|
|
| |
Ðaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL |
|
Gia
Ðình, Thời Ðiểm Hồng Ân
"Lời"
đã hóa thành nhục thể và ở giữa chúng
ta" (Jn 1:14) như thế nào, nếu không phải
"Thiên Chúa vô hình" (Col 1:15), "Thiên Chúa là
Thần Linh" (Jn 4:24) đã thực sự đi
vào trần gian qua ngưỡng cửa của
đời sống gia đình, một đời
sống mà ngay từ ban đầu đã được
chính Thiên Chúa cố ý thành lập, qua việc Ngài
dựng nên con người "có nam có nữ"
(Gn 1:27) và đã đứng ra chủ hôn trong việc
kết hợp họ "nên một xương
thịt" (xem Gn 2:23-24), để họ có thể
"sinh sôi nẩy nở tràn lan khắp trái đất
mà làm chủ nó" (Gn 1:28) như dự án của
Ngài.
Tuy nhiên, 2000 Năm sau biến cố Nhập
Thể và Giáng Sinh của mình, Thiên Chúa chẳng
những không thấy loài người trở nên
thanh sạch và lành thánh hơn, trái lại, càng
văn minh họ lại càng băng hoại hơn
bao giờ hết, hơn cả thời kỳ
đại hồng thủy trong Cựu Ước
ngày xưa, lúc mà: "con người chỉ toàn
là xác thịt" (Gn 6:3), đến nỗi "khi
Thiên Chúa thấy con người quá ư là bại
hoại tội lỗi trên trái đất này và
thấy rằng lòng trí họ chỉ toàn là sự
dữ thì với một tấm lòng sầu thảm
Ngài tỏ ra hối hận vì đã dựng nên
con người trên thế gian. Thế là Chúa phán:
'Ta sẽ loại trừ khỏi mặt đất
loài người Ta đã tạo dựng…' Trước
mắt của Thiên Chúa thì trái đất đã
bị băng hoại và đầy những lăng
loàn" (Gn 6:5-7, 11).
Thật vậy, bộ mặt trái đất
là văn hóa của con người nói chung và bản
thân con người nói riêng ngày nay còn "băng
hoại và lăng loàn" còn hơn cả thời
đại hồng thủy nữa! Ở chỗ,
ngày xưa người ta chưa văn minh bằng
ngày nay, chưa cho rằng mình sống nhân bản
như ngày nay, thế mà, chính lúc con người
văn minh (về khoa học và kỹ thuật)
và nhân bản (về ý hệ và văn hóa) ngày nay
lại hùa nhau quay ra phản lại Ðấng Tối
Cao của mình, chẳng những trong việc hạ
bệ Ngài xuống, bằng cách hủy bỏ
những gì Ngài đã thiết lập ngay từ
ban đầu liên quan đến hôn nhân và gia đình
(xem Gn 2:23-24, 1:28), khi ngang nhiên cho phép ly dị và
phá thai, mà còn thay chỗ của Ngài bằng một
ngẫu tượng duy nhân bản, một con
bò đúc bằng vàng (xem Ex 32:1, 4), khi cho phép hôn
nhân đồng tính và tạo sinh ngoại nhiên
v.v.
Bởi thế, để thực sự Long
Trọng Mừng 2000 Năm Thiên Chúa Nhập Thể
Giáng Sinh Làm Người, tức là để cảm
tạ tri ân "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến
nỗi đã ban Con Một mình" (Jn 3:16), nhất
là "đã không dung tha cho Con mà lại phó nộp
Người vì tất cả chúng ta" (Rm 8:32),
Kitô hữu giáo dân chúng ta không gì bằng hãy ý thức
lại ơn gọi hôn nhân của mình và nhờ
đó cố gắng sống đời sống
gia đình trong ý nghĩa đích thực và cao cả
của nó đúng như ý định của Thiên
Chúa.
·
"Mỗi một gia đình, một cách nào đó,
phải dự phần vào việc sửa soạn
cho cuộc Mừng Kỷ Niệm Long Trọng
Năm 2000... Không phải hay sao, qua gia đình,
gia đình Nazarét, mà Con Thiên Chúa đã chọn để
đi vào lịch sử loài người"(đoạn 28)
Vậy, theo lời trên đây của Ðức
Thánh Cha Gioan Phaolô II trong Tông Thư
Ngàn Năm Thứ Ba Ðang Ðến (Tertio Millennio
Adveniente) được ngài ban hành vào cuối
năm 1994 cũng chính là Năm Quốc Tế
Gia Ðình, gia đình Kitô hữu Công Giáo "phải
dự phần vào việc sửa soạn cho cuộc
Mừng Kỷ Niệm Long Trọng (The Great Jubilee)"
như thế nào, nếu không phải bằng
những việc liên quan giữa gia đình và Năm
Thánh như sau.
Thời Ðiểm Hồng Ân: Vợ Chồng Lập Lại
Hôn Ước
Năm 2000 là năm Mừng Kỷ Niệm Long
Trọng 2000 năm "Lời đã hóa thành nhục
thể và ở giữa chúng ta" (Gioan 1:14), tức
là năm Mừng Kỷ Niệm Long Trọng cuộc
nhiệm hôn (xem Mathêu 22:2) hay cuộc Ngôi Hiệp
(hypostatic union) của Thần Tính và Nhân Tính được
thực hiện nơi Chúa Giêsu Kitô và được
tỏ hiện khi Người Giáng Sinh. Chính vì
cuộc nhiệm hôn của Lời Nhập Thể
là thực tại hôn nhân của các cặp vợ
chồng trong việc hoàn toàn "nên một xác
thịt" (Khởi Nguyên 2:24), mà vợ chồng
Kitô hữu nên, âm thầm song long trọng, lập
lại hôn ước vào chính dịp kỷ niệm
thành hôn của mình trong năm 2000, tại nơi
mình đã làm lễ cưới (càng tốt, nếu
có thể).
Trước Thánh Lễ lập lại hôn ước, hai vợ chồng
nên giành ra một thời gian, (chẳng hạn,
hẳn một ngày trước hay vài tiếng
ngay trước Thánh Lễ), để tĩnh
tâm riêng với nhau, lợi dụng thời gian
qúi báu này, suy nghĩ về ơn gọi hôn nhân
cao trọng của mình theo ánh sáng Mạc Khải
thần linh. Vợ chồng cần phải đọc
lại cho nhau nghe bài huấn dụ hôn nhân của
Thánh Phaolô gửi tín hữu Êphêsô đoạn 5,
từ câu 22 đến hết câu 33, rồi căn
cứ vào bài huấn dụ Thánh Kinh ấy, kiểm
điểm với nhau về đời sống
vợ chồng, sau đó thành thực xin lỗi
nhau nếu thấy mình thực sự lầm lỗi,
sau hết cùng nhau hứa quyết sống trọn
lành hơn, với những quyết định
hết sức cụ thể và thực tế,
đúng như mô phạm của hôn nhân toàn hảo
là tình yêu nên một giữa Chúa Kitô và Giáo Hội.
Trong Thánh Lễ,
hai vợ chồng mỗi người âm thầm
cùng một lúc lập lại lời hôn ước
của mình vào giây phút rước lễ xuống.
Sau Thánh Lễ, hai vợ chồng đến trước
tòa Ðức Mẹ dâng mình cho Mẹ, sau đó cả
nhà ăn mừng kỷ niệm thành hôn và tạ
ơn Chúa ở tại nhà hay tại nhà hàng (tùy
tiện).
Thời Ðiểm Hồng Ân: Cha Mẹ Con Cái Hòa Giải
Năm 2000 là một Ðại Năm Thánh, một
"năm hồng ân của Chúa" (Isaia 61:1;
Luca 4:19), thời điểm được Ðức
Thánh Cha Gioan Phaolô II xác định trong Tông Thư
Ngàn Năm Thứ
Ba Ðang Ðến của ngài ban hành cuối năm
1994 là Năm Quốc Tế Gia Ðình:
·
"Ðối với
Giáo Hội, thực sự việc mừng
kỷ niệm chính là mừng năm hồng ân
này của Thiên Chúa, một năm thứ tha các tội lỗi và các hình phạt
bởi tội, một năm hòa giải tranh chấp
giữa các phe phái, một năm cải thiện
gấp bội và làm việc thống hối theo
bí tích cũng như không theo bí tích" (đoạn
14).
Bởi vậy, để sống Năm Thánh
2000 là "một
năm hòa giải tranh chấp" này, mỗi
gia đình nên tìm một ngày nào đó ý nghĩa
nhất trong năm, chẳng hạn ngày Lễ
Trọng Kính Thánh Giuse (Chúa Nhật 19-3), hoặc
Ngày Hiền Mẫu - Mother Day (Chúa Nhật thứ
hai trong Tháng Năm) hay Ngày Thân Phụ - Father Day
(Chúa Nhật thứ ba trong Tháng Sáu), hoặc ngày
mừng sinh nhật của người cha hay
người mẹ trong gia đình, họp nhau
lại làm giờ hòa giải chung. Chương
trình gồm có hai mục chính thức là nghe Lời
Chúa rồi chia sẻ tâm tình giữa cha mẹ
và con cái.
Về việc nghe Lời Chúa, tùy theo tình hình
trong gia đình bấy giờ, có thể chọn
những bài đọc Lời Chúa thích hợp
như sau. Nếu cần hòa giải bất hòa
giữa con cái với nhau, thì cha hay mẹ có thể
đọc bài Cựu Ước trích trong Sách Khởi
Nguyên đoạn 37, từ câu 12 đến hết
câu 36 và đoạn 45 từ câu 1 đến hết
câu 15, về việc Giuse bị anh em bán đi
song vẫn vì Chúa tha cho họ. Nếu con cái bất
mãn với cha mẹ, thì một trong số con cái
nên đọc bài Thánh Kinh Cựu Ước cũng
trích trong Sách Khởi Nguyên, đoạn 9, từ
câu 1 đến hết câu 29, về việc thái
độ của các con đối với ông bố
là Noe say rượu nằm ngủ. Nếu cha
mẹ trục trặc với con cái, thì cha hay
mẹ nên đọc bài Phúc Âm theo Thánh Luca, đoạn
15 từ câu 11 đến hết câu 32, về dụ
ngôn người cha nhân lành đối với đứa
con hoang đàng.
Về việc hòa giải với nhau, cả
cha mẹ lẫn con cái đều cần phải
lấy lòng khiêm nhượng lắng nghe nhau. Con
cái hãy nhớ rằng Chúa Giêsu là Thiên Chúa vô cùng
khôn ngoan và trọn hảo mà còn vâng phục cha
mẹ mình là Mẹ Maria và Bõ Giuse (xem Luca 2:51), thì
họ cũng phải nghe lời răn dạy
của cha mẹ là các vị đại diện
Chúa để sinh thành dưỡng dục họ,
dù những gì cha mẹ dạy bảo hay sai khiến
hoặc cấm đoán có trái ý thích, ý nghĩ và
ý muốn tự nhiên của mình, miễn là điều
đó không có tội thật rõ ràng. Phần cha
mẹ cũng phải kính trọng con cái là những
con người cao qúi Chúa ban cho mình, là những
nén bạc vô giá Ngài ký thác cho mình sinh lợi (xem
Mathêu 25:14-30), và hết sức dưỡng dục
chúng như Mẹ Maria và Thánh Giuse đối với
Chúa Giêsu vậy; chẳng những tỏ ra luôn
luôn thông cảm với những thiếu sót và
yếu đuối của chúng, mà còn, nếu cần,
cha mẹ đừng ngại xin lỗi con cái
mình để phục hồi lòng tín cẩn và
cảm phục của chúng là những gì hết
sức thiết yếu cho việc đạt
thành giáo dục. Cha mẹ phải làm sao để
con cái có thể dễ dàng và thành thực cởi
mở thì buổi hòa giải gia đình mới
có kết qủa tốt đẹp. Nếu cần,
cha mẹ hãy tự gợi ý cho con cái những
gì chúng không dám nói ra, nhất là hãy tỏ ra sẵn
sàng và rất muốn nghe tất cả những
gì chúng nói để hiểu chúng hơn. Ðể
kết thúc buổi gia đình hòa giải, cả
nhà cầm tay nhau hát Kinh Hòa Bình.
Thời Ðiểm Hồng Ân: Gia Ðình
Trau Dồi Ðức Tin
Ðể mở đầu cho loạt bài Giáo Lý
Năm Thánh 2000, vào ngày thứ tư 19-11-1997, Ðức
Thánh Cha Gioan Phaolô II đã kêu gọi con cái mình như
sau:
·
"Tôi đã xin tất cả mọi phần
tử của Giáo Hội 'hãy mở lòng mình
ra cho những khơi động của Thần
Linh', để sửa soạn 'cử hành
Cuộc Mừng Kỷ Niệm với một
đức tin mới mẻ và một sự tham
gia bao rộng' (Tông Thư Ngàn Năm Thứ Ba Ðang Ðến, đoạn
59). Lời kêu mời này càng ngày càng trở
nên khẩn thiết hơn khi ngày lịch sử
đó đang tiến tới. Thật vậy,
biến cố này diễn ra như một lằn
mức phân chia giữa hai thiên niên với một
giai đoạn mới đang bừng lên tương
lai của Giáo Hội cũng như của nhân
loại. Chúng ta phải sửa soạn cho biến cố này trong
ánh sáng của đức tin. Ðúng thế, đối
với các tín hữu, cuộc vượt qua từ
đệ nhị sang đệ tam thiên niên không
phải chỉ là một chặng đường
trong cuộc tiến hành không ngừng nghỉ
của thời gian, mà còn là một dịp đáng
kể để nhận thức rõ hơn dự
án của Thiên Chúa đang giãi bày trong lịch sử
của loài người".
(tuần san L'Osservatore Romano, ấn bản
Anh ngữ, ngày 26-11-1997; những chỗ in đậm
là do người viết có ý nhấn mạnh
hơn).
Như
thế, từ phương diện tiêu cực
là việc cải thiện đời sống
để có thể tối đa lãnh hưởng
tình thương của Thiên Chúa trong Thời Ðiểm
Hồng Ân, Kitô hữu đã tiến thẳng vào
chính trọng tâm của Thời Ðiểm Hồng
Ân, một trọng tâm mà Ðức Thánh Cha đã nhắc
lại và nhấn mạnh trong bài Giáo Lý Năm
Thánh 2000 ngày 18/3/1998 như sau:
·
"Mục
tiêu chính yếu của Cuộc Mừng Kỷ
Niệm, đó là 'việc
kiên cường đức tin cũng như kiên
cường chứng tá của Kitô hữu'"
(Tông
Thư Ngàn Năm Thứ Ba Ðang Ðến, đoạn
42)"
(tuần san L' Osservatore Romano,
ấn bản Anh ngữ, ngày 25-3-1998).
Vậy, là một Giáo Hội tại gia (Ecclesia
domestica), gia đình cũng phải là môi trường
truyền bá phúc âm trước nhất. Việc
truyền bá phúc âm trong gia đình này là việc
của bậc làm cha làm mẹ. Không phải chỉ
cần lo cho con cái có đủ cơm ăn, áo
mặc, nhà ở, đến trường v.v.
là xong phận sự của thành phần cha mẹ
Kitô hữu Công Giáo. Cũng không phải dạy
con cái thuộc các kinh căn bản cần thiết,
bắt chúng đọc kinh hằng ngày và đi
học giáo lý hằng tuần là đủ. Cha
mẹ cần phải bỏ giờ ra đích
thân dạy giáo lý (hay ít là xem con cái học giáo lý
đến đâu và học được những
gì), không nên khoán trắng cho học đường
hay thày cô muốn dạy sao thì dạy, miễn
là con mình được chịu phép bí tích cần
là xong. Nếu thấy mình chưa đủ kiến
thức về giáo lý, hãy bỏ giờ ra học
thêm, bằng cách đọc sách hay tìm hiểu nơi
các vị chủ chăn hoặc các chuyên viên giáo
lý.
Mỗi gia đình nên lợi dụng thời
điểm Năm Thánh 2000 để bắt đầu
chương trình chia sẻ Lời Chúa hằng
ngày, vào trước mỗi buổi kinh tối
trong gia đình. Giờ kinh tối các ngày trong tuần
(trừ cuối tuần) của chung gia đình
nên vắn tắt hơn, nếu quyết định
thêm giờ chia sẻ bài đọc Phúc Âm theo phụng
vụ Lời Chúa của Thánh Lễ hằng ngày,
(cha mẹ muốn đọc kinh hơn nữa
thì nên đọc riêng sau đó hay vào lúc nào đó
trong ngày). Cuối tuần, rảnh rỗi hơn,
cả nhà nên thêm giờ đọc sách thiêng liêng
chung, như đọc truyện các thánh, hoặc
đọc riêng song chia sẻ chung vào trước
giờ kinh tối chẳng hạn.
·
"Thật vậy,
gia đình Kitô giáo là cộng đoàn đầu
tiên được kêu gọi để loan báo
Phúc Âm cho con người trong thời kỳ họ
phát triển và làm cho họ là nam hay nữ đạt
đến tầm mức trưởng thành về
nhân bản cũng như về Kitô giáo qua việc
triển khai giáo dục và giáo lý".
(Lời Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II,
Tông Huấn Fa miliaris Consortio về vai trò của
gia đình Kitô giáo trong thế giới tân tiến,
đoạn 2)
Gia đình Kitô hữu Công Giáo chúng ta có mừng
Năm Thánh 2000 một cách đặc biệt như
thế, giữa vợ chồng với nhau, cha
mẹ với con cái, nhất là chung cả gia đình
như thế, chúng ta mới có thể tiến
vào ngàn năm thứ ba Kitô giáo đúng với những
gì Giáo Hội mong đợi, qua lời Ðức
Thánh Cha Gioan Phaolô II viết cũng trong Tông Huấn
vừa được trích dẫn trên:
·
"....
Gia đình như là một 'Giáo
Hội thu nhỏ'
(Church in miniature), ở chỗ, theo cách thế
riêng của mình, gia đình là hình ảnh sống
động và là biểu hiện lịch sử
của mầu nhiệm Giáo Hội...
Gia đình được
tháp nhập vào mầu nhiệm Giáo Hội đến
nỗi trở nên, theo cách thế của mình, một
tham dự viên vào sứ mệnh cứu độ
riêng của Giáo Hội
... Vì lý do này, họ
(vợ chồng và cha mẹ Kitô hữu) chẳng
những lãnh nhận
tình yêu của Chúa Kitô và trở nên một cộng
đoàn được cứu độ,
mà còn được kêu gọi để truyền
đạt tình yêu của Chúa Kitô cho anh em mình nữa, nhờ đó
trở nên một cộng đoàn cứu độ.
Như thế, trong khi gia đình Kitô hữu là
hoa trái và là dấu hiệu của sinh lực dồi
dào nơi Giáo Hội thì nó cũng làm tiêu biểu,
chứng từ và tham phần vào vai trò làm mẹ
của Giáo Hội". (đoạn 49)
|
|