|
|
| |
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL |
|
THÁNH
THỂ LÀ BỮA TIỆC HIỆP THÔNG VỚI THIÊN CHÚA
ĐTCGPII giảng dạy Giáo Lý trong Đại Năm Thánh 2000, bài 27, Thứ
Tư 18/10/2000
1. “Chúng ta đã trở nên Chúa Kitô. Vì nếu Người là đầu và chúng
ta là chi thể thì Người và chúng ta hợp thành một con người hoàn
toàn” (Thánh Âu-Quốc-Tinh, Tractatus in Joh., 21, 8). Những lời
mạnh mẽ của Thánh Âu-Quốc-Tinh đã đề cao mối hiệp thông thân mật
được thiết lập giữa Thiên Chúa và con người nơi mầu nhiệm Giáo
Hội, một mối hiệp thông theo giòng lịch sử hành trình của chúng
ta được biểu hiệu tột đỉnh nơi bí tích Thánh Thể. Những lời truyền:
“Các con hãy cầm lấy mà ăn... mà uống...” (Mt 26:26-27) Chúa Giêsu
nói với các môn đệ trong căn thương lầu của một ngôi nhà ở Giêrusalem
vào đêm cuối cùng cuộc sống trần gian của Người (x Mk 14:15) mang
một ý nghĩa sâu xa. Giá trị biểu hiệu phổ quát của bữa tiệc được
dọn ra với bánh và rượu (x Is 25:6) đã nói lên mối hiệp thông
và tình thân mật ấy rồi vậy. Cũng còn có những yếu tố hiển nhiên
khác đề cao Thánh Thể là bữa tiệc thân hữu và giao ước với Thiên
Chúa nữa. Bởi vì, như Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo nhắc lại,
“hy tế thập giá và bữa tiệc hiệp thông với mình máu Chúa thì đi
đôi với nhau và bất khả phân ly nơi việc kéo dài tưởng niệm cuộc
hy tế” (số 1382).
2- Như trong Cựu Ước, đền thánh di động trong sa mạc được gọi
là “lều hội ngộ” thế nào, tức là lều Thiên Chúa và dân Ngài gặp
gỡ nhau cũng là lều của anh em trong đức tin ở giữa họ, truyền
thống Kitô giáo cổ thời cũng gọi việc cử hành Thánh Thể là “synaxis”,
nghĩa là “hội ngộ” như vậy. Nơi việc cử hành Thánh Thể này, “bản
tính nội tại của Giáo Hội được tỏ hiện, một bản tính cho thấy
Giáo Hội là một cộng đồng của những ai được triệu tập lại để cử
hành tặng ân của Đấng trao ban cũng là Đấng được dâng hiến, ở
chỗ, khi tham dự vào Mầu Nhiệm Thánh, họ trở nên ‘họ hàng’ của
Chúa Kitô, cảm nghiệm trước được việc thần linh hóa hiện hữu trong
mối liên kết bất khả phân ly giữa thần tính và nhân tính nơi Chúa
Kitô” (Orientale Lumen, 10).
Nếu chúng ta muốn suy nghĩ sâu xa hơn về ý nghĩa đích thực của
mầu nhiệm hiệp thông này giữa Thiên Chúa và tín hữu, chúng ta
phải hướng về những lời Chúa Giêsu nói trong Bữa Tiệc Ly. Những
lời ấy ám chỉ về một thứ “giao ước” thánh kinh, được thực sự nhắc
lại nhờ mối liên hệ giữa máu của Chúa Kitô và máu hy tế đổ ra
trên núi Sinai: “Đây là máu giao ước của Thày” (Mk 14:24). Moisen
đã nói: “Đây là máu giao ước” (Ex 24:8). Giao ước núi Sinai liên
kết dân Yến Duyên với Chúa bằng mối giây máu huyết đã tiên báo
trước một tân ước sẽ đưa đến – như các Giáo Phụ Hy Lạp diễn đạt
– mối cận thân thực sự giữa Chúa Kitô và tín hữu (x Thánh Cyril
of Alexandria, In Johannis Evangelium, XI; John Chrysostom, In
Matthaeum Hom., LXXXII, 5).
3.
Mối hiệp thông của tín hữu với Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể
đặc biệt được đề cao nơi thần học của Thánh Gioan và Phaolô. Trong
bài diễn từ tại hội đường Capernaum, Chúa Giêsu đã minh nhiên
nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này sẽ sống
muôn đời” (Jn 6:51). Toàn đoạn văn này cố ý nhấn mạnh đến mối
hiệp thông trọng yếu được thiết lập trong đức tin, giữa Chúa Kitô,
Bánh sự sống, với ai ăn Bánh ấy. Chúng ta đặc biệt thấy động từ
menein theo tiếng Hy Lạp, nghĩa là “nội trú, cư ngụ”, một động
từ tiêu biểu được Phúc Âm Thứ Bốn sử dụng để nói lên mối thân
tình nhiệm mầu giữa Chúa Kitô và người môn đệ: “Ai ăn thịt Tôi
và uống máu Tôi thì ở trong Tôi và Tôi ở trong họ” (Jn 6:56, x
15:4-9).
4. Thế rồi đến từ ngữ Hy Lạp koinonia, tức “hiệp thông”, được
Thư Thứ Nhất gửi Giáo Đoàn Côrintô sử dụng, một bức thư trong
khi nói về những bữa tiệc hiến tế của việc tôn thờ ngẫu tượng,
được gọi là “bàn tiệc ma quỉ” (10:21), Thánh Phaolô cũng cho thấy
nguyên tắc thực sự của tất cả mọi hy tế, đó là “Những ai ăn các
của hy tế là những người dự phần vào bàn thờ” (10:18). Thánh Tông
Đồ đã áp dụng nguyên tắc này một cách rõ ràng và triệt để vào
bí tích Thánh Thể: “Chén chúc tụng chúng ta tôn vinh không phải
là việc chúng ta thông phần vào (koinonia) máu của Chúa Kitô hay
sao?... Bánh chúng ta bẻ ra thì không phải là việc chúng ta thông
phần vào (koinonia) thân mình của Chúa Kitô hay sao?... Tất cả
chúng ta đều dự phần cùng một tấm bánh duy nhất” (10:16-17). “Việc
chia sẻ Thánh Thể, một bí tích Tân Ước, là tột đỉnh của việc chúng
ta đồng hóa với Chúa Kitô, nguồn mạch của ‘sự sống trường cửu’,
nguồn mạch và là quyền năng của việc hoàn toàn ban tặng bản thân
mình” (Thông Điệp Veritas Splendor, 21).
5. Việc hiệp thông với Chúa Kitô như thế làm phát sinh một cuộc
biến đổi nội tâm nơi người tín hữu. Thánh Cyril Alexandria đã
diễn tả rất hay về biến cố này, khi cho thấy âm vang của biến
cố ấy trong đời sống cũng như trong lịch sử như thế này: “Chúa
Kitô khuôn đúc chúng ta theo hình ảnh của Người, để những tính
chất của bản tính thần linh nơi Người chiếu tỏa nơi chúng ta qua
ơn thánh hóa, qua đức chính trực cũng như qua đời sống tốt lành
xứng hợp với nhân đức. Vẻ đẹp của hình ảnh này chiếu tỏa nơi chúng
ta, thành phần ở trong Chúa Kitô, khi chúng ta chứng tỏ mình là
người tốt qua các việc làm của mình” (Tractatus ad Tiberum Diaconum
Sociosque, II, Tesponsiones ad Tiberium Diaconum Sociosque, in
In Divi Johannis Evangelium, vol. III, Brussels 1965, p. 590).
“Bằng việc tham dự vào hy tế Thập Giá, người Kitô hữu dự phần
vào tình yêu tự hiến của Chúa Kitô và được trang bị cũng như thôi
thúc sống cùng một đức ái này qua tất cả mọi tâm tưởng và việc
làm của họ. Việc Kitô hữu trung thành phục vụ cũng trở nên sáng
tỏ và hiệu quả trong đời sống luân lý” (Thông Điệp Veritatis Splendor,
107). Việc trung thành phục vụ này được bắt nguồn từ Bí Tích Rửa
Tội và nở hoa nơi mối hiệp thông Thánh Thể. Thế nên, con đường
thánh thiện, yêu thương và chân lý là việc tỏ cho thế gian thấy
mối thân mật giữa chúng ta với Thiên Chúa được thể hiện nơi bàn
tiệc Thánh Thể.
Chúng ta hãy bộc phát lòng ước vọng của mình khao khát sự sống
thần linh được ban phát nơi Chúa Kitô, bằng cung giọng trầm ấm
của Gregory Narek (thế kỷ thứ 10), một đại thần học gia thuộc
Giáo Hội Armenia: “Tôi luôn mong mỏi Đấng Hiến Ban chứ không phải
là các tặng ân của Người. Tôi không hào hứng vinh quang mà là
Đấng Hiển Vinh tôi mong được ấp ủ... Tôi không tìm kiếm nghỉ ngơi
mà là dung nhan của Đấng ban cho tôi nghỉ ngơi tôi van xin Người.
Tôi không mỏi mòn về tiệc cưới mà là về lòng khao khát của Vị
Hôn Phu” (XII Prayer).
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ Tuần san L’Osservatore
Romano, ấn bản Anh ngữ, 25/10/2000
|
|