Giáo Hội là đại gia đình của Thiên Chúa, trong đó tín hữu sống kinh nghiệm tình yêu và lòng xót thương tha thứ của Thiên Chúa
Giáo Hội là đại gia đình của Thiên Chúa, trong đó tín hữu sống kinh nghiệm tình yêu và lòng xót thương và luôn luôn tha thứ của Thiên Chúa.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói với hơn 100.000 tín hữu v du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến chung tại quảng trường thánh Phêrô sáng thứ tư 29-5-2013.
Như thường lệ xe díp đã chở Đức Thánh Cha đi một vòng qua các lối đi giữa quảng trường để ngài chào tín hữu và du khách. Sau khi làm dấu thánh giá Đức Thánh Cha đã khen ngợi mọi người can đảm đương đầu với trời mưa. Tuy nhiên sau đó trời từ từ sáng hơn và có nắng. Trong số các nhóm tín hữu cũng một vài tín hữu Việt Nam đến từ Hoa Kỳ, Pháp và Thụy Sĩ, trong đó có cả các anh chị em không công giáo.
Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha Phanxicô bắt đầu loạt bài giáo lý về sứ vụ của Giáo hội, là mầu nhiệm mà chúng ta tất cả sống mỗi ngày và chúng ta là thành phần.
Trước hết Giáo Hội như là gia đình của Thiên Chúa. Đức Thánh Cha nói: Trong các tháng qua, hơn một lần tôi đã quy chiếu dụ ngôn người con hoang đàng, hay đúng hơn người cha thương xót (x. Lc 15,11-32). Người con thứ bỏ nhà cha, và phung phí tất cả rồi quyết định trở về, bởi vì anh nhận ra rằng mình đã sai lầm, nhưng anh không coi mình xứng đáng là con nữa và nghĩ rằng mình chỉ có thể được tiếp nhận như là tôi tớ thôi. Người cha, trái lại, chạy ra gặp anh, ôm hôn anh và trả lại cho anh phẩm giá là con và làm lễ mừng anh trở về. Giống như các dụ ngôn khác của Phúc Âm, dụ ngôn này chỉ cho chúng ta thấy rõ dự định của Thiên Chúa đối với nhân loại. Đức Thánh Cha đưa ra câu hỏi và giải thích dự án đó như sau:
Dự án đó của Thiên Chúa là gì? Đó là làm cho chúng ta tất cả trở thành con cái của Ngài trong một gia đình duy nhất, trong đó từng người trong chúng ta cảm thấy Ngài gần gũi và được Ngài yêu thương, như trong dụ ngôn của Phúc Âm, cảm thấy hơi ấm gia đình của Thiên Chúa. Trong chương trình vĩ đại này chúng ta tìm thấy nguồn gốc của Giáo Hội. Giáo Hội không phải là một tổ chức nảy sinh từ sự thỏa thuận của vài người, nhưng - như Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nhắc lại nhiều lần - Giáo Hội là công trình của Thiên Chúa, nảy sinh từ chính chương trình tình yêu đó và được thực hiện từ từ trong dòng lịch sử. Giáo hội nảy sinh từ ước muốn của Thiên Chúa mời gọi tất cả mọi người bước vào sự hiệp thông với Người, bước vào tình bạn của Người, còn hơn thế nữa tham dự vào chính sự sống thiên linh của Người như là con cái Người. Chính từ ”Giáo Hội” tiếng Hy lạp là ”ekklesia” có nghĩa là ”triệu mời”. Thiên Chúa triệu vời chúng ta, thúc đẩy chúng ta ra khỏi khuynh hướng cá nhân chủ nghĩa, ra khỏi khuynh hướng khép kín trong chính mình, và Người mời gọi chúng ta là thành phần gia đình của Người.
Việc mời gọi ấy có nguồn gốc trong chính sự tạo dựng. Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta để chúng ta sống trong một tương quan tình bạn sâu xa với Người, và cả khi tội lỗi đã bẻ gẫy tương quan đó với Người, với tha nhân và với các thụ tạo, Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi chúng ta. Đức Thánh Cha định nghĩa lịch sử cứu độ như sau:
Toàn lịch sử cứu độ là lịch sử của Thiên Chúa đi kiếm tìm con người, cống hiến cho con người tinh yêu của Ngài và tiếp nhận con người. Thiên Chúa đã kêu gọi ông Abraham là cha của một đám đông, Người đã chọn dân Israel để ký kết một giao ước bao gồm tất cả mọi người, và đến thời viên mãn đã gửi Con của Người đến để chương trình tình yêu thương va ơn cứu độ của Người được thực hiên trong một giao ước mới và vĩnh cửu với toàn nhân loại. Khi đọc các sách Phúc Âm, chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu quy tụ chung quanh Người một cộng đoàn nhỏ tiếp đón lời Người, theo Người, chia sẻ con đường của Người, trở thành gia đình của Người, và với cộng đoàn ấy Người chuẩn bị và xây dựng Giáo Hội Người.
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha hỏi tiếp: Như thế Giáo Hội nảy sinh ở đâu? Giáo Hội nảy sinh từ cử chỉ tột đỉnh tình yêu thương của Thập Giá, từ cạnh sườn rộng mở của Chúa Giêsu, từ đó máu và nước chảy ra, biểu tượng cho các Bí Tích Thánh Thể và Rửa Tội. Trong gia đình của Thiên Chúa, trong Giáo Hội nhựa sống là tình yêu thương của Thiên Chúa, được cụ thể hóa trong việc mến Chúa và yêu người, yêu tất cả mọi người không phân biệt và đong đếm. Giáo Hội là gia đình trong đó người ta yêu thương nhau và được yêu thương.
Khi nào Giáo Hội được biểu lộ ra? Chúng ta đã cử hành cách đây hai Chúa Nhật rồi: Giáo Hội được biểu lộ ra, khi ơn Chúa Thánh Thần tràn đầy con tim của các Tông Đồ và thúc đẩy các vị đi ra khỏi Nhà Tiệc Ly và bắt đầu con đường loan báo Tin Mừng, phổ biến tình yêu của Thiên Chúa. Gợi lại sự kiện nhiều người ngày nay chấp nhận Chúa Kitô nhưng lại không muốn chấp nhận Giáo Hội, Đức Thánh Cha nói:
Cả ngày nay nữa cũng còn có người nói: ”Chúa Kitô thì được, nhưng Giáo Hội thì không”. Cũng như những người nói ”Tôi tin Thiên Chúa nhưng không tin các linh mục”. Nhưng mà chính Giáo Hội đem chúng ta tới với Chúa Kitô, và Chúa Kitô đưa chúng ta tới với Thiên Chúa; Giáo Hội là đại gia đình các con cái của Thiên Chúa. Chắc chắn cả Giáo Hôi cũng có các khía cạnh nhân loại: nơi những người tạo thành Giáo Hội, các Chủ chăn và các giáo dân có các khuyết điểm, bất toàn, tội lỗi. Cả Đức Giáo Hoàng cũng có các tội lỗi và biết bao nhiêu tội lỗi, nhưng điều xinh đẹp đó là khi chúng ta nhận ra mình là những người tội lỗi, thì chúng ta tìm thấy lòng thương xót của Thiên Chúa, là Đấng luôn tha thứ. Chúng ta đừng quên điều đó: Thiên Chúa luôn luôn tha thứ và tiếp nhận chúng ta trong tình yêu tha thứ và xót thương của Người. Có người nói rằng tội lỗi là việc xúc phạm đến Thiên Chúa, nhưng cũng là một cơ may khiêm nhường để nhận ra một điều xinh đẹp khác nữa: đó là lòng xót thương của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nghĩ tới điều đó.
Rồi Đức Thánh Cha kết thúc bài huấn dụ như sau: Ngày nay chúng ta hãy tự vấn: tôi yêu Giáo Hội bao nhiêu rồi ? Tôi có cầu nguyện cho Giáo Hội không? Tôi có cảm thấy mình là thành phần của gia đình Giáo Hội không? Tôi làm gì để cho cộng đồng, trong đó mỗi người cảm thấy được tiếp đón và hiểu biết, cảm thấy lòng xót thương và tình yêu của Thiên Chúa canh tân cuộc sống? Đức tin là một ơn và là một hành động liên quan tới chúng ta một cách riêng rẽ, nhưng Thiên Chúa mời gọi chúng ta cùng nhau sống đức tin ấy như gia đình, như Giáo Hội.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa một cách đặc biệt trong Năm Đức Tin này để cho các cộng đòàn của chúng ta, để toàn thể giáo Hội, luôn ngày càng là các gia đình đích thật sống và đem hơi ấm của Thiên Chúa đến cho mọi người.
Chào các đoàn hành hương nói tiếng Pháp Đức Thánh Cha khuyến khích họ yêu mến Giáo Hội như Chúa Giêsu đã yêu thương, hiến mạng sống cho Giáo Hội, thông truyền tình yêu của Người cho Giáo Hội, và đừng ngần ngại bênh vực Giáo Hội, xả thân cho Giáo Hội, phục vụ Giáo Hội và khiến cho Giáo Hội trở thành huynh đệ và biết tiếp đón hơn.
Với các tín hữu nói tiếng Anh ngài cầu chúc họ luôn lớn lên trong tình yêu đối với Chúa Kitô và đại gia đình của Người là Giáo Hội.
Với các tín hữu Ba Lan Đức Thánh Cha đặc biệt chào các bạn trẻ tham dự buổi canh thức tại trại hè Lednica ngày mùng 1 tháng 6 này về đề tài tình hiền phụ của Thiên Chúa. Thiên Chúa là mẫu gương của mọi tình hiền phụ trần gian. Đức Thánh Cha khuyến khích người trẻ cảm tạ Thiên Chúa vì đã ban cho mình một người cha trần thế sinh ra, đưỡng dục, nuôi nấng, yêu thương mình, vì thế phải cầu nguyện cho các vị, cả khi các tương quan giữa cha con không đựơc tốt đẹp. Đặc biệt Đức Thánh Cha nhắn nhủ các bạn trẻ đừng sợ hãi là cha gia đình, sinh con cái, và cũng là cha tinh thần cho các anh chị em khác.
Vì ngày thứ năm là lễ kính Mình Màu Thánh Chúa Giêsu Đức Thánh Cha mời gọi mọi người tham dự thánh lễ ngài cử hành lúc 7 giờ chiều tại thềm đền thờ thánh Gioan Laterano là nhà thớ chính tòa của giáo phận Roma, và cuộc kiệu và chầu Thánh Thể sau đó tại đền thờ Đức Bà Cả.
Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh Đức Thánh Cha ban cho mọi người.
Trong số các Hồng Y và Giám Mục lên chào Đức Thánh Cha có Đức Hồng Y Paolo Romeo Tổng Giám Mục Palermo. Đức Hồng Y đã tặng Đức Thánh Cha một mặt nhật có thánh tích của tân Chân phưởc Linh Mục Giuseppe Puglisi mới được tôn phong ngày 25 tháng 5 vừa qua.
Linh Tiến Khải
- 30-May-2013
Chúa Thánh Thần trao ban cho tín hữu lòng can đảm loan báo Tin Mừng
Chúa Thánh Thần trao ban sự sống, lòng can đảm và hướng dẫn Giáo Hội trong sứ mệnh loan báo Tin Mừng. Ngôn ngữ của Người là ngôn ngữ của tình yêu thương và sự hiệp thông.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với hơn 100.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu tham dự buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư 23-5-2013 tại quảng trường thánh Phêrô.
Ngay từ lúc trước 10 giờ các Đức Ông thuộc Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh đã giới thiệu các nhóm tín hữu hành hương chính thức ghi danh tham dự buổi gặp gỡ với Đức Thánh Cha. Xe díp trắng chở Đức thánh Cha đã xuất hiện từ phía trái đền thờ thánh Phêrô lúc 10 giờ 15 phút và đi qua các lối đi giữa quảng trường để ngài chào dân chúng. Trong hàng trăm đoàn hành hương cũng có một số tín hữu Việt đến từ Việt Nam, Hoa Kỳ và một vài nơi khác. Từ Á châu có các đoàn hành hương Ấn Độ. Từ châu Mỹ Latinh có các đoàn hành hương Argentina, Chile, Ecuador, Guatemala, Mehicô, Perù và Brasil. Từ phi châu có đoàn hành hương Angola.
Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã trình bày đề tài giáo lý Chúa Thánh Thần và sứ mệnh loan báo Tin Mừng của Giáo Hội. Ngài nói: trong Kinh Tin Kính ngay sau khi tuyên xưng niềm tin nơi Chúa Thánh Thần, chúng ta nói: ”Tôi tin Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền”. Có một dây nối kết sâu đậm giữa hai thực tại đức tin này: thật thế, chính Chúa Thánh Thần ban sự sống cho Giáo Hội và hướng dẫn bước đi của Giáo Hội. Và Đức Thánh Cha mạnh mẽ khẳng định:
Không có sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần, Giáo Hội sẽ không thể sống và thực hiện nhiệm vụ, mà Chúa Giêsu phục sinh đã giao phó cho Giáo Hội, là ra đi và làm cho tất cả mọi dân tộc trở thành môn đệ (Mt 28,18). Rao truyền Tin Mừng là sứ mệnh của Giáo Hội, không phải chỉ là của vài người, mà là của tôi, của bạn, của chúng ta. Tông Đồ Phaolô đã kêu lên: ”Khốn cho tôi nếu không rao giảng Tin Mừng” (1 Cr 9,16). Mỗi người phải là người loan báo Tin Mừng, nhất là bằng cuộc sống! Đức Phaolô VI nêu bật rằng ”rao giảng Tin Mừng... là ơn thánh và là ơn gọi riêng của Giáo Hội, là căn tính sâu xa nhất của Giáo Hội. Giáo Hội hiện hữu để rao giảng Tin Mừng” (Evangelii nuntiandi, 14).
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha đưa ra câu hỏi: Ai là động lực đích thật của việc loan báo Tin Mừng trong đời sống chung ta và trong Giáo Hội? Đức Phaolô VI đã viết một cách rõ ràng rằng: ”Chính Chúa Thánh Thần, ngày nay cũng như trong thời đầu tiên của Giáo Hội, hoạt động nơi mỗi một người loan báo Tin Mừng để cho Ngài chiếm hữu và hướng dẫn. Ngài gợi lên cho họ các lời mà một mình họ không thể tìm ra, đồng thời bằng cách chuẩn bị tâm hồn của người lắng nghe để họ rộng mở và tiếp nhận Tin Mừng và Nước Chúa được loan báo” (Ibid, 75). Như vậy để loan báo Tin Mừng một lần nữa cần phải rộng mở cho hoạt động của Chúa Thánh Thần, mà không sợ hãi điều Người đòi hỏi và nơi Người dẫn tới. Chúng ta hãy tín thác nơi Người! Người sẽ làm cho chúng ta có khả năng sống và làm chứng cho đức tin của chúng ta, và sẽ soi sáng con tim của những người chúng ta gặp gỡ.
Đó đã là kinh nghiệm trong ngày lễ Ngũ Tuần: trên các Tông Đồ hiệp nhất với Mẹ Maria trong Nhà Tiệc Ly xuất hiện các lưỡi như lưỡi lửa chia ra và đậu trên từng vị, và tất cả đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần và họ bắt đầu nói các tiếng nói khác, trong phương thế Thần Khí ban cho họ quyền diễn tả” (Cv 2,3-4). Chúa Thánh Thần khi xuống trên các Tông Đồ, khiến cho các vị đi ra khỏi căn phòng trong đó họ đã đóng kín vì sợ hãi, Người làm cho họ ra khỏi chính mình, biến đổi họ thành những người loan báo Tin Mừng và chứng nhân các kỳ công của Thiên Chúa (c. 11). Và sự biến đổi do Chúa Thánh Thần đã làm phản ánh trên đám đông chạy đến xuất phát ”từ mọi dân nước đưới bầu trời” (c. 5), bởi vì mỗi người lắng nghe các lời của các Tông Đồ như thể là được nói trong tiếng nói của họ (c. 6).
Ở đây có một hiệu qủa quan trọng đầu tiên trong hoạt động của Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn và linh hoạt việc loan báo Tin Mừng: đó là sự hiệp nhất, sự hiệp thông. Tại Babel, theo trình thuật kinh thánh, đã bắt đầu sự phân tán của các dân tộc và sự lẫn lộn các tiếng nói, hậu qủa của hành động ngạo mạn kiêu căng của con người muốn xây dựng với sức riêng của mình, không có Thiên Chúa, một kinh thành và một cái tháp có đỉnh chạm tới trời” (St 11,4).
Vào lễ Ngũ Tuần các chia rẽ đó được vượt thắng. Khồng còn kiêu căng đối với Thiên Chúa nữa, cũng không còn có sự khép kín đối với nhau nữa, nhưng có sự rộng mở cho Thiên Chúa, có việc đi ra để loan báo Lời Người: một ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của tình yêu thương mà Chúa Thánh Thần đổ vào trong các con tim (x. Rm 5,5); một ngôn ngữ mà tất cả mọi người đều hiểu, và khi tiếp nhận có thể được diễn tả ra trong mọi cuộc sống và mọi nền văn hóa. Đức Thánh Cha nói thêm về ngôn ngữ của Chúa Thánh Thần như sau:
Ngôn ngữ của Chúa Thánh Thần, ngôn ngữ của Tin Mừng là ngôn ngữ của sự hiệp thông, mời gọi vượt thắng các khép kín và thờ ơ, các chia rẽ và chống đối nhau. Chúng ta tất cả phải tự hỏi: tôi đã để cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn như thế nào, để chứng tá đức tin của tôi là chứng tá của sự hiệp nhất và sự hiệp thông? Tôi có đem lời hòa giải và tình yêu là Tin Mừng tới cho các môi trường trong đó tôi sống hay không? Đôi khi xem ra người ta lập lại điều đã xảy ra với tháp Babel: đó là các chia rẽ, không có khả năng hiểu nhau, tranh giành, ghen tương, ích kỷ. Đem Tin Mừng là loan báo và sống, bắt đầu bằng chính chúng ta trước, sự hòa giải, tha thứ, hòa bình, hiệp nhất, tình yêu, mà Chúa Thánh Thần ban tăng cho chúng ta. Chúng ta hãy nhớ lại các lời của Chúa Giêsu: ”Từ điều này tất cả mọi người sẽ nhận biết rằng các con là môn đệ của Thầy: nếu các con yêu thương nhau” (Ga 13,34-35).
Có một yếu tố thứ hai: đó là ngày lễ Ngũ Tuần, thánh Phêrô được tràn đầy Thánh Thần, đứng lên ”cùng với mười một tông đồ”, ”lớn tiếng” (Cv 2,14) và ”thẳng thắn” (c. 29) loan báo tin vui của Chúa Giêsu, là Đấng đã hiến mạng sống mình để cứu độ chúng ta và Thiên Chúa đã cho sống lại từ các kẻ chết. Đó là một hiệu qủa khác nữa của hành động của Chúa Thánh Thần: lòng can đảm loan báo sự mời mẻ của Tin Mừng của Chúa Giêsu cho tất cả mọi người, với sự thẳng thắn, lớn tiếng, trong mọi thời và ở mọi nơi. Và điều này cũng xảy ra ngày nay đối với Giáo Hội và mỗi người trong chúng ta: từ lửa của lễ Ngũ Tuần, từ hành động của Chúa Thánh Thần luôn luôn tỏa thoát ra các năng lực mới của sứ mệnh, các con đường mới giúp loan báo sứ điệp cứu rỗi, và lòng can đảm mới để loan báo Tin Mừng. Chúng ta đừng bao giờ khép kín với hoạt động này! Chúng ta hãy sống Tin Mừng với lòng khiêm tốn và can đảm! Chúng ta hãy làm chứng cho sự mới mẻ, niềm hy vọng, niềm vui mà Chúa đem đến trong cuộc sống. Chúng ta hãy cảm nhận trong mình ”sự dịu ngọt và niềm vui ủi an của việc loan báo Tin Mừng” (Phaolo VI Evangelii nuntiandi, 80). Bởi vì loan báo tin Mừng, loan báo Chúa Giêsu trao ban cho chúng ta niềm vui, trái lại ích kỷ trao ban cho chúng ta sự cay đắng, buồn sầu, nó đem chúng ta xuống thấp, còn rao giảng Tin Mừng đem chúng ta lên cao.
Đức Thánh Cha nhấn mạnh điểm quan trong thứ ba như sau:
Một việc loan báo Tin Mừng, một Giáo Hội loan báo Tin Mừng phải luôn luôn khới hành từ lời cầu nguyện, từ việc xin lửa của Chúa Thánh Thần như các Tông Đồ trong Nhà Tiệc Ly. Chỉ có tương quan trung thành và sâu đậm với Thiên Chúa cho phép ra khỏi các khép kín và loan báo Tin Mừng với sự thẳng thắn. Không có lời cầu nguyện, hoạt động của chúng ta trở thành trống rỗng và việc loan báo của chúng ta không có hồn, không được linh hoạt bởi Thần Khí.
Rồi Đức Thánh Cha kết luật bài huấn dụ như sau: Các bạn thân mến, như Đức Biển Đức XVI đã khẳng định, ngày nay Giáo Hội ”cảm thấy gió của Chúa Thánh Thần trợ giúp chúng ta, chỉ cho chúng ta con đường đúng đắn; và như thế với lòng hăng say mới chúng ta bước đi và cảm tạ Chúa” (Diễn văn nói với Thượng Hội Đồng Giám Mục ngày 27-10-2012). Chúng ta hãy canh tân mỗi ngày sự tin tưởng nơi hoạt động của Chúa Thánh Thần, hãy để cho Người hướng dẫn chúng ta, hãy là những con người nam nữ của lời cầu nguyện và can đảm làm chứng cho Tin Mừng, bằng cách trở thành các dụng của hiệp nhất và hiệp thông với Thiên Chúa trong thế giới của chúng ta.
Chào các tín hữu nói tiếng Anh Đức Thánh Cha lại một lần nữa xin tín hữu cầu nguyện cho các nạn nhận trận cuồng phong tại Oklahoma, đặc biệt là các trẻ em. Xin Chúa an ủi tất cả mọi người cách riêng cha mẹ của các em đã mất các em một cách thê thảm như vậy.
Với các tín hữu Ba Lan Đức Thánh Cha đặc biệt chào các trẻ em mới chịu lễ lần đầu cùng với cha mẹ và các thầy cô dậy giáo lý của các em. Ngài cũng gửi lời chào tới tất cả các trẻ em trong năm nay lần đầu tiên nhận Chúa Giêsu Thánh Thể trong tim, và ngài cầu xin cho các em luôn tràn ngập niềm vui, sự an bình và tình yêu của Thiên Chúa. Với sự trợ giúp của những người thân xin Chúa cho các em luôn giữ gìn được sự trong trắng và lòng tin tưởng nơi Chúa trong suốt cuộc đời.
Sau cùng Đức Thánh Cha đã cất kinh Lạy Cha và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.
Trong khi Đức Thánh Cha bắt tay chào các cầu thủ đội banh Lazio họ đã tặng Đức Thánh Cha một cái áo mầu xanh. Còn cầu thủ Francesco Totti thuộc đội Roma tặng ngài một cái mầu áo mầu đỏ có viết tên Francesco.
Một cô dâu mới đã tặng Đức Thánh Cha cái mũ calốt trắng mới. Đức Thánh Cha đã đội ngay lên đầu và tặng lại chị cái mũ của ngài, trước sự kinh ngạc và vui sướng của đôi tân hôn.
Linh Tiến Khải
Chúa Thánh Thần rộng mở con tim của tín hữu cho Thiên Chúa
Cần phải để cho ánh sáng của Chúa Thánh Thần tràn ngập chúng ta, để Người rộng mở con tim của chúng ta cho Thiên Chúa và phải khẩn nài Chúa Thánh Thần mỗi ngày trong suốt cuộc sống kitô.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với hơn 120.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu tham dự buổi gặp gỡ chung hàng tuần 15-5-2013 tại quảng trường thánh Phêrô.
Xe díp chở Đức Thánh Cha đã đi ra cho tới cuối quảng trường thánh Phêrô để ngài chào các tín hữu đứng ngoài quảng trường Pio XII và đại lộ hòa giải, vì họ không tìm được chỗ trong quảng trường thánh Phêrô. Bên cạnh hàng ngàn đoàn hành hương đến từ các nước Tây Âu, đặc biệt là từ nhiều giáo phận Italia do các Giám Mục hướng dẫn, có các đoàn hành hương đến từ châu Mỹ Latinh như Mêhicô, Honduras, Paraguay, Chile, Argentina và Brasil. Từ Á châu có đoàn hành hương Ấn Độ và một đoàn hành hương Việt Nam. Đến từ xa nhất có đoàn hành hương Australia.
Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã nói về hoạt động của Chúa Thánh Thần trong việc hướng dẫn Giáo Hội và từng người đến với Chân Lý. Chính Chúa Giêsu nói với các môn đệ: Chúa Thánh Thần ”sẽ hướng dẫn các con tới sự thật toàn vẹn” (Ga 16,13), vì chính Người là “Thần Khí của sự thật” (x. Ga 14,17; 15,26; 16,13). Đức Thánh Cha nhận định về thời đại ngày nay như sau:
Chúng ta sống trong một thời đại, trong đó người ta nghi ngờ đối với sự thật. Đức Biển Đức XVI đã nhiều lần đề cập tới chủ thuyết tương đối hóa, nghĩa là khuynh hướng cho rằng không có gì là vĩnh viễn và nghĩ rằng sự thật đến từ sự đồng ý hay từ điều chúng ta muốn. Và người ta tự hỏi: sự thật có hiện hữu thực sự hay không? Sự thật là gì? Chúng ta có thể hiểu biết nó không? Chúng ta có thể tìm thấy nó không? Đến đây tôi nghĩ tới câu hỏi của quan Roma Ponzio Pilato, khi Chúa Giêsu mạc khải cho ông biết ý nghĩa sâu xa sứ mệnh của Người: ”Sự thật là gì?” (Ga 18,37.38). Quan Philatô không hiểu rằng ”sự thật” đang đứng trước mặt ông, ông không trông thấy nơi Đức Giêsu gương mặt của sự thật, là gương mặt của Thiên Chúa. Thế nhưng Đức Giêsu chính là điều đó: Sự Thật, mà khi tới thời viên mãn, ”đã nhập thể” (Ga 1,1.14), đến giữa chúng ta, để chúng ta hiểu biết sự thật. Sự thật không được nắm bắt như một sự vật, nhưng được gặp gỡ. Nó không phải là một sự chiếm hữu, nhưng là một cuộc gặp gỡ với một Bản vị.
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói: Nhưng ai làm cho chúng ta biết rằng Chúa Giêsu là ”Lời chân lý, Con duy nhất của Thiên Chúa Cha? Thánh Phaolô dậy rằng ”không ai có thể nói rằng ”Đức Giêsu là Chúa” nếu không dưới hoạt động của Chúa Thánh Thần” (1 Cr 12,3). Chính Chúa Thánh Thần, ơn của Chúa Kitô Phục sinh, làm cho chúng ta hiểu biết Chân Lý. Chúa Giêsu định nghĩa Chúa Thánh Thần là ”paraclito” nghĩa là ”Đấng đến trợ giúp chúng ta”, ở bên cạnh chúng ta để nâng đỡ chúng ta trên con đường hiểu biết này. Và trong Bữa Tiệc Ly Chúa Giêsu bảo đảm với các môn đệ rằng Chúa Thánh Thần sẽ dậy dỗ họ mọi điều, bằng cách nhắc lại cho họ biết các lời của Người (x. Ga 14,26).
Đức Thánh Cha đưa ra câu hỏi: Thế thì đâu là hành động của Chúa Thánh Thần trong cuộc sống của chúng ta và trong cuộc sống của Giáo Hội để hướng dẫn chúng ta tới sự thật? Trước hết Người nhắc và in sâu trong con tim các tín hữu các lời mà Chúa Giêsu đã nói, và chính qua các lời ấy, lề luật của Thiên Chúa - như các ngôn sứ của Cựu Ước đã loan báo - được viết sâu trong tim chúng ta và trở thành nguyên lý lượng định trong các lựa chọn và hướng dẫn trong các hành động thường ngày, trở thành nguyên tắc sống. Và lời tiên tri của ngôn sứ Edekiel được thực hiện: ”Ta sẽ ban tặng các ngươi một qủa tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi... Ta sẽ đặt thần trí của Ta vào lòng các ngươi và sẽ làm cho các ngươi sống theo các lề luật của Ta và sẽ làm cho các ngươi tuân giữ và thực thi các phán quyết của Ta” (Ed 36,25-27). Thật thế, các hành động của chúng ta nảy sinh từ chính nơi thẳm sâu của chúng ta: đó là trái tim phải trở về với Thiên Chúa, và Chúa Thánh Thần sẽ biến đổi nó, nếu chúng ta rộng mở cho Người.
Đức Thánh Cha nói tiếp trong bài huấn dụ: Thế rồi, như Chúa Giêsu hứa, Chúa Thánh Thần hướng dẫn chúng ta ”tới sự thật toàn vẹn” (Ga 16,13). Người không chỉ dẫn chúng ta tới gặp gỡ Chúa Giêsu, là Chân Lý tràn đầy, mà cũng dẫn chúng ta ”trong” Chân Lý, làm cho chúng ta bước vào trong, nghĩa là vào trong sự hiệp thông ngày càng sâu xa hơn với chính Chúa Giêsu, bằng cách trao ban cho chúng ta sự hiểu biết các điều của Thiên Chúa. Đó là điều chúng ta không thể tự sức mình đạt tới được. Nếu Thiên Chúa không soi sáng chúng ta bên trong, thì việc là kitô hữu của chúng ta sẽ hời hợt. Truyền Thống Giáo Hội khẳng định rằng Thần Khí sự thật hành động trong con tim chúng ta, bằng cách gợi lên ”ý thức đức tin” qua đó, như Công Đồng Chung Vaticăng II khẳng định, Dân Chúa, dưới sự hướng dẫn của Huấn Quyền, gắn bó với đức tin được thông truyền một cách bất diệt, đào sâu nó với sự phán đoán ngay thẳng và áp dụng nó một cách tràn đầy hơn vào trong cuộc sống (LG, 12). Chúng ta thử hỏi xem: tôi có rộng mở cho Chúa Thánh Thần không, tôi có cầu xin Người để Người ban ánh sáng cho tôi không, tôi có làm cho mình nhậy cảm hơn đối với các chuyện của Thiên Chúa hay không? Và Đức Thánh Cha khích lệ mọi người:
Đây là một lời cầu, mà chúng ta phải làm tất cả mọi ngày, tất cả mọi ngày: chính nhờ Chúa Thần Thần mà con tim tôi rộng mời cho Lời Chúa, mà con tim tôi rộng mở cho sự thiện, mà con tim tôi rộng mở cho vẻ đẹp của Thiên Chúa, tất cả mọi ngày. Nhưng mà tôi muốn hỏi anh chị em tất cả một câu: ai trong anh chị em cầu nguyện với Chúa Thánh Thần mỗi ngày? Chắc sẽ có ít người lắm, ít lắm, ít lắm, ít lắm. Nhưng chúng ta phải thực thi ước muốn này của Chúa Giêsu, cầu xin Chúa Thánh Thần mỗi ngày để Người rộng mở con tim chúng ta cho Chúa Giêsu.
Đức Thánh Cha nói thêm trong bài huấn dụ: Chúng ta hãy nghĩ tới Mẹ Maria là Đấng ”gìn giữ mọi sự bằng cách suy niệm chúng trong tim” (Lc 2,19.51). Việc tiếp nhận các lời và các sự thật của đức tin để chúng trở thành sự sống, được thực hiện và lớn lên dưới hoạt động của Chúa Thánh Thần. Trong nghĩa này cần phải học hỏi từ Mẹ Maria, sống lại ”lời xin vâng” của Mẹ, sự hoàn toàn sẵn sàng của Mẹ tiếp nhận Con Thiên Chúa trong cuộc đời Mẹ, mà từ lúc đó trở đi được biến đổi. Qua Chúa Thánh Thần Thiên Chúa Cha và Chúa Con ở trong chúng ta: chúng ta sống trong Thiên Chúa và sống nhờ Thiên Chúa. Nhưng cuộc sống chúng ta có thực sự được linh hoạt bởi Thiên Chúa hay không? Tôi để bao nhiêu sự vật trước Thiên Chúa?
Anh chị em thân mến, chúng ta cần để cho ánh sáng của Chúa Thánh Thần tràn ngập chúng ta, để Người dẫn đưa chúng ta vào trong Sự Thật của Thiên Chúa, là Chúa duy nhất của cuộc sống chúng ta. Trong Năm Thánh này chúng ta hãy tự hỏi xem chúng ta đã làm được vài bước cụ thể nào để hiểu biết Chúa Kitô và các sự thật đức tin hơn chưa, bằng cách đọc và suy niệm Thánh Kinh, học hỏi Giáo Lý, thường xuyên đến với các Bí Tích. Đồng thời chúng ta cũng hãy tự vấn xem chúng ta đang làm các bước nào để đức tin hướng dẫn toàn cuộc sống chúng ta. Không được là kitô hữu từng lúc thôi, không đựơc là kitô hữu từng lúc, trong một vài lúc, trong một vài hoàn cảnh, trong một vài lựa chọn thôi. Không, không thể là kitô hữu như vậy được, mà phải là kitô trong mọi lúc. Một cách hoàn toàn. Sự thật của Chúa Kitô, mà Chúa Thánh Thần dậy chúng ta và ban tặng cho chúng ta, liên lụy tới cuộc sống thường ngày của chúng ta luôn mãi và hoàn toàn.
Chúng ta hãy khẩn cầu Người thường xuyên hơn, để Người hướng dẫn chúng ta trên con đường là các môn đệ của Chúa Kitô. Chúng ta hãy khẩn nài Người tất cả mọi ngày. Chúng ta hãy đưa ra dốc lòng này: tất cả mọi ngày chúng ta sẽ khẩn nài Chúa Thánh Thần. Anh chị em có làm điều này không? Hả? Tôi không nghe gì hết. Tín hữu tại quảng trường thưa ”có” to hơn. Và Đức Thánh Cha nhắc thêm: tất cả mọi ngày nhé. Và như thế chúa Thánh Thần sẽ đưa chúng ta tới gần Chúa Giêsu Kitô. Xin cám ơn anh chị em.
Sau khi chào các tín hữu và chúc họ có các ngày viếng thăm Roma tươi vui và bổ ích Đức Thánh Cha đã cất kinh Lậy Cha và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.
Linh Tiến Khải
Chúa Thánh Thần là ”nước hằng sống”. Người làm cho tín hữu được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa Tình Yêu.
Chúa Thánh Thần là ”nước hằng sống”. Người làm cho tín hữu được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa Tình Yêu và khiến cho cuộc sống của họ được Thiên Chúa soi sáng, canh tân, biến đổi, hướng dẫn, linh hoạt và dưỡng nuôi.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với hơn 100.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu tham dự buổi tiếp kiến chung của tại quảng trường thánh Phêrô sáng thứ tư 8-5-2013. Trong số các tín hữu hiện diện có 70.000 người chính thức ghi danh. Từ châu Mỹ Latinh có các đoàn hành hương Colombia, Mehico và Venezuela. Từ Á châu có các đoàn hành hương: Iran, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia và Philippines. Cũng có một phái đoàn tín hữu Việt Nam đến từ San Jose, do Đức Ông Đaminh Đỗ Văn Đĩnh hướng dẫn.
Đức Thánh Cha đã ra quảng trường sớm 45 phút để chào tín hữu và các đoàn hành hương. Vì có rất nhiều bà mẹ đưa con cho Đức Thánh Cha hôn và chúc lành cho chúng nên xe díp chở ngài phải thường xuyên dừng lại. Một đôi khi có các tín hữu quen Đức Thánh Cha tại Tổng giáo phận Buenos Aires, nên ngài xuống khỏi xe chào và nói chuyện với họ. Sáng 8-5-2013 khi xe díp bắt đầu lên lối chính giữa, trông thấy những người tàn tật ngồi trên xe lăn ngài đã xuống xe, tới chào, hôn họ và chúc lành cho họ, rồi ngài đi bộ lên tới khán đài. Một bé gái tặng Đức Thánh Cha một bó hoa huệ trắng, ngài đem hoa tới đặt dưới chân tượng Đức Mẹ.
Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã tiếp tục khai triển đề tài đức tin theo Kinh Tin Kính. Ngài nói: Anh chị em thân mến mùa Phục Sinh mà chúng ta đang sống với niềm vui, được hướng dẫn bởi phụng vụ của Giáo Hội, là thời gian của Chúa Thánh Thần, đã được Chúa Giêsu bị đóng đanh và phuc sinh trao ban cho chúng ta ”vô chừng mực”. Thời gian ơn thánh này kết thúc với lễ Ngũ Tuần, trong đó Giáo Hội sống lại biến cố đổ Thần Khí xuống trên Đức Maria và các Tông Đồ đang cầm trí cầu nguyện trong Nhà Tiệc Ly.
Trả lời câu hỏi Chúa Thánh Thần là ai Đức Thánh Cha nói:
Trong Kinh Tin Kính chúng ta tuyên xưng với đức tin: ”Tôi tin Chúa Thánh Thần là Chúa và là Đấng ban sự sống”. Sự thật đầu tiên mà chúng ta tin trong Kinh Tin Kính đó là Chúa Thánh Thần là Kyrios, là Chúa. Điều này có nghĩa Người thực sự là Thiên Chúa như Chúa Cha và Chúa Con. Thật thế, Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba của Thiên Chúa Ba Ngôi Rất Thánh; Người là ơn vĩ đại của Chúa Kitô phục sinh rộng mở tâm trí chúng ta cho niềm tin nơi Đức Giêsu như Người Con đã được Thiên Chúa Cha gửi tới và Người hướng dẫn chúng ta vào trong tình bạn và sự hiệp thông với Thiên Chúa.
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha giải thích sự kiện Chúa Thánh Thần là suối nguồn bất tận sự sống của Thiên Chúa nơi chúng ta. Con người thuộc mọi thời đại và mọi nơi đều ước mong có một cuộc sống tràn đầy và xinh đẹp, công bằng và tốt lành, một cuộc sống không bị đe dọa bởi cái chết, nhưng có thể chín mùi và lớn lên cho tới sự tràn đầy của nó. Con người giống như một khách lữ hành đi qua các sa mạc cuộc đời, khát nước mát hằng sống, vọt lên, có khả năng làm cho đã khát trong tận cùng thẳm tâm hồn; nó ước mong sâu đậm có được ánh sáng, tình yêu, vẻ đẹp và hòa bình. Tất cả chúng ta đều cảm nhận được ước mong đó! Và Chúa Giêsu ban cho chúng ta nước hằng sống này: đó là Chúa Thánh Thần, Đấng phát xuất từ Thiên Chúa Cha và là Đấng mà Chúa Giêsu đỗ tràn đầy con tim chúng ta. Người nói: ” Ta đến để ban cho chúng sự sống, và sồng dồi dào” (Ga 10,10).
Chúa Giêsu hứa ban cho người đàn bà xứ Samaria một ”nước hằng sống”, dư dật và luôn mãi, và cho tất cả những ai nhận biết Người như là Người Con được Thiên Chúa Cha gửi tới để cứu rỗi chúng ta (x. Ga 4,5-26; 3,17). Đức Thánh Cha giải thích thêm điểm này như sau:
Chúa Giêsu đã đến để ban cho chúng ta ”nước hằng sống” là Chúa Thánh Thần, để cuộc sống của chúng ta được Thiên Chúa hướng dẫn, linh hoạt, dưỡng nuôi. Khi chúng ta nói rằng kitô hữu là một người tinh thần là chúng ta hiểu chính điều này: Kitô hữu là một người suy nghĩ và hành động theo Thiên Chúa, theo Chúa Thánh Thần. Nhưng tôi xin hỏi anh chị em một điều: và chúng ta, chúng ta có suy nghĩ theo Thiên Chúa không? Chúng ta có hành động theo Thiên Chúa không? Hay chúng ta để cho mình được hướng dẫn bởi biết bao sự vật thực sự không phải là Thiên Chúa? Mỗi người chúng ta phải trả lời điều đó trong tim của mình.
Tới đây chúng ta phải tự hỏi xem: tại sao nước này lại có thể làm cho chúng ta đã khát cho tới tận sâu thẳm tâm hồn? Chúng ta biết rằng nước thiết yếu cho sự sống; không có nước thì người ta chết. Nước giải khát, rửa sạch, khiến cho đất được phong phú. Trong thư gứi tín hữu Roma chúng ta tìm thấy kiểu diễn tả này. Anh chị em hãy nghe rõ đây: ”Vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5,5).
Nước hằng sống, Chúa Thánh Thần là Ơn của Chúa Phục Sinh ở trong chúng ta, thanh tẩy chúng ta, soi sáng chúng ta, canh tân chúng ta biến đổi chúng ta, bởi vì Người khiến cho chúng ta chia sẻ vào chính sự sống của Thiên Chúa là Tình Yêu. Vì thế Tông Đồ Phaolô khẳng định rằng sự sống của kitô hữu được Thần Khí và các hoa trái của Người linh hoạt: đó là bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ (Gl 5,22-23). Chúa Thánh Thần dẫn đưa chúng ta vào trong sự sống thiên linh như ”con cái trong Người Con Duy Nhất”. Trong một đoạn khác nữa của Thư gửi tín hữu Roma, mà chúng ta đã nhắc lại nhiều lần, thánh Phaolô tổng hợp điều đó với các lời này: ”Tất cả những ai được Thần Khí của Thiên Chúa hướng đẫn đều là con cái Thiên Chúa. Và anh em... đã nhận lấy Thần Khí khiến cho anh em trở thành nghĩa tử, nhờ Người chúng ta kêu lên ”Abba, Cha ơi!” Chính Thần Khí cùng với thần trí chúng ta chứng thực cho chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa. Nếu chúng ta là con cái, thì cũng là thừa kế: thừa kế của Thiên Chúa, đồng thừa kế với Chúa Kitô, nếu chúng ta thực sự tham dự vào các đau khổ của Người để cũng được chia sẻ vinh quang của Người” (Rm 8,14-17).
Đây là ơn qúy trọng mà Chúa Thánh Thần đem vào trong con tim chúng ta: nó là chính sự sống của Thiên Chúa, sự sống của các người con đích thực, một tương quan tin tưởng, tự do, và tín thác nơi tình yêu, và nơi lòng thương xót của Thiên Chúa. Nó cũng có hiệu qủa là một cái nhìn mới đối với những người khác, những người ở gần và những người ở xa, luôn luôn được coi như là các anh chị em trong Chúa Giêsu, cần phải tôn trọng và yêu mến.
Rồi Đức Thánh Cha kết luận bài huấn dụ như sau: Chúa Thánh Thần dậy cho chúng ta biết nhìn với con mắt của Chúa Kitô, biết sống như Chúa Kitô đã sống, biết hiểu cuộc sống như Chúa Kitô đã hiểu. Đó là tại sao nước hằng sống là Chúa Thánh Thần lại khiến cho đời sống chúng ta đã khát, bởi vì Người nói với chúng ta rằng chúng ta được Thiên Chúa yêu thương như con cái, rằng chúng ta có thể yêu Thiên Chúa như con cái của Người, và với ơn của Chúa chúng ta có thể sống như con cái của Thiên Chúa, như Chúa Giêsu. Và chúng ta, chúng ta có lắng nghe Chúa Thánh Thần nói với chúng ta: Thiên Chúa yêu con, Người thương con. Còn chúng ta chúng ta có thực sự yêu mến Thiên Chúa và tha nhân như Chúa Giêsu không? Chúng ta hãy để cho Chúa Thánh Thần hướng đẫn. Chúng ta hãy để cho Người nói với con tim chúng ta, và Người nói với chúng ta điều này: rằng Thiên Chúa là tình yêu, rằng Người luôn luôn chờ đợi chúng ta, rằng Người là Cha và Người yêu thương chúng ta như người cha đích thật: Người thật sự yêu thương chúng ta. Và điều này Chúa Thánh Thần chỉ nói với con tim thôi. Chúng ta hãy cảm nhận Chúa Thánh Thần, hãy lắng nghe Chúa Thánh Thần và hãy tiến bước trên con đường này của tình yêu, của lòng thương xót và của ơn tha thứ. Xin cám ơn anh chị em.
Đức Thánh Cha đã chào tín hữu và chúc họ có những ngày hành hương tươi vui, sốt sắng và bổ ích. Sau cùng ngài đọc kinh Lậy Cha và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.
Sau khi kết thúc buổi tiếp kiến, Đức Thánh Cha còn đứng bắt tay chào mấy chục Giám Mục Italia về Roma viếng mộ hai thánh Phêrô Phaolô và thăm Tòa Thánh. Đặc biệt có một nhóm Giám Mục Mêhicô về thăm Đức Thánh Cha. Ngài cũng bắt tay và chào thăm các tín hữu đứng hai bên khán đài. Trước khi vào nội thành Vaticăng ngài còn xuống xe díp, tới chào hôn và nói chuyện với các người tàn tật ngồi trên xe lăn.
Linh Tiến Khải
May 30, 2013
Đức Thánh Cha kêu gọi bài trừ nạn ”lao công nô lệ” và cầu nguyện nhiều hơn trong gia đình.
Trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư 1-5-2013 Đức Thánh Cha Phanxicô đã kêu gọi bài trừ nạn ”lao công nô lệ” và cấu nguyện nhiều hơn trong gia đình, đặc biệt là lần hạt Mân Côi trong tháng Năm kính Đức Mẹ.
Dưới nắng ấm mùa xuân đã có hơn 100.000 tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi gặp gỡ với vị cha chung. Càng ngày Đức Thánh Cha Phanxicô càng thu hút tín hữu và du khách hành hương. Ai cũng yêu thích các cử chỉ rất thân thiết và tràn đầy thương mến của ngài đối với mọi người, nhất là các trẻ em, người già và người tàn tật.
Xe díp chở ngài đi qua các lối đi giữa quảng trường để Đức Thánh Cha chào tín hữu. Mấy cận vệ của ngài đã rất vất vả vì các bà mẹ có con nhỏ đứng gần các lối đi ai cũng muốn đưa con cho Đức Giáo Hoàng hôn và vuốt ve chúc lành cho chúng. Có một bà cụ chắc là quen Đức Thánh Cha tại Buenos Aires đã gọi ngài khi xe đi qua, Đức Thánh Cha nhận ra bà và ngài xuống xe đến gần ôm hôn bà và nói chuyện với bà. Giới trẻ thì không ngừng vỗ tay reo hò và gọi tên ngài: ”Phanxicô, Phanxicô”. Phải mất 30 phút Đưc Thánh Cha mới lên tới khán đài trước thềm đền thờ thánh Phêrô. Tới nơi ngài còn bắt tay chào các Đức Ông thuộc Phủ Quốc Vụ Khanh Toà Thánh có nhiệm vụ giới thiệu các nhóm, tóm tắt bài huấn dụ, và địch lời Đức Thánh Cha chào các tín hữu bằng nhiều thứ tiếng khác nhau.
Vì hôm qua là lễ thánh Giuse Thợ và cũng là Ngày quốc tế lao động, và là đầu tháng Kính Đức Mẹ, nên trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã nói về ý nghĩa của công việc làm và thái độ sống các tín hữu phải có, noi gương Thánh Gia Nagiarét. Ngài khích lệ mọi người siêng năng lần hạt Mân Côi kính Đức Mẹ và chiêm ngắm các mầu nhiệm của Chúa Kitô.
Đức Thánh Cha nói: Phúc Âm thánh Máthêu kể rằng trong một lần Chúa Giêsu trở về thăm quê hương mình là Nagiarét và nói trong hội đường, các người đồng hương kinh ngạc trước sự khôn ngoan của Người và hỏi nhau: ”Ông ấy không phải là con bác thợ mộc sao?” (Mt 13,55). Chúa Giêsu đã bước vào lịch sử của chúng ta, Người đến giữa chúng ta, sinh ra từ Đức Maria bởi công trình của Chúa Thánh Thần, nhưng với sự hiện diện của thánh Giuse, là người cha hợp pháp, giữ gìn Chúa và dậy cho Chúa làm việc. Đức Thánh Cha giải thích biến cố này như sau:
Chúa Giêsu sinh ra và sống trong một gia đình, trong Thánh Gia, học từ thánh Giuse nghề thợ mộc, trong xưởng thợ Nagiarét, chia sẻ với thánh nhân sự dấn thân, sự mệt nhọc, hài lòng và cả các khó khăn thường ngày nữa. Điều này nhắc nhở cho chúng ta biết phẩm giá và sự quan trọng của công việc làm. Sách Sáng Thế kể rằng Thiên Chúa đã tạo dựng nên người nam và người nữ, giao phó cho họ nhiệm vụ sinh sôi nẩy nở tràn đầy trái đất, khắc phục nó và trông nom nó với công việc của mình (x. St 1,28); 2,15).
Tiếp đến Đức Thánh Cha định nghĩa công việc làm như sau:
Công việc làm là một phần của chương trình tình yêu của Thiên Chúa; chúng ta được mời gọi vun trồng và giữ gìn tất cả các thiện ích của thụ tạo, và như thế tham dự vào công trình tạo dựng! Công việc làm là một yếu tố nến tảng đối với phẩm giá của một người. Công việc, để dùng một hinh ảnh, ”xức dầu ” phẩm giá cho chúng ta, làm cho chúng ta được tràn đầy phẩm giá; khiến cho chúng ta giống Thiên Chúa, là Đấng đã làm việc và đang làm việc, là Đấng luôn hành động (x. Ga 5,17). Công việc làm trao ban cho chúng ta khả năng nuôi sống chính mình, gia đình mình, góp phần vào việc phát triển quốc gia mình. Ở đây tôi nghĩ tới các khó khăn mà thế giới lao công và doanh thương đang gặp phải trong nhiều quốc gia khác nhau. Tôi nghĩ tới tất cả những ai, không phải chỉ là người trẻ mà thôi, bị thất nghiệp, nhiều khi vì một quan niệm kinh tế xã hội tìm lợi lộc ích kỷ, ngoài các mô thức của công bằng xã hội.
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã đưa ra lời kêu gọi sau đây: Tôi muốn hướng tới tất cả mọi người lời mời gọi liên đới, và hướng tới các vi hữu trách của cuộc sống công cộng lời khích lệ làm mọi cố gắng để tái tạo công ăn việc làm. Điều này có nghĩa là lo lắng cho phẩm giá con người, nhất là tôi muốn nói rằng dừng mất niềm hy vọng. Cả thánh Giuse cũng đã gặp những lúc khó khăn, nhưng Người đã không bao giờ mất sự tin tưởng và đã biết vượt thắng chúng, trong xác tín rằng Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta. Rồi tôi muốn đặc biệt kêu gọi người trẻ: các con hãy dấn thân trong bổn phận hăng ngày, trong việc học hành, trong công việc, trong các tương quan tình bạn, trong việc trợ giúp tha nhân. Tương lai của các con cũng tùy thuộc nơi việc biết sống các năm qúy báu này của cuộc đời. Đừng sợ hãi dấn thân, hy sinh, và đừng sợ hãi nhìn tương lai. Hãy duy trì niềm hy vọng: vì luôn luôn có một ánh sáng ở cuối chân trời.
Tôi muốn nói thêm một lời liên quan tới tình trạng công việc khiến tôi lo âu: tôi muốn nói tới điều mà chúng ta có thể định nghĩa là ”lao công nô lệ”, công việc biến con người thành nô lệ. Trên toàn thế giới có biết bao nhiêu người là nạn nhân của loại nộ lệ này, trong đó con người phục vụ công việc, trong khi chính công việc phải phục vụ con người để họ có phẩm giá. Tôi xin các anh chị em tín hữu và tất cả mọi người thiện chí một lựa chọn cương quyết chống lại việc buôn người, trong đó có ”nô lệ lao công”.
Tư tưởng thứ hai: đó là sự kiện trong sự thinh lặng của hoạt động hằng ngày thánh Giuse cùng với Mẹ Maria đã chỉ có một trọng tâm chú ý chung: Chúa Giêsu. Các ngài đồng hành và giữ gìn Con Thiên Chúa làm người lớn lên cho chúng ta với sự dấn thân và lòng hiền dịu, bằng cách suy tư về tất cả những gì xảy ra. Trong các Phúc Âm thánh Luca nhấn mạnh hai lần thái độ của Mẹ Maria và cũng là thái độ của thánh Giuse: ”Giữ gìn mọi sự ấy bằng cách suy niệm trong tim” (2,19.25). Đức Thánh Cha giải thích thêm thái độ này như sau:
Để lắng nghe Chúa, cần phải học biết chiêm ngắm Người, nhận biết sự hiện diện liên lỉ của Người trong cuộc sống chúng ta. Cần dừng lại đối thoại với Người, dành khoảng trống cho Người với lời cầu nguyện. Mỗi người trong chúng ta, cả các con là các bạn trẻ, đông đảo tại quảng trường này sáng nay, các con cũng phải tự hỏi: tôi đành cho Chúa khoảng trống nào đây? Tôi có dừng lại để đối thoại với Người không? Từ khi chúng ta còn nhỏ, cha mẹ chúng ta đã tập cho chúng ta thói quen bắt đầu và kết thúc ngày sống với một lời kinh, để giáo dục chúng ta cảm nhận được rằng tình bạn và tình yêu của Thiên Chúa đồng hành với chúng ta. Chúng ta hãy nhớ đến Chúa nhiều hơn trong ngày sống của chúng ta!
Trong tháng Năm này tôi muốn nhắc nhở sự quan trọng và vẻ đẹp của lời kinh Mân Côi thánh. Khi đọc các Kinh Kính Mừng, chúng ta được dẫn đưa tới chỗ suy ngắm các mầu nhiệm của Chúa Giêsu, nghĩa là suy tư về các thời điểm chính trong cuộc đời của Người, để như cho Mẹ Maria và thánh Giuse, Người là trung tâm các tư tưởng, các chú ý và các hành động của chúng ta. Thật là đẹp đẽ, nếu và nhất là trong tháng Năm này, chúng ta đọc Kinh Mân Côi và vài kinh cho Chúa Giêsu và Đức Trinh Nữ Maria trong gia đình, với bạn bè, trong giáo xứ. Cầu nguyện chung với nhau là lúc qúy báu để khiến cho cuộc sống gia đình của chúng ta và tình bạn được vững vàng hơn nữa! Chúng ta hãy cầu nguyện nhiều hơn trong gia đình và như là gia đình!
Đức Thánh Cha kết thúc bài huấn dụ như sau: Anh chị em thân mến, chúng ta hãy xin thánh Giuse và Đức Trinh Nữ Maria dậy cho chúng ta biết trung thành với các dấn thân thường ngày, sống đức tin trong hành động mỗi ngày, dành nhiều chổ hơn cho Chúa trong cuộc sống chúng ta, và dừng lại để chiêm ngắm gương mặt của Chúa.
Đức Thánh Cha đã chào nhiều nhóm hành hương, chẳng hạn như đoàn tín hữu của giáo phận Qwangiu Nam Hàn, các đoàn hành hương Argentina, Costa Rica, Perù và Mehicô. Với các tín hữu Ba Lan ngài nhắc cho họ biết rằng ngày hộm qua là kỷ niệm 2 năm Đức Gioan Phaolô II được phong Chân phước. Ngài cầu chúc cuộc sống của họ thấm đượm đức tin, đức mến và lòng can đảm tông đồ của Đức Gioan Phaolô II. Chào các bạn trẻ ngài mời gọi họ hãy say mê Chúa Kitô và hăng say trung thành bước theo Chúa. Đức Thánh Cha xin các anh chị em bệnh nhân dìm các khổ đau của họ trong mầu nhiệm tình yêu và Máu Thánh của Chúa Cứu Thế. Ngài khích lệ các cặp vợ chồng mới cưới trung thành yêu nhau, và trở thành dấu chỉ hùng hồn tình yêu Chúa Kitô dành cho Giáo Hội.
Sau cùng Đức Thánh Cha cất kinh Lậy Cha và ban phép lành tòa thánh cho mọi người..
Linh Tiến Khải