|
|
Ngoài
việc trưởng thành về thể lý, con
người còn cần sự trưởng thành
về tâm sinh lý. Nhưng một cách hoàn chỉnh
hơn, con người cũng đòi hỏi sự
trưởng thành về tâm linh nữa. Khi sinh
vào đời, con người không chỉ mang
những tính chất thuần túy thể lý, mà còn
bao gồm những đặc tính về tâm lý
và tâm linh. Một đời sống hoàn chỉnh,
do đó, bao gồm sự trưởng thành thể
lý, tâm lý, và tâm linh. Thiếu một trong ba yếu
tố ấy, con người không thể nói là
đã phát triển và có một đời sống
quân bình một cách đầy đủ.
1. Phát triển
thể lý:
Về thể
lý, con người phát triển nhất ở vào
tuổi 13 tới 19. Không những phái nam, mà cả
phái nữ cũng thế. Người Việt
Nam có câu: “Gái mười bẩy, bẽ gẫy sừng
trâu”, để nói lên sự tăng trưởng
và dồi dào sức lực trong thời gian cơ
thể phát triển này. Không những các cơ
bắp trong người tăng trưởng,
mà còn cả đến tri thức cũng theo đà
tăng triển. Chính vì thế, ở vào tuổi
15, một trẻ vị thành niên có đủ lý
lẽ và hiểu biết để tranh biện
với những người lớn tuổi về
những đề tài xẩy ra chung quanh cuộc
sống bao gồm chính trị, văn hóa, giáo dục,
và xã hội.
Nhưng
theo cơ thể học và vạn vật học,
thì sự phát triển ấy còn kéo dài cho tới
25 tuổi. Lý do vì ở tuổi 25, các sụn tiếp
hợp ở các đầu khớp xương
ngừng tăng trưởng. Do đó, cơ thể
con người không tăng trưởng nhiều
về chiều cao. Ngược lại, tăng
trưởng bề ngang sau tuổi này.
2. Phát triển
sinh lý:
Thời gian
phát triển về cơ thể cũng là thời
điểm phát triển về sinh lý. Đúng ra,
thân xác con người phát triển cũng chỉ
nhằm mục đích tiến đến việc
thực hiện hành động sinh lý. Vì tất
cả sự chuẩn bị và tăng trưởng
của các phần thân thể đều dẫn
tới việc con người có thể hoàn tất
được mục đích bảo vệ giống
nòi là sinh sản con cái. Do đó, sự phát triển
cơ thể của một em bé gái là chuẩn
bị cho vai trò làm mẹ. Và sự phát triển
cơ thể của một em bé trai là để
chuẩn bị cho vai trò làm cha sau này. Kinh nguyệt
của em bé gái ở vào tuổi 12 hoặc 13, những
giấc mơ xuất tinh của em bé trai cũng
ở lứa tuổi này là những dấu hiệu
của tình trạng tăng trưởng, và chuẩn
bị cho nhu cầu sinh lý. Ngoài ra, trong thời
gian cơ thể phát triển ở tuổi này,
nhũ hoa của phái nữ cũng được
tăng triển như một dấu hiệu
cần thiết cho vai trò làm mẹ sau này của
nữ giới.
3.
Phát triển tâm lý:
Song song với sự phát triển về thể
lý và sinh lý, sự phát triển về tâm lý của
tuổi này cũng không ngoài mục đích thu hút
và hấp dẫn lẫn nhau trong cuộc sống,
và để hoàn tất việc duy trì nòi giống.
Sức cuốn hút của tình yêu vừa do những
thao thức và thèm khát của dục tính, vừa
là những khao khát của tình cảm. Từ ngữ
yêu và hành động yêu, do đó, thường
khó tránh khỏi bị lạm dụng và bị
thôi thúc bởi những khao khát và thèm muốn sinh
lý. Do sức quyến rũ và thu hút của
nhu cầu sinh lý, tình yêu trở thành một hấp
lực lạ lùng đến độ nó có khả
năng thắng vượt tất cả. Freud,
trong Phân Tâm Học đã coi dục tính như nguyên
nhân chính tạo nên tâm bệnh.
Phân
Tâm Học coi sinh lý là một nhu cầu cần
thiết cho một cuộc sống quân bình và lành
mạnh. Nhưng theo Form thì yêu lại là một
nhu cầu và yếu tố quan trọng của
đời sống. Tuy nhấn mạnh đến
tình yêu, nhưng Form cũng không đi ra ngoài sức
cuốn hút của dục tính khi đề cập
đến tình yêu phái tính, tức là tình yêu giữa
một người nam và một người nữ
mà ông cho rằng nó chỉ đứng sau tình yêu
giữa con người và Đấng Tạo Hóa.
Tóm
lại, sự phát triển về tâm sinh lý tuy
có thể nhìn dưới hai khía cạnh, nhưng
nó lại gắn liền và xen lẫn với nhau
đến độ thật khó lòng tách rời
khỏi tình yêu yếu tố tính dục, và dục
tính lại không bị chi phối và gắn liền
với tình yêu. Cũng một hành động tính
dục nếu xẩy ra giữa hai người
yêu nhau người ta gọi đó những hành
động và việc làm ân ái. Một việc
làm thiêng liêng, đẹp đẽ, đáng ca tụng.
Ngược lại, nó bị coi là thái độ
hay hành động hiếp dâm, một hành động
bẩn thỉu, dơ dáy, đáng nguyền rủa.
Sự gắn bó mật thiết giữa yêu và
dục chúng ta cũng có thể nhìn thấy trong
tương quan của các cặp tình nhân, các cặp
vợ chồng mới cưới. Tình yêu và tính
dục của những người này khác với
tình yêu và tính dục của những đôi vợ
chồng già, điều mà người Việt
Nam chúng ta thường gọi là sống với
nhau vì tình, vì nghĩa chứ không phải vì yêu.
Nhưng
để trưởng thành về tâm lý, con người
phải chờ đến khoảng 30 tuổi.
Tuổi mà người Việt Nam gọi là “Tam
thập nhi lập”. Cha ông ta qua kinh nghiệm đã
để lại một nhận xét tâm lý phát triển
rất hay, điều mà các nhà tâm lý Tây Phương
bây giờ cũng phải công nhận. Một
cô hay một cậu dầu gì đi nữa, thì
cũng phải chờ đến khoảng 30
mới chững chạc và được coi là
trưởng thành về mặt tình cảm. Do
đó, nói tới trưởng thành tâm lý, cũng
chính là đề cập tới cung cách xử
thế, thái độ của một người
trong việc kiềm chế hay hoán chuyển những
cảm xúc và tình cảm.
Một
cách đơn giản, sự trưởng thành
về tâm lý cũng được hiểu như
sự trưỏng thành về mặt tình cảm.
Vì thiếu trưởng thành về tâm lý, nên nhiều
người tuy tăng triển, lớn mạnh
về thể lý, nhưng vẫn chưa trưởng
thành về tình cảm. Những thái độ
vô trách nhiệm, sự hờn giận, nóng nẩy,
và câu nệ, chấp nhất. Một số hành
động của sự thiếu trưởng
thành này như thiếu tế nhị, và thiếu
cẩn trọng đến độ để
tình cảm và những rung động tình cảm
bột phát một cách hết sức bừa bãi,
lấn át cả lý trí và trí tuệ. Đối
với những người ấu trĩ về
tâm lý này thì ai làm sao mặc kệ, họ muốn
ăn, muốn nói, muốn làm gì thì ăn, nói, và
làm; không cần biết điều ấy là xấu
hay tốt, nên làm lúc này hay nên làm lúc khác, nên thế
này hay nên thế khác. Tóm lại, theo cái nhìn của
Phân Tâm Học, thì con người siêu ngã của
họ không thắng vượt được
nhu cầu bản năng và những rung động
tình cảm của bản ngã.
4. Phát triển
tâm linh: Tuy
nhiên, khi nói về sự hoàn chỉnh của một
ngưòi, thì ngoài những yếu tố tâm sinh
lý ra, chúng ta còn cần tới một sự phát
triển khác nữa, đó là sự phát triển
về mặt tâm linh. Sự trưởng thành
tâm linh, do đó, là một trong những nét nổi
bật của đời sống một người.
Theo Hữu Lý Tình Cảm của Abert Ellis, niềm
tin và tâm linh có một sức mạnh phi thường,
chi phối mọi hoạt động của
con người. Nó chính là kết tinh của một
nền giáo dục, những ảnh hưởng
của di truyền, của môi trường, và
sự chi phối của niềm xác tín tôn giáo
trong cõi siêu hình. Sức mạnh và ảnh hưởng
của tâm linh không những đủ khả năng
kìm hãm những đòi hỏi tự nhiên của
bản năng, mà còn hướng tới những
mục đích cao cả khác qua lăng kính tôn giáo.
Điều này Freud cũng đá qua khi đề
cập đến Siêu Ngã với cái nhìn Phân Tâm
của ông.
Nhờ
sự trưởng thành tâm linh, con người
mới biết làm chủ được bản
năng, và làm chủ được những ước
muốn, tình cảm về mặt tự nhiên.
Về mặt tâm lý, niềm tin tôn giáo cũng có
một sức mạnh lạ lùng có khả năng
làm cho con người vui vẻ để mà chết,
để mà hy sinh, và chấp nhận những
thử thách lớn lao. Chính vì vậy, một khi
tâm linh hay tôn giáo bị lợi dụng hoặc
cắt nghĩa sai lạc, nó sẽ trở thành
một động lực làm phát sinh những
hành động cuồng tín. Điều này giải
thích tại sao có những cuộc hy sinh, những
cái chết mà ta gọi là cuồng tín. Nhưng
cũng nhờ trưởng thành về tâm linh,
ta có những đời sống đạo đức,
và luân lý.
Sự
trưởng thành tâm linh, như thế vượt
cả sự trưởng thành về thể lý,
sinh lý và tâm lý. Con người dù trưởng thành
về thể lý và tâm sinh lý nhưng cũng chưa
bảo đảm được sự trưởng
thành về mặt tâm linh. Không ai dám chết và
chấp nhận chết một cách đau đớn
như các nhà tuẫn giáo dám chết vì tín ngưỡng.
Nhưng nếu không trưởng thành đủ,
thì sự tin tưởng mù quáng cũng dẫn
đến thái độ mê tín và cuồng tín. Chính
do sự mù quáng của niềm tin, con người
cũng dám liều lĩnh đi vào những cái
chết như nhửng kẻ ôm bom tự sát,
hoặc thí thân vì mặc cảm thù hận và cuồng
tín tôn giáo.
Như
vậy, khi đề cập đến sự
trưởng thành của một người,
ngoài việc phát triển về mặt thể
lý, phát triển tâm sinh lý, ta còn cần đề
cập đến sự hoàn chỉnh và trưởng
thành tâm linh nữa. Nhưng riêng về sự trưởng
thành tâm linh là điều không thể loại bỏ
ảnh hưởng của tôn giáo. Tất cả
làm nên một con người và cuộc sống
hoàn chỉnh, tạo sự hài hòa cho con người.
Thiếu một trong ba yếu tố ấy, cuộc
sống con người sẽ không được
hoàn hảo, nếu không muốn nói là bệnh hoạn.
|
|