|
|
Tình
yêu, một đề tài muôn thuở nhưng sức
mạnh của nó, sự quyến rũ của
nó vẫn chưa ai giải thích hoặc chống
cự nổi. Người ta có thể nói đến
tình yêu dưới nhiều góc cạnh và nhiều
hình thái khác nhau. Nhưng có lẽ tình yêu lứa
đôi, tình yêu trai gái, tình yêu của hai kẻ nam
nữ dành cho nhau là đề tài được
nhiều người bàn đến hơn cả.
Khi
nói về sức mạnh của tình yêu, chúng ta
có nhiều câu nói thời danh. Nhưng có lẽ
không ai trong chúng ta không nhớ một câu nói của
Napoléon, người hùng của dân tộc Pháp:
“Thắng một vạn quân không bằng thắng
chính mình”. Có lẽ ông ám chỉ sự thôi thúc và
cuốn hút về mặt tình cảm của ông
đối với người tình Josephine Antoinnett.
Và dường như chuyện này được
đồng hóa với lần ông trốn bỏ
trại binh ban đêm lén về gặp người
tình của mình.
Trong
tâm lý học, tình yêu cũng được coi
như một động lực mạnh mẽ
và gắn liền với cuộc sống con người.
Có thể nói người ta không sống nếu
không yêu. Hoặc ngược lại không yêu nếu
không sống. Tình yêu một sức sống của
tâm linh và thể xác.
Một
người đang yêu và được yêu sẽ
thấy mọi chuyện đều tốt đẹp.
Sẽ thấy đời như nở hoa. Bầu
trời có trăng sao, có mưa gió, có bão tố,
hay nắng đẹp, trong con mắt người
yêu và đang yêu vẫn có lời giải thích như
lời nhạc của ai đó: “Trong đôi mắt
em, anh là tất cả”. Nhưng một khi thất
tình, mất người yêu, hoặc không được
ai đó để ý tới, tự nhiên cũng
bầu trời ấy, cũng trăng sao ấy,
cũng bình minh ấy, cũng hoàng hôn ấy nhưng
lại mang một sắc thái khác.
Thiếu
yêu, người ta sẽ không còn thiết sống.
Thiếu yêu, người ta sẽ ngưng hy sinh.
Thiếu yêu, người ta sẽ không muốn
hoạt động. Cuộc đời sẽ
tăm tối, tương lai sẽ u uẩn,
đời như mất hết ý nghĩa. Chính
vì vậy, người ta vẫn thường
nói: “Tình yêu san bằng được tất cả”.
Điều này minh chứng rằng, tình yêu cần
thiết cho cuộc sống con người. Người
già cũng như người trẻ, người
trung niên cũng như tuổi vị thành niên,
tất cả đều là một sức hút nhiệm
mầu mà không ai có thể chống cự được.
Người ta có thể nói hay, nói rất hùng hồn,
nói một cách mạnh bạo, nhưng khi bị
tiếng sét ái tình đánh trúng, thì ít ai có thể
đứng vững. Do đó, người ta mới
chết, mới tự tử, hoặc mới
ra khờ khạo, chán nản vì thất tình, vì
thiếu vắng tình yêu.
Nhưng
đề tài tình yêu hôm nay được nhìn dưới
góc cạnh trưởng thành và tự nhiên trực
tiếp liên quan đến sự giao tiếp của
nam nữ. Bình thường, ta hay lẫn lộn
tình yêu trong sạch với tình yêu vẩn đục.
Tình yêu xây dựng và hợp nhất với sự
lừa bịp và gian dối. Đó là thứ tình
mang mầu sắc dục vọng, cuồng loạn,
lãng mạn theo kiểu tiểu thuyết. Một
thứ tình yêu và tình cảm đặt căn bản
trên những đụng chạm và va chạm xác
thịt mà chủ đích là nhằm thỏa mãn
dục vọng.
Có
lẽ nhiều người sẽ cho rằng
tình yêu nào mà chả dẫn tới những đụng
chạm xác thịt. Thật ra, quan niệm tình
yêu dẫn tới tình dục và tình dục thu hút
tình yêu là một quan niệm bình thường và
phù hợp với tâm lý. Ngay trong lãnh vực đạo
đức, chúng ta cũng thấy xuất hiện
sự gắn bó này khi Adam nói về Eva: “Đây
là xương của xương tôi, thịt của
thịt tôi” (Gn 2:23). Chính trong sự hòa
trộn ấy đến tan biến ấy, Thượng
Đế đã phán: “Người đàn ông
sẽ bỏ cha mẹ mình và quyến luyến
với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên
một” (Gn 2:24).
Tình
yêu trai gái, tình yêu vợ chồng, hay nói theo một
hình thức diễn tả khác là tình yêu phái tính
tự nó đã có một sức thu hút và hấp
dẫn. Đây là một sự hấp dẫn
của một người đàn ông đối
với một người đàn bà, hoặc ngược
lại. Tình yêu phái tính, do đó, loại bỏ
thứ tình đi ngược lại với tự
nhiên như tình đồng tính, trong đó hai phụ
nữ hoặc hai người đàn ông yêu nhau
và sống với nhau như vợ chồng.
Sở
dĩ tình yêu phái tính, tình yêu trai gái trở nên tình
yêu được chấp nhận và cần thiết
vì nó không những là một lời mời gọi,
thôi thúc theo bản năng và tự nhiên, mà qua đó,
nó còn chuyên chở một sứ mạng cao cả
khác mà Thượng Đế muốn con người
tham dự, đó là việc sinh sản và giáo dục.
Mặc dù gần đây có một vài khảo cứu
cho rằng người đàn ông cũng có khả
năng sinh con, hoặc phong trào cấy tinh trùng,
sinh con bằng ống nghiệm, hay sản sinh
vô tính. Nhưng khám phá khoa học này, dầu sao
vẫn chỉ là những khởi điểm
và là giấc mơ của một số khoa học
gia, và phần đông nhân loại vẫn cho rằng
những điều ấy phản lại với
đạo đức và thiên nhiên.
Bằng
vào những giá trị nhân bản, những kinh
nghiệm sống thường ngày, chúng ta phải
nhận rằng do sự nối kết và gắn
bó của hai trái tim, hai thân xác, và hai tâm hồn
mà cuộc sống tự nhiên này có những hấp
dẫn và thu hút lạ lùng. Và đó là tình yêu, là
những thu hút của phái tính, là động lực
thôi thúc và hấp dẫn hai kẻ yêu nhau. Một
mối tình nối kết giữa hai người
khác phái. Thiên nhiên cũng cho chúng ta bài học này,
trong một bày hoang thú con đực nào khoẻ
sẽ trở thành vua và bá chủ. Con đực
nào yếu sẽ tìm sinh hoạt ở địa
bàn khác hoặc phải chết. Đến thời
kỳ thai nghén, con vật cái sẽ tìm đến
con vật đực, hoặc do một sự
thu hút của bản năng, con vật đực
tìm đến với con vật cái. Sức thu
hút ấy ở loài vật không phải là yêu, nhưng
là một thu hút cần thiết của bản
năng để chúng hoàn tất mục đích
duy trì nòi giống.
Trong
sinh hoạt của con người, sự thu kia
không dừng lại ở việc hoàn tất nhu
cầu sinh sản và mục đích sinh sản
mà còn là một phương tiện diễn tả
tình yêu của hai người muốn dành cho nhau.
Chỉ trong hành động ấy, cả hai mới
thực sự trở nên một. Do đó, những
sinh hoạt sinh lý, những lạm dụng hai
chữ yêu thương của những người
không sống trong hôn nhân, có thể được
coi như một thứ tình yêu lệch lạc,
thiếu thốn và khập khễnh. Con người
trải qua các thời đại đã có nhiều
áng văn tuyệt vời ca tụng tình yêu, sự
hy sinh và chấp nhận của người mẹ
hay người cha đối với con cái mình.
Điều này càng cho thấy rằng những
gắn bó và thu hút của sinh lý không chỉ là một
nhu cầu theo bản năng mà còn là một hình
thức yêu đương của cha mẹ đối
với nhau và với con cái nữa. Quan niệm
này có thể không được những nhóm đồng
tính, hoặc những người chủ trương
sinh lý ngoài hôn nhân chấp nhận. Rất may mắn
là hiện nay thống kê cho thấy chỉ có một
số ít những người sinh ra với bản
năng và nhu cầu đồng tính, còn phần
đông sinh hoạt này vẫn được xem
như một hành động đi ngược
lại với thiên nhiên.
Tình
yêu nam nữ. Tình yêu phái tính. Tình yêu của một
người đàn ông dành cho một người
đàn bà là một tình yêu rất tự nhiên, và
rất đẹp. Một sức thu hút cực
kỳ mạnh mẽ. Trong tình yêu ấy, tuy nhiên,
vẫn không loại bỏ những hy sinh cần
thiết mà theo Xuân Diệu thì: “Yêu là chết trong
lòng một tí”. Đúng hơn phải hiểu rằng:
“Yêu là chết trong lòng nhiều lắm”, vì cho dù
sự cuốn hút và nhu cầu sinh lý có đó, tình
yêu vẫn không loại bỏ những hy sinh, chịu
đựng và trao ban một cách trọn vẹn.
Thiếu yếu tố hy sinh, tình yêu chỉ là
một sự thu hút và hấp dẫn của bản
năng, hoàn toàn vật chất nếu không muốn
nói là những mời gọi và quyến rũ
của dục vọng.
|
|