|
Tình
phụ tử
Lỡ
lầm là thường tình, đó là điều
đáng thương hơn đáng trách. Chỉ
đáng trách nếu cố chấp trong lỡ lầm.
Chàng
đã một lần đi hoang. Mồ hôi nước
mắt của cha mẹ, chàng đem nuôi những
mối tình ngang trái. Chàng đã lỡ lầm như
tôi, như bạn lỡ lầm. Nhưng nếu
lỡ lầm mà biết ăn năn, căng thẳng
mà biết hoà giải, thì tội dẫn tới
phúc. Phúc của người con phung phá nhận
ra TÌNH PHỤ TỬ thâm sâu (Lk 15:11-32).
Người
con phung phá gia tài,
Sống đời ô trọc miệt mài truy hoan.
Đầy vơi tiếng khóc thở than,
Cho TÌNH PHỤ TỬ ngợp tràn thứ tha.
Thương là tha thứ giải hoà,
Ôi tình Phụ Tử, Tình Cha Ngọt Ngào.
Để
được BÌNH AN vì “Đừng Lo Lắng”,
bài này xin chia sẻ về Cách Xưng Tội,
gọi là Bí Tích Hoà Giải. Trên phương
diện thực hành, một số điểm
cần lưu ý:
Trước
tiên, thường
có hiểu lầm về câu giáo lý “phải xưng
hết mọi tội trọng”. Đúng,
mọi tội trọng phải xưng hết,
nhưng không phải hết mọi chi tiết
đều phải kể ra. Không cẩn thận,
thì Toà Cáo Giải biến thành nơi tả tình
tả cảnh lê thê bất tận, có khi nên dịp
tội cho cả người xưng lẫn vị
giải tội. Thay vì xưng tội để
Chúa tha tội thì lại đi vào những chi tiết,
chẳng những không giúp để tránh tội
mà còn để thấy vẻ hấp dẫn của
tội.
Hãy
làm như người con phung phá. Cha anh cảm
động, sẵn sàng Tha Thứ không phải
vì anh kể lể dài dòng, mà vì anh Cương
Quyết Trở Về, vì anh Đoạn
Tuyệt Lối Sống Cũ, vì anh Tin Chắc
Cha Tha Thứ. Hay hãy làm như người thâu
thuế (Lk 18:9-14). Ông không lải nhải nhiều
lời, trái lại lời “xưng tội” của
ông thật ngắn gọn: “Ôi Chúa, xin thương
con, một kẻ tội lỗi” (Lk 18:13). Đúng
là lời ngắn tình dài vì ông Thành Tâm Thống
Hối.
Để
cụ thể, xin lấy ít thí dụ (đây là
tưởng tượng chứ không nhắm tới
tội của ai). Cùng là tội bỏ lễ Chúa
Nhật, hai người xưng hai cách khác nhau.
Người thứ nhất:
-
Trình lạy cha, con khổ sở quá cha ơi! Con
lúc nào cũng muốn đi nhà thờ nhà thánh,
nhưng con cái thì chỉ ham chơi, không chịu
chở con đi. Ông nó nhà con thì ham cờ bạc,
lễ lạy thì bê bối, nhưng có ai ới
gọi một cái là đi “ngồi xoè” cả mấy
ngày. Chẳng có ai chở, nên con bỏ cả lễ
lạy...
Bà
xưng tội, nhưng không xưng tội của
bà mà tố cáo tội của con, của chồng.
Tương tự người biệt phái kể
lỡ lầm của người, trừ của
chính mình (Lk 18:11-12). Ngoài ra, bà kể dài dòng mà vốn
thiếu, làm cha giải tội phải hỏi
lại:
-
Bà bỏ lễ nào? Có phải lễ Chúa Nhật
không? Bỏ bao nhiêu lần? Vì lý do gì? Có đọc
kinh thờ phượng Chúa bù lại lễ không?
Những
kể lể và những câu hỏi này làm uổng
phí thời giờ, vì nó thuộc hàng phương
tiện, chứ không phải mục đích đi
cáo giải. Việc chính là Yêu Mến Chúa,
nên Khiêm Nhường Thú Tội. Việc này
bị chìm xuống, bị bóp nghẹt vì đổ
lỗi cho người này kẻ nọ.
Cùng
tội bỏ lễ, người thứ hai xưng:
-
Con bỏ lễ Chúa Nhật hai lần vì lười.
*
Giống tội nào? Bỏ lễ Chúa Nhật (hay
ăn cắp, hoặc ngoại tình, thù oán ghen ghét,
v.v...)
*
Vì lý do gì? Lười biếng (hay vì gian tham, vì
theo chúng bạn, coi tranh ảnh, video xấu
xa, v.v...)
*
Bao nhiêu lần? Hai lần.
Chỉ
trong một câu, người thứ hai này đã
xưng đủ ba yếu tố cần thiết
trên.
Điều
dễ hiểu lầm thứ hai là tội
nhẹ. Hiểu lầm về chữ “nhẹ”
này. Đời sống hằng ngày, người
ta thường đau lòng, gia đình khủng
hoảng, cũng như liên hệ bạn bè, cộng
đồng bị tan nát, không phải lúc nào cũng
vì tội nặng, mà thường là tội “nhẹ”.
Tuy gọi là nhẹ, nhưng hậu quả thật
nặng nề.
Thí
dụ người chồng vào xưng tội:
-
Thưa cha, con hay chửi vợ mắng con, khi
ít khi nhiều khi nào cũng có.
Ông
xưng câu này như cái máy. Từ ngày cưới
đến nay, lần nào ông cũng xưng như
vậy. Miễn có xưng là ông yên lòng, và lại
chửi vợ mắng con tiếp. Con của ông
hay chửi lẫn nhau “mẹ bố mày”, ông có
biết chúng học chửi từ ông thầy
nào không? Bà nhà đã mấy lần định
gọi cảnh sát, vì ông hết võ miệng lại
đến võ tay. Mặt mày bà sưng u. Đi làm,
mấy người Mỹ hỏi “Đhat happen?”
bà đành nói dối là trượt tuyết đụng
cây. Thật ra, ông cho bà trượt... giường
đụng cùi chỏ!
Có
gia đình đã ly dị chỉ vì tội nhẹ
đó là cái nút kem đánh răng. Ngày mới quen
nhau, chàng hào hoa, nàng trang nhã. Sau ngày cưới,
khi chung sống, nàng thấy chàng hay quên. Quên đậy
nút kem đánh răng mỗi tối. Nàng âu yếm
nhắc chàng. Chàng ân cần hứa nhớ. Nhưng
tối sau, chàng lại quên. “Tội nhẹ” hay
quên này làm kem đánh răng rơi vào... cầu
tiêu. Nước thấm vào trong hộp kem. Một
tháng. Ba tháng. Bảy tháng sống trong “tội nhẹ”.
Tuy nhẹ với chàng nhưng nặng hơn cối
đá với nàng. Nàng bị ám ảnh, nên nôn mửa.
Rồi nàng xin ly dị chỉ vì “tội nhẹ”
không đậy nắp kem đánh răng này.
-
Con hay kể chuyện người khác cho bạn
bè. Thoáng nghe thì đây có vẻ một tội nhẹ.
Nhưng bà Xuân bắt đầu nghi ngờ ông
Xuân chỉ vì tối qua “người xưng tội”
đã điện thoại rót vào tai một bà:
-
Này bà, điều này bí mật bà nên cẩn thận.
Hôm rồi đi chợ, thấy ông ấy cười
nói với bà Hạ mà chồng còn kẹt ở
Việt Nam đó.
Tuy
miệng nói là “bí mật” nhưng “người
mới xưng tội” đã điện thoại
liên hồi. Nguyên tối hôm đó bà “bật mí”
cho chừng 30 gia đình. Gia đình nào bà cũng
thêm câu: “Đừng nói với ai nhé!” Phải chăng
như vậy, để bà độc quyền
chia rẽ gia đình ông bà Xuân?
Vợ
chồng nghi ngờ nhau,
Bạn bè không còn tin tưởng,
Cộng đồng giáo xứ lủng củng,
Hết thương yêu,
Đời căng thẳng,
Chỉ vì “tội nhẹ” Kể Chuyện Người
Khác!
Vậy
tội nhẹ chỉ là nhẹ vì chưa đến
nỗi mất linh hồn, sa hoả ngục. Nhưng
nhiều khi nặng ghê sợ. Nặng hơn vũ
khí giết người, vì nó gây tan hoang không phải
cho vật chất, mà nhất là cho tâm thần.
Nói
như vậy, không có nghĩa là từ nay phải
kể hết tội nhẹ. Trái lại thì đúng
hơn. Có khi tội nhẹ còn khó chừa hơn
tội trọng. Không ai cướp của, hiếp
dâm, giết người từng giây phút, nhưng
một người có thể liên lỉ giận
ghét, luôn luôn cau có, hay lúc nào cũng... quên, làm tàn
thuốc lá rơi rớt khắp nhà.
Nếu
mỗi lần đi cáo giải chừa được
một tội nhẹ thôi, thì gia đình và bạn
bè dễ sống hạnh phúc lắm rồi.
Nếu
thay vì chửi vợ, thì ông bắt đầu
khen bà. Thay vì mắng con, thì ông dịu dàng lắng
nghe con.
Nếu
thay vì kể xấu, thì bà nhìn cái tốt nơi
ông Xuân. Thay vì điện thoại bừa bãi, thì
bà thâm trầm đắn đo.
Hãy
năng xưng tội.
Tội trọng phải xưng cả,
Nhưng theo cách chia sẻ trên đây:
Nên xưng một, vài “tội nhẹ”,
Sức con người có hạn,
Không phải thần thánh,
Chỉ hy vọng chừa được một
hay hai “tội nhẹ” mỗi lần xưng tội.
Máu
ai loang lổ trên đồi,
Cho tình thập giá đơn côi vì người.
Con sa ngã, con ươn lười,
Con cho là nhẹ, dể ngươi máu đào.
Con nay cay đắng nghẹn ngào,
Cho con Hoà Giải, cho vào Tình Cha.
Ngoài
hai điểm về tội trọng, tội
nhẹ, thì điểm thứ ba là về
thái độ tâm lý khi xưng tội. Xưng
tội có thể để tránh tội, mà cũng
có thể để dễ phạm tội hơn.
Anh
Trúc và chị Mai quen nhau ba năm nay. Anh chị
muốn tiến đến hôn nhân, nhưng cần
đợi ít năm nữa vì cả hai còn đang
đi học. Lửa gần rơn. Anh chị
sa đi ngã lại. Mỗi lần xưng tội
là mỗi lần anh chị có cảm tưởng
như trút được gánh nặng. Gánh nặng
của ám ảnh sợ Chúa phạt. Xưng tội
là hết tội. Hết tội là hết phạt,
hết sợ hãi. Anh chị sống với lương
tâm sai lầm. Càng xưng, càng muốn gần nhau,
dễ phạm tội hơn.
Ông
Thu bỏ xưng tội đã mấy năm liền.
Mùa Vọng vừa qua ông đi cáo giải. Sau khi
đền tội xong, ông thấy mãn nguyện
và cho rằng “phải làm cái gì mới được”.
Về nhà ông thấy anh Bình và chị An, đang
say sưa với bộ phim chưởng trên màn
ảnh TV. Mắt nhìn nẩy lửa, ông dằn
từng tiếng:
-
Chúng bay con cái nhà ai mà hư thân mất nết như
vậy? Khô khan như tao đây mà cũng còn đi
xưng tội xưng lỗi. Tối ngày chỉ
đú đởn. Không liệu mà đi xưng
tội thì cứ chết với tao. Ông Thu tránh
được tội bỏ đi xưng tội
thì lại phạm tội “chửi mắng vợ
con”. Dạy bảo không có nghĩa là la mắng
dằn mặt. Biết trước con người
dễ sa ngã ngay khi cả bề ngoài thánh thiện,
nên Chúa phán: “Khi thần ô uế ra khỏi một
người, nó đi lang thang tìm chỗ nghỉ
nhưng không được. Nên nó nói: “Ta sẽ
trở lại nơi cũ ta đã bỏ đi”.
Nó trở lại và thấy nhà đó sửa sang
đẹp đẽ chưa ai ngụ. Nó liền
đi rủ thêm bảy quỷ còn dữ hơn
nó. Chúng vào và ở lại đó. Tình trạng sau
của người này còn tệ hại hơn
trước” (Mt 12:43-45).
Điểm
thứ bốn: nếu xưng tội mà muốn
không “tệ hại hơn trước”, thì cần
vượt lên trên những kể lể, những
điều tiêu cực. Kể lể tiêu cực
hay sợ hãi đau khổ, tuy cần nhưng
chưa đủ để được Hoà
Giải Đích Thực, Hoà Giải Nhiệm Mầu.
Người
con phung phá trong dụ ngôn TÌNH PHỤ TỬ cũng
đã sợ. Sợ chết đói, sợ cùng
cực làm tôi đòi. Sợ hãi này (cũng như
sợ hoả ngục, sợ bị phạt trầm
luân đời đời) có thể là khởi
điểm để chàng Hồi Tỉnh Lương
Tâm. Nhưng chàng đã vượt lên trên cái
tâm lý tiêu cực này. Chàng Cương Quyết
Chỗi Dậy và Trở Về Nhà Cha
(Lk 15:18-20). Chàng không than thân trách phận, ngồi
ỳ trong buồn hận. Trái lại, chàng đã
Nghĩ Đến Tình Cha. Tin Cha Thương
Con. Chàng tích cực THAY ĐỔI nếp sống,
đoạn tuyệt với bùn nhơ của phân
heo bợm bãi.
Đi
“xưng tội”, nếu quá chú ý tới “xưng”,
tới “kể” thì đã đặt sai mục
đích. Điều cần, là mong qua việc xưng,
sẽ trở lại được với TÌNH
CHA CON khăng khít. Sẽ cảm nghiệm được
như người con phung phá đã cảm nghiệm:
“Anh LÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA mình. Còn xa
xa, cha anh thoạt trông thấy liền ĐỘNG
LÒNG THƯƠNG, chạy ra ôm lấy cổ mà
hôn. Anh thưa: “Lạy cha, con đắc tội
với trời và với cha, chẳng đáng gọi
là con cha nữa”. Nhưng cha bảo đầy
tớ: “Mau mau đem áo tốt nhất ra đây
mặc cho cậu, lấy nhẫn cho cậu đeo
tay, giầy cho cậu đi. Rồi bắt con
dê béo giết thịt ăn mừng. Vì con ta NHƯ
ĐÃ CHẾT VỪA SỐNG LẠI, ĐÃ LẠC
MỚI TÌM THẤY ĐƯỢC” (Lk 15:20-24).
Xưng
tội, hay (1) Hoà Giải Với Chúa, thật
ra phải là (2) Hoà Giải Với Anh Em, thì
mới mong (3) Hoà Giải Với Chính Mình.
Hoà giải không phải bằng lời nói, mà bằng
việc làm cụ thể. Xưng tội mới
là xong phần nói. Khi rời toà giải tội
thì mới đến phần làm. Đa số
phần làm này liên hệ đến người
hơn là đến Chúa. Vì 10 Giới Răn thì
chỉ có ba Giới Răn đầu về Mến
Chúa, còn bảy điều kế tiếp về
Yêu Người.
Xưng,
là xưng với Chúa (qua linh mục)
Làm, là làm với người (bác ái)
Hoà Giải Với Người (2)
phải đưa tới Hoà Giải Với
Chúa (1)
Trong
nghi lễ “Hoà Giải Nhiệm Mầu” của
những cuối tuần tĩnh tâm, luôn mời
gọi thực hiện điều (2) để
dễ đạt được điều (1).
Chỉ khi nào Cảm Nghiệm thấy Chúa
Động Lòng Thương, Chúa thương
tôi, thì lúc đó mới hy vọng Lên Đường
Về Nhà Cha.
Về
nhà, sẽ không chỉ gặp lại nguyên
cha,
mà còn gặp lại anh em,
gặp lại chính mình,
Hoà Giải Với Mình (3),
tức hết điên,
Bình An Phó Thác,
Như Cánh Chim Trời:
“Đừng lo lắng – Not to worry” (Lk 12:22).
|