|
|
Khi
nói về vai trò làm mẹ, nhiều người
cho rằng đề tài này dễ bàn và dễ
nói hơn vai trò làm cha hay làm bố. Thật ra dù
là cha hay mẹ, thì sự gắn bó và cần thiết
cho người con vẫn là những gì không thể
thiếu sót trong cuộc sống tinh thần, thể
xác và tâm lý của người con. Như tôi đã
trình bày trong kỳ phát thanh trước, người
cha cũng phải có trách nhiệm trực tiếp
đến tương lai con cái. Vẫn phải
dành nhiều giờ cho con cái vì sự cần thiết
và những gắn bó chặt chẽ với con
cái trong lãnh vực tâm lý phát triển và giáo dục.
Vì những ràng buộc chặt chẽ của
người mẹ với người con ngay
trong những ngày tháng còn trong thai kỳ, cũng
như sau này khi em chào đời đã làm cho vai
trò làm mẹ của người phụ nữ
trở thành mật thiết, gắn liền với
cuộc sống người con hơn. Do đó,
khi đề cập tới vai trò làm mẹ, thì
đặc tính giáo dục phải được
kể là ưu tiên và cần thiết nhất.
Một
nhận xét có tính cách giáo dục, đó là: “Muốn
giáo dục một đứa trẻ, thì phải
giáo dục nó 20 năm trước khi đứa
bé đó chào đời”. Lời phát biểu
này có vẻ khoa ngôn và mang nhiều tính cách lý thuyết,
nhưng nếu để tâm suy nghĩ, thì những
lời ấy không có gì là cao vời lý thuyết.
Ngược lại, nó rất thực tế và
cần thiết do sự gắn bó, mật thiết
của người mẹ mà ảnh hưởng
giáo dục của bà đối với con bà. Người
Việt Nam có câu: “Phúc đức tại mẫu”.
Ý nói, cái phúc đức của người con
kín múc từ nơi người mẹ. Hoặc
cũng có thể là người con nào đó sẽ
thấy mình thật có phúc vì có một người
mẹ gương mẫu, đạo hạnh
và biết cách giáo dục con.
Rất
tiếc hình ảnh đẹp của nữ giới
đang gặp nhiều biến rạng trong thế
giới và xã hội ngày nay. Người ta đã
dùng hình ảnh, thân xác và tất cả sự quyến
rũ của nữ giới để đầu
tư vào những mục đích thương mại,
đôi khi mang mầu sắc chính trị và tôn giáo
nữa. Do đó, hình ảnh của một phụ
nữ với vai trò làm mẹ đang bị mờ
ảo, cuốn hút vào trào lưu văn hóa và lối
sống hiện nay. Trước hiện tượng
xã hội ấy nhiều bà mẹ tốt thật
sự cảm thấy lúng túng và khó nhận định
chỗ đứng của mình. Điều này
cũng khiến cho nhiều người con hoang
mang và tự hỏi, mẹ tôi là ai?
Thật
vậy, một trong những điểm đen
làm cho bức tranh người mẹ trở thành
mất vẻ duyên dáng, dễ thương là thái
độ chủ động của nữ giới
trong vấn đề ly thân ly dị. Điều
này dường như đi ngược lại
với những nét đẹp truyền thống
và bản tính cố hữu của nữ giới
là tìm gặp và hạnh phúc với mái ấm gia
đình, trong đó có việc sinh sản, giáo dục
và thương yêu con cái. Do hành động chủ
động trong hầu hết các cuộc ly thân,
ly dị, nhiều người phụ nữ đã
làm mất đi tính chất cao cả của vai
trò làm mẹ của họ. Bởi vì ai cũng
biết rằng, dù gì đi nữa, thì phụ
nữ cũng không thể nào làm tròn vai trò làm mẹ,
nếu như trong gia đình thiếu vắng
bóng hình của người cha, người chủ
gia đình. Những cuộc khảo cứu tâm
lý và xã hội cũng cho hay, người phụ
nữ trong các gia đình thiếu vắng đàn
ông, thiếu vắng người chồng đã
tỏ ra rất nhiều lúng túng và hầu như
khó lòng giải quyết trong nhiều trường
hợp. Một thí dụ điển hình như
thay một bóng đèn trong phòng ngủ hay phòng tắm
chẳng hạn.
Ngoài
ra, vì quá chú trọng vào nét đẹp thể xác,
nhiều phụ nữ đã vô tình làm mất đi
nét đẹp tâm linh là những đức tính
cần thiết để làm nên một người
phụ nữ, nhất là một người mẹ.
Điều này cũng đang làm cho hình ảnh
của người mẹ trong nhiều gia đình
trở nên kém vẻ hấp dẫn. Nhiều phụ
nữ trong nhiều gia đình ngày nay hầu như
chỉ chú trọng vào việc tu sửa sắc
đẹp bên ngoài của mình. Họ băn khoăn,
lo lắng đến việc sửa mũi, chống
cằm, nâng ngực, hút mỡ bụng, xâm chân
mày, mí mắt, viền môi hơn việc chuyên tâm
học hỏi và hiểu biết những điều
cần thiết trong việc giáo dục con cái.
Nhiều phụ nữ ngày nay rành rẽ và am tường
đến chuyên nghiệp về các cách thức
làm đẹp cho thân xác, nhưng ngược lại,
rất yếu kém và hầu như không biết
gì đến lãnh vực tâm lý, giáo dục con cái.
Vì mất nhiều thời giờ vào việc trang
điểm, mua sắm, hoặc xe xua với người
này, người khác, nên nhiều người mẹ
đã không còn giờ cho con, cho việc giáo dục,
nhất là làm gương sáng cho con.
Sau
cùng, nhiều phụ nữ ngày nay đã tỏ
ra quá ích kỷ, nếu không muốn nói là đã
chỉ sống cho họ, cho những khát vọng
cuồng nhiệt của tình cảm và tình dục
của họ. Vì mục đích ấy, nhiều
người đã ngừa thai, phá thai, đến
độ không còn khả năng sinh sản. Phần
lớn những phụ nữ này đã để
lại những dấu vết đau khổ không
những cho chính họ mà còn cho con cái họ. Tại
những trung tâm điều trị tâm thần,
trong những chương trình cho người
tàng tật hay khuyết tật về tinh thần
và thể lý đã cho thấy rõ điều này.
Có những phụ nữ vì nếp sống buông
túng, say sưa, nghiện hút, hoặc vì quá chú trọng
vào những hưởng lợi dục vọng
đến độ đã sinh ra những người
con tật nguyền. Sự có mặt và cuộc
đời của các em là một nhân chứng
sống động và hùng hồn cho những hưởng
thụ và ích kỷ của cha hoặc mẹ em,
nhất là mẹ em. Rất tiếc, là nhiều
bà mẹ này vẫn không nhận ra lỗi lầm
của họ, ngược lại đã đổ
lổi cho trời, phật, hoặc tuổi tác,
hay bất cứ một lý do nào khác.
Thật
ra, ba nguyên nhân tiêu cực trên không làm cho hào quang
của các bà mẹ bị giảm sút nếu đem
so sánh với tấm lòng trời biển của
người mẹ, nhưng nếu có thể
trách được, thì tại sao ta không làm. Đó
là những điểm thực hành mà thiết
tưởng nếu để ý, nhiều phụ
nữ sẽ tránh được những thảm
trạng cho chính bản thân họ, mà còn làm ích
cho thế hệ con cháu họ sau này. Một điều
làm cho nữ giới hãnh diện và cần thiết
để xét xem về mình khi nhắc nhở đến
vai trò làm mẹ, đó là câu nói thời danh của
Anphôngxô, Đấng Sáng Lập Dòng Chúa Cứu
Thế, là: “Tất cả những gì tôi có, đều
do mẹ tôi ban cho”. Hoặc câu: “Phúc
đức tại mẫu” của
Việt Nam, là ánh hào quang ngời sáng trên vương
miện của một bà mẹ.
Tâm
lý phát triển và tâm lý giáo dục cho hay, ngay từ
khi em bé được hoài thai trong lòng thai mẫu,
em đã mang trọn vẹn những gì mà cha em
và mẹ em cho em. Từng ngày, và từng giờ
em lớn lên, sống bằng những dòng máu nóng
của mẹ, và ảnh hưởng từng hơi
thở, lời nói, hay một tác động nhỏ
của mẹ. Chính vì thế, khi lọt lòng mẹ,
dù em chưa nhìn thấy mẹ em là ai, nhưng
bản năng và sức cuốn hút của người
mẹ đã cho em biết rõ ràng chỉ có một
người nào đó mới chính là mẹ em. Và
rồi em hoàn toàn lệ thuộc vào người
ấy. Đó cũng là sức mạnh vô hình và
siêu việt của người mẹ, nằm
trong hai thiên chức cao cả nhất của người
phụ nữ, như tôi đã có dịp trình bày
là thiên chức làm vợ và làm mẹ.
Tóm
lại, trong những nghịch cảnh của
những thay đổi về văn hóa và môi trường
sống, thiết tưởng phụ nữ Việt
Nam nên suy nghĩ trở lại và tìm về với
cội nguồn dân tộc. Họ nên nắm giữ
tất cả những truyền thống tốt
và học hỏi thêm từ những nền văn
hóa mới và môi trường mình đang sống.
Có như thế, họ mới giữ được
giống nòi, giữ được văn hóa,
giữ được truyền thống của
dân tộc, nhất là họ mới đóng góp
cho đời những tác phẩm tuyệt vời
của tình thương yêu và sự hy sinh cao cả
qua những người mà họ được
hãnh diện goị là con. Ôi! Đẹp thay thiên
chức làm mẹ của nữ giới.
|
|