như Đức Biển Đức 16 đã làm, nghĩa là ”Giáo Hội tính”.

”Lòng đạo đức bình dân là một con đường dẫn tới điều thiết yếu nếu được sống trong Giáo Hội qua sự hiệp nhất sâu xa với các vị Chủ chăn của anh chị em. Anh chị em thân mến, Giáo Hội rất yêu thương anh chị em! Anh chị em hãy hiện diện tích cực trong cộng đoàn như những tế bào sinh động, những viên đá sống động. Các GM Mỹ châu la tinh đã viết rằng lòng đạo đức bình dân mà anh em là một biểu hiện, chính là ”một thể thức hợp pháp để sống đức tin, một cách thức để cảm thấy mình là thành phần của Giáo Hội” (Văn kiện Aparecida 264). Đây là điều thật đẹp! Một cách thức hợp pháp để sống đức tin, một phương thức để cảm thấy mình là thành phần của Giáo Hội. Anh chị em hãy yêu mến Giáo Hội! Hãy để cho Giáo Hội hướng dẫn! Trong các giáo xứ, các giáo phận, anh chị em thực là một buồng phổi đích thực của đức tin và đời sống Kitô, một luồng gió mát! Tại quảng trường này, tôi thấy có rất nhiều loại dù khác nhau, nhiều mầu và dấu hiệu khác nhau. Giáo Hội cũng thế: Giáo Hội rất phong phú và có những cách thức diễn tả khác nhau, trong đó tất cả đều dẫn tới sự hiệp nhất, và hiệp nhất là gặp gỡ với Chúa Kitô.

Đặc tính truyền giáo
”Tôi muốn thêm một lời thứ ba nói lên đặc tính của anh chị em, đó là đặc tính truyền giáo. Anh chị em có một sứ mạng đặc thù và quan trọng, đó là giữ cho quan hệ giữa đức tin và các nền văn hóa các dân tộc của anh chị em được luôn sinh động, và anh chị em thực hiện điều đó qua lòng đạo đức bình dân. Chẳng hạn, khi anh chị em đi rước Thánh Giá với tất cả lòng tôn kính và yêu mến đối với Chúa, anh chị em không chỉ thi hành một cử chỉ bề ngoài: anh chị em tỏ cho thấy vị thế trung tâm của Mầu Nhiệm Phục Sinh của Chúa, cuộc khổ nạn, cái chết và sự sống lại của Ngài, Đấng đã cứu chuộc chúng ta; anh chị em hãy chỉ cho bản thân mình trước tiên và cho cộng đoàn thấy rằng cần phải theo Chúa Kitô trong con đường cụ thể của cuộc sống để được biến đổi. Cũng vậy khi anh chị em biểu lộ lòng sùng kính sâu xa đối với Đức Trinh Nữ Maria, anh chị em chỉ cho thấy mức độ thành tựu cao nhất của đời sống Kitô, Mẹ là Đấng nhờ tin và tuân phục thánh ý Thiên Chúa, cũng như nhờ suy niệm về Lời dạy và các hành động của Chúa Giêsu, Mẹ trở thành môn đệ tuyệt hảo của Chúa (Xc LG 53). Niềm tin này nảy sinh từ sự lắng nghe Lời Chúa, anh chị em biểu lộ qua những hình thức có sự can dự của các giác quan, tình cảm, những biểu tượng của các nền văn hóa khác nhau.. Và khi làm như thế, anh chị em giúp truyền đạt niềm tin cho tha nhân, và đặc biệt là những người đơn sơ, những người mà trong Tin Mừng Chúa Giêsu gọi là những người ”bé mọn”. Thực vậy khi cùng nhau tiến về các Đền thánh và tham dự các biểu hiện khác nhau của lòng đạo đức bình dân, người ta thường dẫn theo con cái và đưa những người khác can dự vào, việc làm ấy tự nó là một hành động rao giảng Tin Mừng” (Văn kiện Aparecida 264). Khi anh chị em đến các đền thánh, khi anh chị em mang gia đình, con cái đi theo, tức là anh chị em thi hành việc truyền giáo. Cần tiếp tục như vậy! Anh chị em cũng trở thành những người rao giảng Tin Mừng đích thực.! Ước gì các sáng kiến của anh chị em là những nhịp cầu, những con đường để dẫn đến Chúa Kitô, để đồng hành với Ngài. Và trong tinh thần ấy, anh chị em hãy luôn luôn chú ý đến đức bác ái. Mỗi Kitô hữu và mỗi cộng đoàn là thừa sai theo mức độ họ mang và sống Tin Mừng, làm chứng về tình thương của Thiên Chúa đối với tất cả mọi người, nhất là những người ở trong tình trạng khó khăn. Anh chị em hãy trở thành các nhà truyền giảng tình thương và sự dịu hiền của Thiên Chúa! Hãy trở thành những thừa sai của lòng từ bi Chúa, Đấng luôn luôn tha thứ cho chúng ta, luôn chờ đợi chúng ta và rất yêu thương chúng ta!

Và ĐTC kết luận rằng: ”Tin Mừng tính, Giáo Hội tính và Thừa sai tính. 3 từ này xin anh chị em đừng quên! Chúng ta hãy cầu xin Chúa luôn hướng dẫn tâm trí chúng ta hướng về Ngài, như những viên đá sống động của Giáo Hội, để mỗi hoạt động của chúng ta, toàn thể đời sống Kitô của chúng ta là một chứng tá rạng ngời về lòng từ bi và tình thương của Chúa. Như thế chúng ta sẽ tiến về mục tiêu cuộc lữ hành trần thế của chúng ta về Đần thánh rất đẹp là thành Jerusalem thiên quốc. Nơi đó chẳng còn đền thờ nào: chính Thiên Chúa và Chiên Con là Đền thờ của Ngài; và ánh sáng mặt trời mặt nhường chỗ cho vinh quang của Đấng Tối Cao. Amen

Lời cầu phổ quát

Trong phần lời nguyện giáo dân, cộng đoàn đã lần lượt cầu nguyện cho Giáo hội được Chúa Thánh Linh hướng dẫn, can đảm loan báo chân lý cho mọi người mà không sợ bách hại hoặc không được thông cảm; cầu cho ĐTC Phanxicô và tất cả các GM, để các vị được đồng hình dạng với Chúa Kitô, hằng ngày dâng hiến đời sống để cứu độ anh chị em trong sự kết hiệp với hy tế các vị dâng trên bàn thờ; cầu cho các nhà lập pháp và chính quyền, để các vị được sự khôn ngoan từ trên cao soi sáng, tận tụy tìm kiếm thiện ích đích thực và thăng tiến phẩm giá của mỗi người; cầu cho những ngừơi đau khổ, lo âu và nản chí để họ được an ủi nhờ sự thăm viếng của Thánh Linh trong nội tâm, tìm lại được niềm hy vọng, nghị lực và làm chứng cho mọi người về quyền năng sự phục sinh của Chúa. Sau cùng, là cầu cho gia đình của Chúa đang tụ họp trước bàn thờ, để họ được lòng sùng mộ chân thức và sự tôn thờ mầu nhiệm Chúa Kitô, được nuôi dưỡng nhờ Phúc Âm và Thánh Thể, họ trở thành những người thực thi bác ái, công lý và hòa bình.

Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng

Cuối thánh lễ, ĐTC chủ sự buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng. Trong bài huấn dụ ngắn, ngài nhắc đến sự hiện diện tinh thần của Mẹ Maria một sự hiện diện từ mẫu, quen thuộc như trong một gia đình, nhất là đối với các thành viên của các huynh đoàn. Lòng kính mến Đức Mẹ là một trong những đặc tính của lòng đạo đức bình dân, cần được nêu cao giá trị và hướng dẫn đúng đắn. Vì thế, ĐTC mời gọi các tín hữu suy niệm về chương cuối cùng trong Hiến chế Ánh Sáng muôn dân của Công đồng chung Vatican 2 về Giáo Hội, nói về Đức Mẹ Maria trong mầu nhiệm Chúa Kitô và Giáo Hội.

Ngài cũng chúc mừng các Giáo Hội Đông Phương mừng lễ Phục Sinh chúa nhật 5-5-2013 theo lịch Giuliano, và ngài mời gọi các tín hữu cùng với Mẹ Maria cầu xin Chúa ban ơn Thánh Linh, Đấng An ủi, xin Chúa an ủi và củng cố tất cả các tín hữu Kitô, nhất là những người cử hành lễ Phục Sinh giữa thử thách và đau thương, xin Chúa hướng dẫn họ trên con đường hòa giải và hòa bình.

ĐTC không quên nhắc đến lễ phong chân phước cho nữ giáo dân Francisca de Paula de Jesus, quen gọi là ”Nhà Chica” ở Brazil chiều thứ bẩy vừa qua (4-5). Ngài nói: ”Cuộc sống đơn sơ của vị chân phước hoàn toàn qui hướng về Thiên Chúa và đức bác ái, đến độ người ta gọi Người là ”Mẹ người nghèo”. Tôi chia vui với Giáo Hội tại Brazil vì người môn đệ sáng ngời này của Chúa.

Sau cùng, ĐTC đặc biệt chào Hội Meter ở Italia, nhân ngày các trẻ em nạn nhân của bạo hành. Ngài nói: ”Biến cố này là cơ hội để tôi nghĩ đến bao nhiêu trẻ em đã và đang chịu đau khổ vì bị lạm dụng. Tôi muốn quả quyết với các em rằng các em hiện diện trong kinh nguyện của tôi và tôi cũng muốn mạnh mẽ khẳng định rằng tất cả chúng ta phải dấn thân rõ ràng và can đảm để mỗi ngừơi, đặc biệt là các trẻ em thuộc những thành phần yếu thế nhất, luôn được bảo vệ và bênh đỡ.

Thánh lễ và buổi đọc kinh chỉ kéo dài 1 giờ 20 phút. ĐTC dành 50 phút để đi xe tiến qua các lối đi ở quảng trường để chào thăm các tín hữu. Ngài dùng xe có mái kính che mưa. Nhưng ở giai đoạn chót, ĐTC xuống khỏi xe để chào thăm nhiều anh chị em tàn tật ngồi trên ghế lăn. Ngài ôm hôn và chúc lành cho các em.

G. Trần Đức Anh OP
May 26, 2013

-http://vi.radiovaticana.va/index.asp

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)