|
|
Trong
những áng văn chương, những vần
thơ, những nhạc bản, những bức
vẽ tuyệt tác nhất của nhân loại,
có lẽ là những tác phẩm, thi phẩm, nhạc
phẩm, họa phẩm dưới đề
tài tình yêu. Tiếp tới là đề tài về
mẹ. Vì qua người mẹ nẩy sinh tình
yêu và sự hy sinh. Có thể nói, mẹ là một
thụ tạo tuyệt vời nhất mà Thượng
Đế ban cho nhân loại.
Gần
đây, trong chiều hướng suy tư mới
và với đà tiến bộ của khoa
học, của xã hội, người ta bắt
đầu đặt lại vai trò, thế đứng
và vị thế của phụ nữ. Phụ
nữ, theo đó cần được nhiều
quyền hơn, cần được đối
xử ngang hàng với nam giới, và cũng cần
phải dấn thân hơn. Kết quả là ngày
nay đã có nhiều nữ bác sĩ, nữ luật
sĩ, nữ khoa học gia, nữ giảng sư
đại học, nữ giáo sư và giáo viên.
Về mặt xã hội và chính trị, có những
nữ dân biểu, nữ nghị sĩ, nữ
tướng lãnh, nữ thủ tướng, nữ
bộ trưởng, và nữ tổng thống
như tại Phi Luật Tân, hoặc Nam Dương,
hay như nữ hoàng Anh chẳng hạn.
Nhưng
dù ở ngoài xã hội, người phụ nữ
có nắm giữ vai trò gì đi nữa, và dù người
phụ nữ có được vinh thăng chức
vụ gì đi nữa, thì cũng không bằng
và không thể vượt qua được hai
chức vụ mà Thượng Đế đã
ban tặng cho nữ giới, đó là chức
làm vợ và làm mẹ. Hôm nay, trong buổi phát thanh
này, tôi đặc biệt nhấn mạnh về
vai trò làm mẹ của phụ nữ.
Tôi
nhớ lại trong thời gian còn là sinh viên, một
hôm trong buổi thảo luận về vai trò của
phụ nữ trong khóa Tâm Lý Phụ Nữ, vị
giáo sư và cũng là một nữ tâm lý gia đã
không úp mở phát biểu rằng: “Gì gì đi nữa,
nữ giới cũng chỉ rành rẽ hơn
nam giới ở cái xúc cơm và thay tã lót cho con”.
Thật vậy, Thượng Đế đã
dành để cho phụ nữ vai trò làm mẹ
rất đặc biệt. Ngài đã trang điểm
và sáng tạo nên người phụ nữ với
những đặc biệt mà không ai trong nam giới
có thể so sánh được.
Về
phương diện thể lý, Ngài đã chuẩn
bị cho nữ giới một bộ nhũ hoa
không những đẹp, hấp dẫn đối
với nam giới, mà còn là một bầu sữa
đem lại sức sống cho con. Người
con khi uống say sưa những dòng sữa mẹ
chảy ra không những được hạnh
phúc vì thấy mình no thỏa, mà còn được
hạnh phúc vì sự yêu thương, săn sóc
mà mẹ dành cho mình. Có thể nói, mỗi giọt
sữa là một giọt ân tình và hy sinh của
mẹ dành cho con.
Trong
lòng người phụ nữ, Thượng Đế
đã dọn sẵn một cái nôi êm ái, một
thửa đất mầu mỡ để ươm
mầm sự sống, và để cho cái mầm
ấy phát triển và lớn lên. Chín tháng trong bụng
mẹ, người con đã được sự
che chở của mẹ, được tiếp
nhận từng sức sống và từng hơi
thở của mẹ. Chính bà đã ban cho con bà
những tháng năm đầu đời ấy
sự sống và truyền vào con tất cả
tình yêu và lòng thương cảm của bà.
Theo
tâm lý học, Thượng Đế còn ban cho
phụ nữ một bản năng rất bén
nhậy về những nhu cầu và ước
muốn của con bà. Bà không bị đánh động
bởi những tiếng ồn ào bên ngoài, nhưng
chỉ một tiếng ho, tiếng cựa mình
của con, bà cũng cảm được và
thức tỉnh ngay dù bà đang ngủ say. Điều
này đã được ghi nhận và giải
thích bằng tâm lý học.
Đến
đây tôi chợt nhớ lại một hình ảnh
mà tôi không thể nào quên được, đó
là hình ảnh một bà mẹ trẻ ôm đứa
con chậm phát triển về cả tâm lý lẫn
thể lý hôm đó. Lúc đầu tôi không nhìn rõ
đứa trẻ trong lòng bà mà chỉ nghe những
tiếng rên rỉ của em, vì em đã bị
biến dạng bởi bệnh tật. Người
mẹ trẻ này mỗi lần nghe tiếng rên
rỉ của con, bà ghì sâu con vào lòng, rồi rất
nhẫn nại, rất tha thiết nhỏ từng
giọt nước cho con bà uống. Vì em đã
không ăn uống được một cách bình
thường như các trẻ em khác. Không những
thế, em còn không nói được, hoặc diễn
tả nhu cầu của em. Nhưng lạ lùng,
tình thương của một người mẹ
đã làm cho bà hiểu và biết rõ nhu cầu con
bà. Tôi đã thao thức suốt đêm hôm đó
về hình ảnh này. Tôi thực sự không hiểu
nổi mà chỉ còn cảm phục tình thương
và sự hy sinh có thể nói là vô bờ bến
của người mẹ trẻ mà tôi gặp
hôm ấy tại văn phòng. Ôi! Thượng Đế
thật cao cả và đáng yêu khi dựng nên những
tấm lòng của người mẹ.
Chính
vì thế khi vừa lọt lòng mẹ, hơi thở
của mẹ, tiếng nói của mẹ là những
gì người con cảm được, nghe được
và tiếp nhận được đầu tiên.
Người con lúc đó chưa nhìn rõ mặt mẹ,
chưa biết mẹ mình như thế nào, nhưng
lại hiểu và nghe được tiếng
nói, cảm được hơi thở của
mẹ. Tâm lý học gọi đây là những giao
cảm đầu tiên theo bản năng nối
kết giữa người con và người
mẹ. Tâm lý này cũng thấy xuất hiện
ngay cả trong thế giới loài vật nữa.
Thí dụ, con gà hay con vịt vừa chui ra khỏi
vỏ trứng là tự nhiên chúng chạy tìm và
đi theo vịt mẹ hay gà mẹ ngay. Lạ
lùng hơn nữa là chúng không hề đi theo con
gà hay con vịt nào không phải là mẹ của
chúng.
Rồi
khi đã nhìn thấy mẹ, đã quen với tiếng
mẹ, và cảm được tình mẹ, thì
gối mẹ lại trở thành một học
đường hết sức quan trọng cho
con vỡ lòng và học được những
kinh nghiệm đầu đời. Hình ảnh
người con ngồi trên gối mẹ, trong
lòng mẹ để nghe mẹ kể truyện
hoặc vuốt tóc vào mỗi buổi chiều
hay những phút trước khi đi ngủ là
hình ảnh của một lớp học đầu
đời trong đó mẹ dậy con tất
cả về nghĩa yêu thương. Khi ôn lại
tuổi thơ của mình, Thánh Anphongsô, vị
Sáng Lập Dòng Chúa Cứu Thế đã nói: “Tất
cả những gì tôi có đều do mẹ tôi
ban cho”.
Theo
tôi, Y Vân là người đã được cái
cảm nhận xuất thần khi ông khai triển
đề tài mẹ qua nhạc phẩm bất
hủ “Lòng Mẹ”: “Lòng mẹ bao la như biển
thái bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như
dòng suối hiền ngọt ngào. Lời ru êm ái
như đồng lúa chiều rì rào…” Và Nhất
Hạnh cũng rất thổn thức khi viết:
“mẹ là dòng suối dịu hiền”. Thiếu
dòng suối ấy, thiếu đại dương
tình thương ấy, người con không thể
nào hạnh phúc. Chính vì vậy, người con
dù sau này như thế nào đi nữa cũng
không quên được mẹ, và vẫn không muốn
rời xa vòng tay mẹ. Ngay trong những bệnh
viện tâm thần, các bệnh nhân khi tỉnh
táo cũng gọi mẹ, nhắc đến mẹ,
Trong nhiều trường hợp chỉ cần
nghe nhắc đến chữ mẹ là tự
nhiên các bệnh nhân ấy bớt căng thẳng,
và trở thành dễ dãi ngay. Điều này giải
thích thêm rằng tình thương của người
mẹ đã đem lại cho con bà sự sống
thể lý mà còn cả về tâm lý nữa.
Tóm
lại, chỉ một thiên chức làm mẹ cũng
đủ để người phụ nữ
trở nên cao cả và hết sức quan trọng.
Họ chính là những đại ân nhân của
nhân loại. Là những người xây dựng
và cấu trúc nhân loại bằng chính tình thương,
hy sinh, và sự cảm nhận hết sức
bén nhậy đối với những đứa
con là những thành phần của thế hệ
tương lai. Do đó, con cái phải biết
ơn mẹ, nhân loại phải biết quí trọng
và yêu kính thiên chức làm mẹ của nữ giới.
Riêng với các bạn còn có mẹ ở bên, chúng
ta hãy cảm ơn Thượng Đế, cảm
ơn mẹ về hạnh phúc này. Bầu trời
sẽ sụp đổ, và những đêm thanh
sẽ mất ánh sao khi mẹ hiền qua đi.
Bởi vì sẽ không còn thấy bóng hình và tình thương
mẹ quanh mình nữa.
Và
tôi cũng muốn nhân cơ hội này để
thưa với mẹ tôi một câu như Anphongsô
đã nói về mẹ Ngài: “Thưa mẹ, con cảm
ơn mẹ về tất cả những gì mẹ
đã làm và đã hy sinh cho con. Con sẽ không bao
giờ được như ngày nay nếu con
thiếu tình thương và sự hy sinh của
mẹ. Con yêu và mến mẹ”.
|
|