Nhiệt
tâm Truyền giáo
Tại
Miền Nam Việt Nam, hôm ấy chiều Chúa
Nhật, vì mưa lớn quá, cha xứ không thể
đến dâng lễ được. Người
phụ trách phụng vụ đã mời ai đó
muốn chia sẻ sau khi đọc Lời Chúa,
thì xin lên. Một ông tiến lên giảng đài
kể câu truyện sau, về Đức Mẹ
với công cuộc truyền giáo.
"Cộng
đoàn đã từng biết tôi là một tân
tòng, và tôi còn mẹ già và người anh cả
ở miền Bắc, cả hai đều còn
là người lương. Tôi rất xót thương
cho số phận linh hồn của người
thân.
Khi còn
trong trại cải tạo, suốt mười
năm, tôi chỉ một lòng một dạ lo
việc nâng đỡ tinh thần anh em Công giáo
đồng số phận; dậy Giáo lý và Rửa
tội cho nhiều anh em ngoài Công giáo. Và trong suốt
10 năm, tôi chỉ cầu xin một điều
duy nhất là: Con làm tất cả mọi việc
Mẹ trao cho con để phục vụ Đoàn
con của Mẹ, con không xin cho mình ơn gì, kể
cả việc phóng thích, con chỉ xin Mẹ
tỏ ra Mẹ là Mẹ của con, thân nhân con,
trong đó nhất là có mẹ và anh cả của
con, vợ con con… Con xin trao phó cho Long Từ Bi
của Mẹ. Con biết chắc rằng Mẹ
còn thương những người thân yêu của
con hơn con yêu thương họ. Ước
chi mẹ con và anh cả của con được
trở về cùng Chúa, được sống
và chết trong Đạo. Phó thác rồi, tôi
yên lòng, vì đã nhiều phen, Đức Mẹ
ban ơn bội hậu cho tôi, cho cả những
điều tôi chưa xin, chưa cầu. Tôi
đã có kinh nghiệm sống đời Tận
hiến gần 40 năm liên tiếp.
Thế
rồi, đang lúc còn bị giam cầm, tôi bị
biệt giam một cách oan ức, bị ngược
đãi quá đỗi hơn nữa. Tôi có cảm
nghiệm về những khó khăn này, nên vẫn
bình tĩnh nhờ Đức Mẹ hành động.
Quả nhiên, trong thời gian này, tôi nhận được
tin người nhà báo tới: mẹ già hơn
8o tuổi của tôi vừa đuợc lãnh nhận
phép Rửa tội tại một tỉnh miền
Bắc! Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ.
Bình thường không thể xẩy ra như
vậy được. Nhưng đúng là việc
Đức Mẹ làm. Một linh mục nước
ngoài quen thân với gia đình tôi, ngài trở
về thăm quê hương tại Bắc Việt.
Tự nhiên như một ơn đánh động,
ngài nghe biết mẹ tôi tỏ ý muốn theo
Công giáo. Ngài liền bảo một đứa
con gái của tôi đang đi cùng với ngài,
để nó sang bên bà nội trước, dọn
mình cho bà, rồi ngài sẽ sang giúp sau, để
ban phép Rửa tội cho bà… Thế là mẹ già
của tôi được gia nhập Công giáo
và sống Đạo ngay trong vùng Cộng sản,
chung quanh toàn người lương. Sau một
thời gian mẹ tôi được đưa
vào Nam, học thêm giáo lý, nhất là được
ở gần thánh đường, đi tham
dự thánh lễ mỗi ngày; biết lần
hạt, biết cầu nguyện và dâng mình Tận
hiến làm con Đức Mẹ Maria.
Sau thời
gian mười năm, tôi được ra khỏi
tù. Và lại đến lần anh cả của
tôi. Ông bị tê liệt vì bệnh não. Tôi nóng
lòng, nhưng lại không có tiền để
có phương tiện ra thăm và mong cứu
linh hồn anh ấy. Nhất là muốn cứu
một người đã làm việc cho chế
độ vô thần hơn 40 năm thì thật
là khó vô vàn! Tôi chỉ biết phó thác việc
khó khăn này cho Đức Mẹ, và nại
vào "Giao Ước Tận hiến" mà
xin Đức Mẹ lo cho. Trong thời gian gia
tăng cầu nguyện tha thiết như vậy,
thì tôi bỗng nhận được một
lá thư, do từ con cháu gái ở Hà Nội gửi
vào:
"…
Bố con nằm tại bệnh viện Việt
Xô, thập phần nguy kịch. Lạ lắm,
vì chỉ vài hôm sau, bỗng có một bệnh
nhân cũng được cấp cứu đưa
vào bệnh viện này, nằm giường ngay
cạnh giường bố con. Đó là một
ông cha Đạo Công giáo người Úc. Bố
con và ông cha đạo nói chuyện với nhau
bằng tiếng Pháp, nói những gì con không hiểu,
nhưng nói nhiều lắm. Con thấy bố
con vui hẳn lên… Sau khi ông cha Úc xuất viện,
thì lại có một ông cụ già được
đưa vào bệnh viện, cũng nằm
ngay sát cạnh giường bố con. Hai người
lại truyện trò với nhau về nhiều
những điều con không hiểu được.
Chú ơi sau con mới biết cụ già ấy
là một vị Giám Mục ở Lạng Sơn
tên là Dụ. Bố con bây giờ thì theo Đạo
Công giáo rồi. Bố con bảo tên thánh của
bố con là Giuse. Con chả hiểu gì hết."
Thưa
Cộng Đoàn, tôi chỉ biết kết thúc
câu truyện chia sẻ chiều nay là: Chúa và Đức
Mẹ có cách thế riêng để cứu các
người đáng thương xót. Đức
Mẹ không kém ai lòng quảng đại bao giờ.
Tôi tin hơn vào lờiKinh Thánh: "Hãy xin thì
được, hãy gõ thì cửa sẽ mở
cho". (Trích Sách "Đường Maria"
của tác giả Thiên Bình, tái bản tại
Hoa Kỳ, 1996, tr.97-99)
"TG
là sứ mạng minh nhiên, cả về quyền
lợi và bổn phận, của hết mọi
người, và của đời sống gia
đình… của cuộc sống xã hội, cuộc
sống liên đới quốc tế, mưu
cầu hòa bình, công bằng và phát triển"
(EN 29).