|
|
Ngày 14 tháng 3 năm 1923
CÁI HÔN CỦA GIUDA hình bóng các linh hồn phản bội
Sau khi Thiên thần do Đức Chúa Cha sai xuống đem thêm sức mạnh cho Cha, Cha liền thấy Giuda, một trong 12 môn đệ, và theo đó, một số đông những kẻ đến bắt Cha. Chúng cầm gậy, cầm đá, mang giây mang thừng để trói Cha.
Cha chỗi dậy, lại gần hỏi : Các ông đi tìm ai ? Khi ấy, Giuda đặt tay trên vai Cha, ôm lấy Cha. Than ôi, Giuda hỡi, con làm chi thế, cái hôn này có nghĩa gì ?
Với biết bao linh hồn, Cha cũng có thể hỏi như thế : Các con làm chi thế ? Sao nỡ nộp Cha bằng một cái hôn ?
Hỡi linh hồn Cha yêu dấu, con đến rước Cha, và con đã thề đi hứa lại rằng con yêu Cha ... nhưng vừa từ biệt Cha, con đã vội nộp Cha cho quân thù. Con đã biết rằng trong phiên hội nọ cuộc họp kia đã thu hút được ý thích của con, sẽ có những câu truyện phiền lòng Cha, vậy mà con là kẻ mới rước Cha sáng nay và có lẽ ngày mai còn rước nữa, con đành để mất vẻ trắng đẹp của ơn thánh trong chốn tụ họp ấy.
NHỮNG CUỘC PHẢN BỘI đau lòng
Với linh hồn khác, Cha có thể hỏi rằng : Sao con theo đuổi mãi công việc kia làm nhơ nhớp tay con ? Con chẳng biết rằng con đã nhờ phương tiện bất công mà được lời lãi này, công việc nọ hoặc địa vị kia Con rước Cha, con ẵm Cha như Giuda, vì qua một lúc, một đôi giờ, con đã ra hiệu cho quân thù biết Cha mà bắt.
Hỡi linh hồn đạo hạnh kia nữa, Cha ngỏ lời với con, con cũng đang phản bội Cha bằng một mối tình nguy hiểm. Không những con trói Cha, ném đá Cha, mà vì con, một linh hồn khác cũng phản bội Cha nữa. Sao con nộp Cha như thế, con là kẻ vẫn biết Cha, con đã hơn một lần tự hào vì đạo đức kính mến, cố nhiên con có thể thu được công lớn, nhưng thực ra đó chỉ là cái màn che dấu ý gian tà con.
Giuda, bạn thân nghĩa Cha, con đến đây làm gì ? Con dùng một cái hôn mà nộp Con Thiên Chúa, Thầy con, và Chúa con đấy ư ? Đấng yêu con vẫn còn sẵn sàng tha thứ cho con. Con là một trong 12 môn đệ, một trong những kẻ ngồi cùng bàn tiệc với Cha, và đã được chính Cha rửa chân cho...
Biết bao phen Cha có thể và Cha phải nói như thế với các linh hồn thân ái nhất của Cha.
ĐỪNG HÀNG PHỤC dục tình
Hỡi linh hồn yêu dấu, sao con để dục tình nó thắng đoạt con, sao con để nó tự do hành động ? Không phải là bao giờ con cũng đủ quyền lực tránh thoát nó, nhưng Cha chỉ xin con một điều là chiến đấu và phản kháng lại. Thú vui một lúc là gì nếu không phải là 30 đồng bạc Giuda bán Cha, và đã làm nó hư mất đời đời ?
Biết bao linh hồn đã bán Cha, mà còn bán mãi vì một chút vui thú tục tằn mau qua! Ôi, các linh hồn khốn khó kia, các con tìm ai ? Có phải tìm Cha không ? Đây là Giêsu các con biết và yêu mến.
Hãy để Cha nói với các con lời này : Tỉnh thức và cầu nguyện. Phải, hãy làm việc không ngơi để nết hư và khuynh hướng xấu không biến thành thói quen.
TỘI MỌN rất nguy hiểm
Mỗi năm và nhất là mỗi mùa phải cào cuốc cỏ đồng. Phải cầy bừa để thêm tuyết đất, vơ nhặt cỏ hư luôn . Cũng thế, linh hồn phải tỉnh thức sửa trị những tình ý xấu xa. Không phải chỉ có tội trọng mới mở đường cho những rối loạn ghê tởm nhất trong linh hồn , mà nhiều lần sự nhỏ mọn lại là khởi điểm bao nhiêu sa ngã lớn lao, thí dụ một tí vui bất xứng, một phút yếu đuối, một sự đồng ý chính đáng nhưng thiếu hy sinh, một cái thú nguyên nó không nên tội, nhưng bất xứng bậc mình. Tất cả những điều đó nhiều dần mãi ra, to mãi nên, linh hồn cũng dần dần thêm mù quáng, ơn thánh bớt ảnh hưởng, tình dục mạnh hơn và sau hết toàn thắng.
Ôi, buồn biết mấy cho Trái Tim Thiên Chúa yêu thương bao la, phải nhìn thấy muôn vàn linh hồn vô tâm lăn xuống vực sâu.
Gio-sép-pha, hôm nay ta dừng lại ở đây. Đừng quên rằng không phải công lao con đã lôi cuốn được lòng Cha, nhưng chính là sự hèn hạ con, và tình Cha thương xót con.

Ngày 15-3-1923
NHỮNG TỘI PHẢN BỘI NHỎ của những linh hồn Chúa đã chọn riêng
“Gio-sép-pha, Cha đã bảo con biết kẻ phạm tội trọng phó Cha cho quân thù để giết Cha thế nào, hoặc chính họ là quân thù Cha, khí giới họ dùng là chính tội họ.
Nhưng không phải nguyên những tội sa ngã nặng nề. Có những linh hồn, kể cả những linh hồn lựa chọn trao nộp Cha bằng chính nết hư hằng ngày, những khuynh hướng xấu không chống trả, nhượng bộ xác thịt, không hy sinh, thiếu bác ái, vâng lời, thiếu im lặng... Và nếu Trái Tim Cha khổ, vì tội lỗi, bất trung của thế gian, thì lại càng khổ hơn vì những xúc phạm cuả các linh hồn thân ái nhất. Cái hôn Giuda làm khổ Cha không tả xiết, chính vì nó là một trong 12 môn đệ, Cha hy vọng ở nó, cũng như ở môn đệ khác nhiều yêu mến hơn, yên ủi , thiết tha hơn.
HÃY ĐÁP LẠI tình yêu Chúa
Hỡi các con là kẻ Cha đã chọn làm nơi an nghỉ, làm vườn vui sướng của Cha, Cha cũng đợi ở các con nhiều ân ái hơn, nhiều dịu dàng, tha thiết hơn những kẻ không liên kết bền chặt với Cha bằng. Các con là hương thơm hàn dịt vết thương Cha, các con có bổn phận lau mặt nhọ nhem, đẫm máu Cha, giúp Cha đem lại ánh sáng cho muôn linh hồn mù quáng đang bắt Cha trong đêm tối, trói điệu Cha đi giết.
Các con đừng để Cha cô đơn, hãy chỗi dậy, đến cầu nguyện với Cha, vì kẻ thù đã tới.
CHA ĐÂY các con đừng sợ
Khi quân dữ tiến đến bắt Cha, Cha phán rằng : Chính là ta đây. Đó cũng là lời Cha nhắc lại với linh hồn đến gần chước cám dỗ, nguy hiểm. “Chính Cha đây, phải, chính Cha đây, con đến phản bội, trao nộp Cha, nhưng không hề sao, hãy đến đây, vì Cha là Cha con, và nếu con đã trót ưng thuận, hãy còn thời giờ, Cha sẽ tha hết cho con. Thay vì con lấy tội trói Cha, chính Cha sẽ lấy giây tình ái trói con.
Hãy đến Cha, Cha yêu con, Cha là Đấng đã đổ máu ra vì con. Cha thương con yếu đuối, Cha mong con quá sức để ẵm con vào tay Cha.
Hỡi linh hồn bạn trăm năm Cha, hỡi linh mục Cha, hãy đến, Cha là tình thương không biên giới, Cha không biên giới. Cha không phạt các con đâu mà sợ, Cha không đuổi các con đi, một mở rộng thêm Trái Tim Cha để yêu các con tha thiết hơn. Cha sẽ rửa vết nhơ các con trong máu thương tích Cha. Sắc đẹp mới tìm thấy của các con sẽ làm ngạc nhiên thiên đàng, và Trái Tim Cha sẽ nghỉ ngơi trong con.
Ôi, buồn biết mấy, sau tiếng gọi ái ân này, các linh hồn mù tối, bất nhân lại vây trói Cha, đem đi giết.
GIUDA TUYỆT VỌNG
Sau khi dã hôn Cha để phản bội, Giuda ra khỏi vườn. Nó đâm ngã lòng trông cậy vì cảm thấy tội mình nặng nề. Ai đo được nỗi khổ tâm Cha, khi thấy một môn đệ hư đi đời đời.
CÁI TÁT ĐẦU TIÊN tại dinh Philato
Đã đến giờ tha phép cho quân dữ hành động tự do, Cha tự nộp mình cho họ, hiền lành như con chiên.
Chúng điệu Cha đến nhà Caipha, ở đó họ đã đón sẵn Cha giữa những tiếng nhạo cười xỉ vả, và cũng ở đó, một tên đầy tớ tát Cha cái trước hết.
Cái tát đầu tiên ấy, ôi, Gio-sép-pha, con hãy hiểu thấu điều này ! Cái khổ này có to hơn cái khổ bị đòn không ? Tất nhiên không, nhưng trong cái tát đầu tiên ấy, Cha thấy hình ảnh tội trọng đầu tiên trong những linh hồn từ xưa vốn sống trong ơn nghĩa thánh. Và biết bao nhiêu tội khác theo sau. Biết bao kẻ trông gương ấy, sa vào cùng hố nguy hiểm, và có khi cùng một vô phúc là chết trong tội trọng.
Đến mai sẽ tiếp, Gio-sép-pha ạ. Đang khi chờ đợi, con hãy dâng cả ngày hôm nay cầu xin, đền tạ, để nhiều linh hồn hiểu con đường họ đang theo sẽ dẫn họ đi đến đâu.

Ngày 16 tháng 3 năm 1923
PHÊRÔ CHỐI CHÚA hình bóng những linh hồn lựa chọn bỏ rơi Chúa.
Con hãy viết cho các linh hồn.
Các môn đệ bỏ Cha hết, trừ Phêrô, vì tò mò nhưng đầy sợ hãi, chen lẫn vào giữa đám đầy tớ quan. Chung quanh Cha, toàn thấy những chứng nhân giả mạo, ăn gian nói dối muôn nghìn điều, để khiến cơn giận của các quan án bất công. Chính những kẻ, miệng lưỡi xưa đã bao lần tung hô phép lạ Cha, bây giờ biến nên những kẻ tố cáo Cha. Chúng gọi Cha là tên phiến loạn, phạm ngày lễ, tiên tri giả ... Đám tiểu hầu công phẫn vì những lời vu khống đó, ầm ầm la-lối, dọa-nạt Cha.
ĐỪNG SỢ NGƯỜI ĐỜI mà chối Chúa.
Ở đây, Cha kêu gọi các môn đệ Cha xưa, và các linh hồn lựa chọn ngày nay.
Hỡi các môn đệ và nghĩa-tử Cha, những kẻ làm chứng đời sống Cha, đạo lý Cha, những phép lạ Cha, các con trốn đâu hết. Than ôi, không một ai trong số người Cha đợi một vài chứng tình yêu, có mặt đây để bênh đỡ Cha. Cha một thân một mình, bị vu-khống những tội ác nặng nề nhất, chung quanh toàn những lính tráng căm hờn như chó sói đói ăn, ai cũng hành hạ Cha, kẻ vả mặt, kẻ nhổ bọt nhơ nhớp, người khác xỉ-vả chế-diễu.
Và đang khi Cha dâng lòng chịu mọi cực hình ấy để cứu các linh hồn khỏi tù ngục tội lỗi, thì Phêrô, đã được Cha đặt làm đầu Giáo Hội, Phêrô mấy giờ trước đây thề nguyền theo Cha đến chết, Phêrô lúc này có dịp làm chứng về Cha, thì than ôi Phêrô đã vì một câu hỏi nhỏ, trả lời chối Cha lần đầu. Thế rồi sau có kẻ hỏi nữa, Phêrô càng thêm kinh hãi, đã cả gan thề rủa không hề biết Cha bao giờ, không hề làm đầy tớ Cha.
Ôi, Phêrô ơi, con thề rằng con không biết Thầy con bao giờ ư ? Không những con thề, mà lần thứ ba, con vừa thề, vừa rủa mình gớm ghiếc nữa.
SAO CÁC CON bỏ Cha
Hỡi các linh hồn lựa chọn, các con có thể cân đo được nỗi khổ tâm Cha một tấm lòng hàng cháy lên, hao mòn vì yêu thương, khi thấy mình bị kẻ thân chối bỏ không ? Lúc thế gian chỗi dậy phản bội Cha, muôn linh hồn khinh bỉ, xỉ nhục Cha, liệu cách giết Cha đi, Cha quay mắt tìm các bạn thân yêu, thì chỉ toàn thấy bơ vơ, trơ trọi trốn tránh. Buồn biết bao và đắng cay biết mấy.
Cha phán với các con cũng như với Phêrô xưa rằng : Các con đã quên hết những lần Cha tỏ tình yêu thương các con rồi sao, quên mối giây ràng buộc các con với Cha, quên bao lời nguyện ước đọc đi nhắc lại rằng sẽ trung thành với Cha, bênh Cha cho đến chết rồi ư ?
Nếu các con yếu đuối, và sợ sẽ chiều nể người đời, thì hãy đến Cha, cầu xin sức mạnh để thắng. Đừng dựa vào mình, một tin cẩn chạy tới Cha, vì Cha sẽ nâng đỡ các con.
PHẢI TRÁNH DỊP TỘI
Nếu các con sống giữa thế gian, chung quanh đầy những gian nguy, và dịp tội, các con chớ liều mình xông vào chốn hiểm nghèo đó. Nếu Phêrô cam đảm, chống lại tình tò mò vô ích, Phêrô đã không sa ngã.
Còn các con làm việc trong cánh đồng hoặc vườn nho Cha, nếu trường hợp nào các con thấy mình bị lôi cuốn đi hành động để thỏa mãn xác thịt, các con hãy trốn tránh. Nhưng nếu các con hành động chỉ vì vâng lời, cho vinh danh Cha, lợi ích các linh hồn, các con đừng sợ : Cha sẽ phù hộ các con, các con sẽ toàn thắng bước qua hiểm nghèo.
MỘT CÁI NHÌN muôn giọt lệ
Khi quân lính điệu Cha vào tù. Cha thấy Phêrô đứng giữa các tiểu hầu, Cha ghé mắt nhìn Phêrô, Phêrô nhìn lại Cha, và xướt mướt khóc tội mình.
Cha cũng trông nhìn tội nhân như thế. Nhưng họ có nhìn lại Cha không? Mắt đôi bên có gặp nhau luôn mãi chăng : Than ôi, biết bao lần mắt Cha tìm không thấy mắt họ. Linh hồn đó không thấy Cha vì mù lòa. Cha êm đềm thúc giục, họ chả chịu nghe, Cha gọi đến tên riêng họ, họ không thèm trả lời, Cha tìm cách đánh thức họ dậy bằng một đau khổ, họ không muốn ra khỏi giấc ngủ mê.
Hỡi các linh hồn yêu dấu, nếu các con không nhìn lên trời nữa, các con sẽ sống ở trần gian như những vật mất trí khôn. Hãy ngẩng đầu trông về đích, về quê hương đang chờ đợi các con. Hãy tìm Chúa của các con, các con sẽ thấy luôn. Mắt Người hướng về các con, và trong cái nhìn đó có yên vui, sức sống.
Gio-sép-pha, hôm nay dừng lại đây, mai sẽ tiếp.
Hãy ở lại với Thánh giá và yên ủi Cha.

Ngày 17 tháng 3 năm 1923
CHÚA Ở TRONG TÙ
Ý nghĩa niềm hiu quạnh của Chúa nơi nhà tạm, và tội lãnh đạm của muôn linh hồn.
“Con hãy ngắm nhìn Cha trong ngục, nơi Cha qua một phần đêm lớn. Ở đây, quân lính, miệng nói mình làm, vừa chửi rủa chế diễu Cha, xỉ nhục Cha, vừa đánh dập đầu Cha, nhất là toàn thân.
Khi chúng nhọc, chúng để Cha một mình, tay bị trói chặt, trong xó kia tối tăm ẩm thấp.
Chúng cho được hòn đá làm chỗ ngồi. Ngồi vào, tấm thân đau khổ Cha lại bắt đầu lạnh thấu xương.
NHÀ TẠM và nhà tù
Bây giờ đem so sánh nhà tù với nhà chầu, nhất là với lòng những kẻ rước Cha. Ở ngục thất, Cha chỉ qua một phần đêm, nhưng ở nhà tạm, biết bao nhiêu đêm ngày. Ở tù, Cha bị lính tráng là kẻ thù Cha mỉa mai, hành hạ , còn ở nhà tạm, biết bao lần Cha bị như thế bởi chính những linh hồn gọi Cha là Cha của họ, nhưng xử đãi lại không một tí tình con cái.
Ở tù, Cha chịu rét, mất ngủ, nhịn đói, nhịn khát, bị đau thương, xấu hổ, phải sống cô đơn, ruồng bỏ. Cha trông nhìn đi khắp mọi đời , biết bao nhà tạm thiếu tình yêu cho Cha ẩn náu, biết bao tấm lòng giá lạnh đối với thân xác thê lương, run rẩy Cha như khối đá buốt trong tù.
NIỀM CÔ ĐƠN nơi nhà tạm
Biết bao ngày, Cha đợi chờ linh hồn nọ, linh hồn kia đến viếng Cha nơi nhà tạm, rước Cha vào lòng. Biết bao đêm khao khát gặp họ, nhưng họ không đến lấy lẽ bận công kia việc nọ, ươn ái trễ nải, hoặc sợ hại sức khoẻ.
Hỡi linh hồn yêu dấu, Cha chờ con để giãn khát Cha, yên ủi nỗi buồn Cha, mà con không muốn đến.
Biết bao lần, Cha đói các linh hồn, đòi lòng trung thành, đại lượng của họ, họ có biết giải đói cho Cha bằng thắng trị mình một tí, hoặc hy sinh nhỏ mọn không ? Họ có biết chia sẻ phiền sầu với Cha bằng lòng cảm thương, tha thiết của họ không ? Và khi gặp lúc trái ý, hoặc phải chịu đựng một đau khổ, phải quên mình, bị khinh dể, gặp nghịch cảnh, hoặc tai nạn tâm hồn hay gia đình, họ có biết tha thiết nói với Cha như thế này chăng : Con chịu điều này để bớt nỗi buồn của Chúa, để theo Chúa khi Chúa cô thân, hưu quạnh.
A, nếu họ biết kết hợp với Cha như thế, họ sẽ vượt qua khó khăn bằng yêu dường nào, linh hồn họ đầy sinh lực bước ra khỏi đó, và Lòng Cha được yên ủi, thỏa thuê biết mấy !
NỖI ĐAU LÒNG nơi nhà tạm
Trong tù, biết bao câu nói nhớp nhơ, xỉ vả Cha, làm Cha xấu hổ quá sức ! Cái khổ ấy càng tăng khi Cha nghĩ tới một ngày kia những lời như thế cũng sẽ buông ra bởi chính miệng lưỡi kẻ thân yêu nhất.
Và khi những bàn tay bẩn thỉu đánh tát thân Cha, Cha cũng nhìn thấy mình sau này bị đánh đập bởi những linh hồn rước Cha không một tí vui thích, làm khốn Cha bằng những tội phạm hằng ngày, liên miên, cố chấp.
Sau hết, trong tù, khi chúng xô đẩy Cha đang bị trói gò, kiệt sức ngã xuống đất Cha thấy nhiều linh hồn một ngày kia quí khoái lạc riêng hơn quí Cha, trói Cha bằng giây tội bất trung hoặc xô ngã Cha một cách hung tàn nhiều lần, khi họ kéo dài mãi niềm hiu quạnh của Cha.
TÙ TÌNH ÁI
Hỡi linh hồn lựa chọn, hãy đến gần bạn Trăm năm các con trong tù : Hãy nhìn ngắm Người thâu đêm đầy đau khổ, và mối khổ ấy vẫn kéo dài mãi nơi nhà chầu thanh vắng, và trong muôn linh hồn lạnh lẽo.
Các con có muốn tỏ tình mến Cha không ? Hãy để lòng làm tù cho Cha ngự !
Hãy trói Cha bằng giây thân ái.
Hãy che đắp Cha bằng niềm tha thiết.
Hãy cứu đói Cha bằng lòng đại lượng.
Hãy cho Cha uống nước nhiệt thành.
Hãy yên ủi Cha bằng sự siêng năng có mặt bên Cha.
Hãy lấy lòng thanh tịnh, ý ngay lành cứu Cha khỏi xấu hổ.
Nếu muốn Cha nghỉ trong các con, hãy dọn giường Cha bằng những việc hãm mình.
Hãy thắng trị trí vẽ, dẹp yên tiếng xao xuyến của dục tình. Như vậy, trong nơi im lặng của tâm hồn, Cha sẽ nghỉ yên, các con sẽ nghe Cha phán êm đềm ân ái : Hỡi bạn trăm năm Cha, hôm nay con đã nên nơi Cha an nghỉ. Cha cũng sẽ là chốn nghỉ ngơi các con đời đơì. Các con canh giữ Cha trong gian tù trái tim cách cẩn mật yêu đương, thì Cha sẽ trọng thưởng muôn vàn; đời đời các con sẽ không phàn nàn vì khi sống đã hy sinh cho Cha.
* * *
Gio-sép-pha , thôi tạm nghỉ. Cả ngày hôm nay, con hãy để Cha ngự trong tù lòng con. Hãy im lặng hết sức, để nghe rõ lời Cha, và đáp lại các nguyện vọng Cha đã ủy cho con.

Ngày 20-3-1923
LỜI KÊU GỌI noi gương Chúa tù binh
“Con hãy viết cho các linh hồn biết : Sau khi ngồi tù ẩm thấp, tối tăm, bẩn thỉu qua một phần đêm dài, sau khi chịu nhiều xỉ nhục, hành hạ tàn nhẫn của quân lính, những sự phỉ báng, chế diễu của đám tiểu hầu tọc mạch về số phận Cha, khi tấm thân Cha đã tan nát vì cực hình, thì, Gió-sép-pha, nghe đây những nguyện vọng nóng nảy của Trái Tim Cha : Điều làm Cha cháy thêm lửa tình ái, khiến Cha càng say khát đau thương hơn nữa chính là vì Cha liên tưởng đến muôn linh hồn sau này Cha sẽ chinh phục được họ theo gương Cha.
Cha thấy họ trung thành bắt chước Trái Tim Cha, học ở đó không những đức hiền lành, nhịn nhục, vui chịu các đau thương, khinh bỉ, mà cả đức yêu dấu của kẻ bắt bớ mình.
Cha thấy họ, vì mến Cha, yêu đến hy sinh mình vì kẻ thù nghịch, như chính Cha đã hy sinh vì hạnh phúc kẻ hành hạ Cha như thế này.
HẠNH PHÚC của tu viện
Cha thấy họ, với ơn Cha nâng đỡ, vâng tiếng gọi của Chúa, chọn lấy bậc trọn lành, giam mình trong nơi thanh vắng, trói mình bằng giây thân ái, từ bỏ mọi điều yêu chính đáng, can đảm chịu mọi sự trái tính, mặc cho đời dị nghị, ham chịu dể duôi, khích bác hoặc bị coi như sống điên dại, giữ tâm hồn kết hợp bền chặt với Chúa mình, qua mọi trường hợp.
Như thế, dù ở giữa xỉ nhục. Bạc đãi bất lương, tình yêu vẫn làm cho Cha tiêu hao mòn mỏi vì khát khao làm trọn Thánh ý Đức Chúa Cha, Trái Tim Cha, liên kết tha thiết với Người trong giờ cô đơn, khổ não ấy, hằng dâng mình đền tạ Người.
Hỡi các linh hồn tu đức đang ở trong tù do Vua tình yêu lựa chọn, và nhiều khi bị coi là vô dụng, nguy hiểm trước mắt người đời... các con đừng sợ, trong nơi thanh vắng ấy, và những giây phút giây đau thương ấy, cứ để mặc thế gian rấy lên chống phản các con. Hãy liên kết lòng các con bền chặt hơn với Thiên Chúa là mục tiêu duy nhất của tình yêu các con, hãy đền tạ sự vinh danh Thiên Chúa bị tội nhân xúc phạm .
Ngày 20-3-1923
ÔNH PHILATO hình bóng tính cả nể
Tang tảng sáng hôm sau, Caipha hạ lệnh điệu Cha đến Philato, để ông này tuyên án xử tử Cha.
Philato khôn khéo hỏi Cha, hy vọng tìm được một lý do chính đáng để xử tử, nhưng không tìm được lẽ nào hết, ông ta liền cảm thấy lương tâm kính sợ trước việc bất công ông toan làm. Sau cùng, ông hạ lệnh đem Cha đến Herode...
Philato là hình bóng những linh hồn đứng giữa tiếng thúc giục của ơn thánh và tình dục, đã để mình bị thua tính cả nể và tự ái quá độ. Đứng trước một cám dỗ hoặc dịp nguy hiểm ư ? Họ tự làm mình mù quáng, l ý luận sai lầm cho đến khi táo bạo cả quyết là không có nguy hiểm, xấu xa, cho mình là đủ khôn xét đoán, không cần bàn hỏi ý kiến ai. Họ sợ con mắt người đời nhìn nhận là cuồng dại, họ thiếu nghị lực tự thắng, và đi qua bên ơn thánh, họ sa ngã từ dịp này sang dịp khác, cuối cùng nộp Cha cho Herode như Philato.
CÁI NGUY CỦA LÒNG TỰ ÁI
Nói về linh hồn tu đức cũng thế. Có khi không phải là một dịp làm mất lòng Cha cách nặng, nhưng cho được chống trả hẳn hoi, cần phải nhận lấy một điều hèn hạ, chịu đựng một nghịch cảnh. Nhưng thay vì theo ơn thánh thúc giục, thành thực khám phá mưu thâm chước độc, linh hồn đó chỉ hỏi ý riêng, và cả quyết không đủ lý do xa nguy hiểm ấy, hoặc tù chối cái thú kia, thế là lao mình vào một nguy hiểm nặng nề. Cuối cùng họ cũng như Philato, hóa mù quáng, mất can đảm làm theo lẽ phải, dần dần, nếu không phải là ngay lập tức, sẽ nộp Cha cho Herode.

Ngày 21 tháng 3 năm 1923
“NƯỚC TA KHÔNG THUỘC VỀ THẾ GIAN”
Khi Philato hỏi, Cha không trả lời câu nào hết. Nhưng khi ông ta phỏng vấn đến câu : Ông có phải là Vua Do Thái không, thì lập tức Cha trả lời, uy nghi, trịnh trọng : Ngài nói đúng, tôi là Vua, nhưng nước tôi không phải nước thế gian.’
Đó là câu linh hồn cần trả lời can đảm, cả quyết, khi gặp trường hợp phải thắng tính cả nể, hoặc chịu đau thương, xỉ nhục, dù có thể tránh thoát dễ dàng : “Không, nước tôi không tìm ân huệ người đời. Tôi đang về quê thật tôi, nơi yên vui hạnh phúc đang chờ đợi tôi. Dưới trần gian này, tôi không quan tâm đến dư luận người đời, một chú trọng chu toàn hẳn hoi nhiệm vụ của tôi. Nếu có vì đó tôi phải đau thương, nhục nhã, tôi sẽ không lùi bước : tôi lắng nghe tiếng ơn thánh kêu gọi, còn tiếng xác thịt, xin để chết. Nếu sức riêng tôi không làm được, tôi sẽ đi tìm ơn cứu giúp, lời chỉ bảo, vì tôi biết rằng lòng tự ái và tình dục thường rất hay mù quáng linh hồn, để kéo nó về đàng tội.
Ngày 21 tháng 3 năm 1923
TẠI TOÀ VUA HERODE,
Chúa im lặng và lòng người nhiệt thành yêu dấu các linh hồn.
Vì cả nể, và vì sợ phải chịu trách nhiệm, ông Philato hạ lệnh điệu Cha đến Herode. Ông vua này là một người bất lương chỉ tìm thỏa mãn dục tình lăng loàn của ông.
Ông vui mừng thấy Cha đến trước toà án ông, hy vọng được giải trí vì lời nói và phép lạ Cha.
Hỡi các linh hồn yêu dấu, hãy xem sự cay cực Cha phải chịu trước mặt con người hư nết này mà mỗi câu hỏi, mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều làm Cha thêm xấu hổ.
Hỡi các linh hồn đồng trinh thanh tịnh, hãy đến vây quanh bạn trăm năm của các con. Hãy nghe các chứng nhân gian giảo chỗi dậy chống báng Cha. Hãy xem đám dân hèn công phẫn điên cuồng diễu cợt xỉ vả Cha.
HERODE BẤT MÃN
Herode đợi Cha trả lời những câu hỏi mỉa mai của ông, để chữa tội và bênh vực Cha, nhưng Cha không hề hở môi, hết sức giữ im lặng trước mặt ông. Chính sự im lặng đó làm chứng chức quyền cao cả Cha, vì những lời hèn hạ đó không đáng chen lẫn vào những lời rất trong sạch Cha.
Khi ấy, lòng Cha kết hợp chặt chẽ với Cha Cả trên trời. Cái nguyện ước giốc đổ đến giọt máu cuối cùng vì các linh hồn Cha yêu dấu, hao mòn lòng Cha. Ý tưởng đến những linh hồn một ngày kia sẽ theo Cha, vì thấy gương sáng, và lòng độ lượng Cha, đốt thêm lửa mến trong Trái Tim Cha. Không những Cha vui mừng giữa những câu chất vấn hãi hùng đó. Cha còn khao khát đi ngay đến nơi tử hình.
Sau khi chịu những nhục nhã đê hèn nhất, qua những phút im lặng hoàn toàn, Cha bị coi là người dại. Họ mặc áo trắng cho Cha, làm dấu chế diễu, và điệu Cha về trả Philato, giữa tiếng kêu la lối của đám dân hèn.
Ngày 21 tháng 3 năm 1923
CHÚA TRỞ LẠI DINH PHILATO ý nghĩa sự nguy hiểm khi nhượng bộ ý riêng.
Con hãy xem, ông quan này kinh hãi, bối rối thế nào? Ông không biết thi hành làm sao đối với Cha, sau hết, để thử nguôi lòng dân đang đòi gào thét giết Cha, ông hạ lệnh đánh đòn !
Đó là tình hình một linh hồn thiếu can đảm, cao thượng, phá tan những đòi hỏi của thế gian, xác thịt, và tình dục. Thay vì chiến đấu với chước cám dỗ, cắt đứt căn nguyên những điều mà họ biết không phát sinh bởi tình thần tốt, theo như lương tâm đòi hỏi, họ liều nhượng bộ một ý thích nhỏ mọn này, chiều theo một vui sướng hư hèn kia. Có khi thắng mình được một điểm, họ lại hàng phục một điểm khác đòi nhiều nghị lực hơn. Hoặc một vài trường hợp họ hy sinh được, thì trong nhiều dịp khác khi cần cởi bỏ cả những sự rất bé mọn nuôi lòng cảm dục, vừa ý xác thịt, để trung thành với ơn thánh, hoặc vâng giữ pháp luật, thì họ lại ngại ngùng. Nửa nuông chiều ý thích, nửa theo sự đòi hỏi của tình dục, họ kể như vậy là đã dẹp yên tiếng lương tâm cắn đứt.
NHỮNG CUỘC TỐ GIÁC nguy hại
Thí dụ một linh hồn khác về việc cáo giác nết xấu mà họ khám phá thấy trong anh em. Không phải tình thương mến, không phải vì lo lắng làm điều thiện, mà chính là tình dục kín đáo, một sự ghen tương ngấm ngầm khiến họ có ý muốn ấy. Ơn thánh và lương tâm lên tiếng báo nguy, cảnh cáo cho biết có một tinh thần xấu đang điều khiển họ, và việc bất công họ toan làm. Có lẽ linh hồn đó đã chiến đấu được lúc đầu, nhưng tình dục không trị trước làm tắt hết ánh sáng và can đảm để xua đuổi ý nghĩ quỉ quái kia đi. Linh hồn đó lại bày một mưu chước khác là giữ kín một phần câu truyện, chứ không giữ cả. Họ tự bào chữa rằng : Phải cho kẻ khác biết, tôi chỉ nói mấy lời thôi…
Hỡi linh hồn kia con cũng như Philato, phó Cha để chịu đòn là như vậy. Rồi ra, tình dục sẽ cưỡng ép con làm trọn việc. Con đừng tin hành động thế là nguôi được sự khát khao của nó. Hôm nay, con bước một bước; ngày mai, con lại bước xa hơn. Và nếu, con hàng phục một dịp nhỏ, chắc chắn con sẽ lùi bước trước một cám dỗ nặng hơn.
Ngày 21 tháng 3 năm 1923
CHÚA BỊ ĐÒN tiếng gọi của các thương tích
Và bây giờ, hỡi các linh hồn rất yêu của lòng Cha, hãy nhìn xem Cha bị điệu đến nơi chịu đòn kinh khủng, hiền lành như con Chiên.
Thân Cha đã đầy vết thương, mệt lử phen này lại bị lý hình hung-tàn vô-độ, lấy roi lấy gậy đánh đập tơi bời túi-bụi. Các xương Cha giãn ra, đau đớn lắm. Toàn thân rách nát. Những mảnh Thịt bay theo roi vọt, Máu tứ chí bắn tung toé. Cha coi thảm-não, không ra hình người nữa.
Ôi, các con có thể nhìn Cha giữa biển đắng cay này, mà lòng không cảm động sao? Hỡi các con Cha đã chọn, không phải là ls hình sẽ yên ủi Cha, chính là bổn phận các con phải bớt đau giảm khổ cho Cha. Hãy nhìn các vết thương Cha, và xem có ai đã đau đớn dường ấy để tỏ tình yêu các con không?

Ngày 22 tháng 3 năm 1923
CHÚA ĐỘI MÃI GAI ý nghĩa con đường tuân ý Chúa
“Khi lý hình đánh Cha đã mệt, chúng kết mại gai đóng vào đầu Cha, vừa đi ngang mặt Cha vừa chế diễu : Thưa Đức Vua, chúng tôi kính chào Ngài.
Kẻ xỉ vả, kẻ đánh đầu, mỗi người lại thêm một đau đớn mới vào những thống khổ đã tan nát thân Cha.
Hỡi các linh hồn yêu dấu, hãy nhìn ngắm Cha bị các tòa kết án, bị trao phó cho dân hèn xỉ vả, xúc phạm, bị đánh đòn dữ tợn, và nếu như thế cũng chưa đủ khiến Cha nên đê hèn nhất, họ còn bắt Cha đội mao gai, mặc áo đỏ, chào nhạo như ông Vua hề, liệt vào hạng người điên ngu.
Phải, Cha là Con Thiên Chúa, Đấng giữ gìn vũ trụ, nhưng Cha muốn mắt người đời coi Cha như một người rốt bét nhất, đáng khinh nhất. Cha không trốn nhục nhã, trái lại Cha đã ôm lấy hết để đền tội kiêu căng nhân loại, lôi kéo nhiều linh hồn theo gương Cha.
MẠO GAI chữa tội kiêu căng
Cha để đầu đội vòng gai nhức nhối, hầu chữa tội bao linh hồn kiêu ngạo không muốn chịu đựng những điều giảm thế giá họ trước mắt người đời.
Cha vui lòng cho vai Cha mang áo chế diễu, bị khinh là ngu dại, để nhiều linh hồn đừng ngại theo Cha trên con đường mà thế gian cho là hèn kém, và có khi chính các linh hồn đó tưởng là bất xứng bậc mình.
Không phải thế, hỡi các linh hồn yêu dấu, không con đường nào đê hèn hết, khi phải tuân theo Thánh ý Đức Chúa Trời.
Hỡi những kẻ được ơn bên trong gọi theo bậc ấy, các con đừng cưỡng, đừng vịn lẽ nào kêu căng để vừa theo ý Chúa, vừa theo ý mình. Đừng tin rằng các con sẽ tìm thấy yên vui, hạnh phúc trong một bậc huy hoàng hơn kém trước mắt người đời. Các con chỉ thấy trong sự vâng phục ý Chúa, làm tròn mọi việc Chúa đòi hỏi.
ĐỪNG TÌM danh vọng trần gian
Thế gian còn có những linh hồn khác tìm đặt tương lai mình ngay ở dưới đất ! Linh hồn kia bị sức quyến dũ bí mật lôi cuốn, đem lòng yêu một Người nào đó, mà họ khám phá thấy có đức tính tốt, có danh dự, có lòng tin cậy, đạo đức, có lương tâm nhà nghề, có tinh thần gia đình… tóm lại có tất cả những cái cần ái tình đòi hỏi. Nhưng thình lình, trí óc bị tính kiêu căng xâm chiếm lòng ham thích khoe khoang trước mắt người đời chưa được thoả mãn, tuy đàng khác nguyện vọng của trái tim đã tạm đủ. Thế là linh hồn đó quay đi chỗ khác tìm thêm cái gì khiến người đời, chú ý hơn, nổi tiếng bề ngoài là giầu sang hơn.
Ôi, linh hồn đó đã cố chấp làm mình mù quáng. Hỡi con, chắc chắn là con không thể tìm được hạnh phúc ở thế gia, chớ chi, sau khi đã gieo mình vào chỗ hiểm nguy như vậy con biết tìm hạnh phúc nơi đời sống khác.
TÍNH TỰ ÁI là vòng ai sắc nhọn
Cha sẽ nói gì về số đông linh hồn kia, Cha gọi theo đường trọn lành, yêu mến, lại giả điếc không nghe tiếng Cha.
Họ tuyên bố sẵn sàng vâng ý Cha, noi theo, kết hợp với Cha, nhưng lại đóng mạo gai vào đầu Cha. Sai lầm chừng nào.
Đấy chính là những linh hồn Cha ước ao nhận làm bạn trăm năm, Cha biết thấm thía từng cảm tình sâu kín nhất của lòng họ. Cha quí yêu họ thiết tha cực độ, lôi kéo họ đến chỗ, mà theo sự khôn ngoan, Cha biết họ sẽ tìm được phương thế chắc chắn nhất đi đến đỉnh thánh thiện. Ở đây, Cha sẽ tỏ Trái Tim Cha cho họ, ở đấy, họ sẽ mến Cha hơn, hiến dâng Cha nhiều linh hồn hơn.
Nhưng đối lại, chỉ thấy phản kháng và lầm đường. Bao linh hồn mù lòa vì kiêu căng, muốn kẻ khác tôn trọng trái phép, ham mê chiều chuộng ý riêng, lòng đầy tham vọng hư hèn trở nên kẻ tai mắt, họ bị thua những lý luận giả trá, và cuối cùng từ chối con đường Tình yêu chỉ dậy.
Ý RIÊNG là gai nguy hiểm
Hỡi linh hồn Cha lựa chọn, các con có tin rằng các con sẽ làm vinh danh Cha như Cha muốn, khi các con theo ý thích riêng chăng ?
Các con có tin đã làm trọn ý Cha, khi chống lại ơn thánh mời gọi các con về nẻo đường mà lòng kiêu căng các con chối bỏ ?
Gio-sép-pha hỡi, biết bao linh hồn bị tính kiêu căng làm mù tối. Cha muốn con hôm nay thêm nhiều việc khiêm nhường, tuân phục ý Chúa, xin cho nhiều linh hồn bước theo lối Cha chỉ dẫn với hết tình yêu thương.

Ngày 23 tháng 3 năm 1923
VỀ SỰ DÂN CHÚNG TRỌNG BARABA HƠN CHÚA GIÊSU
Kêu gọi các linh hồn lựa chọn : hãy đặt thánh ý Chúa lên trên hết
Sau khi đội triều thiên gai, mặc áo đỏ, quân dữ điệu Cha đến Philato, mỗi bước đi là một bước kêu la, xỉ nhục, nhạo cười.
Philato không tìm thấy nơi Cha một tội nào đáng chết, ông lại phỏng vấn Cha, vặn Cha vì sao ông có quyền trên Cha, mà Cha không trả lời. Khi ấy, Cha không im lặng nữa, Cha đáp : Ông sẽ không có quyền nào nếu Bề trên không cho ông, nhưng cần phải trọn lời Kinh thánh. Nói xong, Cha lại im lặng, phó mình mặc họ.
Philato bối rối vì lời vợ vừa báo, một bên là tiếng lương tâm cắn rứt, một bên sợ dân nổi loạn chống ông, nếu không xử tử Cha, nên ông cho dân xem hình tượng thê thảm Cha vừa phải đòn, và tìm cách tha Cha, giết Baraba một tên trộm cướp thay. Nhưng dân chúng đồng thanh thét lên ầm ầm : Giết chết nó đi, chúng tôi muốn giết nó đi, xin tha Baraba.
GƯƠNG HY SINH cao cả
Hỡi linh hồn mến Cha, các con xem họ so sánh Cha với tên trộm cướp hay nói đúng hơn, họ hạ Cha xuống hàng tội nhân bất hảo nhất thế nào. Các con hãy nghe tiếng lũ đông gầm thét diên cuồng xin xử tử Cha.
Thay vì trốn tránh xỉ nhục đó, Cha nhận lấy vì yêu các linh hồn và yêu các con. Cha muốn tỏ cho các con hay lòng yêu đó không những khiến Cha chịu chết, mà còn chịu cả khinh bỉ, nhuốc nha, bị cả những người Cha sắp đổ máu ra vì họ, ghét bỏ Cha.
Họ gọi Cha là tên phiến loạn, ngu si, điên dại Cha nhận hết một cách rất hiền lành, khiêm nhường.
Các con đứng tưởng lúc ấy Cha không cảm thấy ngại ngùng, đau đớn. Trái lại, Cha muốn tính loài người nơi Cha thử hết mọi đau khổ chính các con phải chịu, để gương sáng Cha sẽ phấn khởi các con trong mọi trường hợp của đời sống. Khi điểm giờ đau thương này, cái giờ Cha có thể tránh cách rất dễ dàng, nhưng Cha không tránh, một thiết tha ôm lấy, để làm trọn Thánh Đức Chúa Cha, sửa lại vinh quang của Người, đền tội thế gian, chuộc lại hạnh phúc cho các linh hồn.
ĐỪNG TRỐN TRÁNH xỉ nhục
Chỗ này, ta trở lại nói với các linh hồn, đã nói đến hôm qua, tức là những kẻ được gọi vào bậc trọn lành, nhưng đã hơn một lần, cãi trả tiếng ơn thánh kêu mời rằng : tôi cam chịu sống mãi trong khung cảnh tối tăm này thế nào được ?: Tôi không quen thứ đời sống này, những việc rất hèn như kia ... Gia đình tôi, bạn hữu tôi sẽ cười chê, vì tôi có năng lực, đi chỗ khác có thể ích lợi hơn ...
Cha muốn trả lời những người đó rằng : Khi Cha sinh bởi cha mẹ nghèo nàn, không ai biết đến, xa quê hương, nhà cửa, trong hang bò lừa, giữa một mùa khổ nhất trong năm, vào giờ giá rét, tối tăm nhất trong đêm, hỏi rằng Cha có từ chối, ái ngại không?
Ba mươi năm trường, Cha nếm hết mọi mùi khó nhọc trong đời sống thợ thuyền, Cha cùng với Thánh Giuse Cha nuôi Cha, chịu chung những nỗi khinh bỉ của khách hàng nhờ làm công cho, Cha không nề quản giúp đỡ Mẹ Cha săn sóc cửa nhà túng bấn.
Nào Cha chẳng đủ tài năng hiểu biết hơn, dù theo một nghề thợ mộc thô hèn như thế sao, Cha là hồi 12 tuổi đã dậy dỗ các tiến sĩ trong đền thờ. Nhưng đó là Thánh Đức Chúa Cha, sống như thế Cha đã làm vinh danh Người.
KHỔ NHỤC cương quyết lướt thắng
Khi mới bước vào đời sống công khai, Cha có thể tỏ mình ra ngay là Chúa Cứu thế, là Con Thiên Chúa, hầu bắt dân chúng suy phục, khiến họ chú y hơn vào đạo lý Cha, nhưng Cha không làm thế, vì Cha không ước ao chi hết ngoài sự hoàn thành Ý Đức Chúa Cha.
Khi đến giờ thương khó, kẻ này hành hạ, kẻ kia xỉ vả, người thân bỏ trốn, dân chúng vô ơn, toàn thân khổ sở không tả xiết, tính tự nhiên ái ngại vô ngần, thì Cha lại càng đem lòng yêu mến thiết tha vâng nhận Thánh ý Đức Chúa Cha hơn.
Hỡi linh hồn lựa chọn, hãy nhận kỹ rằng : khi các con thắng được những trái ý tự nhiên, những phản đối gia đình, hoặc dư luận thế gian, khi các con hoàn toàn vâng theo ý Chúa, thì đó là giờ các con được hưởng những vui thú dịu dàng vô tả, trong sự liên kết chặt chẽ ý-riêng với Bạn trăm năm cực thánh !
SỐNG THEO Ý CHÚA là hơn hết
Điều Cha nói đây với các linh hồn cảm thấy ngại ngùng trong đời viện tu khiêm nhường kín đáo, Cha cũng muốn nhắc lại với các con đã được gọi đi hoạt động phục vụ thế gian, đang khi ý-riêng thích quay về đời sống âm thầm thanh vắng.
Hỡi các linh hồn yêu dấu, các con nên biết rằng : Sống không ai biết đến, hay người đời biết đến, dùng hay không dùng những tài năng các con đã được quí trọng nhiều hay ít, khoẻ mạnh hay không, tất cả những cái ấy, không cái nào nguyên nó là hạnh phúc của các con. Các con có biết một điều duy nhất nào sẽ bảo đảm hạnh phúc ấy không ? Chính là Vâng theo ý Chúa yêu mến nhận lấy, và kết hợp lòng với những điều Chúa đòi hỏi để thêm vinh danh, thánh thiện cho Người.
Gio-sép-pha, ta nghỉ, ngày mai sẽ tiếp. Hãy yêu mến, và vui nhận Thánh ý Cha, vì con biết rằng đó là do Tình yêu chỉ vạch.

Ngày 24 tháng 3 năm 1923
CHÚA BỊ TUYÊN ÁN xử tử
Con hãy suy ngắm những đau khổ Trái Tim rất dịu dàng mềm mại Cha, khi bị khinh là hèn hơn Baraba. Thêm vào nỗi dể duôi cực độ dường ấy, tiếng dân kêu gào giết Cha kia lại như đâm suốt linh hồn Cha.
Cha hồi tưởng những lần Mẹ Cha ve vuốt, khi ẵm Cha vào lòng, những công ơn săn sóc khó nhọc Cha nuôi làm vì yêu Cha.
Cha liên tưởng đến những ơn huệ đã ban phát rộng rãi trên dân này, chữa người mù được thấy, bệnh nhân được khoẻ, kẻ tật nguyền được đã, dân chúng ăn no trên rừng, kẻ chết sống lại, thế mà bây giờ, than ôi, con hãy nhìn Cha hóa nên khổ hèn cực độ, dường này, không ai bị người đời ghét bằng Cha, bị án xử như tên trộm cướp bất lương nhất. Dân hô giết, và Philato đã tuyên án tử.
Hỡi linh hồn Cha yêu dấu, hãy chú ý đến nỗi thống khổ Cha.

|
|