|
|
Đường
tiến tới sáng kiến cảm thông
Ai
có kinh nghiệm bị đau khổ khi không được
thương yêu sẽ dễ thương người
bị cô đơn hơn. Người mỉm
cười hiền hoà là người có lúc đã
nhăn mặt khó thương. Người sáng
kiến hợp thời là người đã trải
qua sai thời lỡ vận. Sáng kiến đến
như một bất ngờ nhưng là một
bất ngờ có chuẩn bị. Cần chuẩn
bị lâu dài để sáng kiết bất ngờ
loé rạng.
Chuyện
sáng kiến là chuyện ly nước đầy.
Ly rỗng trước khi ly đầy. Nước
được đổ vào đáy ly, dần
dần cao đến lưng ly, cao mấp mí miệng
ly, rồi “bất ngờ” nước sóng sánh
tràn ly. Nay anh Suy sống an vui bên chị Niệm-Anh,
nhưng trước đây anh chị tràn đầy
cay đắng. May anh không nản chí vì anh đọc
đi đọc lại câu “càng khó càng hay” trong
một bài viết về khoa học gia Newton (1642-1727).
Newton
luôn suy nghĩ thắc mắc. Ông muốn hiểu
tại sao một vật khi tung lên lại rơi
xuống chứ không bay cao? Ông lật ngược
lật xuôi, nhìn đá long lở, nhìn chim bay lưng
trời, nhìn cành cây lay chuyển, thẫn thờ
dưới chân cây táo. Táo chín rụng đầy
gốc cây. Tại sao táo rụng xuống gốc
cây? Tại sao, tại sao? Suốt năm này qua
năm khác, Newton tiếp tục hỏi: Tại
sao táo rụng xuống gốc cây? Người
khác cho là Newton điên. Điên cũng được,
nhưng “Tại sao, tại sao?”
Sau
những tháng dài năm trường, bất ngờ
Newton la lên, sung sướng như em bé được
mẹ cho áo mới mừng xuân: Tại sức
hút của trái đất! Phải rồi, táo rụng
xuống đất chứ không bay lên trời
vì sức hút của trái đất! Đất
có hấp lực hút vạn vật vào trong lòng
đất. Đất này là đất thương
yêu sinh thành, đất của trời che đất
chở! Những ấp ủ âm thầm dần
dần đưa Newton đến những khám
phá đổi mới cả nền khoa học
nhân loại. Ngày nay hỏ tiễn, phi thuyền
lên cung trăng, mọi khám phá khoa học đều
bắt đầu từ “quả táo rơi” của
Newton.
Nếu
muốn con cái chăm học, muốn ly dị
chồng, muốn thay đổi nhân viên, muốn
chuyển bề dưới làm việc khác, muốn
thưa cấp trên một điều, v.v., hãy
bắt chước anh Suy và chị Niệm-Anh,
để nhớ “quả táo rơi”, nhớ cuộc
đời “càng khó càng hay” của Newton. Cuộc
đời này chia làm hai phần. Trước tiên,
thay vì chối bỏ phẫn uất, thì cần
chấp nhận yếu kém của mình. Yếu
kém về trí nhớ hay quên, về khả năng
chưa thấu triệt thâm sâu, về đức
tính thiếu kiên tâm nhẫn nhục nên còn nóng nảy
tự ái, v.v. Khi khiêm nhường nhận mình
yếu kém là lúc mình bắt đầu tự chủ
vững mạnh. Phần thứ hai là tích cực
với bốn giai đoạn. Đó là các giai
đoạn: Ấp ủ, Nghiên cứu, Thực
hành, và sau cùng là Kiểm thảo.
I.
Tình Suy & Anh suy sụp vì anh hay đổ lỗi.
Không
nên kết tội Suy & Niệm-Anh vì Suy mồ
côi cha từ nhỏ. Để tranh sống cho
khỏi đói, khỏi giá lạnh vì bị ăn
hiếp, lúc nhỏ Suy chỉ còn cách “hiếp người
trước để người khỏi hiếp
mình”. Vừa tuổi thanh niên, Suy đã lang bạt,
hết đi buôn lại đi lính. Một thiếu
nữ hiền lành mang tên Niệm-Anh đã chân
thật yêu thương Suy. Những năm đầu
hôn nhân không hạnh phúc vì có yêu mà không có cảm
thông. Không thông cảm vì quá khứ tạo cho Suy
thói quen vô trách nhiệm. Bước đầu
của đường sáng kiến cảm thông,
là bước tránh né những tiêu cực, tức
là tránh không đổ lỗi cho Niệm-Anh để
chạy lỗi cho mình. Việc đổ lỗi
và chạy lỗi này là một thói quen xấu,
làm cho Suy mất ngay thẳng và khiêm nhường.
1.
Chịu trách nhiệm là không đổ lỗi,
chạy lỗi.
Anh
ruột của Suy đi tu và phải xuất tu
vì anh sai lỗi mà cứ đổ lỗi cho người
khác. Khi mới cưới Niệm-Anh, Suy cư
xử với vợ giống như vậy. Tình
trạng này làm hai người thân xác gần nhau
mà lòng xa nhau.
Cưới
vợ nhưng Suy sống như ngày còn độc
thân. Ban sáng Suy vốn ra tiệm uống cà phê với
nhóm lính bạn hữu. Ban chiều đi thụt
bida, hút thuốc liên hồi, thâm tím cả môi. Suy
có vợ cũng như có thêm một món giải
trí. Thích thì nói chuyện với vợ, không thích
thì liệng vợ ở nhà như liệng chiếc
xe đạp một góc vì hôm nay có xe díp đi chơi.
Muốn đạp chiếc xe đạp được
nhẹ nhàng, thì cũng cần chịu trách nhiệm
giữ gìn, lau chùi dây xích sạch sẽ, thêm dầu
nhớt vào ổ bi trơn tru. Nếu xe cọc
cạch thì không thể kết án xe, mà kết án
Suy lười biếng, muốn đạp xe
mà không săn sóc xe. Đa số bạn của
Suy là bạn nhận, bạn lái xe bạt tử
trên đường. Nhưng cũng có ít người
tuy khổ cực mà ngay thẳng, không được
học lúc còn nhỏ mà nay ham đọc sách vở.
Trong số mấy người hiếm hoi này có
một người tên Thao. Anh Thao luôn thao thức
tìm cách giúp Suy vì Thao nhận thấy Suy cởi
mở, thông minh. Tâm tính hiện tại của
Suy là do ảnh hưởng của mất cha từ
nhỏ, thiếu người chỉ dẫn. Những
cố gắng của anh Thao tuy có kết quả
nhưng chậm chạp. Suy tiến triển từ
chỗ lạnh lùng đổ lỗi đến
chỗ nhận lỗi. Lý trí của Suy được
soi sáng dần để Suy biết rằng mình
cư xử hờ hững như vậy là sai
lỗi.
Tuần
qua Suy và Niệm-Anh xô xát chỉ vì bình sữa cho
con. Chuyện thuộc lại “bé xé ra to”. To như
chuyện thê thảm của cặp vợ chồng
nọ, khi anh chị và ba con ra xe, anh đã rồ
máy thì chị sực nhớ chưa mang sữa
cho con. Anh mở cửa hé mà không đóng lại,
rồi hấp tấp chạy vào nhà lấy sữa.
Chị ôm con nhỏ 6 tháng, cạnh chị là con
2 tuổi, còn con lớn 4 tuổi ở băng
trên, gần tay lái. Trong khi mẹ lúi húi sắp
lại tã lót, thì con ở băng trên loáy hoáy đụng
vào cần số. Xe vừa lùi thì con cũng vừa
tụt xuống khỏi xe vì bố vốn mở
cửa xe. Xe cán con làm đôi, chết liền mà
xe vốn tiếp tục lùi ra ngoài đường.
Nhờ xe đụng phải thân cây mãi phía bên
kia đường nên khựng lại, nếu
không xe sẽ lăn xuống hồ nước
sâu!
Bình
sữa cho con của Suy và Niệm-Anh may mắn
đã không giết chết con mà còn thức tỉnh
để hai người hết lãnh đạm
với nhau, trong khi tình yêu tan rã không bắt đầu
bằng đại hoạ mà bằng những
hờ hững lạnh lùng. Ly dị nhau, “ly
dị Chúa”, bỏ lễ, bỏ tu, hay bỏ hội
đoàn không bắt đầu bằng đánh
nhau, bằng viết thư sang Vatican kiến cáo,
mà bắt đầu bằng lạnh nhạt nguyện
ngắm, bằng đi làm về trễ, bằng
nấu cơm khê, bằng nghe thấy gọi nhưng
giả vờ như nghễnh ngãng.
Lạnh
lùng và đổ lỗi là hai mặt khác nhau của
cùng một bàn tay. Chúng đưa đến
cùng một hậu quả là phá hủy cảm
thông. Trước đây Suy cần lớn tiếng
đổ lỗi để khỏi bị mất
phần cơm ăn, để khỏi bị
giam trong tù. Thời gian mới cưới, Suy
chưa kịp sang số tâm tính, nên cư xử
với Niệm-Anh cũng cùng một số đổ
lỗi như xưa. Suy đổ lỗi liên
miên. Cái gì cũng lỗi tại Niệm-Anh chứ
Suy vô tội. Lửa cháy trong bếp là tại
vì “em không vặn nút ga xuống”. Nhà trơn trượt
là “tại vì em không chịu quét dọn”. Giọng
điệu của Suy là hiện thân của giọng
điệu anh ruột Suy khi anh còn tu. Anh lên nhà
nguyện chậm, “tại vì thày coi giờ rung
chuông bé quá làm tôi ngủ không nghe chuông kêu”. Anh biệt
tài về đổ lỗi kêu ca. Cuối cùng anh
ca bản “tình buồn xuất tu”.
Chuyện
bình sữa nhỏ nhặt biến thành chuyện
lớn, vì chuyện này như giọt nước
chót tràn đầy ly. Ly đã tích tụ nhiều
giọt nước bất đồng từ
ngày cưới. Tối nọ, hai vợ chồng
đang vui vẻ coi video thì con nhỏ khóc. Niệm-Anh
tiếc rẻ đoạn phim gay cấn, uể
oải đứng lên vào nhà trong bồng con. Chị
vừa thay tã vừa nói vọng ra nhà ngoài bảo
Suy đứng lên đi hâm sữa cho con bú. Suy
cũng tiếc rẻ đoạn phim hay, nên hấp
tấp cho sữa vào microwave, rồi bấm lộn
nhiệt độ. Khi chị ẵm con ra nhà ngoài,
anh ấn vội bình sữa vào miệng con. Con
vừa hút thì khóc thét lên vì sữa nóng quá. Niệm-Anh
vừa nhểu sữa ra tay để thử
vừa hốt hoảng la Suy.
Uất
ức vì bị cắt ngang đoạn phim gay
cấn, Suy quay qua gay cấn với vợ: “Em
chỉ phá đám. Mọi việc lôi thôi là do em.
Tại sao em không làm lấy mà lại sai anh?” Bất
ngờ bị tạt nước lạnh, Niệm-Anh
gay cấn lại: “Anh là người bố vô
trách nhiệm. Tại anh mà anh không chú ý để
con bị phỏng miệng?” Trong khoảnh khắc
nóng giận, Suy điên khùng như mất trí, liệng
mạnh cần viễn chuyển “remote control”,
bể mặt TV. Hình như miểng vụn văng
trúng đầu con nhỏ vì con thình lình khóc như
bị điện giật.
Suy
đạp tung cửa, nhảy lên xe lái thục
mạng trên xa lộ. Mấy phút sau, Suy lảo
đảo lủi vào xe vận tải. Xe nát
bấy. Suy bất tỉnh, máu me đầy người.
Khi Suy mơ hồ mở mắt thì đã ba ngày
trôi qua. Niệm-Anh hồi hộp bên chồng trong
nhà thương. Nay Suy đã tỉnh trí, hết
hôn mê nói sảng như hai ngày đầu. Hơn
nữa, Suy tỉnh tâm thần, ân hận vì mình
nóng nảy một chiều. Giọng run run, Suy
nhỏ nhẹ nói thành lời: “Anh làm khổ em
và con nhiều quá. Niệm-Anh tha lỗi cho anh”.
Từ
lãnh đạm dửng dưng Suy tiến tới
thao thức, tới nôn nao tỏ cử chỉ
thương yêu, và tới diễn tả ra bên
ngoài lòng biết ơn. Tương tự thánh
I-Nhã tại Loyola, Suy ham đọc những sách
báo do Thao, người bạn thân mang tới. Càng
suy niệm về tình yêu chân thật, Suy càng muốn
theo gương Thao, vì Thao ưa trầm ngâm. Thao
hoạt động việc xã hội nhiều,
nhưng Thao luôn dành ít thời giờ mỗi ngày
để suy niệm.
Khi
chưa xảy ra tai nạn thì Suy và Niệm-Anh
bị tai nạn lớn về tình thương
vì đôi bên làm thương tổn nhau chứ
không thông cảm nhau. Trái lại, khi bị tai nạn,
thân xác hôn mê thì đôi bên lại giải thoát được
tai nạn yêu thương. Hết cộc cằn
để lắng nghe. Hết đổ lỗi
để nhận lỗi. Hết dửng dưng
để săn sóc. Bầu khí gia đình tiến
từ buồn nản sang đầm ấm vui
vẻ. Trầm ngâm suy nghĩ, Suy và Niệm-Anh
thấy trước đây thương thì có
hiểu thì không, là vì nguyên nhân như sau:
2.
Chịu trách nhiệm là không quanh co, hèn nhát.
Người
quanh co thớ lợ là người có điều
gì bất ổn. Người này làm trái với
lương tâm mình, nên chẳng những sợ
người khác thấy, mà nhất là sợ chính
mình, lẩn trốn mình, không dám đối diện
với mình, nên người này không thể trầm
ngâm suy niệm. Họ sống mâu thuẫn vì một
đàng muốn hơn người, muốn làm
những việc chưa ai làm, muốn nổi
danh tên tuổi; nhưng đàng khác, vì không trầm
ngâm nên không có sáng kiến, việc làm nhàm chán, nói
năng bồng bột, ý kiến trống rỗng
vì chỉ lặp lại, ăn cắp tư tưởng
và cách thức làm của người khác.
Người
này dễ mất lòng, vì khi ăn cắp là đụng
chạm đến tư hữu của người
nên người lên tiếng đòi lại chủ
quyền. Hậu quả là cãi vã giận dữ,
có khi đưa đến ẩu đả, hay
là thù hằn nhau. Nếu người kia không phản
đối thì chính người này cũng bất
bình, vì cho rằng người kia giẵm lên quyền
lợi của mình. Mình quanh co ăn cắp của
người rồi bạo miệng la lối
là người ăn cắp của mình. Tình trạng
hỗn loạn này xảy ra trong các hội đoàn,
gia đình và cả trong nhà tu.
Anh
Thao, Suy và Niệm-Anh tiến triển vì ba người
khích lệ nhau mấy việc như:
1.
Mỗi ngày chăm chú đọc ít sách báo hữu
ích.
2.
Sau đó trầm ngâm suy niệm về điều
mình đọc, hay về những việc xảy
ra quanh mình.
3.
Thu xếp để ăn chung với nhau mỗi
ngày, hay ít ra mỗi tuần mấy lần.
Trong
vữa ăn, không lấy cớ xây dựng để
chỉ trích, để đổ lỗi cho người
này và chạy lỗi cho mình. Chuyện bàn ăn
phải là chuyện vui, giúp cười thoải
mái; nếu không làm như vậy, máu sẽ dồn
lên óc, bao tử khó tiêu hoá, dễ tắc nghẽn,
sình ợ. Bữa ăn cần bầu khí đầm
ấm, một bầu khí cảm thông vô điều
kiện. Nay nhìn lại, đời ba người
thay đổi tốt đẹp, nhưng sự
thay đổi này từ từ tiệm tiến.
Thay
đổi lớn lao trong đời Suy là thay
đổi từ quanh co đến thành thật:
Nếu lương tâm vô trách nhiệm là lương
tâm quanh co thì lương tâm trách nhiệm là lương
tâm ngay thẳng. Suy mồ côi cha từ nhỏ.
Có lúc Suy bị đói nên “đói ăn vụng
túng làm càn”. Bầu khí giết chết một người
thế nào, thì bầu khí cũng cần thiết
để cứu một người như thế.
Bầu khí thông cảm chính là nước để
người bơi lội như cá cần nước
để khỏi ngáp chết. Tuy người
có thể đi ngược giòng để cưỡng
lại bầu khí xấu xa, nhưng đó là thánh
nhân, trong khi đa số nhân loại là phàm nhân,
là đại chúng chứ không thuộc thiểu
số xuất chúng, siêu phàm. Trước khi thành
siêu phàm, hãy nhận mình là loài phàm. Đã là loài phàm
thì chưa hoàn hảo, chưa tuyệt đối
ngay thẳng. Vì vậy cần suy niệm, cần
xét mình hàng ngày để biết mình còn làm những
điều phàm tục như thế nào. Người
thương yêu người khác, người cảm
thông để không kết án, chính là người
cảm nghiệm thấy nơi mình có những
điều phàm tục sai lỗi. Người
sáng kiến cảm thông là người nhờ
suy niệm mà nhận ra những điều mình
chưa ngay thẳng. Không phải chỉ chưa
ngay thẳng với người, mà nhất là
nhận ra chưa ngay thẳng với mình.
Lúc
mới nghe Thao nói tới “chưa ngay thẳng
với mình”, Suy khinh khỉnh tặc lưỡi,
cho là Thao triết lý suông. Nhưng nhờ suy niệm
ngẫm nghĩ, dần dần Suy nhận ra câu
đó có ý nghĩa. Suy sực nhớ một việc
làm Suy hổ thẹn với mình. Suy vặn radio
to để át tiếng lương tâm, nhưng
như có một thúc đẩy mầu nhiệm,
Suy lại tắt radio, ngồi yên lặng, để
tâm tư quay lại cuốn phim của đoạn
đời khi xưa:
Ngày
Suy tuổi đôi mươi, tối hôm đó
bốn cô hẹn Suy một lúc. Cô nào Suy cũng
hứa là “chỉ yêu thương một mình em”.
Cả bốn cô đều cắt tóc thề trao
cho Suy. Chàng đút trong túi quần tóc của bốn
người con gái một lượt! Tuy là lính
“ba gai” nhưng gai của Suy còn thuộc loại
gai nhà lành, nên đêm đó Suy trằn trọc khó
ngủ, không phải vì nhớ cô nào, mà vì Suy nghe
văng vẳng trong lòng: “Mình bậy quá! Hứa
xạo như vậy rồi ngày mai cả bốn
đứa đều tương tư, đều
bỏ học, đều trốn cha mẹ đi
tìm mình thì sao?” Sự trằn trọc này là trằn
trọc của một lương tâm còn ngay thẳng.
Nhưng để khoả lấp tiếng lương
tâm, để “đã xấu thì cho xấu luôn”,
Suy tung mền, dậy nốc gần hết chai
rượu mạnh “Martin”. Rượu thúc đẩy
tình dục thú dữ. Suy bứt rứt trong người,
đẩy cửa đi tìm gái điếm. Vì say
mèm, nên Suy không dìu gái mà gái dìu Suy vào vỉa hè. Suy
mắc nợ người con gái sa đoạ
này khi nàng làm ơn bằng cách đắp chiếc
mền rách lên người để Suy khỏi
trúng gió. Nhưng nàng cũng đòi nợ, bằng
cách nẫng bóp, lột đồng hồ, lột
luôn dây lưng và giầy, để lại đôi
vớ vừa lủng vừa hôi.
Mắc
cở về chuyện này, không dám thổ lộ
với ai đã vậy, mà Suy còn thiếu ngay thẳng
với chính mình. Mỗi lần chợt nhớ
là Suy làm bất cứ cái gì để khoả
lấp chạy trốn. Nhưng càng khoả lấp
càng bị lương tâm hành hạ. Cũng như
ung nhọt, không thể hết máu mủ nếu
không nhểu máu mủ ra ngoài mà chỉ lấy
băng keo che đậy lên trên. Che đậy
để mặt đẹp đẽ tạm
thời nhưng rồi hết thời vì mặt
bị vi trùng tàn phá bên trong. Bên trong quan trọng
hơn bên ngoài. Thà rằng xe hư nước
sơn còn hơn hư đầu máy. Vỏ bên
ngoài xấu xí mà đi an toàn còn hơn mã xe bóng
loáng nhưng máy xe trục trặc, gây tai nạn
chết giữa đường. Mỗi lần
lương tâm mời gọi nhận lỗi ăn
năn là mỗi lần Suy lẩn trốn bằng
cách gắt gỏng vô cớ với Niệm-Anh.
Lúc gắt người, không tha thứ cho người
là lúc gắt mình vì mình không tha thứ cho mình. Chỉ
có thể nói đến tha thứ sau khi nhận
mình yếu đuối, sai lỗi. Vì thương
chồng nên Niệm-Anh cắt nghĩa lành, bảo
rằng “Suy nổi nóng vô cớ nhưng một
tí là quên”. Nhưng việc Suy nổi nóng không vô
cớ mà có cớ. Suy chạy trốn, không nhận
cớ đó vì trước đây anh chưa ngay
thẳng với mình.
Qua
tai nạn suýt chết vì bình sữa nhỏ nhỏi,
qua tình thương nhẫn nhục của Niệm-Anh,
và qua tình bạn chân thật của Thao, nay Suy
trở thành người mới với trái tim
mới, tinh thần mới. Trời mới đất
mới này bắt đầu từ những việc
nhỏ bé như quả táo rơi của Newton.
Nhưng táo này là táo của thời gian lâu dài suy
niệm, là táo dẫn Armstrong lên mặt trăng,
vui mừng cất tiếng: “Bước chân nhỏ
bé của một người là bước tiến
vĩ đại của cả nhân loại”.
Lúc
tránh đổ lỗi, chạy lỗi, lúc tránh
hèn nhát quanh co, đó là lúc Suy lấy ra khỏi
người mình những chướng ngại
vật ngăn cản sáng kiến cảm thông.
Đó là lúc gạt bỏ tiêu cực để
xây dựng những điều tích cực. Nói
đến xây dựng là nói đến những
giai đoạn khác nhau.
II.
Những Chặng Đường Đưa Tới
Sáng Kiến Cảm Thông.
Nhìn
lại những năm vợ chồng thăng
trầm, và đem đối chiếu với việc
Newton khám phá ra sức hút của trái đất,
Suy thấy những điều mình đọc
không khó hiểu nhưng khó làm, và nếu đủ
ý chí áp dụng thì sẽ đem lại cảm
thông chân thật. Những điều này đã
nêu lên từ đầu chương, đó là:
Ấp ủ, Nghiên cứu, Thực hành, và Kiểm
thảo.
1.
Ấp ủ thương yêu tuy chưa biết
yêu đi tới đâu.
Ấp
ủ là âm ỉ hoài bão, là liên tục nuôi mộng
thực hiện điều mình mơ ước.
Newton không hiểu tại sao táo lìa khỏi cành,
táo không bay bổng lên trời mà táo lại rơi
xuống đất. Không hiểu, không cắt
nghĩa được tại sao, nhưng Newton
hy vọng với lý trí tìm tòi “càng khó càng hay” sẽ
có ngày ông khám phá ra điều mình chưa biết,
do đó sẽ điều khiển được
những gì hiện nay dễ gây ra khó khăn cản
trở. Ấp ủ này cũng là động lực
giúp cho Suy và Niệm-Anh vượt qua mối tình...
động đất của những ngày mới
cưới. Nhờ dẫn giải và nhẫn
nhục của Niệm-Anh, nhờ còn thích đọc
sách báo và trầm ngâm suy niệm, dần dần
Suy thấy có điều gì bứt rứt; thấy
mình đổi giường từ ngủ một
mình thành ngủ ba mình; đổi thức ăn
từ sáng mì gói, tối... gói mì, thành sáng cà phê thơm
ngon, trưa cơm cá nóng hổi, tối canh bầu
phảng phất nắm tôm ngạt ngào. Bứt
rứt vì Suy mới có tâm tình yêu thương mà
chưa có đời sống yêu thương. Suy
thay đổi nơi chốn, thay đổi thức
ăn mà chưa thay đổi cách thức suy nghĩ,
thay đổi nếp sống vì Suy còn đi một
mình thụt bida, cư xử như ngày nào chưa
có vợ con.
A.
Dành Thời Gian Để Ấp Ủ.
Lý
trí giúp Newton tìm ra hấp lực trong vũ trụ,
thì cũng lý trí giúp Suy, giúp những người
muốn sống thương yêu tìm ra hấp lực
của sáng kiến cảm thông. Điều căn
bản của khám phá khoa học cũng như
của sáng kiến cảm thông là cần dành nhiều
thời giờ ấp ủ, cần kiên tâm lâu
dài.
Ấp
ủ để phát sinh ra sáng kiến hay để
phát sinh ra cảm thông, cũng cần thời gian
và kiên tâm như ấp ủ để phát sinh
ra con gà con, hay phát sinh ra em bé oa oa chào đời.
Gà mẹ sẽ bất lực, không thể có đàn
gà con nếu nó không liên lỉ nằm phục trên
những quả trứng bất động. Gà
mẹ từ bỏ tung tăng ngoài đồng
nội, hết bới móc những con sâu vàng ngậy.
Cũng không còn tiếng rù rì mỗi sáng mặt
trời ló rạng. Gà mẹ truyền sức nóng
từ xương thịt của nó để
đem sức cử động vào những quả
trứng bất động. Hiện tượng
ấp trứng (incubation) được khoa học
và tâm lý dùng để nói lên sự kiên tâm ấp
ủ của những ai muốn phát minh, hay muốn
sáng kiến ra một cách thức, hay có khi chỉ
một cử chỉ, một câu nói để
mang lại bình an cảm thông.
Người
quan trọng cho gia đình, cho đất nước
hay cho nhân loại, những người này càng
cần thời gian âm thầm “ấp trứng”.
Không ai có danh tiếng lẫy lừng mà không trải
qua thời gian được ấp ủ chín
tháng cưu mang, ba năm bú mớ, và 10 hay 15 năm
trên ghế nhà trường. Sức mạnh của
Phù Đổng Thiên Vương là sức mạnh
của một nòi giống cần cù, sức mạnh
của những cánh tay chuyền cho nhau bụi
tre xanh từ thế hệ này qua thế hệ
khác, để hàng hàng lớp lớp nâng đỡ
nhau những lúc vui buồn. Sức mạnh này
ảnh hưởng tới cả những người
phiêu bạt như Suy, để chàng đọc
Newton, nhưng chàng sống như tổ tiên đã
sống một cuộc sống “càng khó càng hay”,
khó khăn nhưng không thất vọng.
B.
Thất vọng là hủy diệt sáng kiến
cảm thông.
Thao
và Trường đều là bạn của Suy,
nhưng nếu Thao kiên tâm thao luyện bao nhiêu
thì Trường trường kỳ lười
biếng bấy nhiêu. Thao phấn khởi tập
thể thao hàng ngày, có những sáng giá lạnh run
rẩy, anh vốn tung cửa chạy bộ 45
phút, vì vậy Thao khoẻ mạnh, ít cảm cúm.
Anh uổng phí thời giờ hàng ngày, để
ít khi Thao phải bỏ học hay bỏ làm vì
bị cảm cúm. Còn Trường uể oải
mỗi sáng, “nằm nướng cho sướng”.
Nhưng không thấy Trường sướng
mà chỉ thấy Trường khổ. Khổ
vì hắt hơi sổ mũi như cô gái mang bầu.
Khổ vì thân xác nhức mỏi nên Trường
không trường kỳ làm việc lâu dài. Tên là
Trường, nhưng Trường làm việc
rất ngắn. Trường sống không viễn
tượng (vision), không nhìn tương lai sâu
rộng. Thật ra, Trường có nhìn tương
lai, nhưng là cái nhìn không chuẩn bị, không
dựa trên thực tế. Vì thiếu thực
tế nên Trường không kiên tâm bền chí; trái
lại, dễ chán nản thất vọng. Người
thất vọng là người tự hủy diệt
nhưng lại đổ lỗi cho người
khác hủy diệt mình.
Có
hai nhóm người bị bệnh ung thư đến
giai đoạn trầm trọng. Một nhóm gồm
những người chán nản thất vọng
và nhóm thứ hai gồm những người tươi
vui hy vọng. Cách thức hai nhóm này cư xử
rất khác nhau đối với gia đình, với
y tá trong bệnh viện và trực tiếp ảnh
hưởng tới thời gian sống dài ngắn
của họ. Nhóm chán nản thất vọng
dễ than trách gia đình là hững hờ không
săn sóc, dễ lên án y tá và nhà thương là
vô trách nhiệm, không đủ bổn phận
với bệnh nhân. Họ cũng hay la lối
vì đau đớn nhức mỏi. Kết quả
là gia đình và bạn hữu ít thăm viếng
họ. Họ chết mau hơn và chết trong
buồn tủi. Có người chết mà không
ai viếng xác, vì tuy họ chết nhưng cách
thức họ cư xử ích kỷ, cũng như
những lời họ chỉ trích còn trong trí nhớ
của người sống.
Cảnh
tượng bên nhóm bệnh nhân tươi vui khác
hẳn. Họ biểu lộ niềm hy vọng
bằng cách tự động giúp đỡ nhau.
Khu vực bệnh viện họ sống biến
thành khu vực phấn khởi, nhiều tiếng
cười thanh thản, và nhiều câu kinh thanh
thoát. Niềm tin hy vọng của họ thúc đẩy
nhiều người đến chứng kiến
để lên tinh thần. Thăm viếng họ
không phải để an ủi họ mà để
họ an ủi mình. Gia đình, bạn hữu
cũng như nhân viên và bác sĩ thấy rằng
khi ở gần họ, là ở gần niềm
vui bất tận. “Phép lạ” của tình thương
thông cảm toả ra từ những người
chờ chết trong hy vọng. Họ sống
lâu hơn, và sống vui, bình an, bác ái, và khi chết
họ ít la lối, ít đau đớn hơn
nhóm người thất vọng.
Con
người không thể tự tử khi đang
tràn đầy hy vọng, nên thất vọng là
giết mình. Không giết ngay bằng súng, bằng
thuốc chuột, thì cũng giết dần mòn
bằng ủ rũ đau buồn. “Ông thánh buồn
là ông thánh đáng buồn”. Không ai cứu được
người bạn, người vợ, người
chồng, người con, hay người nhà tu
bi quan thất vọng.
C.
Song phương sáng kiến, đôi bên cùng săn
sóc nhau.
Cùng
săn sóc nhau, đó là tình yêu lý tưởng. Vì
là lý tưởng nên thực tế không có tình yêu
hoàn toàn đồng đều. Mỗi ngày con người
tiến tới bớt chênh lệch, trở nên
gần nhau hơn, và thông cảm nhau hơn, chứ
không có tuyệt đối thông cảm. Tuyệt
đối không có ở đời này, vì đời
này còn cần ăn, cần ngủ, nên còn bệnh,
còn chết. Nghĩa là bao lâu còn sống là còn thiếu
sót, nên thiếu sót c ả về thương yêu
thông cảm. Kết luận thực tế thứ
nhất là cần trau dồi để thông cảm,
cần sáng kiến để thương yêu hơn.
Ai không tìm hiểu trau dồi, không lắng nghe
học hỏi, không cố gắng thăng tiến,
thì lúc mình than van về người khác khuyết
điểm khó sống, chính là lúc mình khó sống,
khó thông cảm. Kết luận thứ hai là nếu
có hai người, hay hai nhóm người, thì luôn
có người dễ tính hơn và có người
khó tính hơn. Người dễ thì cần nhẫn
nhục chịu đựng để nâng đỡ
người khó; và người khó cần khiêm
nhượng để tu sửa. Dễ hay khó
đều tương đối, vì không ai tuyệt
đối tốt mà cũng không ai tuyệt đối
xấu. Do đó, cần yêu thương lẫn
nhau để tiến tới thông cảm lẫn
nhau.
Chỉ
thánh thần hay quỷ thần mới tuyệt
đối. Thánh thì tuyệt đối tốt;
quỷ thì tuyệt đối xấu. Tình trạng
tương đối, tức là còn tiến triển
là tình trạng của loài người. Người
khiêm nhường, người ấp ủ trong
lòng niềm hy vọng tu sửa, là người
tiến dần về phía thánh, trở nên thánh
thiện hơn. Người kiêu ngạo, người
cho mình không còn gì cần tu sửa, là người
lùi dần về phía quỷ, trở nên ma quỷ
hơn. Hai hướng tốt xấu của đời
người ở trên cùng một đường,
nhưng ngược chiều, tương tự
như một đường đi, nhưng một
hướng lên bắc, còn một hướng
xuống nam. Còn sống là còn ấp ủ để
hy vọng chuyển hướng đổi chiều.
Chết là chấm dứt, là đời đời
tốt, hay đời đời xấu, vì vĩnh
viễn hết chuyển hướng.
D.
Người hững hờ và người quan
tâm.
Suy
và Niệm-Anh phảng phất hình ảnh của
hai loại người này. Nói “phảng phất”
vì khi cưới nhau, Suy không hững hờ mà
Suy còn ham thụt bida. Suy chỉ có một phần
khuyết điểm của người thất
vọng, nhăn mặt chỉ trích, tức là
một phần khuyết điểm của người
tiêu cực chửi đổng và lên án người
khác.
*
Người hững hờ, nhất là người
thất vọng là người “phá thai”, giống
như con gà mái to họng cục tác nhưng không
ấp trứng. Lòng người này trống rỗng,
không lý tưởng phục vụ, không tình yêu
chung thủy, và không cộng đoàn nhà tu để
cùng nhau tu trì. Không ấp ủ nên không suy nghĩ
điều gì xây dựng, không nhìn ra cái hay để
khích lệ mà chỉ bới móc cái xấu để
phá đổ. Người này có mặt ở đâu
là đạp đổ ở đó. Không có mặt
họ ở buổi họp thì họp kết
quả, còn có mặt họ là họ chỉ trích,
làm nản lòng những người thiện chí.
Suy giống loại người này ở điểm
đổ lỗi cho Niệm-Anh và ở chỗ
ham chơi bida. Tuy nhiên, bida là giải trí hơn
là mù quáng đam mê. Suy khác loại người
này vì Suy chưa đến mức thật vọng
để đánh lừa lương tâm bằng
những chạy trốn nguy hiểm vào uống
rượu say mèm, vào đánh bạc đến
cầm bán nhà cửa, và Suy không nghĩ gì tới
giết chết mình và vợ con bằng phản
bội ngoại tình. Người đánh bạc
là người ngụy biện thương yêu
vợ con, đánh bạc để mang tiền
về cho gia đình, nhưng gia đình không còn
đồng tiền nào vì người đó lấy
hết tiền để nướng vào sòng bài.
Người hút, rượu, bài, và gái là người
“phá thai”, người không ấp trứng nên không
có gà con. Đúng ra, người này có ấp ủ
nhưng ấp ủ của ma quỉ phá hoại
chứ không khiêm nhường ấp ủ của
Tình Thương Sáng Tạo và Cảm Thông.
*
Người quan tâm là người chịu
đựng đau khổ trong liên hệ cảm
thông, vì người này càng săn sóc, càng ấp
ủ sáng kiến để hàn gắn, thì càng
bị người hững hờ lợi dụng,
hất hủi, vô ơn. Ngày mới cưới
nhau, Niệm-Anh ở trong hoàn cảnh khó khăn
này. Để thoát khỏi địa ngục
nổi nóng cãi nhau, để nhẫn nại quan
tâm tới nhau, hai người đã suy niệm
và nói với nhau để làm những việc
cụ thể, chẳng hạn:
-
Những việc thuộc trí khôn suy nghĩ.
a.
Ngay giây phút hiện tại này, Suy và Niệm-Anh
tập nhìn xem hay nghĩ tới điều hay,
điều phấn khởi, thí dụ: Ngắm
hoa nở thanh thoát, nhìn trăng sao mênh mông, hay là
tưởng tượng cảnh biển rộng
sóng giồn, v.v. Hai vợ chồng tránh những
điều tiêu cực chỉ trích, thí dụ:
“Nấu ăn dở ẹc”, hay là “Tiếng anh
quát to như bò rống”. Khi chứa chất trong
lòng điều uất ức, chẳng những
hại cho hệ thống thần kinh mà còn hại
cho cả hệ thống tránh nhiễm trùng. Y khoa
ngày nay chứng minh rằng những cặp vợ
chồng, hay những nhóm nhân viên hay cãi nhau, là những
người dễ bị trúng độc, vì kháng
tố của họ bị suy giảm.
b.
Nhớ lại những việc tốt đẹp
trong quá khứ. Đếm phúc chứ đừng
đếm hoạ. Thí dụ: Trong buổi họp
tuần trước, nhiều người thán
phục Suy vì anh thật thà, hay giúp đỡ;
nhưng có ít người chê Suy nói ấp úng, cà
vạt không có màu chung với áo xơ mi, v.v. Tuy
kiểm thảo là khẩn thiết, học hỏi
qua kinh nghiệm là huyết mạch, nhưng có
ít người muốn lợi dụng chiêu bài
kiểm thảo này để phá hoại Suy. Họ
làm như vậy vì tính tự ái, ích kỷ, và kiêu
ngạo thúc đẩy.
c.
Tránh sợ thất bại, bằng cách tưởng
tượng những hậu quả tai hại
nhất, rồi tự hỏi: “Rồi sao? Rồi
sao nữa? Ba tháng, ba năm sau, hay sau khi chết,
điều thất bại này còn ý nghĩa gì nữa
không?” Nếu trong hiện tại sẵn sàng
chấp nhận điều ghê gớm nhất
có thể xảy ra trong tương lai, thì hoặc
là điều ghê gớm ấy không xảy ra;
hay nếu xảy ra thì không ghê gớm như mình
nghĩ; hay nếu có ghê gớm, thì đủ can
đảm để bình tĩnh chấp nhận.
Khi Suy còn ham bida hơn ham ở nhà với con, Niệm-Anh
không hốt hoảng vì nàng thương yêu Suy nhưng
không lệ thuộc Suy. Nàng tự an ủi: “Rồi
Suy sẽ hiểu. Nhưng nếu Suy không hiểu,
thì mình vốn còn con, còn Chúa, còn rỗi linh hồn.
Không dại gì mất ngủ để ngày mai
không săn sóc được con. Không dại gì
mất Suy lại kéo theo mất Chúa và mất linh
hồn”.
-
Những việc thuộc thái độ và cử
chỉ.
d.
Mỉm cười với mình. Hiền hoà
bình tĩnh với mình. Vui tính, khôi hài với mình
để mình làm cho mình hạ hoả, thần
kinh bớt căng thẳng, tâm trí thoải mái.
Người không biết mỉm cười, không
biết khôi hài diễu cợt lành mạnh với
mình và với người khác, là người
trán mau nhăn nheo. Khuôn mặt người này
khắc khổ không phải vì phạt xác hy sinh,
mà vì không hài lòng với mình. Mình tự kền kện,
ngột ngạt với mình. Mình cảm thấy
mình kỳ cục mà không dám nói ra, hay không biết
nói thế nào về mình. Người này hay gắt
gỏng, hay nói những lời châm biếm mỉa
mai.
Soi
gương để mình mỉm cười với
mình. Rồi mình nói thành tiếng để tai mình
nghe rõ lời cảm tạ: Cảm tạ Chúa,
cảm tạ người, và cảm tạ mình.
Có lẽ tức cười khi đọc những
hàng này. Nhưng nếu làm theo, thì đó là mình mang
lại vui vẻ sáng kiến cho mình. Mình thông cảm
với mình vì mình biết mình có nhu cầu giải
toả. Trước khi giải toả với
người thì tự tìm ra cách giải toả
mà không làm phiền ai. Còn nếu không làm theo, lúc
đó sẽ bực tức, sẽ không thể
mỉm cười thông cảm. Lúc đó mới
đúng là “tức cười”, vì tuy cười
nhưng vốn tức, vốn ấm ức trong
lòng.
e.
Khoan thai chững chạc trong dáng bước
đi, trong cách đứng lên ngồi xuống,
trong quần áo mặc, trong cạo râu tóc, trong
nước hoa trang điểm, trong cử chỉ
lấy thức ăn, trong điệu bộ cầm
ly chén, đũa bát. Người chững chạc
là người tự chủ, người không
màu mè kiểu cách, người có thái độ
cử chỉ phát xuất từ trong lòng. Khoan
thai là bình dị mà không lập dị. Nhưng
bình dị không phải là mặc quần áo nhàu
nát, là đi lệch vai. Thoáng nghe, tưởng
những gợi ý này quá tỉ mỉ, nhưng
sống tốt lành là có những thói quen tốt
lành trong đời sống hàng ngày. Sáng kiến
cảm thông là âm ỉ, là gà ấp trứng, là
đàn bà suy niệm, là đàn ông “mang thai” những
tâm tư cụ thể và thương yêu. Người
có thói quen hấp tấp là người khó bình
tĩnh, khó tập trung tư tưởng, nên khó
có viễn tượng để biết sáng kiến
ra những cư xử hợp thời đúng
lúc.
Dáng
vẻ và cử chỉ bên ngoài rất quan trọng
trong đời sống tâm lý, trong liên hệ cảm
thông vợ chồng, cũng như trong công việc
gặp gỡ. Ngày nay khoa học chứng minh rằng
dáng vẻ và cử chỉ này trực tiếp
ảnh hưởng đến ý nghĩ, đến
hệ thống thần kinh, và đến khối
lượng phân phối máu từ tim qua các phần
cơ thể. Trong phòng thí nghiệm, người
ta làm thí nghiệm căn bản sau đây: Để
một nhóm người la hét, khoa chân múa tay, chạy
ngược xuôi, chưa coi hết đoạn
phim tình cảm đã nhảy sang đoạn phim
du đãng đâm chém. Có những ảnh hưởng
dễ thấy, đó là những người này
thở hổn hển, nói đứt quãng. Liền
sau đó họ không thể suy nghĩ chững
chạc. Có những ảnh hưởng cần
máy móc đo, chẳng hạn: Phân tích máu của
họ trước và sau khi cử động,
thấy số lượng hồng huyết cầu
cần thiết cho hệ thống kháng độc
(immune system) và số lượng bổ dưỡng
(vitamins) cần thiết cho tủy xương
sống, cho óc não bị giảm sút hẳn, trong
khi con người có sáng kiến cảm thông là
nhờ sự hoạt động của hệ
thống thần kinh này.
Một
nhóm nghiên cứu gia tại đại học Ohio
State University đang tìm xem những cử chỉ
và lời nói cộc cằn có ảnh hưởng
tai hại như thế nào đối với
sức khoẻ và sự sống lâu (longivity), nhất
là của những cặp vợ chồng căng
thẳng về tiền bạc, về sở thích,
về con cái, và về bên chồng bên vợ (in-laws).
Nói chung, những khám phá tại đại học
tiểu bang Ohio xác nhận thí nghiệm trên đây
là chính xác, vì khi sinh dưỡng trong máu huyết
(blood samples) giảm, thì những người này
dễ nhiễm trùng, cụ thể là hắt hơi,
hỉ mũi, đắng miệng. Đó là hậu
quả của cơ thể bị vi khuẩn
“Epstein-Barr virus” hành hạ.
Người
cãi nhau, người gắt gỏng gay cấn
dĩ nhiên là người có thái độ và cử
chỉ không chững chạc. Muốn có sáng kiến
như Newton, muốn đàng hoàng như tổng
thống, hồng y, thì hãy có thái độ, cử
chỉ, và lời nói chững chạc như hồng
y, bộ trưởng, hay như thống đốc.
Điều mâu thuẫn là muốn có sáng kiến,
muốn được người thông cảm,
nhưng bản thân không cư xử chững chạc.
Cử chỉ bên ngoài không chững chạc thì
khó chững chạc tâm tư bên trong. Vì cũng
là loài người, nên người không thấy
được cái bên trong mà chỉ thấy điều
biểu lộ ra bên ngoài.
f.
Mình kính trọng mình khi mình không buột miệng
nói những câu khiêm nhường giả tạo,
thí dụ: “Tôi bất tài, làm không được
đâu”. Tuy nói thế nhưng nếu người
khác không trao việc cho mình làm, thì mình uất ức,
lên án rằng người thiếu tế nhị,
“Tôi nói thế vì lịch sự. Họ phải
biết tôi chứ. Tại sao không tin tưởng
tôi?” Nhưng để biết ông, thì cần chú
ý nghe ông và tin rằng ông nói thật. Vậy sự
thật là miệng ông nhận mình bất tài, ông
không có khả năng làm việc đang bàn thảo.
Khi ông lường gạt mình và lường gạt
người khác là ông tự mâu thuẫn, là ông
thiếu kính trọng bản thân mình.
Kính
trọng mình là trọng điều mình nói. Nói
chững chạc đàng hoàng. Nói ngay thẳng,
“Có thời nói có, không thời nói không; thêm điều
đặt truyện là bởi lòng tà mà ra” (Mt 5:37).
Không cần nói tất cả sự thật một
lúc, nhưng điều gì đã nói là đúng sự
thật. Ngày mới cưới, Niệm-Anh không
tin lời Suy vì có lúc Suy nói thật, có lúc Suy nói
dối. Chàng tạo ra tai hại cho mình vì chàng
làm Niệm-Anh hoang mang, không biết lúc nào chồng
nói thật, lúc nào nói dối. Ai cũng ghét cảnh
mình bị nghi ngờ, không được tin tưởng,
nhưng mình lại nói năng, cư xử để
người khác nghi ngờ, không tin tưởng
mình. Nghi ngờ và thiếu tin tưởng là kẻ
thù số một phá hoại yêu thương cảm
thông.
-
Những việc phối hợp.
g.
So sánh mình với người, để
thấy mình may mắn hơn người. Đó
là cách thực tế để nuôi hy vọng trong
lúc khó khăn, để tiếp tục tâm niệm
“Càng khó càng hay”. Nếu Suy chán nản vì bị
đau lưng ư? Hãy so sánh hiện tại đau
lưng với thời gian Suy nằm liệt giường
trong nhà thương vì lủi vào xe vận tải,
hay so sánh với những người Suy trông thấy
nằm trong bệnh viện đã 20 năm vì tê
liệt! Nếu xuống tinh thần vì trí nhớ
kém ư? Hãy nghĩ tới những người
bị bệnh mất trí nhớ, vừa ăn
no mà cứ kêu là con cháu bỏ đói. Khi thông cảm
đau khổ của người khác sẽ thấy
mình bớt khổ, sẽ cho mình cơ hội
ấp ủ vươn lên.
h.
Thời gian là yếu tố then chốt để
ấp ủ viễn tượng, để nuôi
dưỡng hoài bão. Xin viết tiếp về
chữ “lì” theo thời gian: Tình yêu sét đánh là
tình yêu mau tàn. Không có cảm thông trong bồng bột,
chưa dứt lời đã bội hứa. Lì
có phương pháp là gan gì. Gan lì chỉ khác với
lì lợm ở chỗ lì lợm là lạm dụng
người, còn gan lì là phấn chấn đến
cùng để yêu thương người, để
mang lại cảm thông cho người. Lì là làm
đi làm lại một việc nhiều lần.
Làm tới mức người khác nhàm chán mà mình
vốn thích thú như làm lần đầu. Lì
là càng gặp khó khăn càng thục mạng làm
tiếp. Thục mạng nhưng không liều
lĩnh vì làm trong suy niệm nguyện xin. Niệm-Anh
càng bị Suy hững hờ, càng nấu cơm
ngon cho chàng ăn. Cơm ngon một ngày, cơm
ngon trọn tháng, cơm ngon mấy năm liền,
cơm ngon cho đến ngày nằm lì trong nhà thương.
Thân xác Suy càng bị thương, Niệm-Anh càng
hết lòng thương. Nhờ Niệm-Anh biết
lì, biết chịu nhục với thời gian
mà thời gian trở thành liều thuốc chữa
vết thương tâm lý hững hờ của
Suy.
Tư
tưởng “lì” đến trong ý nghĩ, việc
làm, và trong thời gian chịu đựng hiểu
lầm chỉ trích, là nhờ người viết
thảo luận với ông N.V.N. Ông N. dáng vẻ
chững chạc “tỉnh bơ”. Đa số
gọi ông bà Nh. là “anh chị”, tuy “anh” từng
là tổng thơ ký quốc hội, là thượng
nghị sĩ. Nhưng anh không tự đắc
nhắc tới quá khứ. Trái lại anh hiền
hoà mà hăng say sống chết cho việc anh
chị đang làm. Làm gì? Làm những việc âm
thầm bé nhỏ, nhỏ đến nỗi anh
chị vui mừng được gọi là “hồn
nhỏ”. Làm nhỏ nhưng làm kiên tâm nhẫn nại.
Làm trong thời gian lâu dài, từ năm này qua năm
khác. Người viết hay nói chuyện với
“anh chị Nh.” để thêm ý chí kiên tâm. Có lần
anh tỏ lộ: “Khi xưa làm chính trị phải
lì một, thì nay phải lì ba trong lúc làm việc
tông đồ, trong lúc giúp người mà phải
biết ơn như người giúp mình”. Lì
đây chính là “trơ gan cùng tuế nguyệt” theo
tâm trạng của vua Lê Thánh Tôn hay của cụ
Nguyễn Công Trứ.
i.
Niềm tin là máu huyết để nuôi hy
vọng.
Niềm tin biến người dại khờ
thành người vững chí khôn ngoan.
Niềm tin chuyển bại thành thắng.
Niềm tin mang lại nhẫn nhục can trường.
Niềm tin hàn gắn đổ vỡ đau thương.
Khó
đi tới sáng kiến cảm thông nếu không
có niềm tin sống động linh thiêng.
Niềm
tin cho Niệm-Anh được thấy những
giọt nước mắt ăn năn qua bao
năm tháng nhọc nhằn nơi người
chồng trìu mến.
Những
lúc Suy vui chúng bạn bỏ nhà, những lúc con
đau rã rời trên tay, những lúc choáng váng mặt
mày, từng giây phút trong đời sống vui
buồn,
Niệm-Anh
vượt qua đau khổ lệ tuôn là nhờ
vững niềm tin vào Tình Chúa Vô Biên, vào Lòng Mẹ
Nhân Từ, vào Tổ Tiên Cầu Bầu.
Niềm
tin hàn gắn căng thẳng bất đồng.
Niềm tin trả lại trìu mến cảm thông.
Niềm tin dẫn chiên lạc trở lại đàn.
Mất niềm tin là thất vọng một đời,
thất vọng đời đời.
Còn niềm tin là còn sức sống, sống một
đời, sống đời đời.
Có
bốn giai đoạn trên đường sáng
kiến cảm thông, nhưng giai đoạn ấp
ủ (incubation) là quan trọng nhất. Không
có viễn tượng lâu dài (vision), không
kiên tâm bền chí (endurance), không nuôi hoài
bão (cherishing dream) thì không có sáng kiến
cảm thông (being creative).
2.
Thao Thức Tìm Tòi.
Nghiên
cứu là thao thức tìm tòi. Niệm-Anh bản
tính hiền lành, ít chạy ngược xuôi. Nhưng
“ở đâu có tình yêu, ở đó có đường
đi”. Niệm-Anh trở thành nhạy cảm
lanh trí, lật ngược lật xuôi không phải
vì nghi ngờ ích kỷ, lồng lộn ghen tương,
mà vì nàng thao thức thương chồng. Những
đêm Suy bất thần lái xe rakhỏi nhà là những
đêm Niệm-Anh trằn trọc không ngủ.
Còn những đêm biết Suy ham chơi, thích thụt
bida với bạn nhiều hơn thích ở nhà
với vợ con, Niệm-Anh tuy không vui nhưng
vốn bình tĩnh khoan thai, vốn ngon giấc
đẫy đà. Ngon giấc để thêm sáng
suốt, để vận dụng mọi khả
năng hấp dẫn Suy trở về với
tình thương làm chồng làm cha.
Thao
thức là tai lắng nghe, mắt nhìn chú ý, tay lật
ngược xuôi, toàn thân nhạy cảm quan sát,
lý trí tổng hợp các việc xảy ra. Rồi
tìm hiểu nguyên nhân sự kiện, đặt
giả thiết, đưa sáng kiến giải
quyết vấn đề. Thao thức là “thua
keo này bày keo khác”. Thao thức là không bỏ cuộc,
như Niệm-Anh không nghĩ tới ly dị,
như bậc chân tu không nghĩ tới xuất
tu.
Nhà
buôn thất bại không nguyên vì tính toán sai lầm,
mà còn vì khách hàng thấy tiệm không vững chắc,
không thao thức tìm ra hàng tốt giá hạ, không
nhẫn nhục chỉ dẫn để người
bán hàng niềm nở ân cần. Nếu các người
phục dịch trong tiệm lắng nghe chú ý tới
khách, dần dần khách sẽ lắng nghe chú
ý tới tiệm, loan truyền tiếng khen. Khi
khách tín nhiệm, họ sẽ gây uy tín cho tiệm.
Chủ tiệm vừa khôn vừa ngoan là chủ
tiệm băn khoăn, tìm sáng kiến làm hài lòng
khách. Khi thao thức, khi tìm tòi sáng kiến để
làm hài lòng người, thì lòng mọi người
an vui, vì đôi bên chú ý lắng nghe nhau. Người
thành công không phải là người hay thay đổi,
mà là người kiên tâm, người “càng khó càng
hay”. Mẹ Têrêxa, thánh Gandi, vợ chồng Suy và
Niệm-Anh, cũng như hàng triệu người
đang hàn gắn hiểu lầm, đang xoa dịu
đau đớn, những người này gầy
dựng được chút gì an vui, tất cả
đều nhờ kiên tâm, đều trải qua
những khó khăn mà không thất vọng nản
chí. Không có khó khăn thì không có thao thức. Không
thao thức tìm tòi thì không có sáng kiến.
3.
“Cứ làm!”
Niệm-Anh
cứ vào thăm Suy mặc dầu lúc vừa bị
thương Suy còn nhiều tự ái, vừa quanh
co vừa ngại ngùng. Anh Thao cứ nói đi nói
lại với Suy mặc dầu có lúc Suy uất
ức chửi thề với Thao. Sau tai nạn
đụng xe lớn lao mà nguyên do là bình sữa
cỏn con, Suy chuyển từ trái tim chai đá
thành trái tim mới, tinh thần mới là nhờ
những việc làm cụ thể của vợ
thủy chung và của bạn hiền.
Sau
giai đoạn Ấp ủ và Thao thức Tìm tòi,
thì giai đoạn thứ ba là bắt tay vào làm.
Cần biết thận trọng, nhưng quá thận
trọng là tai hại. Phải tránh “nhắm mắt
làm liều” thế nào, thì cũng phải tránh
quá thận trọng như thế. Cả hai đều
là thái cực.
Chị
Tuyển 46 tuổi, vừa lấy chồng được
9 tháng. Nhiều thanh niên theo đuổi chị
từ khi lên 16. Trong 30 năm, chị đính hôn
với 9 người, nhưng đều bỏ
nhau hoặc vì người đó rút lui, hoặc
chị chê người này thật thà nhưng nói
năng ấp úng, người kia có việc làm
tốt nhưng chân đi vòng kiềng, người
khác “tạm được” nhưng quá đông
em, v.v. Chị muốn chồng vẹn toàn chín
nút nên chị rơi vào nút xui thứ mười.
Đúng ra, chị tự làm cho mình xui xẻo khi
chị quá kén chọn. Người chồng hiện
tại là người thứ mười. Chưa
đầy một năm sau ngày cưới, chị
than thở với mẹ là “Con dại quá. Giá đừng
lấy anh này thì hơn, vì anh ta không biết toan
tính tương lai. Con bồng bột, nghĩ
mình đã già nên tưởng miễn có chồng
thì thôi, nhưng bây giờ mới rõ anh ta hỏng
cả nết lẫn người”. Thật ra
chị Tuyển đã quen anh hơn 5 năm, đã
thử thách anh bằng cách giả vờ đi
lại với mấy người đàn ông khác
xem anh còn theo đuổi mình hay không. Có lần
chị hỏi khéo để anh phải đưa
tất cả tiền bạc cho chị mặc
dầu chưa cưới. Chị nói rằng
chị thích có con, nhưng con nào chào đời
cho người đàn bà 46 mới cưới,
lại còn than rằng mình cưới vội vã?
Người
muốn không còn một sai lỗi nào trong việc
làm là người rơi vào điều sai lỗi
tai hại nhất. Đó là sai lỗi vì mù loà không
nhận mình là người, tức là không nhận
mình có giới hạn, còn sai lỗi. Nếu không
nhận lỗi mà thực tế còn lệch lạc,
còn hư hỏng, thì kiêu ngạo tự ái sẽ
thúc đẩy người đó chạy lỗi
bằng cách đổ lỗi, lên án người
khác.
Một
người di cư từ 1975. Người đó
nói rằng: “Tôi khinh những đứa nói tiếng
Anh bập bẹ mà cũng xum xoe nói liên hồi.
Tôi không làm như thế kẻo Mỹ họ chê
mình quê mùa. Tôi sẽ học thật giỏi đê
nói ra là lưu loát liền”. Người này ở
Mỹ gần 20 năm mà đi bác sĩ vốn
phải nhờ người đi kèm để
thông dịch!
Muốn
người mỉm cười thông cảm với
mình, thì mình hãy mỉm cười thông cảm với
người. Lúc này anh Suy tận tình săn sóc
Niệm-Anh vì nàng săn sóc chồng mà không tính
toán so đo.
-
Mỗi lúc làm một việc hay một phần,
sau khi đã chia công việc thành nhiều phần.
Nếu cần thì cất hẳn những phần
chưa làm qua một bên. Làm hết phần
này rồi mới lấy phần khác ra. Có người
bày hai, ba việc trước mặt, để
nếu chán làm việc này thì làm việc kia. Cách
này có thể tốt, nhưng thường nguy
hiểm vì dễ buông xuôi, không việc nào hoàn tất.
-
Làm phần khó trước,
rồi sẽ làm những phần dễ hơn.
Cách này giúp mình càng làm càng phấn khởi, vì thấy
việc xong dần, và thấy càng làm càng thoải
mái dễ dàng. Có người lý luận làm phần
dễ trước để “lấy hứng”.
Tuy đôi khi thêm hứng, nhưng thường
dễ cụt hứng.
-
Làm việc nhỏ trước, việc lớn
sau. Chị Niệm-Anh nấu thử ít súp măng
cua cho chồng ăn trước để lấy
kinh nghiệm, rồi nấu nhiều cho cả
gia tộc ăn sau. Làm si măng trên lối đi
ngoài vườn trước, nhờ vậy láng
nền si măng trong nhà đẹp hơn. Nhận
làm thơ ký trước, rồi được
bầu làm chủ tịch sau. Nói nhỏ nhẹ
về tiền mua ghế trước, rồi
nói tới mua thêm tủ chè sau. Mong bố chấp
thuận cho con dẫn bạn về nhà trước,
rồi sẽ che chở, để con được
cưới xin sau, v.v. Biết học hỏi qua
kinh nghiệm là biết chuẩn bị cho những
sáng kiến tốt đẹp trong tương
lai.
4.
Kiểm Thảo.
Kiểm
điểm là dành thời giờ ngồi xuống,
trầm tĩnh nhìn lại việc gì xảy ra
sáng nay? Lúc trước đây? Trong buổi họp,
câu nói nào chín chắn? Tại sao người ngồi
đối diện lại ngoảnh mặt đi?
Mình làm điều gì đúng? Điều gì sai?
Nếu ngày mai có dịp gặp mặt lại,
sẽ nói vui vẻ, hay nên yên lặng để
đôi bên khỏi ngượng?
Không
kiểm điểm là không tiến triển. Hãng
kỹ nghệ cần kiểm điểm bằng
cách ban giám đốc họp thường xuyên.
Nhà tu cần kiểm điểm qua xét mình hàng
ngày. Kiểm điểm là bình tĩnh nhận
ra điều đúng và điều sai, rút ưu
khuyết điểm. Việc này nói dễ, làm
khó, khó lắm, nhất là khi làm trong gia đình,
trong hội đoàn.
Về
phía người nhận phê bình, tuy miệng nói
không cần khen, nhưng nếu bị chê, sẽ
mất mặt, chạm tự ái; sẽ không ngủ
chung giường với chồng; sẽ đi
sòng bài chứ không đem tiền lương về
cho vợ; sẽ lấy cớ từ chức
để làm cho đoàn thể bị lúng túng.
Về
phía người phê bình, tuy nói rằng xây dựng,
nhưng khen ít chê nhiều. Tuy mình nói đúng nhưng
tiêu cực, nên làm người khác đau đớn,
chán nản. Phê bình mà không biết mục đích
phê bình để đạt điều tốt
đẹp nào: Phê bình để ích lợi cho người
hay để dìm người xuống? Để
thoả mãn tính khoe khoang, hay để trả
thù? Xây dựng trá hình này tăng thêm uất ức,
cắt đứt thương yêu cảm thông.
Người bị chỉ trích sẽ bào chữa
bằng cách bới móc lỡ lầm của người
đang phê bình. Phê bình lại việc phê bình là
căn nguyên hận thù trả đũa. Ngoài ra,
tính ích kỷ có thể thúc đẩy mình nịnh
hót, bưng bít để thủ lợi. Nếu
không quen tự kiểm điểm, nếu ít ngồi
trầm ngâm tự xét mình, thì đó là triệu
chứng của người chỉ trích nhiều
hơn xây dựng, chia rẽ nhiều hơn cảm
thông, nịnh hót nhiều hơn ngay thẳng, và
ích kỷ nhiều hơn bác ái.
Phải
kiểm điểm. Biết kiểm điểm
trong xây dựng thương yêu, đó là nhân đức!
|
|