50
tuổi đời 20 năm Truyền giáo, Tử
đạo tại Ấn độ
Gioan Britto
khi còn thơ bé đã lâm tình trạng bệnh
nguy hiểm, mẹ cậu, là một bậc
quí phái thuộc hoàng triều Lisbon, bà đã xin
Thánh Phanxicô Xavier cứu giúp, và trao phó cậu
con cho thánh nhân. Điều ấy đã nên thực,
Gioan, dầu là một người bạn ưa
thích của đôi bạn trẻ với Infante
Don Pedro, người mà trong tương lai sẽ
ngồi ngai vàng của nước Tây Ban Nha,
thế mà cậu lại muốn khoác áo của
bậc thầy Truyền giáo và muốn hy hiến
cả đời mình ra đi để chinh
phục những người bỏ đạo
trở về với Thiên Chúa và Giáo Hội.
Gioan Britto
sinh năm 1647. Năm 15 tuổi cậu đã
xin gia nhập Dòng Tên, giữa những biết
bao ngãng trở chống đối cậu theo
đuổi lý tưởng cậu chọn. Việc
nghiên cứu của cậu đạt mức
kết quả rất lạ lùng xứng với
sự cố gắng của cậu trong địa
vị của cậu tại Tây ban nha, nhưng
ơn thánh thắng vượt...
Cậu
đã thụ phong Linh mục, và năm 1673 cậu
mắc buồm lên tầu vượt trùng dương
sang thành Goa cùng với 16 bạn đồng tu
trong lý tưởng Jésuit. Từ đây, cùng với
các bạn đồng tu, Gioan Britto đã dâng
hiến trọn cuộc đời cho công cuộc
truyền giáo tại miền cực nam Ấn
Độ.
Gioan Britto
được chỉ định làm bề
trên Nhóm truyền giáo tại Madura, và hoạt
động khắp miền với bao nhiều
khó khăn. Những ai hợp tác với Gioan,
qua những lá thư họ gửi về Âu châu,
họ nói về sự tiến tiển trong thời
gian qua, sự can đảm và lòng sùng mộ
của thầy, nói về tính cách khắc khổ
khác thường của đời sống của
thầy, và nói về một mùa gặt rất
sung mãn được nhiều người trở
lại, đó là kết quả sung mãn của
công lao truyền giáo khó nhọc của thầy.
Ngay từ
ban đầu, cha Britto thể hiện sự
khôn ngoan theo phương pháp áp dụng đầu
tiên do vị truyền giáo, là cha Nobili, để
đối lại với cuộc sống với
cuộc sống của dân địa phương,
với cách phục sức của họ, kiêng
cữ thịt những con vật theo địa
phương, và biết tôn trọng tất cả
những gì mà dân địa phương tôn kính...
Với nhận xét của các nhà Truyền giáo
Dòng Tên, như cha Britto, cha nhấn mạnh: "Tất
cả phong cách của Hiệp sĩ và lòng nhiệt
tâm đạo đức đều có thể
hữu hiệu, các vị đã hoàn tất hoàn
hảo."
Nếu
phải diễn tả tỉ mỉ hơn về
những lợi thế kinh hoàng chống lại
với những gì mà cha Britto phải đương
đầu với những khó khăn không thể
tránh nổi ở đây. Không kể những
con người tàn tật, mà tối thiểu
cha phải cư xử tinh tế theo định
kiến của ngài, rồi với những cơn
sốt rét và những tranh cãi, những khó khăn
nhức nhối lặt vặt đó, cha phải
đối diện liên lỉ, cũng đã đủ
làm cho cha giáp diện với cái chết rồi!
Ấy là chưa kể đến tình hình
chính trị của đất nước này
luôn luôn bất ổn, đã đem lại cho
người linh mục nhiệt tình với người
ngoại giáo tiếng gọi xả thân vào cuộc
mê tín của dân để giải thoát họ.
Rất
nhiều lần cha Britto và các thầy dạy
Giáo lý đã phải đương đầu
với những cuộc hoành hành thô bạo dữ
dằn. Chẳng hạn , năm 1686, sau khi giảng
tại vùng quê Marava, cha Britto và một con vật
bất cương của những người
Ấn độ sùng mộ bị bắt, và
vì từ chối không tôn kính thần Siva, mà nhiều
ngày cha bị tra tấn hành khổ đủ
cách dã man. Họ treo cha lên cây cao bằng những
giây xích lớn, hoặc lúc khác, họ trói tay
chân cha với nhau rồi đẩy lăn trên
đất, đẩy đi đá lại nhiều
lần, rồi tạt nước dơ cho tỉnh
lại, và tiếp nối xỉ nhục cha bằng
nhiều cách tương tự như thế!
Cha Britto
được tha và được chữa
lành như một phép lạ! Sau khi được
thả ít lâu, cha Britto được đưa
về Lisbon để chữa trị. Vua Pedro
II, vị Sứ thần Toà thánh đều hết
sức can ngăn, nhưng cha Britto vẫn tha
thiết xin được trở lại cánh
đồng truyền giáo Madura, đó là mộng
ước suốt đời của cha. Ngài
đã được phép và toại nguyện
trở lại Ấn độ. Suốt ba năm
từ khi trở lại Madura, cha Britto đã
sống cầu nguyện và chịu mọi khắc
khổ hy sinh chính bản thân mình. Tiếp đó
là những mưu đồ bất chính của
một trong những bà vợ bị rẫy bỏ
bởi Poligar Siruvalli, bà ta đã được
cha Britto ban phép Rửa tội và vì thế, bà
này đã được phép tái hôn (theo đặc
ân thánh Phaolô), nên cha bị hiểu lầm
bà bị bắt, và lập tức bị án xử
tử tại Oriur, gần Ramuad, do lệnh của
Rajah Raghunatha.
Trong thời
gian ở tù đợi ngày lãnh án Tử Đạo,
cha Britto đã viết hai lá thư: Lá thư "Con
đang đợi chết!", cha Britto đã
viết cho cha bề trên, và "Con đang đợi
tử đạo trong nhẫn nại. Con chỉ
biết cầu nguyện nhiều và luôn luôn.
Phúc tử đạo ban cho con hôm nay thật
là phần thưởng quí giá cho mọi lao nhọc
và đau khổ trong cuộc truyền giáo của
con." Sáng hôm sau, ngày 4-2-1693, một đám giáo
dân rất đông đã qui tụ để gặp
thầy của họ, vị thầy đã bị
án tử chỉ vì đã dạy họ con đường
sống , là biết thờ Thiên Chúa chứ không
thờ lạy các bụt thần gỗ đá
nơi quê hương họ. Nhưng sau lệnh
chờ đợi quá lâu, lý do vì quan chức địa
phương quẩn trí về việc buôn bán
của ông, cuối cùng thánh Gioan Britto đã bị
chém đầu lìa khỏi thân thể. Khi tin thánh
Gioan Britto đã bị trảm quyết loan tới
Lisbon, Vua Pedro đã truyền lệnh dâng lễ
tạ ơn rất trọng thể; và Bà mẹ
của thánh nhân còn sống cũng hiện diện
bên Vua, Bà không mặc áo tang, nhưng mặc sang
trong của ngay đại lễ. Thánh Gioan Britto
được phong thánh năm 1947.
"Bất
cứ nơi nào Thiên Chúa mở rộng cửa
cho việc Truyền giáo, mở rộng cửa
cho việc rao giảng mầu nhiệm Của
Kitô, thì người ta phải tin tưởng
và bền chí loan báo cho hết mọi người
biết Thiên Chúa hằng sống"
(AG 13).
(Fr.J.
Bertrand's La Mi ssion du Maduré <1850>, Vol. III; Cf.
Pewreira de Britto's Historia do Nascimento, Vida e Martyrio
do Beato Jodo de Britto <1852>; Cf. Butler's Lives of
the Saints, Vol. I, tr. 254-255).