Linh
mục Piô Ngô Phúc Hậu
(Truyền
giáo Miền Hậu giang VN)
Truyền
giáo, chủ đề dịp Tĩnh tâm năm
1970 tại Gp Cần thơ. Phương pháp
Tg là phát triển Dân sinh, Dân trí và Dân Đạo...
Đức Giám mục nêu lại câu phê bình của
một vị truyền giáo đến VN trước
đây, "Linh mục VN chỉ có tài coi xứ,
chứ không biết gầy dựng họ
đạo". Cha Piô Hậu giơ tay: - "Thưa
Đức Cha, không phải linh mục VN không
biết gầy dựng họ đạo, nhưng
chỉ vì không được "Bài sai"!
– "Đi Tg khổ cực lắm, cha
nào tình nguyện thì tôi mới dám ! Vậy có cha
nào tình nguyện không?" - đã đếm
được 6 cha giơ tay. ĐGM: - "Các
cha đi Tg thì bỏ họ Đạo, bỏ
Chủng viện, bỏ trường học
cho ai? Cả hội trường cười
hì!
Cha Piô
Hậu được chọn một trong hai
thí điểm, Cái Tắc hoặc Năm Căn.
Vì chưa biết Năm Căn ở đâu và
khó khăn thế nào, nên cha đã chọn Năm
Căn. Đêm 19-10-1971, cha mơ thấy bà mẹ
của cha, dáng bé nhỏ, gầy yếu, dúi vào
tay cha một nắm tiền lẻ, số tiền
bà đã dành dụm cả năm! Bà có vẻ
xấu hổ vì trao cho con số tiền ít ỏi
quá không biểu lộ được tình thương
lớn lao của bà với người con mà
bà yêu thương kỳ vọng nhất. Thấy
thế, cha Piô Hậu đã òa lên khóc. Thế
là tỉnh mộng. Nhưng dòng nước mắt
lại chảy dài, trào ra mãi mà không ngưng được.
.. Đây là dòng nước mắt đã khô từ
hơn 20 năm qua, cũng là khúc quẹo của
đời Linh mục của cha.
Nhận
Năm Căn, cha Hậu tự nhủ, là
tôi đã tự nguyện chọn nơi Truyền
giáo "khỉ không dám ho, cò không dám gáy" cực
khổ gian nan khó nghèo nhất trong Giáo phận.
Tôi cảm nghiệm thật sự lời Đức
GM: "Tôi không dám sai các cha đi Tg, vì cuộc
đời Tg gian khổ lắm!"
Thực
tế, tuy không sợ gian khổ, nhưng cha
không ngờ là gian khổ, theo từng ngày, đã
gặm nhấm đời ngài trở thành ti
tiện và hẹp hòi, làm cha đã có ý nghĩ
"đào ngũ"! Cha đang có ý nghĩ
đó, thì ở giường bên, có tiếng cha
Mai cụ cựa kêu ú ớ, rồi cựa mình
và lại chìm trong giấc ngủ yên lành. Cha Mai
là bạn đồng hành Tg mà Đức GM chỉ
định, tôi không chối được.
Tôi có ý nghĩ như nói với cha Mai:
Mai mến.
Tôi xin lỗi Anh, bởi tôi mà Anh phải
sống khốn khổ giữa cánh đồng
Tg này! Nhưng tôi xin cám ơn Anh, bởi Anh đang
là đề tài suy nghĩ lớn cho tôi. Để
hiểu thế nào là giá trị lớn của
sử hiện diện của Anh. Tôi tự vấn:
"Nếu không có Anh, thì tôi sẽ ra sao?"
– Tôi sẽ là anh hùng một cõi; tôi sẽ độc
đoán, sẽ biến giáo điểm thành tôi
và tôi thành giáo điểm. Như thế
còn gì là TG? - Nếu không có Anh ở đây, liệu
tôi có sức tiếp tục sứ mạng mà
Chúa Thánh Linh trao phó hay không? Nếu không có Anh đang
nằm đây, đang thở đều đều
trong giấc ngủ yên lành, liệu tôi còn đủ
can đảm để bỏ đi ý nghĩ
"đào ngũ" vừa manh nha không?
Từ
Giáo điểm Năm Căn như bàn đạp
cho công cuộc Truyền giáo, cha Piô Hậu đã
đi TG khắp vùng, như Năm Căn (Hàm
Rồng), Cái Keo, Cái Rắn, Đồng Cùng, Cái
Nước, Bà Hính, Chà Là. Nơi nào cha cũng
xây đài dựng tượng Đức Mẹ
TG. Công cuộc Truyền giáo của Cha được
đặt dưới sự bảo trợ
đặc biệt của Đức Maria, Mẹ
Truyền giáo. Thật vậy, cha đã dựng
tượng Mẹ Truyền giáo ở mỗi
cứ điểm TG khi cha đặt chân tới.
Như đầu tiên, khi về Năm Căn
năm 1971 thì năm sau, 1972, cha đã dựng
một đài Đức Mẹ Truyền giáo,
và trao phó cho Mẹ công cuộc Truyền giáo tại
vùng này. Tượng bằng simăng trắng,
cao 1m50. Chân đài cao bằng thùng đạn
róckét. Gặp con nước rong, sân nhà thờ
ngập lai láng. Bầu trời xanh biếc. Mặt
nước mênh mông như biển cả. Tượng
Đức Mẹ đẹp tuyệt vời.
Đức Mẹ giống như cánh buồm
trắng đang vượt khơi. Giáo diểm
Năm Căn sẽ theo Mẹ ra khơi. Cha tự
nhủ: "mình cứ hưởng thụ các
hạnh phúc "có Mẹ" tuyệt vời
ấy cho tới một ngày kia…"
Rồi
năm 1980, cha xây đài và dựng tượng
Đức Mẹ Truyền giáo ở Hòa Thành
và xây đài Đức Mẹ TG tại nhà thờ
Bảo Lộc, Cà Mâu. Tượng Đức
Mẹ đứng giữa khoảng không, dãi
dầu mưa nắng cùng với các con lo
việc TG.