|
|
| |
Ðaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL |
|
Ơn
gọi của A-Dong: Gắn bó yêu thương
"Bỏ Cha Mẹ Gắn Bó Với Vợ"?
Thân phận của một người con gái
lớn lấy chồng, theo Khổng Giáo, là "xuất
giá tòng phu", tức là, theo ngôn ngữ bình dân
Việt Nam, "lấy chồng thì phải theo
chồng". Văn hóa này dường như
cũng là văn hóa chung, là đường lối
chung của nhân loại, chỉ trừ ở một
vài nơi còn theo chế độ mẫu hệ,
như nhóm người Thượng ở Di Linh
Việt Nam chẳng hạn, còn "đi bắt
chồng" và chồng phải về ở với
vợ. Tục lệ Do Thái cũng chủ trương
"lấy chồng thì phải theo chồng"
như văn hóa Việt Nam. Chẳng hạn trường
hợp của Tôbia con đi lấy vợ và dẫn
vợ về với mình (xem Tobia 9:7-14), hay trường
hợp của Thánh Giuse và Mẹ Maria, như Phúc
Âm thánh Luca thuật lại, sau khi Thánh Giuse được
thiên thần cho biết việc Mẹ Maria thụ
thai bởi Chúa Thánh Thần, thì "ngài đã làm
như thiên thần Chúa chỉ dẫn và lãnh nhận
Mẹ về nhà làm bạn mình" (1:24).
Thế mà, theo Sách Khởi Nguyên, ngay từ ban
đầu, sau khi con người được
dựng nên có nam có nữ, và sau khi con người
nhận ra xương thịt của mình nơi
đồng bạn xứng hợp với mình,
thì Thánh Kinh mạc khải cho biết: "Ðó là
lý do tại sao người nam lìa bỏ cha mẹ
mà gắn bó với vợ mình" (Gn.2:24). Nếu
"người nam lìa bỏ cha mẹ mà gắn
bó với vợ mình" như thế thì ở
đây chồng theo vợ chứ đâu có phải
là vợ theo chồng! Vậy thì văn hóa hôn nhân
của chung con người từ trước
đến nay đã đi ngược lại
với ý định của Thiên Chúa rồi sao?
Những bàn giải sau đây sẽ làm sáng tỏ
vấn đề này.
Trước hết, cũng theo Sách Khởi
Nguyên, đoạn 2, nếu Thiên Chúa dựng nên
người nữ
từ con người đầu tiên tự
bẩm sinh mang nam tính là Adong, và mục đích
Thiên Chúa dựng nên người nữ cho
con người mang nam tính là để người
nữ trở thành một đồng bạn xứng
hợp với con người tự bẩm sinh
mang nam tính sống một mình không tốt, thì với
tư cách làm vợ của mình, tức làm đồng
bạn xứng hợp của người nam,
người nữ thuộc về người
nam và phải theo người nam là chồng của
mình.
Sau
nữa, Sách Khởi Nguyên nói về việc con
người nam nhân làm chồng đây "lìa bỏ
cha mẹ", trong khi Adong không hề được
sinh ra bởi một cha mẹ nào, mà là được
chính Thiên Chúa tạo thành từ bụi đất
và bằng hơi thở thần linh của Ngài.
Bởi vậy, việc con người nam nhân
làm chồng "lìa bỏ cha mẹ" đây
không có nghĩa đen là theo vợ, về ở
với vợ, như trường hợp vợ
theo chồng và về ở với chồng vẫn
thấy nơi trường hợp của người
nữ làm vợ từ trước đến
nay. Ðúng hơn, việc con người nam nhân làm
chồng "lìa bỏ cha mẹ" đây là
việc họ theo ơn gọi làm chồng của
mình, như nam nữ theo ơn Chúa gọi thì bỏ
nhà đi tu, hay như trường hợp Abram
theo ơn Chúa gọi thì rời bỏ quê cha đất
tổ để đi đến nơi Chúa chỉ
cho (xem Gn.12:1). Vậy ơn gọi làm chồng
của con người nam nhân đây là gì, nếu
không phải là, như Sách Khởi Nguyên, ngay sau
khi nói về việc Adong "lìa bỏ cha mẹ",
liền nói "gắn bó với vợ mình".
Phải, ơn gọi của người làm
chồng đó là "gắn bó với vợ mình".
Không phải hay sao, ơn gọi làm chồng này,
theo tự nhiên, đã gắn liền với con
người mang nam tính? Ở chỗ, khi còn "ở
một mình không tốt", tức là khi tới
tuổi dậy thì mà còn độc thân, nam nhân
tự nhiên như luôn luôn bị thúc đẩy,
hay nói cách khác, vốn có khuynh hướng tìm kiếm
"xương bởi xương tôi, thịt
bởi thịt tôi". Việc nam nhân tìm kiếm
nữ giới, qua việc đi "cua", "tán",
"theo" phái đẹp đây không phải
là dấu hiệu chứng tỏ ơn gọi
"gắn bó với vợ mình" khi lập
gia đình hay sao?
"NÊN MỘT
XÁC THỊT"
Thế nhưng, người chồng phải
thực hiện ơn gọi "gắn bó với
vợ mình" bằng cách nào và như thế
nào mới đúng như ý Ðấng đã xe duyên
kết nghĩa cho mình, như chính Ngài đã dựng
nên Evà và còn đích thân mang Evà đến cho Adong,
để chính thức kết duyên cho đôi uyên
ương nguyên tổ trong vườn địa
đàng, lúc mà cả hai đang ngây ngất hồn
nhiên với bộ áo cưới "trần truồng
không biết xấu hổ". Cũng ngay trong
cùng một đoạn và câu của Sách Khởi
Nguyên trên đây, sau khi nói đến chuyện
con người nam tính "lìa bỏ cha mẹ
mà gắn bó với vợ mình", Mạc Khải
Thánh Kinh liền tiết lộ bản chất
làm nên hôn nhân nói chung và ý nghĩa sâu xa của ơn
gọi làm chồng nói riêng, qua câu: "và trở
nên một thân thể với vợ".
Ðúng vậy, để thể hiện ơn
gọi làm chồng là "gắn bó với vợ
mình", con người nam tính phải "trở
nên một thân thể với vợ". Hay nói
cách khác, "trở nên một thân thể với
vợ" là người chồng hoàn thành ơn
gọi làm chồng của mình. Thế nhưng,
thực tế cho thấy, về sinh lý hay thể
lý, người chồng không thể nào "trở
nên một thân thể với vợ" được.
Do đó, chữ "thân thể" đây phải
hiểu là bản thân mình, bản thân người
chồng, tức là người vợ của
người chồng, đúng như văn hóa
Việt Nam vẫn cho phép người chồng
gọi vợ là "mình", và đúng như
lời Thánh Phaolô khuyên người làm chồng
là "phải yêu thương vợ mình như
yêu thương bản thân mình. Ai yêu vợ mình
là yêu chính bản thân mình" (Eph.5:28). Như thế,
để "trở nên một thân thể với
vợ" hầu có thể thực hiện trọn
vẹn và hoàn hảo ơn gọi làm chồng
của mình, người chồng "phải
yêu thương vợ mình như yêu thương
bản thân mình".
Nói tóm lại yêu thương vợ mình là ơn
gọi của người làm chồng, hay nói
ngược lại, ơn gọi của người
làm chồng là yêu thương vợ mình. Người
chồng nào cảm thấy cuộc sống hôn
nhân với vợ mình không còn hay không có hạnh
phúc thì trước hết hãy xét lại xem mình
đã chu toàn hay đã hết sức thực hiện
ơn gọi "yêu thương vợ mình như
yêu thương bản thân mình" chưa? Nếu
rồi thì họ có khổ cũng đừng
lo, tới thời điểm Chúa định,
Ngài sẽ giải quyết mọi sự tốt
đẹp cho họ, như Ngài đã thực
hiện trong trường hợp của Thánh Giuse
(xem Mt.1:18-25).
Tuy
nhiên, cả Thánh Kinh lẫn thực tế cho thấy,
cũng không thiếu những trường hợp
người chồng "yêu thương vợ
mình như yêu thương bản thân mình" mà
vẫn không hoàn trọn ơn gọi làm chồng
của mình, trái lại, còn tác hại đến
chính bản chất hôn nhân là "trở nên một
thân thể với vợ" nữa. Ðiển
hình nhất là trường hợp của đôi
uyên ương nguyên tổ trong vườn địa
đàng. Adong đã chẳng yêu thương vợ
mình hay sao, đến nỗi, như chính Thiên Chúa
cũng nhận thấy là "ngươi đã
nghe vợ mà ăn cây Ta cấm ngươi ăn"
(Gn.3:17). Ở đây, tuy Adong không ghét vợ hay
không còn hợp với vợ mình đã tự mình
"chọn" chứ không ai ép, để có
thể đi đến chỗ ly dị vợ
mình như ngày nay, nhưng tình của Adong yêu Evà
cũng đã làm cho hai người, thay vì "trở
nên một thân thể", lại gặp phải
tình trạng ly thân đáng thương.
Ðúng thế, sau khi yêu thương nhau cách hồn
nhiên nhưng ngang trái với ý muốn của Thiên
Chúa, đôi uyên ương nguyên tổ đã không
ly thân nhau là gì, khi hai người, về thể
lý, tuy là vợ chồng với nhau, mỗi người
cũng phải tìm cách che giấu đi "cái"
phái tính đặc thù (private part) của mình, chứ
không còn là một thân thể khi "cả hai trần
truồng mà không biết xấu hổ" (Gn.2:25)
nữa. Về tâm lý, đôi uyên ương nguyên
tổ cũng không ly thân nhau là gì, khi Adong bị
Chúa hạch hỏi "ai đã bảo cho ngươi
biết rằng ngươi trần truồng?"
(Gn.3:11) liền đổ lỗi cho Evà: "Người
nữ mà Chúa cho ở với tôi đã đưa
cho tôi trái cây đó nên tôi đã ăn" (Gn.3:12).
"Người
Nữ Chúa Cho Ở Với Tôi"
Thành ngữ "người nữ mà Chúa cho
ở với tôi", được thốt ra
từ cửa miệng Adong đây, chẳng những
nói lên việc vợ theo chồng hơn là chồng
theo vợ, mà còn nói lên việc Adong ý thức được
hôn nhân là một ơn gọi chứ không phải
là chỉ việc tìm kiếm để đáp
ứng cho thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lý tự
nhiên tới thời của nó nơi con người
phái tính của mình. Chính vì ngày nay người ta
theo văn hóa hôn nhân "pro choice", tức chủ
trương tôi có quyền chọn ý trung nhân thì
tôi cũng có quyền bỏ, có quyền chọn
lại, mới xẩy ra tình trạng ly dị
và phá sản hôn nhân như ngày nay, và từ đó
lây sang tình trạng phá thai khủng khiếp như
bây giờ. Hiện tượng ly dị được
pháp lý hóa cho thấy hết sức rõ ràng là con
người cực kỳ văn minh ngày nay qúa
ấu trĩ, không biết chọn lựa gì cả,
chọn gì cũng không xong, không được
như ý, thay đổi, chóng chán, như trẻ
con!
Thế nên, tới khi nào con người ý thức
được hôn nhân là một ơn gọi,
ở chỗ, người bạn đời của
mình là do Thiên Chúa chọn cho mình, mình chỉ là người
chấp nhận nhau từ Ngài, như Adong đã
chấp nhận Evà từ tay Thiên Chúa trong vườn
địa đàng như "người nữ
Chúa cho ở với tôi", hôn nhân của con người
mới thực sự có ý nghĩa, bền bỉ
và hạnh phúc. Bởi vì, một khi ý thức được
người bạn đời của mình là "người
Chúa cho ở với" mình thì vợ chồng
mới kính trọng nhau như là người của
Chúa, chứ không phải chỉ yêu thích
nhau như là người của
mình, cho đến khi không thích nữa thì bỏ,
thì tìm người khác. Vàvì vợ chồng là "người Chúa cho ở
với" mình như thế, nên phản bội
nhau là phản bội Chúa trước hết,
là "phân rẽ những gì Thiên Chúa đã kết
hợp" (Mt.18:6).
Nếu Adong ý thức được hôn nhân
là một ơn gọi và đã yêu thương
"gắn bó với vợ mình" là "người
Chúa cho ở với" ông, mà còn chưa hoàn tất
được ơn gọi làm chồng của
mình, và nếu Thánh Giuse là "một con người
công chính" (Mt.1:19) còn gặp bị thử thách
trong đời sống hôn nhân đến gần
như làm cho hôn nhân bất thành, thì vợ chồng
nói chung và người làm chồng nói riêng ngày nay,
không nhiều thì ít, không nặng thì nhẹ, làm
sao có thể hoàn toàn tránh được những
cơn bão El Nĩno tàn phá hay dập vùi hạnh
phúc hôn nhân, chứ chưa nói đến việc
"Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội thế
nào, các người chồng cũng phải yêu
thương vợ mình như vậy" (Eph.5:25).
Phải, chỉ có tình yêu Chúa Kitô đối
với Giáo Hội nơi thành phần làm chồng
mới có thể giải nguy cho tình trạng hôn
nhân đang phá sản khủng khiếp ngày nay.
Nếu Adong, khi còn trong tình trạng công chính nguyên
thủy chưa biết đến tội lỗi
là gì, mà thấy được gương của
Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội để mà
noi theo, thì chưa chắc Adong đã yêu thương
Evà vợ mình ngang trái và tai hại như thế.
Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội. Adong cũng
yêu thương Evà. Tuy nhiên, tình yêu của Chúa Kitô
đã thánh hóa Giáo Hội (xem Eph.5:27), trong khi tình
yêu của Adong lại làm cho Evà phải mang nặng
đẻ đau (xem Gn.3:16).
Vậy, nếu ơn gọi của người
làm chồng là "gắn bó với vợ mình",
bằng việc "trở nên một thân thể
với vợ", được thể hiện
nơi mối tình "yêu thương vợ mình
như yêu thương bản thân mình", không
phải như kiểu cách của mình mà là "như
Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội và đã hiến
mình cho Giáo Hội", thì xin thánh Giuse, vị phu
quân công chính đã hết mình yêu thương Mẹ
Maria là người Chúa cho ở với ngài, khi
ngài vui nhận Mẹ về nhà làm bạn, để
phục vụ Mẹ và Chúa Giêsu như một
người "làm đầu là làm tôi tớ"
(Mt.20:27), cầu xin cho mỗi một người
làm chồng và làm gia trưởng trong gia đình,
được tràn đầy Chúa Thánh Thần
là Tình Yêu ban Sự Sống.
|
|