|
|
Học
làm bác sĩ, học làm dược sĩ, học
làm nha sĩ, học làm luật sĩ, học làm
tiến sĩ; dĩ chí, học làm tu sĩ, linh
mục, tín hữu. Ít ai đề cập đến
học làm cha, học làm mẹ. Điều này
dễ hiểu, vì cha mẹ đều có sẵn
bản năng để cảm nhận, thương
yêu, và săn sóc cho con cái. Do đó, ai cũng nghĩ
rằng đã là cha, mẹ là là cha, mẹ, điều
này tự nhiên, không cần phải học. Không
cần phải trau dồi. Không cần thực
tập mới biết cách làm cha, mẹ. Nhưng
đó là một tư tưởng và suy nghĩ
hết sức chủ quan. Chính do thái độ
và suy nghĩ chủ quan này mà đã xẩy ra không
biết bao nhiêu thảm cảnh trong gia đình,
và đã gây bao nhiêu đau khổ, sai lầm cho
các thế hệ tuổi trẻ.
Khi
nói “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”,
người Việt Nam chúng ta hầu như ngầm
hiểu rằng do sự gần gũi và thân mật,
người mẹ có rất nhiều ảnh hưởng
trên người con cả về mặt tích cực
lẫn tiêu cực. Cũng do ảnh hưởng
ấy, khi nói đến các khuyết điểm
của người con, tự nhiên ai cũng cho
rằng người con được nuông chiều
quá mức, hoặc không được dậy
dỗ đúng mức do lỗi lầm của
người mẹ. Và lời kết luận vẫn
là mẹ chiều con quá hóa ra con hư, hoặc
mẹ không biết dậy con nên con hư.
Nhưng
dậy con, là trách nhiệm chung của cha và mẹ.
Trách nhiệm ấy không chỉ riêng cho một
người nào. Vẫn theo quan niệm của
nền văn hóa Á Đông, nhất là nền văn
Việt Nam, người cha, người bố
là người trưởng gia đình, là cột
trụ của gia đình. Nếu theo quan niệm
này, thì trách nhiệm nặng nề của người
cha, người bố theo quan niệm văn hóa
và truyền thống Việt Nam vẫn là phải
lo toan sự nối dõi tông đường của
mình bằng cách đào tạo, huấn luyện
và hướng dẫn để có những người
con sau này xứng đáng là đại diện
cho mình, là bóng hình mình tiếp nối trong xã hội.
Có lẽ đây là một việc làm tế nhị
và khó khăn, nên người cha thường hay
bán cái cho mẹ, và dành cho mình phần mà họ
cho là quan trọng hơn, tức là lo những
việc quan trọng bên ngoài xã hội, lo tài chánh
cho gia đình.
Quan
niệm người cha là người duy nhất
lo tài chánh gia đình đã trở thành lỗi thời,
nhất là tại các quốc gia Âu Mỹ hiện
nay. Ngay tại Việt Nam, vai trò lo lắng tài
chánh cho gia đình của người đàn ông
cũng đang dần dần được suy
nghĩ lại. Phụ nữ ngày nay đã minh
chứng rằng, họ không những phải
chu toàn bổn phận và vai trò làm vợ, mà còn
phải chu toàn bổn phận và vai trò làm mẹ.
Về mặt văn hóa và xã hội, nhiều phụ
nữ ngày nay cũng không thua kém nam giới, kể
cả trong lãnh vực nghề nghiệp, công ăn
việc làm. Tại nhiều gia đình, lương
của nhiều người vợ còn cao hơn
người chồng, và ngoài xã hội, vai trò họ
cũng cao hơn cả người chồng.
Như vậy, tại những gia đình này, người
đàn ông phải nói sao về vài trò làm chồng
và làm cha của mình, nếu họ vẫn quan niệm
rằng người đàn ông là nhất.
Trở
lại vai trò làm cha trong gia đình, tôi nhớ lại
thập niên 80, khi còn trong chương trình Cao Học,
lúc ấy một môn học mà tôi cho là hơi kỳ
khôi, và có lẽ chỉ có tại Hoa Kỳ, đó
là môn học làm cha, hay làm bố. Học viên phải
học qua cách thay tã lót cho con, cách pha sữa và
cho con bú. Đồng thời phải học cho
biết tâm lý phát triển của đứa bé.
Phải biết lúc nào đứa bé khóc vì đói,
vì khát, vì tã lót dơ, hay vì bị đau, bị
ngứa ngáy trong người. Dĩ nhiên, chúng tôi
ai cũng phải học và học cho xong để
tốt nghiệp. Nhưng rồi, càng ngày càng cảm
thấy rằng môn học như vậy thật
là bổ ích. Không phải vì mình biết cách thay
tã lót và pha sữa, cho con bú. Nhưng là hiểu
và ý thức hơn về vai trò làm cha của mình.
Từ sự hiểu biết này cho người
đàn ông một nhận xét và thực tế rất
rõ ràng rằng, không phải chỉ có người
mẹ, mà cả người cha nữa, cả
hai đều có trách nhiệm trong việc hiểu
biết, giáo dục và lo lắng cho tương
lai con cái.
Tâm
lý học cho đến nay vẫn thừa nhận
có sự xung đột và đôi khi có sự chia
rẽ trầm trọng giữa con trai và bố.
Và tâm lý học cũng nhận rằng, những
đứa trẻ trai vị thành niên thường
hay khó chịu và hục hoặc khi chạm trán
với bố, ngay cả trong những giao tiếp
hằng ngày trong gia đình. Nhưng cũng tâm
lý học cho hay, những giờ phút cha con chơi
đùa, nhất là chơi những trò chơi với
nhau như thể thao chẳng hạn, là những
giây phút mà người con học được
rất nhiều từ cách thức và lề lối
hành động của người cha.
Tóm
lại, học để làm một người
cha trong gia đình là một môn học khó nhưng
đòi hỏi và cần thiết. Tại sao? Tại
vì chúng ta chỉ có một lần được
làm cha, và con cái chúng ta cũng chỉ có một
lần được làm con chúng ta. Những gì
chúng ta gieo vào trong tâm tư và suy nghĩ của
những người con, chính là những hoa trái
mà chúng ta sẽ thâu lượm sau này. Bởi thế,
quan niệm chung vẫn cho rằng mỗi một
người con chính là “bóng hình” của cha hoặc
mẹ, hoặc cả hai trên cõi đời này.
Không phải ai cũng là bác sĩ, luật sĩ,
tu sĩ, hay giáo sĩ, nhưng đã là cha, chúng
ta tất có những bóng hình ấy trong cõi đời
này. Vậy chúng ta muốn bóng hình của chúng ta
giống chúng ta? Hãy chúng ta muốn bóng hình ấy
giống một người hoặc một vật
nào khác?
Điều
tiếc nuối ở đây, là mặc dù tâm lý
hay giáo dục đã nói nhiều và đề cập
nhiều đến vai trò người cha trong
gia đình, nhưng cho đến nay tại nhiều
gia đình vẫn còn mang cái hậu quả của
một câu nói rất xưa trong truyền thống
gia đình là: “Con không cha như nhà không nóc”. Nhiều
gia đình con cái miễn cưỡng sống cảnh
mồ côi trong khi cả cha lẫn mẹ còn sống!
Đó là hoàn cảnh những gia đình ly dị
mà cha một nơi, mẹ một nẻo. Con cái
phải côi cút sống với mẹ hay với
cha, với cha hay mẹ ghẻ, và lâu lâu tạt
về nhà cha hay nhà mẹ. Tôi đã chứng kiến
cảnh này nhiều, nhiều đến độ
tôi cảm thấy như xúc động nghẹn
ngào mỗi khi phải chứng kiến thêm một
cảnh tương tư như vậy tại
văn phòng mình. Bởi vì, muốn hay không muốn
những đứa trẻ ấy sẽ phải
tủi hổ và buồn nản lắm, nhất
là mỗi khi chúng thấy hoang mang và cần sự
giúp đỡ của cha hay của mẹ; đặc
biệt, là sự giúp đỡ của người
cha.
Cũng
có nhiều em, mặc dù cha mẹ vẫn còn đó,
sống trong một gia đình, nhưng các em vẫn
cảm thấy mình bị mồ côi, đơn
độc khi không có sự hiểu biết, thông
cảm, và chia sẻ của người cha. Chúng
không thấy gì hơn nơi người cha mình,
nhưng ngược lại, chỉ thấy những
cái làm chúng phân vân và không biết phải suy nghĩ,
hành động như thế nào? Thí dụ, thấy
cha mình là người nghiện ngập. Thấy
cha mình là người cờ bạc. Thấy cha
mình là người vũ phu, đánh đập,
chửi bới cả mẹ lẫn con. Hoặc
thấy cha mình là người bê bối trong lãnh
vực tình cảm, lem nhem hay lén lút với người
này, người khác. Đó là những tình trạng
có thật, và xẩy ra thật trong nhiều gia
đình. Còn những câu chuyện không nói ra được
với con cái thì sao? Người Do Thái có câu: “Đời
cha ăn nho, đời con xún răng”, cũng
tương tự câu, “đời cha ăn mặn,
đời con khát nước”.
Tóm
lại, trách nhiệm và bổn phận người
làm cha không phải chỉ là lo cho con ăn no bụng
và mặc cho ấm thân, mà là lo cho tâm hồn, cho
tương lai con nữa. Người Việt
Nam có một câu rất hay mà có lẽ ít người
để ý nhớ đến hay thực hành:
“Có đức mặc sức mà ăn”. Có lẽ
vì ngày nay con người phải vật lộn
với quá nhiều sức cuốn hút của vật
chất, nên cứ nghĩ rằng mưu mánh, hoặc
quyền lực sẽ tạo nên hạnh phúc.
Hoặc có thể để lại mấy trăm
ngàn, mấy triệu cho con là con mình sẽ hạnh
phúc. Nhưng thực tế lại cho thấy
rằng, chính những cái ấy là những cái
làm khổ và tiêu diệt tương lại con
nhanh nhất và hiệu quả nhất. Cũng
người Việt Nam ta có câu: “Không ai giầu
ba họ, khốn khó ba đời”, vậy thì
cái đức kia mới là cái gia tài mà người
cha có thể để lại cho con, và đó chính
là cốt lõi của vai trò làm cha trong gia đình,
đặc biệt trong hoàn cảnh xã hội và
ảnh huởng giáo dục của nó. Nhưng
làm sao để có cái đức ấy? Câu trả
lời đó là:
1.
Chung thủy, yêu thương, và trọng kính mẹ
của những người con mình: Một nhận xét vừa có tính cách triết lý, vừa
có tính cách ứng dụng thực hành là: “Gia tài
quí nhất mà người cha có thể để
lại cho con mình là thương yêu, kính trọng
và thủy chung với mẹ của chúng”.
2.
Dành nhiều thời giờ hơn với con:
Hầu hết những điều mà con cái phàn
nàn về cha mẹ chúng, không phải vì cha mẹ
chúng nghèo, không có địa vị xã hội, nhưng
là cha mẹ đã lơ là và không quan tâm đến
chúng, đặc biệt, khi chúng cần đến.
3.
Tôn trọng những giá trị của truyền
thống gia đình: Đây là điểm tâm
lý ứng dụng, phản ảnh quan niệm:
“Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo”. Nếu
người cha là trưởng gia đình, là người
mô phạm trong gia đình lại tỏ ra lơ
là với những giá trị của đời
sống gia đình, thì hành động ấy tự
nó đã trở thành một gương xấu
sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến
con cái.
|
|