|
|
Tại
sao khó tha thứ
Người
ta thường nghe vợ than phiền về chồng
với bạn bè:
-
Em không hơi đâu mà giận nhà em, nhưng đã
gần năm nay, ai chỉ lo chuyện người
nấy...
Tương
tự như vậy, cha mẹ thường trách
con cái, rồi con cái đổ lỗi cho cha mẹ;
hay cha sở kêu la giáo dân và giáo dân xét đoán cha
sở. Ai cũng mong người khác CẢM THÔNG
và THA THỨ cho mình, nhưng chính mình lại khó
cảm thông và tha thứ cho người khác.
Gia
đình tan nát, con cái bỏ nhà ra đi, cộng
đồng èo ọt, phần lớn cũng vì
nói tới HOÀ GIẢI, nhưng không hiểu diễn
tiến tâm lý của những giai đoạn THA
THỨ, do đó rất khó “tha nợ cho kẻ
có nợ chúng con”. THA NỬA VỜI là chưa tha
gì cả.
Doris
Donnelly viết cuốn sách nhỏ, chỉ trong
một thời gian ngắn đã tái bản tới
lần thứ ba, tựa đề của sách
là HỌC THA THỨ (Learning to Forgive, Abingdon
Press, Nashville, 3rd Printing, 1983). Cuốn sách
này vừa thâm trầm vừa thực tế. Những
hàng sau đây cảm hứng từ cuốn Học
Tha Thứ để chia sẻ. Mong với Ơn
Thiêng nâng đỡ, chúng ta đi từ Tha Nửa
Vời tới THA TOÀN VẸN. Bài này tìm hiểu
tại sao người ta làm vẻ như chẳng
giận ai bao giờ, nên “có gì đâu mà phải
tha thứ?” Và nhất là tìm hiểu tại sao
thường khó tha thứ thật tình?
Ông
Thất làm cùng hãng với bà Nhân và cô Tâm. Tuy ông
đã có vợ, và con gái ông năm nay cũng đôi
mươi rồi, nhưng ông bay bướm và
có tình riêng với cô Tâm. Người nào trong sở
cũng biết chuyện này, nhưng ông ghét cay
ghét đắng và Nhân vì cho rằng nếu “không
có con mẹ ấy, thì ai biết mà bàn tán?” Bề
ngoài ông vốn niềm nở nhưng trong lòng
không lúc nào tha thứ cho cái tội phóng đại
của bà Nhân cả. Hằn thù âm ỉ trong lòng,
nên lần kia ông Thất đã làm một việc
ghê tởm để hại bà Nhân. Sau nhiều
ngày quan sát trong sở, ông biết rằng mỗi
tháng một lần khu điện cao thế được
mở ra, với nhiều đường dây chằng
chịt nguy hiểm. Thế rồi ông đã dụ
bà Nhân qua khu đó. Ông giả vờ kéo bà Nhân đi
nhanh cho khỏi té, nhưng thực ra đã đẩy
bà ngã vào dòng điện mạnh và từ đó
bà bị bán thân bất toại. Qua nhiều năm
lương tâm dày vò, nay ông thú nhận tội lỗi
và thường lui tới viện dưỡng
lão giúp đỡ bà Nhân.
Câu
chuyện trên trái ngược với chuyện
do Donelly tả trong tác phẩm Học Tha Thứ.
Truyện kể: Cách đây không lâu, một
cậu bé 13 tuổi bỏ nhà trốn theo bạn
bè. Cậu bị bắt và toà án xử rằng
cậu được trở về với cha
mẹ. Làm ra vẻ như ông bà không tức giận
gì cậu cả, nên khi đưa con về tới
nhà, ông nói một câu gọn lỏn: “Từ nay
mọi chuyện sẽ khác”, rồi ra xe đi
đâu cả buổi chiều, còn bà mẹ thì
làm như thản nhiên, vào bếp nấu nướng
cho tới tối. Riêng cậu trai 13 tuổi thì
lấm lét lúc ban đầu, sau không thấy ai
nói gì, nên vào phòng bật TV coi hết phim này tới
phim nọ. Bề ngoài thì gia đình này đã đoàn
tụ lại, nhưng trong thâm tâm mỗi người
chưa có chỗ cho sự THA THỨ. Việc
ở chung một nhà biến thành có xác mà không có
hồn.
Những
chuyện vợ chồng không tha thứ cho nhau,
cha mẹ khước từ con cái, nhà tu cư
xử lạnh lùng với nhà tu, họ đạo
tổ chức CANH TÂN nhưng khó HOÀ GIẢI, bạn
bè lối xóm một khi sứt mẻ thì khó hàn
gắn, thường thì do một hay nhiều
nguyên do dưới đây:
Trước
tiên tại tôi
không thể tha thứ, hay chỉ tha nửa vời
vì sự xích mích hay việc tai hại gây ra cho
tôi còn quá mới mẻ và đau thương.
Này nhé, hằng ngày tôi đi làm hai việc; một
việc được hai ngàn rưỡi đôla
một tháng và việc thứ hai được
một ngàn chín. Mỗi tháng tôi trao cho vợ trên
bốn ngàn đôla. Tin tưởng trọn vẹn
nơi nàng. Nhưng trong khi tôi nai lưng kiếm
tiền, thì có anh chàng sở khanh tới tán tỉnh
vợ tôi. Hắn không đi làm nên chưng diện
bảnh trai. Còn tôi cực khổ nên tiều tụy
như mới ở rừng về. Nghĩ rằng
như vậy vợ càng thương tôi vì tôi chí
tình hơn. Không ngờ nàng chán. Cuối cùng lấy
hết năm mươi ngàn bỏ nhà theo trai.
Vết thương quá sâu, quá độc. Làm sao
nói chuyện tha thứ lúc này? Chỉ có giết
chết lũ gian phu dâm phụ mới hả dạ.
Vì không tha thứ nổi, tôi bị nung nấu
trong căm hờn giận dữ. Trước
thì hốc hác vì làm quần quật suốt ngày,
nay lại thêm mất ăn mất ngủ vì oán
giận người vợ bất trung. Kết
cục chỉ có tôi thiệt, vì tự trói mình
trong vòng luẩn quẩn.
Tôi
bắt đầu nhận ra sự khó khăn
trong lời kinh: “Xin Cha tha nợ chúng con như
chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”. Đọc
cho xong thì dễ dàng, nhưng đọc mà làm theo
thì phải coi như phép lạ nhiệm mầu.
Không tha thứ hay chỉ giả đò tha thứ,
đó là điều bình thường theo đa
số loài người. Lý do vì tôi đang đau
khổ, mà nay tha thứ là kéo tôi ra khỏi đau
khổ đó. Củ hành củ tỏi nước
Ai Cập tuy không hảo hạng nhưng quen rồi,
khỏi phải mạo hiểm gian khổ; do
đó, tôi tự ru ngủ trong những âm mưu
tìm chước báo thù. Tha thứ thật tình không
phải đi đôi với chức tước
(làm ông bà, ma sơ, tuyên úy, chủ tiệm...) mà
phát xuất do tấm lòng TIN TƯỞNG và KHIÊM
NHƯỜNG.
Nguyên
do thứ hai làm tôi khó tha thứ là những
xúc động mạnh mẽ, như tức
tối, ghen tương, hay căm hờn.
Khi sự tức tối còn nóng hổi, nó thường
đưa đến sự điên cuồng và
sự trả thù. Anh Hùng lái xe tới nhà thờ
để dự lễ Chúa Nhật; vì đi trễ
nên anh đã lái hai ba vòng mà chưa tìm được
chỗ đậu. May có người ra nên anh hí
hửng đợi vào chỗ đó. Thình lình anh
Dũng và mấy em cũng đến trễ,
nhưng nhờ xuôi chiều, nên lách ngay vào chỗ
đậu mà anh Hùng đợi từ lâu. Chẳng
nói chẳng rằng, mặt đỏ như lửa,
anh Hùng xuống xì hơi bánh xe anh Dũng. Dũng
và hai em trai cũng là loại “chịu chơi chết
bỏ”, sấn tới tống cho Hùng hộc máu
miệng. Tức tối và trả thù chẳng
những làm Hùng vốn không có chỗ đậu
xe mà còn ăn trận đòn nên thân!
Trong
cuộc bầu cử Hội Đồng Giáo Xứ
nọ, một ông cựu chủ tịch ra ứng
cử nhiệm kỳ hai, với dụng ý là chứng
tỏ cho cha quản nhiệm rằng cha đã
làm sai, ông đúng. Lợi dụng một dịp
Canh Tân, ông lớn tiếng chỉ trích những
người “vào phe” với cha quản nhiệm,
kết án họ gây chia rẽ, không chịu Hoà
Giải để Tha Thứ cho nhau theo tinh thần
“họ đánh con bên má phải, thì đưa cả
má trái ra nữa”. Ai cũng thấy ông ngụy
biện, nhân danh chống chia rẽ để
gây thêm chia rẽ. Nhưng chính ông lại không nhận
ra điều đó. Sau cuộc bầu cử,
ông bị thua, và việc ông làm là viết thư
lên Đức Giám Mục, tố cáo rằng cha
quản nhiệm làm tan nát cộng đồng.
Mỗi
người mang theo những đòi hỏi thầm
kín về người khác. Nếu may mắn người
khác thoả mãn những đòi hỏi đó, thì
họ vui như tết. Chẳng may người
ta không biết, nên không làm hài lòng họ, họ
vừa tức tối vừa kết án, chứ
không tha thứ cái lỗi họ tưởng tượng
ra, chứ “người kia” không phạm. Nhiều
loại bệnh tâm trí phát xuất là do ảnh
hưởng của những xúc động này.
Bệnh chủ quan, bệnh âm ỷ oán hờn,
hay bệnh kết án một chiều, những
bệnh này ở một khía cạnh nào đó,
còn trầm trọng hơn bệnh về cơ
thể, vì bệnh trên cơ thể có thể nhờ
bác sĩ điều trị; còn bệnh tâm trí
không thể nhờ ai ngoài nhờ chính mình. Mọi
người, mọi vật chỉ là tạo khung
cảnh và điều kiện. Còn chính tôi mới
có thể quyết định cứu tôi hay không.
Điều
thứ ba ngăn cản sự tha thứ
hay Hoà Giải là tính trả thù “mắt đền
mắt, răng đền răng”. Tôi muốn
được tiếng là người văn
minh nhưng về mặt tâm lý và lòng đạo
đức, thì tôi lại áp dụng những luật
từ lúc loài người còn ăn lông ở lỗ.
Tôi lái xe Toyota Maxima, mặc quần áo hợp thời
trang số một, nhưng trong lời nói và hành
động, thì tương tự như người
tiền cổ còn đóng khố, hay chưa có
khố mà đóng.
Chúng
ta thường nghe những câu:
-
Bà ấy chẳng thăm tôi thì tôi cũng chẳng
cần thăm bà ta.
-
Để tao xem nó còn đấm đá nữa
không khi tao chặt tay nó đi (và đã chặt
tay thật!).
-
Cha quản nhiệm hách xì xằng, để tụi
này viết lá thư phanh phui đủ thứ
của ông ấy ra, cho ông ấy tởn.
-
Chồng em chuyên môn đi chơi cuối tuần,
để em giấu biệt bằng lái xe và chìa
khoá đi, xem anh ấy làm ăn ra sao.
-
Càng hiền càng bị ông bố chê là con gái mất
nết, đã vậy đi chơi xả giàn cho
ông ấy biết tay.
Đó
là lý luận của những người không
biết tới cảm thông, tha thứ là gì. Đường
đi của họ một chiều, tiêu cực
và đen tối. Họ không có bình an đích thực
vì họ chỉ vui trên đau khổ của người
khác. Họ nhân danh Chúa, nhân danh tình nhân loại,
hay nhân danh hạnh phúc mà trả thù.
Tình
dang dở vì tha nửa vời,
Đau lòng quá oán hận đầy vơi.
Căm phẫn thù hằn: đời thế đó,
Nên tha là huyền nhiệm bởi trời.
Nguyên
do thứ tư thúc đẩy tôi không tha
thứ, là vì xã hội chấp nhận như
vậy.
Tha
thứ bị coi như yếu đuối, hèn
nhát hay đồng loã với tội lỗi. Xã
hội thường đồng hoá tội phạm
với người phạm tội. Tôi gớm
ghét tội lỗi, nên cũng ghê tởm cả
người tội lỗi. Tôi theo đạo
Chúa, tôi thuộc luật bác ái yêu người,
nhưng ai đống đến tôi, nếu tôi
chưa cho vào tù chung thân được, thì tôi
cũng “làm cho biết tay”.
-
Cái con đó lẳng lơ trắc nết, tại
sao ông bà không tống nó ra khỏi nhà? Ai cũng
bảo gia đình này gia giáo, nếu để
nó ở đây thì mang tiếng mọi người.
“Gia
giáo” ở đây hiểu là giữ cho mình được
tiếng khen, thu hẹp việc đạo đức
cho ai đã đạo đức sẵn. Còn những
người xấu xa thì đứng lui xa ngoài
kia, không đáng hưởng sự gia giáo của
nhà này.
-
Thằng Xuân, tao đã bảo mày không được
cưới con Hạ. Nếu mày cứ cưới
thì tao từ mày.
Trong
cơn nóng giận, ông Thu và bà Đông đã “thề”
như vậy. Nay biết mình quá nóng và lỡ lời
nhưng ông bà không đủ can đảm để
tha thứ và hoà giải với con, vì ông bà cho rằng
rút lời như vậy là hèn nhát, con cái nhờn
mặt.
-
Tuần tới vốn có rước kiệu Đức
Mẹ như thường. Ban thường vụ
đã ấn định thế nào, thì phải
tuân theo biên bản như thế.
Ông
chủ tịch tỏ ra cứng rắn không phải
vì ích lợi của giáo dân, mà vì ông thấy quyền
hành của ông bị lung lay, uy tín bị xâm phạm,
do đó tư cách của ông bất ổn. Không
còn chỗ cho cảm thông và hoà giải. Những
trường hợp này trái ngược với
thái độ và cử chỉ của Chúa Giêsu
đối với người tội lỗi,
những người bị xã hội ruồng
bỏ. Tội ngoại tình và người phạm
tội này không còn chỗ đứng giữa người
sống. Việc không tha thứ biểu lộ
bằng hành động: “chúng tôi sẽ ném đá
những hạng ấy. Phần Thầy, Thầy
dạy sao?” (Jn 8:5). Chúng ta hãy nghe lời của
Vua yêu thương: “Ta cũng không luận tội
chị. Chị hãy về, đừng phạm
tội nữa” (Jn 8:11).
Điểm
thứ năm khiến nhiều người
không tha thứ, vì có cách dễ dàng hơn, đó
là loại trừ. Nếu bạn làm phật
ý tôi, thì tôi cần gì bạn? Dễ dàng mà, tôi gạt
bạn ra khỏi đời tôi. Không thăm viếng,
xoá bỏ số điện thoại, hết lui
tới. Thế là xong. Cần gì nói đến
tha thứ với hoà giải?
Những
người ích kỷ, hay chấp nhất, ít khoan
dung không nhận ra điều này là con người
lệ thuộc lẫn nhau, phải liên đới
với nhau như những mắt xích vô hình. Loại
trừ có nghĩa là xã hội chia làm nhiều phân
mảnh, rời rạc và xung đột nhau trong
khi tha thứ nói lên con người thuộc chung
một đại gia đình, trong đó tất
cả là anh em chị em với nhau.
Ông
Lạc là một cựu sĩ quan. Ông bà thường
khoe khi xưa kẻ ăn người ở đầy
nhà, đâu có phải đi chợ hay nấu nướng
cực khổ như bây giờ. Nếu bạn
bè nào phản đối ý của ông bà, sẽ
bị ông bà chê là thuộc loại it học quê
mùa, và dịp Giáng Sinh sẽ không nhận được
thiệp của ông bà nữa. Một bên miệng
ông bà nói chẳng cần đông bạn bè, chỉ
ít người thân tín là đủ; nhưng một
bên ông bà lại hay tổ chức mừng sinh nhật,
ăn tất niên, mừng con ra trường. Ngày
ông bà Lạc lo đám cưới cho con gái là cô
Hướng, ông bà tưởng khách sẽ thật
đông, nên đặt mấy chục bàn ăn
tại nhà hàng. Điều làm ông bà Lạc và cô
Hướng ngỡ ngàng là mặc dầu đã
khai mạc buổi tiệc trễ, nhưng khách
chỉ lèo tèo mấy chục người. Thì ra
trước đây ai cũng chỉ xã giao với
ông bà; tiệc tùng cũng chỉ mấy bạn
trai muốn coi mắt cô Hướng. Ông bà Lạc
tưởng mình loại trừ người khác;
không ngờ chính ông bà bị người khác loại
trừ khỏi vòng thân thiết của họ.
Thứ
sáu, nguyên do chót
làm nhiều người không tha thứ hoà giải,
đó là tự ái. Tự ái ẩn dưới
thiên hình vạn trạng. Tự ái làm con người
hèn nhát, biến thành nói dối, quanh co và lường
gạt nhau. Không có tha thứ trong tự ái, vì tha
thứ là biểu chứng của khiêm nhường
đích thực.
-
Cha tuyên úy đâu có đuổi tao ra khỏi hội
hát. Tao ghét mấy đứa làm tàng, nên tự
ý bỏ đấy chứ.
Sự
thật khác hẳn, chính tôi làm tàng, ban thánh ca chịu
hết nổi, nên thưa cha quản nhiệm
và ngài đành “mời” tôi nghỉ dài hạn.
-
Không ai truất chức hội trưởng Dòng
Ba của tôi cả. Tôi tự ý rút lui.
-
Đáng lẽ tôi cũng để tên trong danh
sách ứng cử chủ tịch kỳ này, nhưng
thấy lem nhem quá, nên bỏ quách cho rồi.
Tự
ái đã ngăn cản tôi khiêm nhường nhận
sự thật là tôi không còn điều kiện
để nhận những chức vụ trong
cộng đồng. Cũng chính tự ái làm tôi
không dám nhìn thẳng vào sự thật, đó là
tôi bị tổn thương, bị người
khác ảnh hưởng đến tôi. Tôi không
làm chủ tôi được, trong khi sống là
một liên đới. Tôi ảnh hưởng
người khác và người khác cũng ảnh
hưởng đến tôi.
Tha
nửa vời là chưa tha gì cả.
Tha toàn vẹn là một huyền nhiệm linh thiêng.
Thiên
thần rụng cánh xuống trần gian,
Vì tự ái ghê rợn ngút ngàn.
Thành u mê không còn tha thứ,
Chúa ơi ban lại chút bình an.
|
|