|
|
Đề
cập đến giáo dục, có ít nhất hai
phương pháp hay đường lối giáo
dục được áp dụng dưới hình
thức này hay hình thức khác: Phương pháp
hay đường lối giáo dục cứng
rắn, và phương pháp hay đường
lối giáo dục mềm dẻo. Nhưng thế
nào là giáo dục cứng rắn và thế nào là
giáo dục mềm dẻo.
Giáo dục
cứng rắn là phương pháp giáo dục lấy
việc sửa trị, trừng phạt các khuyết
điểm làm chính. Người theo đường
lối giáo dục này vì chú tâm vào việc sửa
dậy và trừng phạt các khuyết điểm,
các tính xấu nên áp dụng những biện pháp
trừng phạt, hoặc khủng bố thể
xác và tinh thần người thụ huấn.
Thí dụ, ra thêm luật lệ, cô lập, đánh,
phạt quì, phạt nhịn ăn, chửi, mắng,
hay làm nhục trước mặt người
khác. Vì chú trọng vào việc áp đặt những
luật pháp hay hình phạt, nên phương pháp
giáo dục này còn được gọi là phương
pháp giáo dục tiêu cực. Đa số những
phụ huynh người Việt Nam ở lứa
tuổi 45 hoặc 50 trở lên thường áp
dụng phương pháp này. Thật ra xã hội
Việt Nam ở vào thời đại trước
vì chịu ảnh hưởng của nền văn
hóa Trung Hoa, nhất là Nho Giáo, và sau đó là nền
giáo dục thuộc địa của Pháp, nên
coi việc sửa phạt, chửi mắng, răn
đe là một hành động được
chấp nhận. Vì thế mới có câu: “Gìa đòn
non nhẽ, đánh khoẻ phải chừa”. Tức
là không lôi thôi gì cả, không cần phải nói
nhiều, không cần phải lý luận xa xôi,
hễ bảo không nghe thì mang que ra mà đánh. Đánh
cho đau thì phải chừa thôi. Quan niệm này
ngày nay được coi là lỗi thời vì không
tôn trọng nhân vị, không quan tâm đến sự
phát triển về thể lý, luân lý, tâm lý sinh lý
của con người.
Theo
tâm lý học, đường lối và phương
pháp giáo dục trên thường đem lại
những hậu quả tiêu cực. Hơn thế,
nó còn là căn cớ cho những khuyết điểm
được dịp phát triển. Thí dụ,
một người con trong một gia đình mà
cha mẹ có chủ trương cứng rắn
trong đường lối và phương pháp
giáo dục thường ít phát triển và trưởng
thành về tâm lý. Và hơn thế, em còn mang trong
người những mầm mống chống
đối và phản loạn, hay yếm thế
và miễn cưỡng phải chấp nhận.
Kết quả đường lối giáo dục
này thường tạo nên những trẻ em nhút
nhát, yếm thế, hoặc ngược lại,
mang đầu óc phản loạn và hận đời.
Những trẻ em bụi đời, những
trẻ em phản loạn cãi trả cha me,ï phần
lớn là hậu quả tai hại của nền
giáo dục tiêu cực này. Tưởng cũng
nên thêm rằng, nuông chiều con quá đáng, nhu
nhược quá đối với con, hay bỏ
mặc không quan tâm đến những nhu cầu
tâm sinh lý của con cũng là một hình thức
tiêu cực.
Ngược
lại với quan niệm cho rằng trẻ em
cần được sửa trị, và giáo dục
một cách cứng rắn là quan niệm và đường
lối giáo dục mềm dẻo, hay còn gọi
là đường lối giáo dục tích cực.
Đây là phương pháp giáo dục dựa trên
việc khích lệ và hướng dẫn để
làm tăng trưởng những ưu điểm
và những đức tính tốt nơi một
người. Nếu đường lối cứng
rắn chú tâm vào việc áp đặt và xử
dụng những hình phạt, những luật
pháp, thì đường lối và phương
pháp giáo dục mềm dẻo lại chú tâm và việc
tăng trưởng những đức tính tốt
và làm thăng hoa thiện chí tốt nơi con người.
Đường lối này chú tâm vào việc tìm
kiếm và phát hiện những nét tích cực và
tốt của một người để hướng
dẫn và làm phát triển. Đây là phương
pháp giáo dục mà tâm lý học cho là hợp với
sự phát triển và tâm lý nhất. Điều
này đòi hỏi cha mẹ hay những người
có bổn phận giáo dục cần phải làm
sao để khuyến khích và làm tăng trưởng
những đức tính tốt nơi con cái hay
người thụ huấn.
Nếu
căn bản của đường lối giáo
dục cứng rắn là việc sửa sai, nhổ
cỏ nơi một thửa ruộng tinh thần,
thì đường lối giáo dục mềm dẻo
là việc cấy những cây trái tốt vào thửa
đất mầu mỡ vừa mới được
nhổ cỏ ấy. Như vậy khi những
cây trái này tốt và lớn lên, tự nhiên những
cỏ xấu phải tàn lụi. Nếu không,
ta cứ như người chủ vườn
nọ chỉ bỏ công nhổ cỏ mà quên cấy
những hoa trái và cây cảnh vào khu vườn
vừa được nhổ cỏ ấy, và
như thế, ta cứ phải nhổ cỏ
hoài mà khu vườn vẫn cứ đầy
cỏ dại.
Qua
thí dụ trên, ta thấy rằng việc áp dụng
phương pháp giáo dục tích cực là một
việc làm khó khăn và đỏi hỏi nhiều
nỗ lực hơn nơi cha mẹ và những
người có trách nhiệm. Họ cần phải
để ý xem xét, phân tích và tìm hiểu xem con em
mình, người thụ huấn có những ưu
và khuyết điểm gì, để từ đó
tìm cách phát triển dần dần những ưu
điểm và đề phòng những khuyết
điểm. Có lẽ vì khó và vất vả, nên
những phụ huynh ươn lười hay
những nhà giáo dục thiếu thiện chí thường
áp dụng phương pháp thứ nhất, tức
là phương pháp tiêu cực cho nhanh, cho gọn
và dễ dãi đối với mình. Và như đã
trình bày trên, kết quả là cả cha mẹ hay
những người có trách nhiệm lẫn con
cái và những người thụ huấn đều
phải chịu thiệt thòi.
Đối
với những ai muốn áp dụng phương
pháp giáo dục tích cực thì câu nói của tiền
nhân xưa cũng rất hay: “Ngọt mật thì
chết ruồi”. Điều này sẽ làm cho cả
cha mẹ lẫn con cái, những nhà giáo dục
và người thụ huấn không đến
chỗ phải kình chống nhau, hoặc tạo
điều kiện quá vất vả hay khó khăn
trong việc giáo dục. Đúng ra chỉ cần
một lời khuyên đúng, một lời khích
lệ đúng lúc, và đúng với tâm lý của
con cái hay người thụ huấn có khi sẽ
kết quả nhiều hơn việc áp dụng
những biện pháp mạnh và kỷ luật.
Nếu ta áp dụng kỷ luật, trẻ em sẽ
tìm cách phá vỡ kỷ luật. Nếu ta cho rằng
mình mưu trí đủ để gạt gẫm
hay rào đón, cấm đoán, trẻ em sẽ có
cách làm ta bị bẽ mặt. Nhưng nếu
ta dùng một lời khuyên răn ngọt ngào, một
lời khích lệ đúng chỗ và đúng với
hoàn cảnh, tự nhiên ta sẽ được
lòng tuổi trẻ, và mọi chuyện lúc đó
sẽ dễ dàng. Kinh nghiệm này ai cũng đã
có không những khi đóng vai cha mẹ hay những
nhà giáo dục, mà cả khi mình còn nhỏ bé nữa.
Việc
giáo dục theo phương pháp tích cực, do đó,
còn đòi hỏi cha mẹ hay những nhà giáo dục
phải tự sửa sai mình trước, phải
trở thành mô phạm của điều mình nói,
và việc mình đòi hỏi nơi con cái hoặc
những người thụ huấn. Điều
này có lẽ là một điểm khó khăn đối
với cha mẹ và những nhà giáo dục muốn
theo phương pháp tích cực, hoặc mềm
dẻo. Bảo con mình đừng chửi thề,
đừng hút thuốc, hoặc đừng uống
rượu là một việc làm dễ. Bảo
những người thụ huấn phải liêm
khiết, phải tôn trọng luật pháp và kỷ
luật là một việc làm dễ, nhưng chính
mình không uống rượu, không hút thuốc hoặc
liêm khiết trong tư tưởng, lời nói
và hành động là việc khó.
Thêm
vào đó, những người theo phương
pháp tích cực còn phải để ý tìm kiếm
và theo dõi tiến trình phát triển những đức
tính tốt của con cái hay những người
thụ huấn nữa. Nhiều khi cha mẹ cũng
không biết con cái mình thuộc những nhóm tâm
lý nào. Có bao nhiêu tính tốt, và bao nhiêu xu hướng
xấu. Đứa con này khác với anh, chị,
hoặc em nó ở những điểm nào. Và lời
than thở như một hình thức chạy tội
đối với những cha mẹ hoặc những
nhà giáo dục thiếu trách nhiệm vẫn là:
“Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính.” Chỉ cần
nói như vậy rồi buông xuôi và không cần
để ý và theo dõi nữa. Như vậy họ
lại biến thành những cha mẹ hoặc
những nhà giáo dục theo đường lối
tiêu cực. Vì như đã nói, nhu nhược,
chiều chuộng quá đáng hoặc buông xuôi không
phải là những phương pháp của giáo
dục.
Tóm
lại, khi đề cập đến cách thức
và sự chọn lựa một phương pháp
giáo dục, rõ ràng là phương pháp cứng rắn,
tiêu cực không thích hợp với đường
lối giáo dục của những con người
thời đại, vì nó xúc phạm và coi thường
nhân vị con người, dù người đó
là con hay là học trò của mình. Nhưng ngược
lại, cũng không bảo rằng những người
áp dụng phương pháp tích cực không cần
sửa sai, uốn nắn, và cắt tỉa những
khuyết điểm của con cái hay nơi người
thụ huấn. Ngược lại, một phần
trong việc giáo dục là sửa sai, uốn nắn
và hướng dẫn, vì thế những cha mẹ
muốn theo phương pháp giáo dục mềm
dẻo, tích cực mới phải bỏ công tìm
hiểu, phải tự tu tỉnh mình, và phải
tham khảo với những nhà chuyên môn khi hoạch
định một phưong pháp và đường
lối giáo dục cho con mình. Nhất là phải
biết phân biệt giữa người con này
với những con khác. Nhưng điểm quan
trọng hơn hết vẫn là lời khuyên cho
những cha mẹ và những nhà giáo dục là
phải uốn nắn, và sửa sai, khuyến
khích những em nhỏ khi còn bé, đợi khi
chúng bước vào tuổi vị thành niên thì e
rằng đã quá trễ: “Bé không vin, cả gẫy
ngành”, đó là lời khuyên của cha ông mình trong
lãnh vực giáo dục. Ngoài ra, bổn phận
cha mẹ và những nhà giáo dục là phải trở
thành mô phạm cho con cái hoặc những người
thụ huấn: “Muốn giáo dục một đứa
trẻ, thì phải giáo dục 20 năm trước
khi nó sinh ra”.
|
|