|
XX.
TÌM THANH VẮNG VÀ THẦM LẶNG
Tinh thần khuất tịch
Bạn
hãy tìm giờ rảnh để lo việc riêng
và hãy suy đến ơn Chúa luôn:
Hãy
bỏ những truyện tò mò. Hãy chuộng đọc
những sách có sức xúc động tâm hồn
hơn những sách chỉ làm bận trí óc.
Hãy
bớt những câu nói dư thừa, những
cuộc ngao du vô ích, hãy bịt tai trước
những tin tức và dư luận, như thế
bạn sẽ không thiếu giờ rảnh để
suy gẫm hẳn hoi.
Các
bậc đại thánh cũng đã hết sức,
tránh truyện vãn với đời và chỉ ưa
phụng thờ Chúa trong khuất tịch.
Thầm lặng với Chúa
Cổ
nhân nói: “Không lần nào giữa đám đông ra
về mà tôi không thấy mình sút kém”.
(1) Cái đó ta cũng thường tự
nghiệm mỗi khi trò chuyện lâu với chúng
bạn.
Nín
lặng thế nào cũng dễ hơn nói mà không
nói quá.
Ẩn
khuất trong nhà, thế nào cũng dễ hơn
ra ngoài mà giữ được hẳn hoi.
Ai
muốn sống một đời sống nội
tâm và tinh thần, phải theo gương Chúa Giêsu
tránh xa những đám đông người.
Không
thích trầm tĩnh, chả dễ vững chắc
khi phải tiếp xúc với đời.
Ngài
nín lặng, chả dễ nói cho chín chắn được.
Không
vui lòng tùng phục, chả dễ giữ được
chức vụ cao hẳn hoi. Không biết vâng lời
đừng hòng chỉ huy được cho ra
trò.
Bảo đảm của thánh
nhân
Chả
ai nếm được sảng khoái vững
chắc bằng người có lương tâm
tốt.
Nhưng
các Thánh càng vững chắc, càng kính sợ Chúa.
Và dầu nổi tiếng nhân đức và giầu
ơn sủng, các Ngài không kém tự hạ và cẩn
phòng trong cách sinh hoạt.
Vững
chắc của người tội lỗi ở
tại kiêu ngạo và phô trương: cái đó
kết cục chỉ đánh lừa chúng.
Đừng
tự cho mình là vững chắc ở đời
này, Bạn ạ! Dầu cho Bạn được
tiếng là một thày Dòng tốt hay ẩn sĩ
đạo hạnh.
Cái phá hoại an bình
Thường
những ai được đời cho là đại
thánh, lại hay lâm phải cái nguy hại lớn:
Tự phụ.
Với
những người đó đôi khi phải cám
dỗ, hay phải cám dỗ luôn, lại có lợi
để họ khỏi thấy mình vững chắc
mà sinh tự phụ: và đi tìm yên ủi bên ngoài
một cách điên dại.
Đừng
mong tìm vui thú chóng qua, đừng bân tâm vì của
thế tục, lương tâm bạn sẽ được
trong sạch biết mấy.
Gạt
bỏ những lo toan vô ích để chỉ nghĩ
đến Chúa, tin tưởng vào Chúa, Bạn
sẽ bình an và thư thái biết mấy!
Sám hối
Chẳng
ai đáng Chúa an ủi, nếu không biết thành
tâm sám hối.
Muốn
cảm được ơn sám hối – sám hối
đến chảy nước mắt lòng – hãy
vào trong phòng, tiễu trừ mọi tiếng ồn
ào thô tục như lời Thánh Kinh: “Dầu khi
nằm ngủ, Bạn cũng đừng thôi
giục lòng thống hối”.
(2)
Trong
phòng riêng, Bạn sẽ tìm thấy cái đã mất
khi ở ngoài.
Căn
phòng êm dịu cho những ai biết ở luôn
trong đó, nhưng buồn chán cho những ai không
biết giữ hẳn hoi.
Nếu
khi mới nhập tu, Bạn biết yêu quí và canh
giữ nó, sẽ trở nên bạn thân và là nguồn
yêu ủi êm dịu nhất của Bạn.
Lợi ích của thầm lặng
Chính
trong thầm lặng và yên hàn mà linh hồn đạo
đức tiến bộ nhiều, vì trong đó
họ tìm ra được những bí nhiệm
tàng ẩn của Thánh Kinh.
Trong
đó họ gặp được những suối
nước mắt: họ tắm gội suốt
đêm trong đó và càng sống xa tiếng ồn
ào của thế tục họ cáng kết chặt
mật thiết với Chúa Tạo thành.
Ai
từ biệt bạn bè thân thích, Chúa và các thiên
thần sẽ đến cùng họ.
Thà
náu một nơi mà chuyên lo phần rỗi, còn
hơn làm được phép lạ mà lãng quên chính
mình.
Thực
đáng khen một tu sĩ ít khi ra ngoài, tránh con
mắt người đời và cũng không muốn
nhìn đến họ.
Vui qua, sầu tới
Cần
chi phải nhìn những cái sầu Bạn không
được phép nhìn?
Đời
mau qua và những tham vọng của đời
cũng mau qua. (3)
Tình
dục muốn xui ta đi đây đó. Nhưng
lúc trở về ta mang theo được cái gì?
Phải không, một gánh nặng cho lương
tri và rối rít cho tâm hồn?
Đi
vui, về buồn; vui chiều hôm trước,
buồn sáng hôm sau.
Cái
vui của nhục dục đều thế đấy:
nó nhập tâm thì dễ chịu, nhưng rốt
cục, chính nó lại làm tổn thương và
sát hại ta.
Còn
gì ở nơi khác mà không có ở nơi nhà?
Trước
mặt con cũng có trời, có đất, có mọi
chất lượng.
Của
đời hết thảy không do những cái đó
cấu thành sao?
Bình
an thực
Khắp
gầm trời này, bạn có thấy đâu được
cái gì bền bỉ vững chắc lâu không?
Có
khi bạn tưởng sẽ được hoan
toàn thỏa mãn, nhưng... cái thỏa mãn ấy
không bao giờ bạn đạt được.
Giả
sử bạn nhìn được tất cả
sự vật hiện hữu: hỏi cái nhìn đó
đã có ích gì?
Hãy
ngước mắt lên trời nhìn vào Chúa và xin
Người thứ tha mọi tội lỗi và
sơ suất cho bạn.
Của
đời hãy để cho đời, Bạn,
Bạn hãy chuyên lo những điều Chúa răn
dạy.
Hãy
đóng kín cửa phòng lại và mời Chúa Giêsu
chí ái đến ở với Bạn.
Hãy
ở lại với Chúa trong phòng, vì bạn không
tìm đâu được yên hàn hơn.
Đừng
ra ngoài, cũng đừng mỏng tai nghe tiếng
nhộn nhịp của đời, Bạn sẽ
bảo toàn bình an thật cho tâm hồn.
Lúc
nào Bạn lại mong nghe tin tức, lúc ấy
lòng Bạn sẽ bắt đầu xao xuyến.
SUY
NIỆM
Thầm
lặng bên ngoài chưa đủ làm cho tâm hồn
được yên tĩnh, còn cần phải thanh
vắng bên trong.
Nó
hệ tại ở một tinh thần trầm
mặc và suy gẫm.
Một
tâm hồn xa lìa vui thú giác quan, bưng tai trước
ồn ào của thế tục, sẽ gặp
được thỏa mãn thanh tao trong Chúa!
Trong
thanh vắng, họ sống động, họ
hô hấp trong tình yêu Chúa Kitô.
Họ
quên tất cả để chỉ nhớ một
mình Chúa.
Họ
nức nở với Chúa vì bao lỗi lầm.
Giả
thử có nghĩa vụ phải ở giữa
tiếng ồn ào của thế tục, họ
lại thiết lập một thanh vắng trong
lòng họ, trong đó họ cũng được
thỏa mãn cho lòng trí họ.
Lạy
Chúa, bao giờ con mới được quen lơn
với tịch mạc, thanh vắng, nguyện
gẫm?
Con
phàn nàn vì đã nói quá nhiều về tạo vật
và làm quá ít cho Chúa! Lạy Chúa hãy đến – Chúa
lòng con mến duy nhất, trung tâm điểm và
đối tượng của lòng con! – hãy đến
cho lòng con được hưởng tôn nhan Chúa
hãy đến để nói với lòng con và bảo
cái gì Chúa muốn.
Bao
giờ màn che thời gian mới hạ xuống,
để con xem thấy cái con xin? Bao giờ con
mới gặp được của con đang
tìm? Bao giờ mới tới được Đấng
con yêu mến? Lạy Chúa!
----------------
1.
Seneca Ep. 7
2. Ps V, 51
3. Gioan II, 17
|